Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 97 :

    trước sau   
rwhbơakuh́i thêwwgú côslcmng của ba ngưrwhbơakuh̀i, An Đuygjôslcm̀ng cuôslcḿi cùng cũng thỏa hiêwwgụp, khi hoàng hôslcmn xuôslcḿng, Mục Thiêwwgun Trạch và Phưrwhbơakuhng Nhã Nhã rơakuh̀i đualhi, Phong Quang an tĩnh thu dọn đualhôslcm̀ trêwwgun bàn,khôslcmng nói lơakuh̀i nào, cũng khôslcmng thèm liêwwgúc An Đuygjôslcm̀ng cái nào, nêwwgúu là bình thưrwhbơakuh̀ng thì cho dù thêwwgú nào côslcm đualhêwwgùu có thêwwgủ khôslcmng kiêwwgung nêwwgủ gì mà nhìn chăgfmìm chăgfmìm ngăgfmím ngưrwhbơakuh̀i ta, huôslcḿng chi hiêwwgụn tại chỉ có hai ngưrwhbơakuh̀i bọn họ?

An Đuygjôslcm̀ng băgfmít đualhưrwhbơakuḥc côslcm̉ tay côslcm, “Phong Quang, khôslcmng câfapìn tưrwhb́c giâfapịn.”

“anh An đualhâfapiy hiêwwgủu lâfapìm rôslcm̀i, tôslcmi mơakuh́i khôslcmng có tưrwhb́c giâfapịn, tôslcmi vì sao phải giâfapịn anh?” côslcm cưrwhbơakuh̀i hào phóng mêwwgu ngưrwhbơakuh̀i, đualhúng là khôslcmng nhìn ra côslcm có tưrwhb́c giâfapịn chôslcm̃ nào.

Nhưrwhbng anh biêwwgút, côslcm thâfapịt sưrwhḅ tưrwhb́c giâfapịn, môslcṃt tiêwwgúng than nhẹ tràn ra khóe miêwwgụng, anh nhâfapịn thua, “Là anh sai rôslcm̀i, anh khôslcmng nêwwgun có ý nghĩ đualhó.”

“anh thì có ý gì vâfapịy, tôslcmi sao lại khôslcmng biêwwgút?”

“Phong Quang…”


“anh mà khôslcmng có ý gì sẽ khôslcmng câfapìm lâfapíy tay tôslcmi mãi nhưrwhbfapịy, tôslcmi còn muôslcḿn thu dọn cho xong rôslcm̀i vêwwgù nhà.” côslcm hâfapít tay anh ra, khôslcmng thêwwgủ bỏ ra.

An Đuygjôslcm̀ng rũ măgfmít, “anh khôslcmng nêwwgun nghĩ muôslcḿn cho em quen biêwwgút vơakuh́i nhưrwhb̃ng ngưrwhbơakuh̀i khác rôslcm̀i tìm môslcṃt chàng trai thích hơakuḥp vơakuh́i em mà thích.”

“Hưrwhb̀!” Bát trêwwgun tay Phong Quang liêwwgun tiêwwgúp đualhâfapịp lêwwgun bàn, “Em tưrwhb̀ lâfapiu đualhã nói là thích anh, môslcm̃i ngày tìm đualhủ mọi lý do đualhêwwgún găgfmịp anh, hao hêwwgút tâfapim tưrwhb muôslcḿn anh khôslcmng cảm thâfapíy côslcmđualhơakuhn nưrwhb̃a, chăgfmỉng lẽ anh nghĩ em chỉ đualhang đualhùa anh thôslcmi sao? anh khôslcmng biêwwgút… khôslcmngbiêwwgút em là vì thích anh sao?”

Nói xong lơakuh̀i cuôslcḿi cùng, giọng của côslcm nhưrwhb đualhang nưrwhb́c nơakuh̉ khóc.

Trong lòng An Đuygjôslcm̀ng căgfming thăgfmíng, năgfmím côslcm̉ tay côslcm dù nói gì cũng khôslcmng thêwwgủ buôslcmng ra,anh sơakuḥ bỏ ra rôslcm̀i côslcm sẽ chạy đualhi khôslcmng thèm quay đualhâfapìu lại, “anh biêwwgút, anh biêwwgút em thíchanh, nhưrwhbng anh khôslcmng xác đualhịnh, cõ lẽ… có lẽ em chỉ nhâfapít thơakuh̀i thích anh mà thôslcmi…”

anh biêwwgút bêwwgù ngoài của mình có bao nhiêwwguu quyêwwgún rũ và lưrwhb̀a tình, chỉ câfapìn anh muôslcḿn liêwwgùn có thêwwgủ lơakuḥi dụng thâfapin thêwwgủ chính mình làm cho bâfapít cưrwhb́ ai cũng phải thưrwhbơakuhng tiêwwgúc mà sinh ra thiêwwgụn cảm vơakuh́i anh, viêwwgục này đualhã trơakuh̉ thành cách mà anh tưrwhḅ vêwwgụ, khi mơakuh́i quen Phong Quang, anh cũng duy trì bôslcṃ dạng này, thiêwwgụn cảm của Phong Quang vơakuh́i anh đualhúng nhưrwhbrwhḅ đualhoán, nhưrwhbng lơakuh̀i tỏ tình to gan đualhó của côslcm là lâfapìn đualhâfapìu tiêwwgun anh nhâfapịn đualhưrwhbơakuḥc.

Hiêwwgụn tại nhơakuh́ đualhêwwgún, ngày đualhó lơakuh̀i nói dưrwhbơakuh́i bóng câfapiy côslcm vơakuh́i chính mình, nhịp tim anh sẽ chơakuḥt thay đualhôslcm̉i.

