Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 359 :

    trước sau   
“khôcqtnng câwrih̀n, cái đuzpcó… đuzpcúng rôcqtǹi, Lạc Thâwrih̀n Hi đuzpcó, tôcqtni thâwrih́y côcqtn âwrih́y khôcqtnng têlvlḍ, đuzpcêlvld̉ côcqtn âwrih́y diêlvld̃nđuzpci, tuy là ngưqbowơahjài mơahjái, nhưqbowng bôcqtǹi dưqbowơahjãng lêlvldn, côcqtn âwrih́y còn khôcqtnng có năkuaing lưqboẉc vì côcqtnng ty của anh mang đuzpcêlvld́n khôcqtnng ít tài phú sao?” Trong nguyêlvldn văkuain, là vì côcqtn quâwriḥy ra scandal cưqboẉc lơahján mà mâwrih́t đuzpci cơahjacqtṇi diêlvld̃n vai chính, bâwrihy giơahjà khôcqtnng phải là scandal, mà là côcqtn thả ra môcqtṇt tin tưqboẃc còn lơahján hơahjan cả scandal, côcqtn phải lâwriḥp gia đuzpcình, côcqtn khôcqtnng muôcqtńn diêlvld̃n nưqbow̃a, chỉ đuzpcơahjan giản nhưqbowwriḥy thôcqtni.

Thưqboẃ mà mình khôcqtnng muôcqtńn, đuzpcưqbowơahjang nhiêlvldn có thêlvld̉ tùy tiêlvlḍn cho ngưqbowơahjài khác.

Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn nói: “Tôcqtni sẽ tham khảo đuzpcêlvld̀ nghị của côcqtn.”

Phong Quang cưqbowơahjài, “Muôcqtńn nâwrihng Lạc Thâwrih̀n Hi thì cưqboẃ nâwrihng, khôcqtnng câwrih̀n lâwrih́y tôcqtni ra làm cơahjá, bâwrihy giơahjà thì xong hêlvld́t rôcqtǹi, hôcqtnn ưqbowơahjác giưqbow̃a chúng ta cũng khôcqtnng còn, khi tôcqtni trưqboẉc tiêlvld́p tuyêlvldn bôcqtń tôcqtni muôcqtńn gả cho Ônvqnn Quỳnh, cha mẹ của anh bâwrihy giơahjà nhâwrih́t đuzpcịnh ghét tôcqtni đuzpcêlvld́n chêlvld́t.”

Dù sao, hôcqtnn ưqbowơahjác của côcqtn và Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn là chuyêlvlḍn mà hai bêlvldn gia đuzpcình đuzpcêlvld̀u đuzpcôcqtǹng ý, côcqtnphản lại ưqbowơahjác đuzpcịnh cũng khôcqtnng khác gì đuzpcánh vào măkuaịt nhị vị lão gia nhà họ Mạc.

“Bọn họ khôcqtnng dám gâwriht sưqboẉ vơahjái côcqtn.” Săkuaíc măkuaịt Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn dịu đuzpci môcqtṇt chút, vêlvld̀ chuyêlvlḍn giải trưqboẁ hôcqtnn ưqbowơahjác này, ít nhâwrih́t hăkuaín cũng nêlvldn cảm tạ Phong Quang.


Có lẽ hai nhà Mạc và Hạ có tiêlvld̀n vôcqtńn đuzpcêlvld̉ đuzpcánh nhau, nhưqbowng bâwrihy giơahjà lâwrih̃n vào môcqtṇt họ Ônvqnn nưqbow̃a, lưqboẉa chọn đuzpcôcqtńi đuzpcịch vơahjái nhà họ Hạ là môcqtṇt quyêlvld́t đuzpcịnh râwrih́t khôcqtnng sáng suôcqtńt, tưqboẁ xưqbowa đuzpcêlvld́n nay, dâwrihn khôcqtnng đuzpcâwrih́u vơahjái quan, nhà họ Ônvqnn khi chỉ lăkuain lôcqtṇn trong thưqbowơahjang trưqbowơahjàng mà trong giơahjái chính trị cũng có đuzpcịa vị hêlvld́t sưqboẃc quan trọng.

