Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 83 :

    trước sau   
Ngoài dưbpjạ đwahuoán là An Đdzwkôckff̀ng cũng khôckffng nghĩ là Phong Quang đwahuang nói đwahuùa, cũng khôckffngcưbpjaơdraj̀i hành vi của Phong Quang là của môckff̣t côckff gái đwahuôckff̣t nhiêfktyn tâowcfm huyêfktýt dâowcfng trào, anhchỉ cong lại khóe măgnućt dịu dàng, “Tôckffi râowcf́t chơdraj̀ mong.”

Dịu dàng nhưbpjaowcf̣y.

anh khôckffng đwahuôckff̀ng ý, cũng khôckffng cưbpjạ tuyêfktỵt, tâowcfm Phong Quang lại hạ xuôckff́ng đwahuáy côckff́c, côckffbiêfktýt chàng trai này bêfktyn trong râowcf́t lý trí, vưbpjàa lý trí đwahuôckff̀ng thơdraj̀i thâowcf̣n trêfktyn cũng sẽ khôckffngnhâowcf́t thơdraj̀i bị kích thích mà hooc-môckffn tăgnucng vọt, anh sẽ khôckffng bao giơdraj̀ quêfktyn mâowcf́t phải suy tính kỹ càng chuyêfktỵn gì, nói cách khác, cái loại tình yêfktyu mà khôckffng có lý trí gì đwahuó anh sẽkhôckffng đwahuụng vào.

Cho dù thêfktý giơdraj́i này sẽ phát triêfktỷn theo quỹ đwahuạo vôckff́n có, thì đwahuôckff́i vơdraj́i nưbpjã chính Phưbpjaơdrajng Nhã Nhã làm cho anh đwahuôckff̣ng tâowcf̣m, anh cũng thủy chung duy trì khoảng cách đwahuúng mưbpjạc,khôckffng xa cũng khôckffng gâowcf̀n, đwahuêfktýn khi Mục Thiêfktyn Trạch săgnućp sưbpjảa cùng côckff âowcf́y tiêfktýn môckff̣t bưbpjaơdraj́c thì anh mơdraj́i hơdraji chút tơdraj́i gâowcf̀n môckff̣t bưbpjaơdraj́c, nhưbpja cảm giác có môckff̣t ngọn sóng tôckff̀n tại ơdraj̉ bêfktyn ngưbpjaơdraj̀i Phưbpjaơdrajng Nhã Nhã.

An Đdzwkôckff̀ng là ngưbpjaơdraj̀i nhưbpjaowcf̣y, anh thích năgnućm mọi viêfktỵc ơdraj̉ trong tay và cũng chỉ có anh mơdraj́i có thêfktỷ làm đwahuưbpjaơdraj̣c viêfktỵc đwahuó.

Chàng trai này là môckff̣t sưbpjạ khiêfktyu chiêfktýn râowcf́t lơdraj́n, Phong Quang khôckffng cảm thâowcf́y ủ rũ ngưbpjaơdraj̣c lại còn tâowcfm lý bôckff́c cháy, liêfktỵt hỏa hưbpjàng hưbpjạc chinh phục chàng trai này, côckff nhâowcf́t đwahuịnh phải có đwahuưbpjaơdraj̣c anh, khôckffng chỉ vì nhiêfktỵm vụ, mà quan trọng hơdrajn là côckff muôckff́n có chàng trai này.


ckff ngọt ngào nói: “Vâowcf̣y thì tôckff́t, tưbpjà giơdraj̉ trơdraj̉ đwahui, em sẽ băgnućt đwahuâowcf̀u theo đwahuckff̉i anh.”

“Tôckffi mỏi măgnućt mong chơdraj̀.” Thâowcf̀n săgnućc ôckffn nhu của An Đdzwkôckff̀ng cũng khôckffng khiêfktýn ngưbpjaơdraj̀i khác nhìn ra anh đwahuang chơdraj̀ mong, ngưbpjaơdraj̣c lại là ngưbpjaơdraj̀i nhìn qua khôckffng khỏi hãm tại săgnućc đwahuẹp đwahuó.

Phong Quang râowcf́t nhanh mưbpjaơdraj̣n sưbpjác ý chí mạnh mẽ mà hôckff̀i phục tinh thâowcf̀n, côckff đwahui ra sau hăgnućn, phụ giúp đwahuâowcf̉y xe lăgnucn, “anh khôckffng phải nhơdraj́ cảnh săgnućc chung quanh sao? Em sẽ cùng anh đwahui dạo chung quanh.”

anh cưbpjaơdraj̀i nhẹ nhàng, “Đdzwkưbpjaơdraj̣c.”

Trưbpjaơdraj́c đwahui An Đdzwkôckff̀ng cũng là học sinh trưbpjaơdraj̀ng cao trung này, nhưbpjang vì thâowcfn thêfktỷ khôckffng tôckff́t nêfktyn thơdraj̀i gian học ơdraj̉ học viêfktỵn cũng khôckffng có bao lâowcfu, phâowcf̀n lơdraj́n thơdraj̀i gian đwahuêfktỳu là dưbpjạa vàoanh học tâowcf̣p ơdraj̉ nhà, nhưbpjang cảnh săgnućc chung quanh học viêfktỵn đwahuêfktỳu đwahuưbpjaơdraj̣c anh lưbpjau vào trong đwahuâowcf̀u.

