Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc
Chương 2587 : Nhất sinh nhất thế nhất song nhân 85
“Vạuann n nhấlvth t đpcmm âgxft u?” Sophia cốwqhi chấlvth p nhìyphg n anh, trong mắgnip t đpcmm ãcuwk khódois c, mộlvth t mảlwef nh trong suốwqhi t, thấlvth y Hạuann Thiêykdt n xódois t xa trong lòchqj ng đpcmm au thắgnip t.
“Nếflml u quảlwef thậlhbp t códois vạuann n nhấlvth t, anh tựusei códois mỹchqj nhâgxft n làhfhb m bạuann n, làhfhb m sao nhớuann tớuann i em.”
Sophia nưpgbd ớuann c mắgnip t rơjcog i, “Em mớuann i khôwocg ng tin đpcmm âgxft u.”
Hạuann Thiêykdt n, “...”
Nha đpcmm ầbleb u nàhfhb y chỗflfy nàhfhb o tựusei tin vậlhbp y?
Nhưpgbd ng màhfhb , thậlhbp t con mẹlbrl nódois nódois i trúlvth ng rồrquy i, nếflml u làhfhb trêykdt n đpcmm ờyoid i nàhfhb y khôwocg ng códois Sophia... Anh nghĩgqgh cũwocg ng khôwocg ng dáwwqa m nghĩgqgh . Trưpgbd ớuann c đpcmm âgxft y đpcmm ưpgbd a côwocg lúlvth c đpcmm i, anh còchqj n muốwqhi n khôwocg ng mấlvth y năybvd m, dựusei đpcmm oáwwqa n côwocg liềimtf n chếflml t, anh cũwocg ng làhfhb giảlwef i thoáwwqa t rồrquy i. Kếflml t quảlwef , nhịanid n khôwocg ng đpcmm ưpgbd ợirgp c mấlvth y năybvd m, anh bắgnip t đpcmm ầbleb u xem bệlwyk nh củlzvl a côwocg , phốwqhi i thuốwqhi c cho côwocg , chẳmxuv ng sợirgp trừmxuv ng phạuann t chíengz nh mìyphg nh khôwocg ng gặybkz p côwocg , cũwocg ng khôwocg ng cầbleb n côwocg chếflml t, bâgxft y giờyoid , anh càhfhb ng làhfhb khôwocg ng dáwwqa m nghĩgqgh loạuann i khảlwef năybvd ng nàhfhb y.
Côwocg tạuann i sao códois thểyfkx chếflml t.
“Oa oa, anh rấlvth t hốwqhi i hậlhbp n năybvd m đpcmm ódois đpcmm ưpgbd a em đpcmm i.” Hạuann Thiêykdt n nódois i, “Anh biếflml t rõyoid thâgxft n thểyfkx em khôwocg ng tốwqhi t, còchqj n muốwqhi n đpcmm ưpgbd a em đpcmm i, vốwqhi n làhfhb chuẩchqj n bịanid tốwqhi t mấlvth t đpcmm i em, nhưpgbd ng anh cũwocg ng nhịanid n khôwocg ng đpcmm ưpgbd ợirgp c, em mấlvth y năybvd m nàhfhb y uốwqhi ng thuốwqhi c làhfhb anh phốwqhi i, anh códois thểyfkx làhfhb m cho em sốwqhi ng đpcmm ếflml n mưpgbd ờyoid i táwwqa m tuổwkru i, làhfhb códois thểyfkx đpcmm ểyfkx em sốwqhi ng đpcmm ếflml n hai mưpgbd ơjcog i táwwqa m tuổwkru i, ba mưpgbd ơjcog i táwwqa m tuổwkru i, bốwqhi n mưpgbd ơjcog i táwwqa m tuổwkru i, mãcuwk i cho đpcmm ếflml n chíengz n mưpgbd ơjcog i táwwqa m tuổwkru i, em sẽrftk vĩgqgh nh viễoqjv n ởcuwk bêykdt n cạuann nh anh.”
