Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc
Chương 2587 : Nhất sinh nhất thế nhất song nhân 85
“Vạzzjc n nhấxgsh t đjxxh âgxfe u?” Sophia cốidsf chấxgsh p nhìexfx n anh, trong mắtrfm t đjxxh ãidsf khóythn c, mộmxqg t mảsgdr nh trong suốidsf t, thấxgsh y Hạzzjc Thiêbkul n xóythn t xa trong lòiwej ng đjxxh au thắtrfm t.
“Nếtzdg u quảsgdr thậxxjq t cóythn vạzzjc n nhấxgsh t, anh tựpbow cóythn mỹheyy nhâgxfe n làmoiu m bạzzjc n, làmoiu m sao nhớayyp tớayyp i em.”
Sophia nưbhax ớayyp c mắtrfm t rơpbvo i, “Em mớayyp i khôxxjq ng tin đjxxh âgxfe u.”
Hạzzjc Thiêbkul n, “...”
Nha đjxxh ầsndz u nàmoiu y chỗhvim nàmoiu o tựpbow tin vậxxjq y?
Nhưbhax ng màmoiu , thậxxjq t con mẹravq nóythn nóythn i trúhvim ng rồusjg i, nếtzdg u làmoiu trêbkul n đjxxh ờcfxo i nàmoiu y khôxxjq ng cóythn Sophia... Anh nghĩztrb cũntla ng khôxxjq ng dádnit m nghĩztrb . Trưbhax ớayyp c đjxxh âgxfe y đjxxh ưbhax a côxxjq lúhvim c đjxxh i, anh còiwej n muốidsf n khôxxjq ng mấxgsh y năoxlo m, dựpbow đjxxh oádnit n côxxjq liềuqll n chếtzdg t, anh cũntla ng làmoiu giảsgdr i thoádnit t rồusjg i. Kếtzdg t quảsgdr , nhịpocx n khôxxjq ng đjxxh ưbhax ợknse c mấxgsh y năoxlo m, anh bắtrfm t đjxxh ầsndz u xem bệvugj nh củmoiu a côxxjq , phốidsf i thuốidsf c cho côxxjq , chẳjaae ng sợknse trừiwej ng phạzzjc t chíhxqo nh mìexfx nh khôxxjq ng gặheyy p côxxjq , cũntla ng khôxxjq ng cầsndz n côxxjq chếtzdg t, bâgxfe y giờcfxo , anh càmoiu ng làmoiu khôxxjq ng dádnit m nghĩztrb loạzzjc i khảsgdr năoxlo ng nàmoiu y.
Côxxjq tạzzjc i sao cóythn thểfqvp chếtzdg t.
“Oa oa, anh rấxgsh t hốidsf i hậxxjq n năoxlo m đjxxh óythn đjxxh ưbhax a em đjxxh i.” Hạzzjc Thiêbkul n nóythn i, “Anh biếtzdg t rõrvry thâgxfe n thểfqvp em khôxxjq ng tốidsf t, còiwej n muốidsf n đjxxh ưbhax a em đjxxh i, vốidsf n làmoiu chuẩvugj n bịpocx tốidsf t mấxgsh t đjxxh i em, nhưbhax ng anh cũntla ng nhịpocx n khôxxjq ng đjxxh ưbhax ợknse c, em mấxgsh y năoxlo m nàmoiu y uốidsf ng thuốidsf c làmoiu anh phốidsf i, anh cóythn thểfqvp làmoiu m cho em sốidsf ng đjxxh ếtzdg n mưbhax ờcfxo i tádnit m tuổrpip i, làmoiu cóythn thểfqvp đjxxh ểfqvp em sốidsf ng đjxxh ếtzdg n hai mưbhax ơpbvo i tádnit m tuổrpip i, ba mưbhax ơpbvo i tádnit m tuổrpip i, bốidsf n mưbhax ơpbvo i tádnit m tuổrpip i, mãidsf i cho đjxxh ếtzdg n chíhxqo n mưbhax ơpbvo i tádnit m tuổrpip i, em sẽravq vĩztrb nh viễgqnu n ởiezr bêbkul n cạzzjc nh anh.”
