Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2206 : Tân hôn phu thê lạc thú nhiều 132

    trước sau   
Hạklyq Thanh vừtxmba nghe liềnzcnn vui vẻsnjy, Long Tứqzby điyigâiwcmy làiwcmiwcmm tíklyqnh cápsexi gìdklr.

“Tôfumfi điyigang điyigjxodnh tìdklrm cho cho anh nótucen xanh điyigujpwp nhấvwiht.” Hạklyq Thanh nhàiwcmn nhạklyqt nótucei, cótuce mộlfhst loạklyqi lãuspso tửirrb khôfumfng cho ngưommvfyfbi mang nótucen xanh sẽdklr xin lỗwzppi tiêzwbpn điyigpsexn Long Tứqzby, vìdklr huynh điyigrzqw nhàiwcm ngưommvfyfbi tiêzwbpn điyigpsexn, việrzqwc nàiwcmy điyignzcnu làiwcm phảljlri.

An Tiêzwbpu Dao điyigklyqm điyigklyqm nhấvwiht tiếafzeu, khẽdklrtucei, “Điwcmưommvjezcc rồsdrci, em điyigtxmbng điyigem chuyệrzqwn nàiwcmy điyigfjoqjxod trong lògroqng, anh cùiyigng An Nhiêzwbpn cótuce thểfjoqtuce chuyệrzqwn gìdklr, côfumf vừtxmba qua điyigếafzen nótucei vớiyigi anh mộlfhst chuyệrzqwn, chúlhnsng ta thếafze nhưommvng thanh thanh bạklyqch bạklyqch( trong sạklyqch), mặlktwc dùiyig anh khôfumfng điyigfjoq ýafzeuspso bàiwcm thỉftldnh thoảljlrng ghen, thếafze nhưommvng giấvwihm ăabrmn nhiềnzcnu điyigknnwi thâiwcmn thểfjoq khôfumfng tốknnwt.”

“Côfumffumfn anh!” Hạklyq Thanh nheo mắxvjit lạklyqi, rêzwbpn mộlfhst tiếafzeng, “Hôfumfm nay nhớiyigiyigng sữrwwca rửirrba mặlktwt rửirrba mặlktwt, sau điyigótuceiyigng mặlktwt nạklyq, lạklyqi tẩnwecy sạklyqch vệrzqw sinh vàiwcmi lầmxdan.”

An Tiêzwbpu Dao vui vẻsnjy, ôfumfi, anh cũlgeing khôfumfng phảljlri virus, cótuce muốknnwn khoa trưommvơtxmbng nhưommv vậqzbyy hay khôfumfng a.

“Khôfumfng cho phémxdap, nghiêzwbpm túlhnsc mộlfhst chúlhnst.” Hạklyq Thanh giơtxmb tay lêzwbpn điyigápsexnh anh, mìdklrnh cũlgeing vui vẻsnjy.”Anh trưommviyigc điyigâiwcmy cùiyigng An Nhiêzwbpn chơtxmbi trògroq mậqzbyp mờfyfb điyigi, lãuspso côfumfng.”

“Tuyệrzqwt điyigknnwi khôfumfng cótuce!” An Tiêzwbpu Dao kiêzwbpn điyigjxodnh bápsexc bỏwzpp, lãuspso bàiwcm điyigklyqi nhâiwcmn hỏwzppi vấvwihn điyignzcniwcmy, phảljlri muốknnwn cấvwihp tốknnwc quyếafzet điyigpsexn phủftpe quyếafzet a, bằifnbng khôfumfng chíklyqnh làiwcm muốknnwn chếafzet, mặlktwc dùiyig anh thừtxmba nhậqzbyn, An Nhiêzwbpn thíklyqch anh. Anh khôfumfng cótuce trựjyenc diệrzqwn cựjyen tuyệrzqwt côfumf, bởjxodi vìdklr An Nhiêzwbpn cũlgeing khôfumfng nótucei vớiyigi anh, côfumf thíklyqch anh, cho nêzwbpn chíklyqnh anh cũlgeing khôfumfng tốknnwt cótucepsexi gìdklr tỏwzpp vẻsnjy, nhưommvng ngưommvfyfbi khápsexc thíklyqch anh, cũlgeing khôfumfng điyigklyqi biểfjoqu anh muốknnwn thíklyqch ngưommvfyfbi khápsexc.

Nếafzeu làiwcm nhưommv vậqzbyy, anh sớiyigm điyigãuspstuceuspso bàiwcm, hàiwcm tấvwiht điyigjezci Hạklyq Thanh điyigâiwcmu.

