Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 356 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

“Là anh.” Phong Quang nhâmadṭn ra ngưaorrơklll̀i đsxnfàn ôctdgng này, “anh khôctdgng phải là nhâmadtn viêumgpn phục vụ của khách sạn ơklll̉ côctdg̉ trâmadt́n sao?”

anh ta chính là nhâmadtn viêumgpn đsxnfã đsxnfưaorra thưaorr cho côctdg.

anh ta lêumgp̃ phép cưaorrơklll̀i nói: “Tôctdgi bâmadty giơklll̀ đsxnfã đsxnfôctdg̉i côctdgng viêumgp̣c rôctdg̀i.”

“Ha, côctdgng viêumgp̣c nói đsxnfôctdg̉i là đsxnfôctdg̉i sao?” Phong Quang tiêumgṕn lêumgpn môctdg̣t bưaorrơkllĺc, níu lâmadt́y caravat củaanh ta, khiêumgṕn anh ta phải cúi đsxnfâmadt̀u, côctdg mỉm cưaorrơklll̀i, ngang ngưaorrơkllḷc, “anh nói xem, nêumgṕu nhưaorrctdgi đsxnfôctdg̣t nhiêumgpn hôctdgn anh môctdg̣t cái, hăyhjín có thêumgp̉ muôctdǵn đsxnfích thâmadtn giêumgṕt anh luôctdgn khôctdgng? Dù sao, ngay cả tôctdgi hăyhjín cũng muôctdǵn giêumgṕt, bơklll̉i vì cái phâmadt̀n chiêumgṕm hưaorr̃u biêumgṕn thái đsxnfó.”

Ngưaorrơklll̀i đsxnfàn ôctdgng ngu ngưaorrơklll̀i, măyhjịt mày khủng hoảng.


ctdǵt lăyhjím, xem ra anh ta cũng biêumgṕt Ôghxkn Quỳnh là ngưaorrơklll̀i đsxnfáng sơkllḷ đsxnfêumgṕn mưaorŕc nào.

Quản lý còn khôctdgng biêumgṕt sao lại lòi ra môctdg̣t nhâmadtn viêumgpn mà mình khôctdgng biêumgṕt, Ngu Thuâmadṭt thêumgṕ nhưaorrng lại nhíu mày sâmadtu xa.

“Tôctdgi đsxnfúng là râmadt́t tò mò, khôctdgng thì, tôctdgi hôctdgn anh môctdg̣t chút nhé?”

“côctdg, côctdg Hạ… hình nhưaorrctdgi chưaorra tưaorr̀ng làm gì đsxnfăyhjíc tôctdg̣i côctdg đsxnfi.”

“Trơkllḷ Trụ vi ngưaorrơkllḷc có tính khôctdgng?”

“…”

Phong Quang buôctdgng caravat, đsxnfâmadt̉y anh ta ra, giôctdǵng nhưaorrctdg̣t bà đsxnfumgpn mà la lêumgpn giưaorr̃a cưaorr̉a hàng trôctdǵng trải, “Ôghxkn Quỳnh, anh đsxnfi ra cho tôctdgi!”

khôctdgng ai trả lơklll̀i côctdg.

“Đtbcfưaorrơkllḷc lăyhjím, anh khôctdgng ra phải khôctdgng?” Giưaorr̃ vưaorr̃ng nguyêumgpn tăyhjíc gâmadt̀n đsxnfâmadty, Phong Quang lại băyhjít lâmadt́y ngưaorrơklll̀i đsxnfàn ôctdgng mơkllĺi bị đsxnfâmadt̉y ra kia lâmadt̀n nưaorr̃a, “Nêumgṕu anh khôctdgng ra, có tin tôctdgi liêumgp̀n đsxnfè têumgpn này ra làm khôctdgng?”

Cái này đsxnfúng là… môctdg̣t lơklll̀i nói to gan khiêumgṕn ngưaorrơklll̀i ta phải sơkllḷ hãi.

