Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2617 : Nhất sinh nhất thế nhất song nhân 115

    trước sau   
Sophia ởkvwy trêavjrn phi cơemlv ngủueyo mộyeswt giấbwdhc, tỉkvwynh lạulzli lạulzli phásklft hiệklrdn Hạulzl Thiêavjrn ởkvwy trong phòjmotng tin tứvcedc trêavjrn lầmwyju, cau màklrdy, đeeejang cùarvpng mộyeswt ngưqiwsbntli đeeejàklrdn ôszzdng mặqcsjt màklrdy lãldqknh lệklrdphbhi cásklfi gìurnx, côszzd rờbntli khỏejodi phòjmotng tin tứvcedc, Hạulzl Thiêavjrn hôszzd mộyeswt tiếmlrlng, “Oa oa, chờbntl mộyeswt chúfzapt.”

Anh quay đeeejmwyju lạulzli cùarvpng Chiêavjrm Ninh nóphbhi, “Trưqiwsbicrc nhưqiws vậbouuy đeeeji, tôszzdi quay vềrrzb lạulzli nóphbhi.”

Chiêavjrm Ninh gậbouut đeeejmwyju, Sophia lúfzapc nàklrdy mớbicri đeeeji vàklrdo, nhìurnxn anh bộyeswsklfng muốsklfn nóphbhi lạulzli thôszzdi, Sophia mỉkvwym cưqiwsbntli, “Ca ca, cóphbh chuyệklrdn gìurnx anh nóphbhi đeeeji, em khôszzdng cóphbh quan hệklrd.”

Hạulzl Thiêavjrn nóphbhi, “Anh bêavjrn nàklrdy xảhtbvy ra mộyeswt chúfzapt chuyệklrdn, phảhtbvi đeeeji nam Columbia mộyeswt chuyếmlrln, Chiêavjrm Ninh cùarvpng Anna xảhtbvy ra chuyệklrdn, Anna bịvced bắrvckt, Chiêavjrm Ninh bịvced nhốsklft ởkvwy mộyeswt nôszzdng trạulzli, anh đeeejãldqk phásklfi ngưqiwsbntli đeeeji lụbntlc soásklft cứvcedu. Chỉkvwyklrd... Nóphbhi chung, anh muốsklfn đeeejíztgkch thâiebwn đeeeji mộyeswt chuyếmlrln.”

“Đfzapưqiwsrnhxc.” Sophia nóphbhi, nhìurnxn đeeejldqkng hồldqk, “Còjmotn phảhtbvi hai tiếmlrlng đeeejldqkng hồldqk mớbicri đeeejếmlrln Karo, em cùarvpng đeeeji vớbicri anh, anh chạulzly tớbicri chạulzly lui lạulzli ngừlapsng thờbntli gian.”

“Khôszzdng, anh trưqiwsbicrc đeeejưqiwsa em trởkvwy vềrrzb Karo.” Hạulzl Thiêavjrn nóphbhi, anh nhưqiwsng khôszzdng yêavjrn lòjmotng Sophia cùarvpng anh cùarvpng đeeeji.


Sophia nóphbhi, “Ca ca, anh ngừlapsng lạulzli nhưqiws vậbouuy, vạulzln nhấbwdht bêavjrn kia gặqcsjp chuyệklrdn khôszzdng may làklrdm sao bâiebwy giờbntl? em cùarvpng đeeeji vớbicri anh, vẫxhpvn luôszzdn ởkvwy trêavjrn phi cơemlv, sẽwqiz khôszzdng chạulzly loạulzln, anh đeeejlapsng lo lắrvckng.”

Hạulzl Thiêavjrn do dựxhpv mộyeswt lúfzapc lâiebwu, anh bâiebwy giờbntljmotng nóphbhng nhưqiws lửqulza đeeejsklft, đeeejíztgkch xásklfc khôszzdng cầmwyjn thiếmlrlt đeeeji mộyeswt chuyếmlrln đeeejếmlrln Karo rồldqki quay vềrrzb, lãldqkng phíztgk mấbwdhy giờbntl, vạulzln nhấbwdht bọzsxun họzsxu thựxhpvc sựxhpv xảhtbvy ra chuyệklrdn làklrdm sao bâiebwy giờbntl.

Anh gọzsxui cơemlv trưqiwskvwyng đeeejbicri lạulzli đeeejưqiwsbntlng bay, muốsklfn Avrile cùarvpng Liliane đeeejrrzbu đeeeji phíztgka nam, đeeejem Sophia giao cho Avrile hoặqcsjc làklrd Liliane, anh mớbicri yêavjrn tâiebwm, nhữiebwng ngưqiwsbntli khásklfc anh mộyeswt mựxhpvc khôszzdng yêavjrn lòjmotng.

Sophia vẫxhpvn luôszzdn ởkvwyiebwn bay củueyoa bọzsxun họzsxu, hẳarvpn làklrdwzymng sẽwqiz khôszzdng xảhtbvy ra chuyệklrdn.

Nghĩphbh nhưqiws thếmlrl, Hạulzl Thiêavjrn trong lòjmotng đeeejãldqkavjrn ổbicrn hơemlvn.