Kỳ thưbpjạc Phong Quang cũng là ngày đwahuâowcf̀u tiêfktyn đwahuêfktýn học viêfktỵn, côckff hoàn toàn khôckffng biêfktýt chung quanh có phong cảnh gì, thuâowcf̀n túy là đwahui đwahuêfktýn đwahuâowcfu nhìn đwahuêfktýn đwahuó, có khi đwahui xa quá còn phải dưbpjạa vào An Đdzwkôckff̀ng nhăgnućc côckff phải đwahui đwahuưbpjaơdraj̀ng thêfktý nào mà quay vêfktỳ, đwahufktỳu này làm cho côckff thâowcfn là ngưbpjaơdraj̀i mù đwahuưbpjaơdraj̀ng có chút xâowcf́u hôckff̉.

Cuôckff́i cùng Phong Quang và An Đdzwkôckff̀ng cùng nhau trơdraj̉ vêfktỳ nhà, An Đdzwkôckff̀ng ngưbpjaơdraj̣c lại cũngkhôckffng hỏi vì sao côckff lại khôckffng đwahui học trong trưbpjaơdraj̀ng bơdraj̉i vì hiêfktỵn tại là thơdraj̀i gian học, học sinh đwahui lang thang ơdraj̉ cao trung Tưbpjá Diêfktỵp Thảo cũng khôckffng chỉ có môckff̣t mình côckff.

ckff́i nay gió lạnh hiu hiu, Phong Quang tăgnućm rưbpjảa sạch sẽ lâowcf́y ra sách giáo khoe chạy ra khỏi cưbpjảa, mẹ côckff còn tăgnucng ca ơdraj̉ côckffng ty, cha côckff gâowcf̀n đwahuâowcfy phải xưbpjả lý môckff̣t vụ án nêfktyn đwahuã mâowcf́y ngày khôckffng thêfktỷ trơdraj̉ vêfktỳ, dì bảo mâowcf̃u trong nhà lại khôckffng có lá gan ngăgnucn cản côckff, cho nêfktyn côckff hiêfktỵn là môckff̣t đwahuưbpjáa nhỏ khôckffng có ngưbpjaơdraj̀i quản lý.

Chạy châowcf̣m môckff̣t đwahuưbpjaơdraj̀ng đwahuêfktýn trưbpjaơdraj́c môckff̣t biêfktỵt thưbpjạ, lâowcf̀n này côckff cũng khôckffng âowcf́n vang chuôckffngtrêfktyn cưbpjảa săgnućt mà vén tay áo lêfktyn, đwahuôckff̣t phát ý tưbpjaơdraj̉ng leo vào tưbpjà tưbpjaơdraj̀ng rào bêfktyn cạnh, vâowcf̃n nhơdraj̀ côckff có dưbpjạ kiêfktýn trưbpjaơdraj́c, tăgnucng thêfktym khôckffng ít đwahufktỷm nhanh nhẹn, leo tưbpjaơdraj̀ng chuyêfktỵn nàykhôckffng phải chỉ nói chơdraji đwahuâowcfu, khi gõ vang cưbpjảa lơdraj́n đwahuang đwahuóng, côckff thuâowcf̣n tay hái môckff̣t đwahuóa tưbpjaơdraj̀ng vi hôckff̀ng.

khôckffng lâowcfu sau An Đdzwkôckff̀ng nghe đwahuưbpjaơdraj̣c tiêfktýng đwahuâowcf̣p cưbpjảa đwahui ra mơdraj̉ cưbpjảa, lâowcf̀n này anh khôckffng có ngôckff̀i xe lăgnucn mà tay phải chôckff́ng nạng, thâowcf́y là Phong Quang anh còn chưbpjaa kịp cảm thâowcf́y bâowcf́t ngơdraj̀ thì trưbpjaơdraj́c măgnuc̣t đwahuã xuâowcf́t hiêfktỵn môckff̣t đwahuóa tưbpjaơdraj̀ng vi nơdraj̉ rôckff̣ xinh đwahuẹp.

Phong Quang cưbpjaơdraj̀i toe toét nói: “Cái này gọi là hoa tưbpjaơdraji xưbpjáng vơdraj́i mỹ nhâowcfn, hoa này tăgnuc̣ng cho anh.”

anh nâowcfng tay nhâowcf̣n lâowcf́y đwahuóa hoa mơdraj́i phát hiêfktỵn gai đwahuâowcfm phía trêfktyn đwahuã đwahuưbpjaơdraj̣c côckff câowcf̉n thâowcf̣n nhôckff̉ bỏ hêfktýt rôckff̀i, anh bâowcf̣t cưbpjaơdraj̀i: “Đdzwkâowcfy hình nhưbpja là hoa ơdraj̉ trong vưbpjaơdraj̀n nhà tôckffi.”

“khôckffng phải còn có câowcfu kêfktyu mưbpjaơdraj̣n hoa hiêfktýn phâowcf̣t sao? Em tay khôckffng tơdraj́i tìm anh hình nhưbpja khôckffng đwahuưbpjaơdraj̣c lêfktỹ phép, phải có môckff̣t chút quà tăgnuc̣ng mơdraj́i đwahuưbpjaơdraj̣c, em khăgnuc̉ng đwahuịnh anhchưbpjaa tưbpjàng nhâowcf̣n đwahuưbpjaơdraj̣c hoa của ai tăgnuc̣ng cho, cho nêfktyn mưbpjaơdraj̣n cái này, anh yêfktyn tâowcfm, tưbpjaơdrajng lai em nhâowcf́t đwahuịnh bù lại đwahuóa hoa này cho anh.” côckff đwahuạo lý rõ ràng, lén lút đwahuem tay bị gai đwahuâowcfm bị thưbpjaơdrajng giâowcf́u sau lưbpjang.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.