“Năybvd m đpcmm ódois em đpcmm i rồrquy i, anh họygcn c y còchqj n khôwocg ng bao lâgxft u, códois thểyfkx buôwocg ng tha, vìyphg sao anh còchqj n muốwqhi n kiêykdt n trìyphg , vìyphg sao anh còchqj n bỏchqj nhiềimtf u thờyoid i gian hơjcog n đpcmm ếflml n nghiêykdt n cứrqnf u, chíengz nh làhfhb anh sợirgp cũwocg ng khôwocg ng ởcuwk bêykdt n cạuann nh em, vạuann n nhấlvth t xảlwef y ra ngoàhfhb i ýlbrl muốwqhi n, y thuậlhbp t củlzvl a anh khôwocg ng tốwqhi t, khôwocg ng códois biệlwyk n pháwwqa p cứrqnf u em thìyphg làhfhb m sao bâgxft y giờyoid , cho nêykdt n anh tậlhbp n lựusei c làhfhb m đpcmm ưpgbd ợirgp c tốwqhi t nhấlvth t.”
“Mộlvth t thâgxft n y thuậlhbp t nàhfhb y củlzvl a anh đpcmm ềimtf u làhfhb vìyphg em, anh nhấlvth t đpcmm ịanid nh códois thểyfkx giúlvth p em trưpgbd ờyoid ng thọygcn .”
“Tin anh, đpcmm ưpgbd ợirgp c khôwocg ng?”
Sophia trầbleb m mặybkz c, mặybkz c kệlwyk ca ca nódois i gìyphg , côwocg đpcmm ềimtf u biếflml t, đpcmm âgxft y chỉirgp làhfhb lờyoid i trấlvth n an củlzvl a anh, nếflml u khôwocg ng, mấlvth y năybvd m nàhfhb y, côwocg đpcmm ãcuwk sớuann m tốwqhi t rồrquy i, ai khôwocg ng hy vọygcn ng códois thểyfkx sốwqhi ng đpcmm ưpgbd ợirgp c lâgxft u dàhfhb i.
Nhưpgbd ng màhfhb , côwocg códois cơjcog hộlvth i khôwocg ng?
“Ca ca, sau khi chúlvth ng ta gặybkz p lạuann i, tìyphg nh cảlwef m đpcmm ốwqhi i phưpgbd ơjcog ng chưpgbd a hiểyfkx u rõyoid , đpcmm âgxft y đpcmm ódois cùfeou ng khi còchqj n nhỏchqj cũwocg ng khôwocg ng giốwqhi ng nhau, thừmxuv a dịanid p tìyphg nh cảlwef m củlzvl a anh đpcmm ốwqhi i vớuann i em còchqj n chưpgbd a códois sâgxft u đpcmm ậlhbp m, táwwqa ch ra tốwqhi t nhấlvth t, anh sẽrftk khổwkru sởcuwk mộlvth t khoảlwef ng thờyoid i gian, sẽrftk khôwocg ng khổwkru sởcuwk rấlvth t lâgxft u, sau nàhfhb y códois thểyfkx sẽrftk gặybkz p đpcmm ưpgbd ợirgp c ngưpgbd ờyoid i lạuann i làhfhb m cho anh yêykdt u, anh sẽrftk tiếflml p tụygcn c cuộlvth c sốwqhi ng hạuann nh phúlvth c. So vớuann i khi tìyphg nh cảlwef m vớuann i em sâgxft u đpcmm ậlhbp m, em đpcmm ộlvth t nhiêykdt n qua đpcmm ờyoid i, anh sẽrftk thốwqhi ng khổwkru hơjcog n.”
Hạuann Thiêykdt n nắgnip m chặybkz t cằlhbp m củlzvl a côwocg , “Em dựusei a vàhfhb o cáwwqa i gìyphg nódois i tìyphg nh cảlwef m bâgxft y giờyoid anh đpcmm ốwqhi i vớuann i em rấlvth t cạuann n?”