“Năoxlo m đjxxh óythn em đjxxh i rồusjg i, anh họfqvp c y còiwej n khôxxjq ng bao lâgxfe u, cóythn thểfqvp buôxxjq ng tha, vìexfx sao anh còiwej n muốidsf n kiêbkul n trìexfx , vìexfx sao anh còiwej n bỏgxfe nhiềuqll u thờcfxo i gian hơpbvo n đjxxh ếtzdg n nghiêbkul n cứnjhs u, chíhxqo nh làmoiu anh sợknse cũntla ng khôxxjq ng ởiezr bêbkul n cạzzjc nh em, vạzzjc n nhấxgsh t xảsgdr y ra ngoàmoiu i ýcohw muốidsf n, y thuậxxjq t củmoiu a anh khôxxjq ng tốidsf t, khôxxjq ng cóythn biệvugj n phádnit p cứnjhs u em thìexfx làmoiu m sao bâgxfe y giờcfxo , cho nêbkul n anh tậxxjq n lựpbow c làmoiu m đjxxh ưbhax ợknse c tốidsf t nhấxgsh t.”
“Mộmxqg t thâgxfe n y thuậxxjq t nàmoiu y củmoiu a anh đjxxh ềuqll u làmoiu vìexfx em, anh nhấxgsh t đjxxh ịpocx nh cóythn thểfqvp giúhvim p em trưbhax ờcfxo ng thọfqvp .”
“Tin anh, đjxxh ưbhax ợknse c khôxxjq ng?”
Sophia trầsndz m mặheyy c, mặheyy c kệvugj ca ca nóythn i gìexfx , côxxjq đjxxh ềuqll u biếtzdg t, đjxxh âgxfe y chỉpbow làmoiu lờcfxo i trấxgsh n an củmoiu a anh, nếtzdg u khôxxjq ng, mấxgsh y năoxlo m nàmoiu y, côxxjq đjxxh ãidsf sớayyp m tốidsf t rồusjg i, ai khôxxjq ng hy vọfqvp ng cóythn thểfqvp sốidsf ng đjxxh ưbhax ợknse c lâgxfe u dàmoiu i.
Nhưbhax ng màmoiu , côxxjq cóythn cơpbvo hộmxqg i khôxxjq ng?
“Ca ca, sau khi chúhvim ng ta gặheyy p lạzzjc i, tìexfx nh cảsgdr m đjxxh ốidsf i phưbhax ơpbvo ng chưbhax a hiểfqvp u rõrvry , đjxxh âgxfe y đjxxh óythn cùtrfm ng khi còiwej n nhỏgxfe cũntla ng khôxxjq ng giốidsf ng nhau, thừiwej a dịpocx p tìexfx nh cảsgdr m củmoiu a anh đjxxh ốidsf i vớayyp i em còiwej n chưbhax a cóythn sâgxfe u đjxxh ậxxjq m, tádnit ch ra tốidsf t nhấxgsh t, anh sẽravq khổrpip sởiezr mộmxqg t khoảsgdr ng thờcfxo i gian, sẽravq khôxxjq ng khổrpip sởiezr rấxgsh t lâgxfe u, sau nàmoiu y cóythn thểfqvp sẽravq gặheyy p đjxxh ưbhax ợknse c ngưbhax ờcfxo i lạzzjc i làmoiu m cho anh yêbkul u, anh sẽravq tiếtzdg p tụdnit c cuộmxqg c sốidsf ng hạzzjc nh phúhvim c. So vớayyp i khi tìexfx nh cảsgdr m vớayyp i em sâgxfe u đjxxh ậxxjq m, em đjxxh ộmxqg t nhiêbkul n qua đjxxh ờcfxo i, anh sẽravq thốidsf ng khổrpip hơpbvo n.”
Hạzzjc Thiêbkul n nắtrfm m chặheyy t cằwygv m củmoiu a côxxjq , “Em dựpbow a vàmoiu o cádnit i gìexfx nóythn i tìexfx nh cảsgdr m bâgxfe y giờcfxo anh đjxxh ốidsf i vớayyp i em rấxgsh t cạzzjc n?”
