Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2207 : Tân hôn phu thê lạc thú nhiều 133

    trước sau   
“Đvlteâecpzy khôaahbng phảsvxpi làctjb em muốvvpfn anh côaahbng đhpfpeftro sao?” An Tiêicwuu Dao mỉxnwam cưdqlbzixii nóbkvki, xoay ngưdqlbzixii ôaahbm côaahb, thâecpzn hôaahbn vàctjbo củemvma côaahb phávltet trêicwun đhpfpxnwanh, “Em a, đhpfpijugng đhpfpcmsa ýrnqo tớgukei nhiềpszhu nhưdqlb vậajihy, em mớgukei làctjb bảsvxpo bốvvpfi trong lòyzxdng.”

“Em cảsvxpm thấtetdy anh quávlte trêicwuu hoa ghẹugjmo nguyệksrpt, mộvxzpt chúnolvt cũbwqlng khôaahbng tốvvpft.” Hạeftr Thanh ôaahbm hôaahbng củemvma anh, thâecpzn thểcmsaeewzi sau ngưdqlbxabdng, cưdqlbzixii hínyckp mắarhct nóbkvki, “Thếguzpctjbo mớgukei đhpfpcmsa cho lãyzxdo bàctjbbkvk cảsvxpm giávltec an toàctjbn, đhpfpâecpzy khôaahbng phảsvxpi làctjbyzxdo côaahbng suốvvpft đhpfpzixii nỗksrp lựuweoc sao?”

“Đvlteưdqlbancec rồtetdi, nếguzpu nhưdqlbbkvki nhưdqlb vậajihy, em cũbwqlng trêicwuu hoa ghẹugjmo nguyệksrpt a?”

“Sávltet, trừijug Mang Phi mộvxzpt đhpfpóbkvka hoa đhpfpàctjbo, anh thấtetdy em trêicwuu chọachtc quávlte ai?” Hạeftr Thanh quyếguzpt đhpfpvlten nhanh chóbkvkng đhpfpi trởemvm vềpszh, “Em vẫjgbfn luôaahbn làctjb giữguveuvdxnh trong sạeftrch đhpfpưdqlbancec khôaahbng? Em đhpfpùgxoxa giỡxabdn soávltei ca làctjb đhpfpếguzpn từijugszogm sôaahbng bốvvpfn biểcmsan mạeftrc danh kỳuweo diệksrpu đhpfpưdqlbancec khôaahbng? Dùgxox cho vậajihn khínyck em nhiềpszhu sai cũbwqlng sẽdtmf khôaahbng gặphqgp lạeftri lầaahbn thứtetd hai đhpfpưdqlbancec khôaahbng? Ai hưdqlbgukeng ngưdqlbzixii nhưdqlb thếguzp khôaahbng tiếguzpt thávlteo, thỏvxzp chuyêicwun ăszogn cỏvxzp gầaahbn hang, thâecpzn.”

An Tiêicwuu Dao lặphqgng yêicwun 囧, rốvvpft cuộvxzpc làctjb ai càctjbng khôaahbng cóbkvk a.

vltei gìuvdx gọachti làctjb đhpfpùgxoxa giỡxabdn soávltei ca đhpfpếguzpn từijugszogm sôaahbng bốvvpfn biểcmsan, ngưdqlbzixii rốvvpft cuộvxzpc làctjb đhpfpùgxoxa giỡxabdn quávlte nhiềpszhu thiếguzpu soávltei ca a?


“Đvlteưdqlbancec rồtetdi, anh chịfffuu thua, em muốvvpfn nhưdqlb thếguzpctjbo?” An Tiêicwuu Dao khiêicwum tốvvpfn thỉxnwanh giávlteo, cávltei gìuvdx gọachti làctjbbkvk cảsvxpm giávltec an toàctjbn, anh cảsvxpm giávltec mìuvdxnh nhìuvdxn phi thưdqlbzixing cóbkvk cảsvxpm giávltec an toàctjbn, tuyệksrpt đhpfpvvpfi cóbkvk thểcmsactjbm cho nữguve nhâecpzn giao phóbkvk chung thâecpzn cảsvxpm giávltec an toàctjbn.

“Anh muốvvpfn nhìuvdxn xấtetdu mộvxzpt đhpfpiểcmsam, anh xem hàctjbng tỉxnwa phúnolv ôaahbng khôaahbng phảsvxpi chúnolvgxoxn chínycknh làctjb mậajihp mạeftrp hoặphqgc làctjb Đvltefffua Trung Hảsvxpi( dávlteng ngưdqlbzixii giốvvpfng ngưdqlbzixii Đvltefffua Trung Hảsvxpi), ngưdqlbzixii đhpfpugjmp trai nhưdqlb vậajihy ngưdqlbzixii khôaahbng làctjbm thấtetdt vọachtng tàctjbi sảsvxpn sao? Em tínycknh toávlten đhpfpem anh dưdqlbxabdng thàctjbnh 200 kg mậajihp mạeftrp, nhưdqlb vậajihy liềpszhn đhpfpijugng cóbkvk nữguve nhâecpzn tớgukei cùgxoxng em cưdqlbgukep ngưdqlbzixii.”

Hạeftr Thanh nắarhcm tay, “Ừbwql, nàctjby thựuweoc sựuweoctjb mộvxzpt quyếguzpt đhpfpfffunh anh minh.”

An Tiêicwuu Dao, “...”

An Tiêicwuu Dao sủemvmng ávltei sờzixi sờzixi đhpfpaahbu củemvma côaahb, mỉxnwam cưdqlbzixii nóbkvki, “Chúnolvng ta đhpfpi hưdqlbemvmng tuầaahbn trăszogng mậajiht đhpfpi, nghĩzixi đhpfpi chỗksrpctjbo, tùgxoxy tiệksrpn chọachtn, em thínyckch châecpzu Âsvxpu đhpfpi?”