Hạklyq Thanh míklyqm môfumfi nótucei, “Kỳilao thựjyenc điyigi, cũlgeing khôfumfng cótucedklr, ai cũlgeing cótucepsexi loạklyqi tâiwcmm lýafze điyigótuce, chíklyqnh anh cũlgeing cảljlrm thấvwihy An Nhiêzwbpn phi thưommvfyfbng ưommvu túlhns rấvwiht tốknnwt, ngưommvfyfbi lạklyqi vẫktfyn khôfumfng thíklyqch anh, nếafzeu làiwcm tuyểfjoqn trạklyqch cùiyigng mộlfhst ngưommvfyfbi kếafzet hợjezcp, sinh mộlfhst điyigqzbya nhỏwzppdklrdklr điyigótuce, điyigưommvơtxmbng nhiêzwbpn làiwcm ngưommvfyfbi trong tổbvqk chứqzbyc tưommvơtxmbng điyigknnwi an toàiwcmn. An Nhiêzwbpn nhấvwiht điyigjxodnh làiwcm ngưommvfyfbi điyigmxdau tiêzwbpn tuyểfjoqn trạklyqch( cưommviyigi xin), íklyqt nhấvwiht cápsexc phưommvơtxmbng diệrzqwn phùiyig hợjezcp yêzwbpu cầmxdau thêzwbp tửirrb củftpea anh, cho nêzwbpn luôfumfn cùiyigng côfumf chơtxmbi trògroq mậqzbyp mờfyfbdklrdklr điyigótuce, cótuce thểfjoqafze giảljlri.”

An Tiêzwbpu Dao cưommvfyfbi, “Ai, lãuspso bàiwcm...”

“Hừtxmb, chếafzet khôfumfng thừtxmba nhậqzbyn.” Hạklyq Thanh mớiyigi khôfumfng điyigfjoq ýafze tớiyigi anh điyigâiwcmu, An Tiêzwbpu Dao giơtxmb tay lêzwbpn, “Điwcmi, điyigi, điyigi, em điyigôfumftucei điyigúlhnsng, điyigưommvjezcc khôfumfng? Chỉftldiwcm anh thậqzbyt khôfumfng cótuce cửirrb điyiglfhsng gìdklr khiếafzen ngưommvfyfbi ta hiểfjoqu lầmxdam. Sưommv phótuce thưommvfyfbng nótucei, giốknnwng chúlhnsng ta ngưommvfyfbi nhưommv vậqzbyy, bêzwbpn ngưommvfyfbi cògroqn cótuce mộlfhst điyigqzbya nhỏwzpp, cótuce mộlfhst lo lắxvjing, làiwcmm việrzqwc mớiyigi cótuce thểfjoqiwcmng ổbvqkn thỏwzppa mộlfhst íklyqt, anh vẫktfyn cảljlrm thấvwihy chíklyqnh mìdklrnh sẽdklr khôfumfng kếafzet hôfumfn, cho nêzwbpn ngàiwcmy sau nếafzeu làiwcm muốknnwn cótuce mộlfhst điyigqzbya nhỏwzpplgeing khôfumfng thểfjoqftpey khuấvwiht mẫktfyu thâiwcmn điyigqzbya nhỏwzpp, thếafze tấvwiht muốknnwn kếafzet hôfumfn. Vìdklr an toàiwcmn nghĩobwi, nhấvwiht điyigjxodnh sẽdklr chọbvqkn ngưommvfyfbi trong tổbvqk chứqzbyc, cũlgeing sẽdklr chọbvqkn mộlfhst ngưommvfyfbi chíklyqnh mìdklrnh sẽdklr khôfumfng ghémxdat, nhưommvng cápsexi nàiwcmy cũlgeing khôfumfng điyigklyqi biểfjoqu, anh nhấvwiht điyigjxodnh phảljlri chọbvqkn An Nhiêzwbpn. Tổbvqkng bộlfhstuce rấvwiht nhiềnzcnu nữrwwcklyqnh ưommvu túlhns, anh cótuce quápsex nhiềnzcnu quyềnzcnn lựjyena chọbvqkn, ngạklyqch, lãuspso bàiwcm, điyigâiwcmy làiwcmpsexi biểfjoqu tìdklrnh gìdklr? Nga, anh sai rồsdrci, anh khôfumfng nêzwbpn thàiwcmnh thựjyenc nhưommv thếafze...”

“Nàiwcmy liềnzcnn tỏwzpp vẻsnjy, tôfumfi cótuce rấvwiht nhiềnzcnu tìdklrnh điyigjxodch? Điwcmâiwcmy làiwcm nguyêzwbpn nhâiwcmn anh vẫktfyn khôfumfng muốknnwn tôfumfi điyigi tổbvqkng bộlfhspsexc ngưommvfyfbi sao? Chỗwzpp điyigótucetuce anh mộlfhst tảljlrng lớiyign fan nữrwwc điyigang điyigjezci anh sủftpeng hạklyqnh phảljlri khôfumfng?” Hạklyq Thanh chớiyigp mắxvjit.

Nếafzeu nótucei làiwcm nhâiwcmn tàiwcmi tậqzbyp trung, tuyệrzqwt điyigknnwi làiwcm tổbvqkng bộlfhs bọbvqkn họbvqk thưommvfyfbng trúlhns nhâiwcmn tàiwcmi muốknnwn tậqzbyp trung nhiềnzcnu lắxvjim, cũlgeing làiwcm nhưommv An Tiêzwbpu Dao điyigãusps từtxmbng nótucei, trêzwbpn điyigfyfbi thôfumfng minh nhấvwiht mộlfhst trăabrmm ngưommvfyfbi, cótuce 50 ngưommvfyfbi điyigãuspsjxodommvơtxmbng bàiwcmi.

Giếafzet, quảljlr nhiêzwbpn làiwcm thểfjoq chấvwiht trêzwbpu hoa ghẹujpwo nguyệrzqwt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.