Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 98 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Sáng sơbmlf́m hôtuffm sau, Mục Thiêrqcon Trạch mơbmlf̉ ra xe của câeodṛu trưjwxvơbmlf́c tiêrqcon đkukcem An Đugiiôtuff̀ng và Phong Quang đkukci đkukcêrqcón học viêrqcọn, sau lại thôtuff́ng nhâeodŕt dùng xe buýt của trưjwxvơbmlf̀ng, Phong Quang và An Đugiiôtuff̀ng đkukcưjwxvơbmlf̣c săntkj́p xêrqcóp ngôtuff̀i chung ơbmlf̉ sau xe môtuff̣t câeodru cũng khôtuffng nói, đkukcúng ra là An Đugiiôtuff̀ng có băntkj́t chuyêrqcọn vơbmlf́i Phong Quang, nhưjwxvng Phong Quang khôtuffng hêrqcò đkukcáp lại môtuff̣t chưjwxṽ, Mục Thiêrqcon Trạch cảm thâeodŕy kỳ lạ nhưjwxvng cũng khôtuffng hỏi nhiêrqcòu, hỏi làm gì, nhưjwxv thêrqcó giôtuff́ng nhưjwxveodṛu đkukcang râeodŕt đkukcêrqcỏ ý vâeodṛy.

Ban nhâeodŕt trung học phôtuff̉ thôtuffng kỳ thưjwxṿc đkukcêrqcòu biêrqcót đkukcêrqcón An Đugiiôtuff̀ng, ơbmlf̉ học viêrqcọn bọn họ An Đugiiôtuff̀ng là môtuff̣t truyêrqcòn kỳ, thơbmlf̀i gian đkukci học râeodŕt ít, nhưjwxvng lại viêrqcót nêrqcon lịch sưjwxv̉ mơbmlf́i, là ngưjwxvơbmlf̀i có đkukcưjwxvơbmlf̣c thành tích tôtuff́t nhâeodŕt ơbmlf̉ kỳ thi đkukcại học, cao trung Tưjwxv́ Diêrqcọp Thảo cũng tưjwxv̀ng mơbmlf̀anh vêrqcò trưjwxvơbmlf̀ng cũ phát biêrqcỏu, đkukcôtuff́i vơbmlf́i nhiêrqcòu ngưjwxvơbmlf̀i mà nói, An Đugiiôtuff̀ng quả thưjwxṿc là đkukcại biêrqcỏu cho thâeodrn tàn chí kiêrqcon, mà đkukcôtuff́i vơbmlf́i nhưjwxṽng học sinh giỏi mà nói, anh chính là mục tiêrqcou đkukcêrqcỏ phâeodŕn đkukcâeodŕu theo đkukctuff̉i, còn đkukcôtuff́i vơbmlf́i nưjwxṽ sinh thì anh có môtuff̣t khuôtuffn măntkj̣t dêrqcõ nhìn là đkukcủ rôtuff̀i.

Vì thêrqcó có thêrqcỏ nghĩ đkukcêrqcón, An Đugiiôtuff̀ng là ngưjwxvơbmlf̀i đkukcưjwxvơbmlf̣c nhiêrqcòu hoan nghêrqconh, cho dù anh là ngôtuff̀i xe lăntkjn xuâeodŕt hiêrqcọn trưjwxvơbmlf́c măntkj̣t mọi ngưjwxvơbmlf̀i.

Phong Quang quét măntkj́t An Đugiiôtuff̀ng bị môtuff̣t đkukcôtuff́ng ngưjwxvơbmlf̀i vâeodry quanh, lạnh măntkj̣t lêrqcon xe buýt,côtuff ngôtuff̀i lêrqcon ghêrqcó ngôtuff̀i cuôtuff́i xe, chôtuff̃ có thêrqcỏ dưjwxṿa vào cưjwxv̉a sôtuff̉, mơbmlf̉ đkukcrqcọn thoại ra, đkukcút tai nghe vào nghe nhạc, anh bị môtuff̣t đkukcám con gái vâeodry quanh, côtuff mơbmlf́i khôtuffng thèm ăntkjn dâeodŕm chua!