“Em...”
“Câgxft m miệlwyk ng!” Hạuann Thiêykdt n thôwocg bạuann o quáwwqa t mộlvth t tiếflml ng, “Anh khôwocg ng muốwqhi n nghe bấlvth t luậlhbp n cáwwqa i gìyphg códois liêykdt n quan đpcmm ếflml n phưpgbd ơjcog ng diệlwyk n nàhfhb y, hôwocg m nay em cũwocg ng mệlwyk t mỏchqj i, rửqrxz a mặybkz t chảlwef i đpcmm ầbleb u mộlvth t chúlvth t, đpcmm i ngủlzvl .”
“Ca ca...” Sophia cầbleb m lấlvth y tay anh, hơjcog i cắgnip n môwocg i.
Hạuann Thiêykdt n híengz t sâgxft u, “Oa oa, giảlwef nhưpgbd anh bịanid bệlwyk nh tim, chỉirgp códois mộlvth t tháwwqa ng códois thểyfkx sốwqhi ng, em sẽrftk thếflml nàhfhb o vớuann i anh? Sẽrftk lạuann nh nhạuann t vớuann i anh mộlvth t tháwwqa ng, đpcmm ểyfkx anh chếflml t khôwocg ng nhắgnip m mắgnip t? Hay làhfhb cùfeou ng anh làhfhb m bấlvth t luậlhbp n cáwwqa i chuyệlwyk n gìyphg anh muốwqhi n làhfhb m?”
“Đgnip ưpgbd ơjcog ng nhiêykdt n làhfhb cùfeou ng anh...” Côwocg đpcmm ộlvth t nhiêykdt n ngừmxuv ng nódois i.
Hạuann Thiêykdt n cưpgbd ờyoid i, “Em sẽrftk chọygcn n nhưpgbd vậlhbp y, vìyphg sao vớuann i tôwocg i làhfhb m khôwocg ng giốwqhi ng nhưpgbd vậlhbp y? Nàhfhb y rấlvth t quáwwqa đpcmm áwwqa ng đpcmm i?”
“Em sợirgp .”
“Códois anh ởcuwk đpcmm âgxft y bêykdt n cạuann nh em, đpcmm ừmxuv ng sợirgp .” Hạuann Thiêykdt n ôwocg n nhu vuốwqhi t ve gưpgbd ơjcog ng mặybkz t củlzvl a côwocg , khôwocg ng tiếflml c côwocg vẫfeou n lo lắgnip ng, “Ban ngàhfhb y giảlwef vờyoid hàhfhb i lòchqj ng nhưpgbd vậlhbp y, buổwkru i tốwqhi i trởcuwk vềimtf đpcmm ếflml n chíengz nh mìyphg nh khódois c, nếflml u nhưpgbd em làhfhb nmuốwqhi n anh đpcmm au lòchqj ng, xấlvth u hổwkru , vậlhbp y em thàhfhb nh côwocg ng.”
“Em khôwocg ng códois giảlwef vờyoid hàhfhb i lòchqj ng, em thựusei c sựusei rấlvth t vui vẻgnip .” Côwocg vộlvth i vàhfhb ng biệlwyk n minh, lạuann i nhìyphg n thấlvth y đpcmm ưpgbd ợirgp c anh đpcmm ang cưpgbd ờyoid i.
Sophia tắgnip m rửqrxz a, lau khôwocg tódois c, đpcmm i ra còchqj n thấlvth y Hạuann Thiêykdt n.
“Nế
Sophia nư
Hạ
Nha đ
Như
Cô
“Oa oa, anh rấ
“Nă
“Mộ
“Tin anh, đ
Sophia trầ
Như
“Ca ca, sau khi chú
Hạ
“Em...”
“Câ
“Ca ca...” Sophia cầ
Hạ
“Đ
Hạ
“Em sợ
“Có
“Em khô
Sophia tắ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.