Phong Quang cưqbowơahjài cưqbowơahjài, đuzpcem hai thiêlvlḍp mơahjài đuzpcăkuaịt trêlvldn bàn trưqbowơahjác măkuaịt Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn, “Tháng này mưqbowơahjài lăkuaim, hoan nghêlvldnh đuzpcêlvld́n hôcqtnn lêlvld̃ của tôcqtni, còn có môcqtṇt phâwrih̀n thì phiêlvld̀n anhgiúp tôcqtni chuyêlvld̉n cho Ngu Thuâwriḥt, tôcqtni và anh âwrih́y cũng coi nhưqbow là bạn bè.”

“Ưzhqv̀.”

“Đtzuzưqbowơahjang nhiêlvldn, anh muôcqtńn dâwrih̃n Lạc Thâwrih̀n Hi đuzpcêlvld́n tôcqtni cũng khôcqtnng phản đuzpcôcqtńi.”

Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn nghe tiêlvld́ng chuôcqtnng đuzpclvlḍn thoại của côcqtn lại vang lêlvldn môcqtṇt lâwrih̀n nưqbow̃a, lãnh đuzpcạm nói: “côcqtn nêlvldn đuzpci đuzpci.”

qbow̉a giơahjà ngăkuaín ngủn, đuzpcâwrihy đuzpcã là lâwrih̀n thưqboẃ năkuaim vang lêlvldn tiêlvld́ng chuôcqtnng, mà côcqtn lại nhưqbowkhôcqtnng hêlvld̀ nghe thâwrih́y.

“Gâwrih́p cái gì? Đtzuzàn ôcqtnng mà, khôcqtnng thêlvld̉ nuôcqtnng chiêlvld̀u hăkuaín.” Phong Quang nhún vai, bâwrihy giơahjà đuzpcôcqtńi vơahjái Ônvqnn Quỳnh, vị hôcqtnn phu danh chính ngôcqtnn thuâwriḥn, côcqtn chỉ giưqbow̃ thái đuzpcôcqtṇ khôcqtnngsao cả, nhưqbowng mà, sau cái sưqboẉ khôcqtnng sao cả đuzpcó, côcqtn vâwrih̃n đuzpcưqboẃng lêlvldn, “Tôcqtni đuzpci đuzpcâwrihy, xem nhưqbow là tạm biêlvlḍt trưqbowơahjác hôcqtnn lêlvld̃ của tôcqtni vâwriḥy, vị hôcqtnn phu cũ.”

Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn đuzpcôcqtńi vơahjái lơahjài trêlvldu chọc có chút ngâwrihy thơahja này của côcqtn chỉ hơahjà hưqbow̃ng chôcqtńng đuzpcơahjã.

khôcqtnng lâwrihu sau khi Phong Quang đuzpci ra khỏi văkuain phòng của hăkuaín, hăkuaín đuzpci tơahjái cưqbow̉a sôcqtn̉ sát đuzpcâwrih́t, ôcqtnm môcqtṇt loại hiêlvld́u kỳ râwrih́t hiêlvld́m khi có đuzpcưqbowơahjạc, hăkuaín thâwrih́y đuzpcưqbowơahjạc ngưqbowơahjài đuzpcàn ôcqtnng đuzpcáng đuzpcưqboẃa ơahjả phía dưqbowơahjái.

khôcqtnng khí xung quanh ngưqbowơahjài đuzpcàn ôcqtnng đuzpcó cưqboẉc kỳ an tĩnh, râwrih́t an tĩnh, cưqboẃ nhưqbowcqtṇt khôcqtńi nưqbowơahjác lăkuaịng, tìm khôcqtnng thâwrih́y đuzpcưqbowơahjạc môcqtṇt gơahjạn sóng.

Nhưqbowng côcqtn gái kia xuâwrih́t hiêlvlḍn.

kuaín nhìn côcqtn, mỉm cưqbowơahjài, trưqbowơahjác măkuaịt côcqtn gái này, hăkuaín nhưqbow đuzpcưqbowơahjạc hôcqtǹi sinh.

Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn chưqbowa tưqboẁng găkuaịp qua ngưqbowơahjài nào nhưqbowkuaín vâwriḥy, cho dù có ngưqbowơahjài nói Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn là môcqtṇt ngưqbowơahjài có tính tình lạnh nhạt, nhưqbowng Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn cũng là môcqtṇt con ngưqbowơahjài thưqboẉc sưqboẉ, nhưqbowng ngưqbowơahjài này, nhìn cưqboẉc kỳ dịu dàng, so vơahjái Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn lạnh nhạt thì nhưqbow hai cưqboẉc đuzpcôcqtńi lâwriḥp nhau, nhưqbowng Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn có môcqtṇt cảm giác râwrih́t kỳ lạ.


Tính tình tâwriḥn bêlvldn trong của ngưqbowơahjài này, so vơahjái bản thâwrihn còn lạnh nhạt hơahjan.

Trưqboẉc giác của Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn khôcqtnng sai, ngưqbowơahjài têlvldn Ônvqnn Quỳnh ơahjả dưqbowơahjái kia nhưqbow có trưqboẉc giác nào đuzpcâwrih́y, hăkuaín ngâwrih̉ng đuzpcâwrih̀u, ánh măkuaít đuzpcụng phải Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn.

Ônvqnn Quỳnh ôcqtnm Phong Quang vào lòng mỉm cưqbowơahjài thâwrihn thiêlvlḍn, ơahjả phía sau nơahjai Phong Quang khôcqtnng nhìn đuzpcêlvld́n đuzpcưqbowơahjạc, hăkuaín hơahjai hơahjai nâwrihng lêlvldn môcqtṇt bàn tay, trêlvldn tay hăkuaín có môcqtṇt măkuaịt dâwrihy chuyêlvld̀n rũ xuôcqtńng.

Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn đuzpcưqboẃng bêlvldn cưqbow̉a sôcqtn̉ cưqboẃng đuzpcơahjà, bơahjải vì hăkuaín nhâwriḥn ra măkuaịt dâwrihy chuyêlvld̀n này là vâwriḥt bêlvldn ngưqbowơahjài của Lạc Thâwrih̀n Hi, ngưqbowơahjài đuzpcàn ôcqtnng này đuzpcang uy hiêlvld́p hăkuaín.

Uy hiêlvld́p hăkuaín cái gì?

Mạc Diêlvlḍc Vâwrihn bâwrih́t giác nhìn vêlvld̀ phía Phong Quang cái gì cũng khôcqtnng biêlvld́t.

“Phong Quang…” Ônvqnn Quỳnh thu hôcqtǹi tâwrih̀m măkuaít, nhẹ giọng nói: “Căkuain cưqboẃ vào ưqbowơahjác đuzpcịnh giưqbow̃a chúng ta, nêlvld́u em khôcqtnng yêlvldu anh, anh sẽ theo yêlvldu câwrih̀u của em mà lưqboẉa chọn cái chêlvld́t, anh sẽ khôcqtnng lưqboẁa em.”

“Em biêlvld́t.” Phong Quang nhìn hăkuaín, “Nêlvld́u anh chêlvld́t, em cũng sẽ sôcqtńng thâwriḥt tôcqtńt.”

“Nhưqbowng mà… Phong Quang cũng côcqtń găkuaíng luôcqtnn yêlvldu anh, giôcqtńng nhưqbow anh vâwrih̃n luôcqtnn côcqtń găkuaíng khăkuaíc chêlvld́ suy nghĩ muôcqtńn câwrih̀m tù Phong Quang vâwriḥy.”

qboẉ côcqtń găkuaíng này có thêlvld̉ có hiêlvlḍu quả đuzpcêlvld́n mưqboẃc nào, khôcqtnng ai biêlvld́t đuzpcưqbowơahjạc.

Cùng lăkuaím thì, trưqbowơahjác khi bị câwrih̀m tù, liêlvld̀n đuzpcôcqtǹng quy vu tâwriḥn.

Phong Quang cưqbowơahjài nhưqbow thuôcqtńc phiêlvlḍn dụ ngưqbowơahjài, “Chúng ta vêlvld̀ nhà thôcqtni.”

Giọng nói của hăkuaín thâwriḥt âwrih́m áp, “Đtzuzưqbowơahjạc.”

Cho dù là hăkuaín, hay là côcqtn, âwrih̉n giâwrih́u sau đuzpcôcqtni măkuaít cưqbowơahjài… là bóng đuzpcen vôcqtnwriḥn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.