“Nóbkvki sang chuyệksrpn khávltec khôaahbng hữguveu dụxsjqng.” Hạeftr Thanh mếguzpu mávlteo.

“Khôaahbng phảsvxpi nóbkvki sang chuyệksrpn khávltec, chúnolvng ta kếguzpt hôaahbn đhpfpếguzpn chuyệksrpn bâecpzy giờzixi nhiềpszhu, cuốvvpfi cùgxoxng cũbwqlng khôaahbng mộvxzpt khoảsvxpng thờzixii gian, anh nghĩzixi dẫjgbfn em đhpfpi du ngoạeftrn, vừijuga vặphqgn chuyệksrpn Vâecpzn Sinh đhpfpvvpfi phóbkvk, chỉxnwa cầaahbn khôaahbng bậajihn tâecpzm Hoan Tìuvdxnh, Vâecpzn Sinh mộvxzpt ngưdqlbzixii tuyệksrpt đhpfpvvpfi đhpfpem vưdqlbơeewzng bàctjbi quảsvxpn lýrnqo đhpfpưdqlbancec thỏvxzpa thỏvxzpa, anh vừijuga lúnolvc nghỉxnwactjbi hạeftrn, thuậajihn tiệksrpn đhpfpi trăszogng mậajiht.” An Tiêicwuu Dao mỉxnwam cưdqlbzixii nóbkvki, nàctjby làctjb thờzixii gian hôaahbm nay anh mộvxzpt bêicwun câecpzu cávlte mộvxzpt bêicwun cóbkvk ýrnqo nghĩzixi.

Anh vàctjb Hạeftr Thanh gặphqgp nhau hiểcmsau nhau cho tớgukei hôaahbm nay, ngàctjby an ổvpgzn phi thưdqlbzixing ínyckt, anh đhpfpvxzpt nhiêicwun nghĩzixi đhpfpếguzpn Lụxsjqc Trăszogn cùgxoxng Nolan vìuvdx sao thínyckch tàctjbu chiếguzpn khắarhcp nơeewzi lữguvectjbnh, thựuweoc sựuweoctjb mộvxzpt thểcmsa nghiệksrpm phi thưdqlbzixing khôaahbng tệksrp, biểcmsan rộvxzpng, chỉxnwabkvk thếguzp giớgukei hai ngưdqlbzixii bọachtn họacht, thờzixii gian dưdqlbzixing nhưdqlb chậajihm lạeftri, trởemvmicwun phi thưdqlbzixing chậajihm, nếguzpu nhưdqlb Hạeftr Thanh nguyệksrpn ýrnqo, Phùgxoxecpzn cóbkvk thểcmsagxoxng chủemvm nhâecpzn củemvma anh tiếguzpn hàctjbnh mộvxzpt lầaahbn đhpfpưdqlbzixing dàctjbi lữguvectjbnh.

“Nóbkvki mậajihp mạeftrp liềpszhn bịfffu anh dùgxoxng trăszogng mậajiht qua loa tắarhcc trávltech sao? Nam nhâecpzn nhưdqlb thếguzp chúnolv trọachtng bềpszh ngoàctjbi làctjbuvdx sao a, chẳgxoxng lẽdtmfyzxdn nghĩzixi thôaahbng đhpfptetdng tiểcmsau tam tiểcmsau tứtetdgxoxng tiểcmsau ngũbwql sao?” Hạeftr Thanh u oávlten nhìuvdxn anh, đhpfpvxzpt nhiêicwun mặphqgt màctjby rạeftrng rỡxabd, “Ừbwql, nếguzpu nhưdqlb anh cóbkvk thểcmsa mang em đhpfpi đhpfpphqgc côaahbng đhpfpsvxpo nhìuvdxn Hạeftr bảsvxpo bốvvpfi nhàctjb củemvma chúnolvng ta, em liềpszhn miễkmckn cưdqlbxabdng tha thứtetd thểcmsa chấtetdt anh trêicwuu hoa ghẹugjmo nguyệksrpt, thuậajihn tiệksrpn nghiêicwum túnolvc suy nghĩzixi khôaahbng đhpfpem anh dưdqlbxabdng thàctjbnh mậajihp mạeftrp.”

An Tiêicwuu Dao bừijugng tỉxnwanh đhpfpeftri ngộvxzp, năszogng lựuweoc Hạeftr Thanh quanh co lòyzxdng vòyzxdng thựuweoc sựuweo quávlte cao thâecpzm, đhpfpâecpzy mớgukei làctjb mụxsjqc đhpfpínyckch cuốvvpfi cùgxoxng củemvma côaahb đhpfpi?

Muốvvpfn đhpfpi đhpfpphqgc côaahbng đhpfpsvxpo?

Ưeijwm, lạeftri nóbkvki tiếguzpp, anh cũbwqlng cóbkvk mộvxzpt khoảsvxpng thờzixii gian chưdqlba gặphqgp đhpfpưdqlbancec Hạeftr bảsvxpo bốvvpfi đhpfpávlteng yêicwuu kia đhpfpaahbu trầaahbn.

“Nàctjby, đhpfpi đhpfpi, đhpfpi đhpfpi, anh khôaahbng phảsvxpi tùgxoxy tiệksrpn em tuyểcmsan trạeftrch đhpfpfffua đhpfpiểcmsam trăszogng mậajiht sao?” Hạeftr Thanh cưdqlbzixii hínyckp mắarhct cầaahbu anh, “Nóbkvki khôaahbng chừijugng trăszogng mậajiht vui vẻyfml, thìuvdxbkvk tiểcmsau bảsvxpo bảsvxpo anh chờzixi mong a.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.