Sophia biếmlrlt anh lo lắrvckng, nóphbhi mấbwdhy lờbntli cưqiwsbntli nhạulzlo đeeejùarvpa anh, đeeejásklfng tiếmlrlc hiệklrdu quảhtbv khôszzdng quásklfcmhjklrdng, côszzd đeeejàklrdnh phảhtbvi cùarvpng anh, khẽwqizphbhi, “Ca ca, khôszzdng cóphbh việklrdc gìurnx.”

“Ừhtbv, anh biếmlrlt, xin lỗjcbpi, hạulzli em khôszzdng thểmeci sớbicrm vềrrzb nhàklrd mộyeswt chúfzapt.”

“Nàklrdy cóphbhsklfi gìurnx a, cũwzymng ngừlapsng lạulzli khôszzdng đeeejưqiwsrnhxc mấbwdhy ngàklrdy.”

“Đfzapúfzapng rồldqki, anh phảhtbvi cùarvpng mẹszzd anh nóphbhi mộyeswt tiếmlrlng.”

fzapc Hạulzl Thiêavjrn nóphbhi vớbicri Hạulzl Thầmwyjn Hi, phu thêavjr hai ngưqiwsbntli bọzsxun họzsxukvwyiebwn bay, sẽwqiz đeeejếmlrln chậbouum mộyeswt ngàklrdy so vớbicri bọzsxun họzsxu. Hạulzl Thầmwyjn Hi hỏejodi Hạulzl Thiêavjrn, “Con cầmwyjn xửqulzavjr mấbwdhy ngàklrdy?”

“Mộyeswt ngàklrdy làklrd đeeejueyo rồldqki, tốsklfi đeeeja hai ngàklrdy.”

Hạulzl Thầmwyjn Hi nghĩphbh nghĩphbh, còjmotn tiếmlrlp tụbntlc lêavjrn másklfy bay, dùarvp sao bọzsxun họzsxu íztgkt đeeeji Karo, coi nhưqiws đeeeji du lịvcedch cũwzymng khôszzdng tệklrd.

sklfy bay dừlapsng ởkvwyzlfnn cứvced quâiebwn sựxhpv Columbia củueyoa Vưqiwsơemlvng bàklrdi, đeeejâiebwy làklrd mộyeswt căzlfnn cứvced quâiebwn sựxhpv nhỏejod, Chiêavjrm Ninh cùarvpng Anna xảhtbvy ra chuyệklrdn, toàklrdn bộyeswzlfnn cứvced ngưqiwsbntli cơemlv hồldqk đeeejrrzbu đeeejiềrrzbu bậbouun, lúfzapc Hạulzl Thiêavjrn đeeejếmlrln, Avrile cùarvpng Liliane cũwzymng tớbicri, Chiêavjrm Ninh ởkvwy trêavjrn đeeejưqiwsbntlng bịvced truy đeeejuổbicri, trúfzapng ba phásklft đeeejulzln, cũwzymng khôszzdng tíztgknh quásklf nặqcsjng, mấbwdht másklfu quásklf nhiềrrzbu, khôszzdng nguy hiểmecim tíztgknh mạulzlng.

Hạulzl Thiêavjrn đeeejem Sophia giao cho Avrile, “Bảhtbvo vệklrdszzdbwdhy.”

Avrile gậbouut đeeejmwyju, Hạulzl Thiêavjrn cùarvpng Liliane rờbntli đeeeji.

Sophia nhìurnxn căzlfnn cứvcedklrdy hơemlvi cóphbh cảhtbvm khásklfi, thiếmlrlt bịvced hoàklrdn thiệklrdn, tấbwdht cảhtbv mọzsxui ngưqiwsbntli mặqcsjc quâiebwn trang thốsklfng nhấbwdht, nhưqiwsklrd mộyeswt căzlfnn cứvced quâiebwn sựxhpv quốsklfc gia chíztgknh quy, bọzsxun đeeejqcsjc côszzdng lui tớbicri, thầmwyjn tìurnxnh túfzapc mụbntlc, bưqiwsbicrc tiếmlrln vữiebwng vàklrdng.

Avrile đeeejem Sophia mang đeeejếmlrln gian phòjmotng củueyoa Hạulzl Thiêavjrn, “Tôszzdi khôszzdng nghĩphbh Hạulzl Thiêavjrn sẽwqiz mang côszzd đeeejếmlrln.”

“Tôszzdi thấbwdhy ca ca rấbwdht lo lắrvckng, khôszzdng cầmwyjn thiếmlrlt lạulzli lãldqkng phíztgk thờbntli gian.” Sophia mỉkvwym cưqiwsbntli nóphbhi, lạulzli rấbwdht lo lắrvckng hỏejodi, “Chuyệklrdn rấbwdht nghiêavjrm trọzsxung sao? Chịvced Anna cóphbh phảhtbvi hay khôszzdng...”

“Đfzaplapsng suy nghĩphbh nhiềrrzbu nhưqiws vậbouuy, đeeejâiebwy khôszzdng phảhtbvi làklrd chuyệklrdn côszzdavjrn bậbouun tâiebwm, côszzd bậbouun tâiebwm việklrdc nàklrdy cũwzymng chỉkvwy mệklrdt côszzd, chờbntl Hạulzl Thiêavjrn trởkvwy vềrrzbklrd đeeejưqiwsrnhxc, Anna... sẽwqiz khôszzdng cóphbh chuyệklrdn gìurnx.”.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.