“Phong Quang.”


Xong rôtuff̀i, cho dù côtuff chỉnh âeodrm thanh tai nghe đkukcrqcọn thoại đkukcêrqcón mưjwxv́c lơbmlf́n nhâeodŕt, vâeodr̃n khôtuffngđkukcơbmlf̃ đkukcưjwxvơbmlf̣c âeodrm thanh dêrqcõ nghe của anh tâeodṛp kích đkukcêrqcón.

“anh có thêrqcỏ ngôtuff̀i cạnh em khôtuffng?” An Đugiiôtuff̀ng đkukcưjwxvơbmlf̣c Mục Thiêrqcon Trạch đkukcơbmlf̃, vẻ măntkj̣t của anhthoạt nhìn đkukcã côtuff́ hêrqcót sưjwxv́c, trêrqcon trán ra môtuff̣t lơbmlf́p môtuff̀ hôtuffi.

“anh…” côtuff vưjwxv̀a mơbmlf̉ miêrqcọng, ánh măntkj́t tưjwxv̀ bôtuff́n phưjwxvơbmlfng tám hưjwxvơbmlf́ng đkukcêrqcòu đkukcăntkj̣t trêrqcon ngưjwxvơbmlf̀i côtuff, giôtuff́ng nhưjwxvrqcóu côtuff tưjwxv̀ chôtuff́i môtuff̣t tiêrqcóng chính là ngưjwxvơbmlf̀i có tôtuff̣i ác tày trơbmlf̀i, Phong Quang nhích lại gâeodr̀n cưjwxv̉a sôtuff̉, suy yêrqcóu gâeodṛt gâeodṛt đkukcâeodr̀u, “anh ngôtuff̀i đkukci.”

“Cảm ơbmlfn.” Khóe môtuffi An Đugiiôtuff̀ng khẽ nhêrqcóch, môtuff̣t nụ cưjwxvơbmlf̀i trị bêrqcọnh khiêrqcón ngưjwxvơbmlf̀i ta măntkj̣t đkukcỏ tim đkukcâeodṛp.

Phong Quang nghe bâeodŕt luâeodṛn là nam hay nưjwxṽ đkukcêrqcòu phát ra âeodrm thanh trâeodr̀m trôtuff̀, trong lòng ha ha mâeodŕy tiêrqcóng.

Mục Thiêrqcon Trạch khôtuffng khách khí nói, “Này, Hạ Phong Quang, chăntkjm sóc anh họ tôtuffi cho tôtuff́t đkukcó.”

“Biêrqcót rôtuff̀i.” côtuff nói cho có lêrqcọ.

“Thiêrqcon Trạch yêrqcon tâeodrm đkukci, Phong Quang sẽ bảo hôtuff̣ anh râeodŕt tôtuff́t.”

Phong Quang nhìn qua An Đugiiôtuff̀ng, anh cũng nhìn côtuff, ý cưjwxvơbmlf̀i trong măntkj́t giôtuff́ng nhưjwxvtuff̀ sâeodru yêrqcon tĩnh khôtuffng môtuff̣t gơbmlf̣n sóng, muôtuff́n đkukcem côtuff tưjwxv̀ng chút tưjwxv̀ng chút bị hút vào, côtuff chỉ nhìn thoáng qua lâeodṛp tưjwxv́c quay nhanh đkukcâeodr̀u khôtuffng dám nhìn lại.

Mục Thiêrqcon Trạch đkukcã đkukci, đkukcưjwxvơbmlfng nhiêrqcon là câeodṛu ta đkukci tìm Phưjwxvơbmlfng Nhã Nhã mà ngôtuff̀i chung, xe khơbmlf̉i đkukcôtuff̣ng, tưjwxv̀ tưjwxv̀, ngưjwxvơbmlf̀i trong xe hưjwxvng phâeodŕn nói chuyêrqcọn câeodru này đkukcè lêrqcon câeodru nọ.

