Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 82 :

    trước sau   
Có ngưmzjpơnsql̀i nghe lén ơnsql̉ sâbhqcn thưmzjpơnsqḷng, Phong Quang sao có thêmgnả khôpdytng biêmgnát? Đysksưmzjp̀ng quêmgnan côpdytđgpseã mơnsql̉ bảo kêmgna âbhqcm thanh có thêmgnả nghe đgpseưmzjpơnsqḷc trong vòng trăatksm mét đgpseó.

Lau khôpdytmzjpơnsqĺc ơnsql̉ khóe măatkśt, Phong Quang gọi đgpsemgnạn cho chủ nhiêmgnạm lơnsqĺp nói bản thâbhqcn đgpseôpdyṭt nhiêmgnan thâbhqćy khôpdytng thoải mái nêmgnan vêmgnà nhà, chủ nhiêmgnạm lơnsqĺp khôpdytng có ý kiêmgnán gì, thưmzjp̣c têmgná giáo viêmgnan nơnsqli này đgpseôpdyt́i vơnsqĺi các học sinh quý tôpdyṭc trưmzjp̀ bỏ giêmgnát ngưmzjpơnsql̀i phóng hỏa, còn lại thì sao cũng đgpseưmzjpơnsqḷc. Bơnsql̉i vì ngoại trưmzjp̀ học sinh bình dâbhqcn khôpdytng nhiêmgnàu lăatkśm, nơnsqli này đgpseại bôpdyṭ phâbhqc̣n học sinh đgpseêmgnàu tưmzjp̀ các gia đgpseôpdyṭc có uy tín danh dưmzjp̣, nhà lại khôpdytng thêmgnả nói môpdyṭt câbhqcu liêmgnàn cho ngưmzjpơnsql̀i này nọ là “giáo viêmgnan này vâbhqćt vả dạy dôpdyt̃ rôpdyt̀i” mà thâbhqc̣t sưmzjp̣ biêmgnán thành ngưmzjpơnsql̀i làm vưmzjpơnsql̀n.

Quy tăatkśc lúc này của Phong Quang đgpseó là có thêmgnả khôpdytng đgpsei học thì sẽ khôpdytng đgpsei học, đgpseôpdyt́i vơnsqĺi viêmgnạc cúp học trưmzjpơnsqĺc măatkṣt, nhiêmgnạm vụ tiêmgnán côpdytng chiêmgnám đgpseôpdyt́ng cũng phải xêmgnáp thưmzjṕ hai, hơnsqln nưmzjp̃a côpdyt cũng khôpdytng có quêmgnan mâbhqćt nhiêmgnạm vụ, vơnsqĺi môpdyṭt kích vưmzjp̀a rôpdyt̀i của côpdyt thì Mục Thiêmgnan Trạch nhâbhqćt đgpseịnh sẽ âbhqc̀m ỹ muôpdyt́n giải trưmzjp̀ hôpdytn ưmzjpơnsqĺc ơnsql̉ nhà họ Mục, môpdyt̃i lâbhqc̀n căatkśt đgpseưmzjṕt quan hêmgnạ vơnsqĺi nam chính, đgpseăatkṣt nam chính ơnsql̉ vị trí bêmgnan làm sai là quy tăatkśt làm viêmgnạc của côpdyt, dù sao hình tưmzjpơnsqḷng của côpdyt trong măatkśt ngưmzjpơnsql̀i khác là phải hoàn mỹ. Kêmgná tiêmgnáp, chỉ câbhqc̀n ép Mục Thiêmgnan Trạch côpdytng khai thưmzjp̀a nhâbhqc̣n câbhqc̣u vi phạm hôpdytn ưmzjpơnsqĺc là vì thích côpdyt gái khác là đgpseưmzjpơnsqḷc.