“Em...”
“Câgxfe m miệvugj ng!” Hạzzjc Thiêbkul n thôxxjq bạzzjc o quádnit t mộmxqg t tiếtzdg ng, “Anh khôxxjq ng muốidsf n nghe bấxgsh t luậxxjq n cádnit i gìexfx cóythn liêbkul n quan đjxxh ếtzdg n phưbhax ơpbvo ng diệvugj n nàmoiu y, hôxxjq m nay em cũntla ng mệvugj t mỏgxfe i, rửtzdg a mặheyy t chảsgdr i đjxxh ầsndz u mộmxqg t chúhvim t, đjxxh i ngủmoiu .”
“Ca ca...” Sophia cầsndz m lấxgsh y tay anh, hơpbvo i cắtrfm n môxxjq i.
Hạzzjc Thiêbkul n híhxqo t sâgxfe u, “Oa oa, giảsgdr nhưbhax anh bịpocx bệvugj nh tim, chỉpbow cóythn mộmxqg t thádnit ng cóythn thểfqvp sốidsf ng, em sẽravq thếtzdg nàmoiu o vớayyp i anh? Sẽravq lạzzjc nh nhạzzjc t vớayyp i anh mộmxqg t thádnit ng, đjxxh ểfqvp anh chếtzdg t khôxxjq ng nhắtrfm m mắtrfm t? Hay làmoiu cùtrfm ng anh làmoiu m bấxgsh t luậxxjq n cádnit i chuyệvugj n gìexfx anh muốidsf n làmoiu m?”
“Đongb ưbhax ơpbvo ng nhiêbkul n làmoiu cùtrfm ng anh...” Côxxjq đjxxh ộmxqg t nhiêbkul n ngừiwej ng nóythn i.
Hạzzjc Thiêbkul n cưbhax ờcfxo i, “Em sẽravq chọfqvp n nhưbhax vậxxjq y, vìexfx sao vớayyp i tôxxjq i làmoiu m khôxxjq ng giốidsf ng nhưbhax vậxxjq y? Nàmoiu y rấxgsh t quádnit đjxxh ádnit ng đjxxh i?”
“Em sợknse .”
“Cóythn anh ởiezr đjxxh âgxfe y bêbkul n cạzzjc nh em, đjxxh ừiwej ng sợknse .” Hạzzjc Thiêbkul n ôxxjq n nhu vuốidsf t ve gưbhax ơpbvo ng mặheyy t củmoiu a côxxjq , khôxxjq ng tiếtzdg c côxxjq vẫngyf n lo lắtrfm ng, “Ban ngàmoiu y giảsgdr vờcfxo hàmoiu i lòiwej ng nhưbhax vậxxjq y, buổrpip i tốidsf i trởiezr vềuqll đjxxh ếtzdg n chíhxqo nh mìexfx nh khóythn c, nếtzdg u nhưbhax em làmoiu nmuốidsf n anh đjxxh au lòiwej ng, xấxgsh u hổrpip , vậxxjq y em thàmoiu nh côxxjq ng.”
“Em khôxxjq ng cóythn giảsgdr vờcfxo hàmoiu i lòiwej ng, em thựpbow c sựpbow rấxgsh t vui vẻukmx .” Côxxjq vộmxqg i vàmoiu ng biệvugj n minh, lạzzjc i nhìexfx n thấxgsh y đjxxh ưbhax ợknse c anh đjxxh ang cưbhax ờcfxo i.
Sophia tắtrfm m rửtzdg a, lau khôxxjq tóythn c, đjxxh i ra còiwej n thấxgsh y Hạzzjc Thiêbkul n.
“Nế
Sophia nư
Hạ
Nha đ
Như
Cô
“Oa oa, anh rấ
“Nă
“Mộ
“Tin anh, đ
Sophia trầ
Như
“Ca ca, sau khi chú
Hạ
“Em...”
“Câ
“Ca ca...” Sophia cầ
Hạ
“Đ
Hạ
“Em sợ
“Có
“Em khô
Sophia tắ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.