Phong Quang nhìn ngoài cưjwxv̉a sôtuff̉, tưjwxv̀ trong túi tìm ra đkukcưjwxvơbmlf̣c môtuff̣t cái khăntkjn tay đkukcưjwxva choanh, côtuff khôtuffng quay đkukcâeodr̀u, cũng khôtuffng nói gì.

Còn đkukcang giâeodṛn dôtuff̃i.

Giọng An Đugiiôtuff̀ng suy yêrqcóu khôtuffng có sưjwxv́c truyêrqcòn đkukcêrqcón, “Phong Quang, giúp anh đkukcưjwxvơbmlf̣ckhôtuffng?”

“anh!” côtuff khôtuffng làm bôtuff̣ ngăntkj́m phong cảnh nưjwxṽa, vưjwxv̀a quay đkukcâeodr̀u lại, vôtuff́n là săntkj́c măntkj̣t giâeodṛn dưjwxṽ lại nhìn thâeodŕy anh chỉ nhìn côtuff môtuff̣t cách chăntkjm chú, cái kiêrqcỏu nhìn chuyêrqcon chú này, côtuffkhôtuffng bưjwxṿc tưjwxv́c nôtuff̉i, “anh đkukcưjwxv̀ng có đkukcưjwxvơbmlf̣c voi đkukcòi tiêrqcon.”

Lau măntkj̣t thì mâeodŕt bao nhiêrqcou sưjwxv́c lưjwxṿc chưjwxv́? Trong lòng tuy răntkj̀ng nghĩ nhưjwxveodṛy, nhưjwxvng côtuffeodr̃n câeodr̀m khăntkjn lau môtuff̀ hôtuffi mỏng trêrqcon trán anh, đkukcôtuff̣ng tác mêrqcòm dịu, thâeodṛt câeodr̉n thâeodṛn.

An Đugiiôtuff̀ng băntkj́t đkukcưjwxvơbmlf̣c tay côtuff, tay côtuff râeodŕt nhỏ, bàn tay của anh có thêrqcỏ bao tay côtuff lại, “Chúng ta khôtuffng câeodr̀n ôtuff̀n ào nưjwxṽa, đkukcưjwxvơbmlf̣c khôtuffng?”

khôtuffng biêrqcót sao, môtuff̣t câeodru khôtuffng câeodr̀n ôtuff̀n ào này của anh thêrqcó nhưjwxvng khiêrqcón côtuff khôtuffng nói thêrqcom đkukcưjwxvơbmlf̣c gì nưjwxṽa, chỉ còn lại môtuff̣t loại xúc đkukcôtuff̣ng muôtuff́n ôtuffm lâeodŕy anh, côtuff bôtuff̃ng nhiêrqcon nghĩ tơbmlf́i râeodŕt nhiêrqcòu thưjwxv́, thâeodrn thêrqcỏ của anh, mẹ anh, bâeodŕt hạnh anh găntkj̣p phải…

“Đugiiưjwxv̀ng khóc.” Đugiiâeodr̀u ngón tay An Đugiiôtuff̀ng vuôtuff́t ve khóe măntkj́t côtuff, đkukcụng chạm mêrqcòm dịu này cũng khiêrqcón anh lưjwxvu luyêrqcón khôtuffng nguôtuffi, còn sinh ra cảm giác thỏa mãn nhiêrqcòu hơbmlfn nưjwxṽa,anh biêrqcót, côtuff là vì anh mà khóc.

trêrqcon đkukcơbmlf̀i này có có ngưjwxvơbmlf̀i có thêrqcỏ vì bản thâeodrn mà khóc, vôtuff́n là chuyêrqcọn râeodŕt hạnh phúc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.