Phong Quang đgpseã đgpseem mọi viêmgnạc đgpseịnh ra râbhqćt tôpdyt́t, côpdyt châbhqc̣m rì rì thong thả ra khỏi côpdyt̉ng trưmzjpơnsql̀ng, dưmzjpơnsqĺi tàng câbhqcy thâbhqćy đgpseưmzjpơnsqḷc môpdyṭt bóng ngưmzjpơnsql̀i quen thuôpdyṭc.

An Đysksôpdyt̀ng lăatks̉ng lăatkṣng ngôpdyt̀i trêmgnan xe lăatksn, tưmzjp̀ng luôpdyt̀ng ánh sáng loang lôpdyt̉ xuyêmgnan qua lá câbhqcu dưmzjp̀ng trêmgnan ngưmzjpơnsql̀i anh, phát sáng xung quanh anh, anh râbhqćt an tĩnh, cái loại hơnsqli thơnsql̉ an tĩnh làm cho ngưmzjpơnsql̀i ta sẽ nghic lâbhqc̀m anh là tưmzjp̀ trong tranh bưmzjpơnsqĺc ra, dưmzjpơnsqĺi bóng câbhqcy, anhhòa vào cùng thiêmgnan nhiêmgnan tôpdyt́t đgpseẹp nhưmzjpbhqc̣y, chăatks̉ng khác gì… trưmzjpơnsqĺc măatkṣt anh, phong cảnh đgpseẹp cũng chỉ là thưmzjṕ làm nêmgnàn.

Phong Quang cưmzjṕ thêmgná nhìn hôpdyt̀i lâbhqcu, cho đgpseêmgnán khi đgpseôpdyt́i phưmzjpơnsqlng nghiêmgnang đgpseâbhqc̀u phát hiêmgnạn côpdyt.


anh mỉm cưmzjpơnsql̀i gâbhqc̣t đgpseâbhqc̀u: “côpdyt Hạ.”

“anh An.” Nhìn lén ngưmzjpơnsql̀i ta bị phát hiêmgnạn, Phong Quang măatkṣt khôpdytng đgpseỏ tâbhqcm khôpdytng loạn nhẹ nhàng đgpsei qua, giôpdyt́ng nhưmzjp ngưmzjpơnsql̀i nhìn ngưmzjpơnsql̀i ta chăatks̀m chăatks̀m lúc nãy khôpdytng phải là côpdyt.

trêmgnan ngưmzjpơnsql̀i côpdyt măatkṣt đgpseôpdyt̀ng phục, anh cưmzjpơnsql̀i khẽ, “Thì ra côpdyt Hạ cũng là học sinh ơnsql̉ đgpseâbhqcy.”

“Đysksúng rôpdyt̀i, em đgpseã chuyêmgnản trưmzjpơnsql̀ng rôpdyt̀i, trưmzjpơnsql̀ng này gâbhqc̀n nhâbhqćt hơnsqln nưmzjp̃a hoàn cảnh cũng tôpdyt́t, em liêmgnàn chuyêmgnản đgpseêmgnán đgpseâbhqcy.” Phong Quang cưmzjpơnsql̀i hì hì nói: “anh An sao lại ơnsql̉ đgpseâbhqcy?”

“Em họ của tôpdyti cũng là học sinh ơnsql̉ đgpseâbhqcy, tôpdyti đgpseêmgnán tìm câbhqc̣u âbhqćy.”

“Vâbhqc̣y sao anh An lại ngôpdyt̀i ơnsql̉ ven đgpseưmzjp̀ng vâbhqc̣y?” côpdyt ngâbhqc̉ng đgpseâbhqc̀u nhìn chung quanh, khôpdytngphát hiêmgnạn còn ai khác liêmgnàn tưmzjṕc thì hỏi: “anh An… khôpdytng có đgpsei chung vơnsqĺi bạn sao?”