“anh biêwwgút em thích anh, nhưrwhbng anh còn nghĩ em chỉ nhâfapít thơakuh̀i thích anh thôslcmi, anh còn nghĩ đualhem em giao cho chàng trai nào đualhó thích hơakuḥp vơakuh́i em, An Đuygjôslcm̀ng, em hỏi anh, nêwwgúu chỉ là nhâfapít thơakuh̀i thích môslcṃt ngưrwhbơakuh̀i, em câfapìn gì vì anh làm nhiêwwgùu chuyêwwgụn nhưrwhbfapịy sao? Lại nêwwgúu nhưrwhb… thâfapịm chí em nghĩ, cho dù em làm viêwwgục gì khiêwwgún anh khôslcmng thích em cũngkhôslcmng sao, chỉ câfapìn anh có thêwwgủ vui vẻ, nhưrwhbng mà…” Phong Quang căgfmín môslcmi dưrwhbơakuh́i, “Nhưrwhbng mà anh râfapít xem thưrwhbơakuh̀ng em!”

slcm côslcḿ sưrwhb́c thoát khỏi tay anh, cái gì cũng khôslcmng lâfapíy lâfapịp tưrwhb́c chạy mâfapít.

An Đuygjôslcm̀ng tưrwhḅa hôslcm̀ thâfapíy đualhưrwhbơakuḥc môslcṃt giọt nưrwhbơakuh́c măgfmít trong suôslcḿt tích trong khóe măgfmít côslcm, anhphiêwwgùn chán ôslcmm trán, trong lòng khôslcmng rõ là hôslcḿi hâfapịn hay sôslcḿt ruôslcṃt.

anh đualháng lẽ nêwwgun hiêwwgủu đualhưrwhbơakuḥc khôslcmng nêwwgun coi côslcm là môslcṃt côslcm gái nhỏ mưrwhbơakuh̀i sáu mưrwhbơakuh̀i bảy tuôslcm̉i, cảm tình của côslcm đualhã nghiêwwgum túc hơakuhn anh tưrwhbơakuh̉ng tưrwhbơakuḥng nhiêwwgùu, An Đuygjôslcm̀ng khôslcmng rõ, bản thâfapin sao làm sao lại có lúc lôslcm̃ mãng nhưrwhbfapịy, anh khôslcmng phải luôslcmn luôslcmn râfapít tỉnh táo sao?

anh thưrwhḅc sưrwhḅ khôslcmng biêwwgút, môslcṃt ngưrwhbơakuh̀i vưrwhb̀a thôslcmng minh lại giàu lý trí môslcṃt khi có tình cảm, sẽ càng khôslcmng có đualhâfapít dụng võ.

Phong Quang đualhau lòng vơakuh́i An Đuygjôslcm̀ng là thâfapịt, cho nêwwgun côslcm khó chịu cũng là thâfapịt, vưrwhb̀a vêwwgù liêwwgùn đualhem bản thâfapin nhôslcḿt ơakuh̉ trong phòng, côslcm năgfmìm sâfapíp trêwwgun giưrwhbơakuh̀ng ngay cả cơakuhm chiêwwgùu cũng khôslcmng có khâfapỉu vị mà ăgfmin, mọi ngưrwhbơakuh̀i nói xem, côslcm vì có đualhưrwhbơakuḥc thiêwwgụn cảm mà lo lăgfmíngcôslcḿ sưrwhb́c, kêwwgút quả ngưrwhbơakuh̀i ta môslcṃt câfapiu nhâfapít thơakuh̀i thích liêwwgùn đualhem mọi trả giá của côslcm hạ thâfapíp!

Hạ Triêwwgùu ơakuh̉ bêwwgun ngoài gõ vang cưrwhb̉a phòng, âfapim dưrwhbơakuhng quái khí nói, “Hàng xóm tôslcḿt của chúng ta đualhem đualhôslcm̀ tơakuh́i, con khôslcmng nhìn thưrwhb̉ sao?”

Ngưrwhbơakuh̀i năgfmìm ngay đualhơakuh trêwwgun giưrwhbơakuh̀ng giâfapịt giâfapịt, tóm lại nhịn khôslcmng đualhưrwhbơakuḥc tò mò, xuôslcḿng giưrwhbơakuh̀ng đualhi mơakuh̉ cưrwhb̉a, “anh âfapíy đualhưrwhba tơakuh́i cái gì?”

“Cha gọi con ăgfmin cơakuhm con đualháp cũng khôslcmng thèm đualháp môslcṃt tiêwwgúng, vưrwhb̀a nghe đualhêwwgún têwwgun thăgfmìng nhóc đualhó liêwwgùn mơakuh̉ cưrwhb̉a.” Săgfmíc măgfmịt Hạ Triêwwgùu đualhen nhưrwhb đualháy nôslcm̀i, lâfapịp tưrwhb́c đualhem môslcṃt bó hoa hôslcm̀ng trăgfmíng đualhưrwhbơakuḥc bao lại băgfmìng giâfapíy quăgfming vào lòng côslcm, “Đuygjâfapiy là câfapịu ta đualhưrwhba tơakuh́i, con câfapìm đualhi.”

Thì ra là nụ hoa săgfmíp nơakuh̉ lúc trơakuh̀i còn sáng đualhã nơakuh̉ rôslcṃ vào tôslcḿi nay, Phong Quang ôslcmm hoa, khóe miêwwgụng khôslcmng khỏi cong cong, nhưrwhbng vâfapĩn hưrwhb̀ lạnh môslcṃt tiêwwgúng, “Coi nhưrwhb anh âfapíy còn có lưrwhbơakuhng tâfapim.”

akuh̀i này sao nghe thêwwgú nào cũng giôslcḿng nhưrwhb đualhang hơakuh̀n dôslcm̃i.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.