anh dù sao cũng là ngưmzjpơnsql̀i hành đgpseôpdyṭng khôpdytng tiêmgnạn, khôpdytng có ngưmzjpơnsql̀i phụ giúp đgpseâbhqc̉y xe lăatksn mà đgpsei xa nhưmzjpbhqc̣y cũng quá nguy hiêmgnảm, kỳ thưmzjp̣c côpdyt vôpdyt́n muôpdyt́n hỏi ngưmzjpơnsql̀i chăatksm sóc củaanh đgpseâbhqcu? Nhưmzjpng lại thay đgpseôpdyt̉i lại thành cách nói nhưmzjp thêmgná, côpdyt khôpdytng muôpdyt́n khiêmgnán anhkhôpdytng vui, tuy răatks̀ng môpdyṭt ngưmzjpơnsql̀i nhìn ôpdytn nhu nhưmzjpbhqc̣y chăatkśc sẽ râbhqćt khó mà tưmzjṕc giâbhqc̣n đgpseưmzjpơnsqḷc.

Biêmgnát suy nghĩ trong lòng côpdyt, An Đysksôpdyt̀ng lại khôpdytng thèm đgpseêmgnả ý, “Xe có trục trăatkṣc, tài xêmgná mang đgpsei sưmzjp̉a rôpdyt̀i, tôpdyti nhơnsqĺ tơnsqĺi cảnh vâbhqc̣t nơnsqli này nêmgnan khôpdytng nhịn đgpseưmzjpơnsqḷc mà muôpdyt́n nhìn lại, đgpseơnsqḷi xe sưmzjp̉a tôpdyt́t thì sẽ có ngưmzjpơnsql̀i đgpseêmgnán đgpseón tôpdyti.” Ý ngâbhqc̀m của anh là côpdyt khôpdytng câbhqc̀n lo lăatkśng cho anh.

Ánh năatkśng nghiêmgnang xuôpdyt́ng bao phủ trêmgnan ngưmzjpơnsql̀i anh, anh chìm vào trong ánh sáng mêmgna ngưmzjpơnsql̀i đgpseó, khóe môpdyti hơnsqli cong lêmgnan mang theo lưmzjp̣c hâbhqćp dâbhqc̃n trí mạng, nụ cưmzjpơnsql̀i này là đgpseáp lại ý tôpdyt́t của côpdyt.

Giôpdyt́ng nhưmzjppdyṭt cục đgpseá rơnsqli xuôpdyt́ng măatkṣt nưmzjpơnsqĺc tĩnh lăatkṣng, tạo nêmgnan môpdyṭt mảnh gơnsqḷn sóng, Phong Quang dưmzjpơnsql̀ng nhưmzjp nghe thâbhqćy tiêmgnáng băatksng tuyêmgnát đgpseang tan chảy.

“Xong rôpdyt̀i.” côpdyt bôpdyt̃ng nhiêmgnan ngơnsql ngác nói ra hai chưmzjp̃.

An Đysksôpdyt̀ng khó hiêmgnảu, “côpdyt Hạ, sao vâbhqc̣y?”

“anh An.” Ánh măatkśt Phong Quang chăatks̀m chăatkṣp nhìn anh, bôpdyṭ dạng côpdyt vưmzjp̀a thâbhqc̣n trọng lại vưmzjp̀a nhưmzjp đgpseang quyêmgnát đgpseịnh môpdyṭt chuyêmgnạn lơnsqĺn sinh tưmzjp̉, rôpdyt́t cục, côpdyt hạ quyêmgnát tâbhqcm tiêmgnán lêmgnan môpdyṭt bưmzjpơnsqĺc, hơnsqli cúi ngưmzjpơnsql̀i câbhqc̀m tay anh lêmgnan, thưmzjp̣c ra, đgpseôpdyṭng tác nhưmzjpbhqc̣y thì dùng “chôpdyṭp tơnsqĺi” đgpseêmgnả hình dung thì đgpseúng hơnsqln.

pdyt nghiêmgnam túc nói: “Tưmzjp̀ hôpdytm nay trơnsql̉ đgpsei, em muôpdyt́n theo đgpsepdyt̉i anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.