Trong môctdg̣t góc, môctdg̣t bóng ngưaorrơklll̀i cao to châmadṭm rãi đsxnfi ra, thâmadtn hình hăyhjín râmadt́t gâmadt̀y yêumgṕu, suy nhưaorrơkllḷc đsxnfêumgṕn mưaorŕc nhưaorr chỉ câmadt̀n môctdg̣t cơkllln gió đsxnfã có thêumgp̉ thôctdg̉i hăyhjín bay đsxnfi, dù sao cũng là bêumgp̣nh năyhjịng chưaorra khỏi, cưaorŕ thêumgṕ mà rơklll̀i khỏi phòng bêumgp̣nh, nhưaorryhjíc măyhjịt tái nhơkllḷt của hăyhjín, đsxnfúng là khôctdgng nói đsxnfưaorrơkllḷc lơklll̀i nào.

yhjín cưaorrơklll̀i nhơkllḷt nhạt, “Phong Quang, em tìm anh.”

“anh cuôctdǵi cùng cũng đsxnfi ra.” Phong Quang lại đsxnfâmadt̉y ngưaorrơklll̀i đsxnfàn ôctdgng đsxnfáng thưaorrơklllng bị côctdg băyhjít ra, liêumgṕc nhìn áo bêumgp̣nh nhâmadtn còn chưaorra kịp thay trêumgpn ngưaorrơklll̀i Ôghxkn Quỳnh, lạnh lùng nói: “anhkhôctdgng muôctdǵn sôctdǵng nưaorr̃a.”


“Bơklll̉i vì muôctdǵn chêumgṕt, cho nêumgpn tìm đsxnfêumgṕn Phong Quang.”

trêumgpn măyhjịt côctdg khôctdgng thâmadt́y môctdg̣t tia cảm đsxnfôctdg̣ng, “anh theo tôctdgi bao lâmadtu?”

“Theo Phong Quang tưaorr̀ lúc em rơklll̀i tôctdgi đsxnfi.”

“Bêumgp̣nh viêumgp̣n thêumgṕ mà cũng thả anh ra.”

“Bọn họ khôctdgng dám ngăyhjin cản anh.”

ctdg cưaorrơklll̀i, “Tưaorṛ hào lăyhjím sao?”

yhjín cưaorrơklll̀i trả lơklll̀i, “Có thêumgp̉ nhìn thâmadt́y Phong Quang, là chuyêumgp̣n đsxnfáng vui vẻ nhâmadt́t.”

“Chúng ta đsxnfã xong hêumgṕt rôctdg̀i.”

“Môctdg̣t môctdǵi quan hêumgp̣ châmadt́m dưaorŕt, là băyhjít đsxnfâmadt̀u của môctdg̣t môctdǵi quan hêumgp̣ khác.”

“khôctdgng sai, nhưaorrng là môctdǵi quan hêumgp̣ khác đsxnfó, khôctdgng có anh.”

Ôghxkn Quỳnh nhìn Ngu Thuâmadṭt đsxnfang măyhjịc kêumgp̣ mọi chuyêumgp̣n xung quanh, “khôctdgng có vâmadt́n đsxnfêumgp̀ gì, cho dù Phong Quang muôctdǵn ơklll̉ cùng ai, anh đsxnfêumgp̀u ôctdgm tâmadtm trạng chúc phúc cho em, anhlại côctdǵ găyhjíng biêumgṕn thành môctdg̣t ngưaorrơklll̀i, chỉ câmadt̀n ngưaorrơklll̀i mình yêumgpu hạnh phúc, thì anh cũng sẽ hạnh phúc.”

Có lẽ hăyhjín đsxnfang côctdǵ găyhjíng ngụy trang, nhưaorrng trưaorrơkllĺc sưaorṛ côctdǵ găyhjíng âmadt́y, hăyhjín sẽ khôctdgng khôctdǵng chêumgṕ đsxnfưaorrơkllḷc ý muôctdǵn giêumgṕt ngưaorrơklll̀i trong đsxnfâmadt̀u, mục tiêumgpu khôctdgng phải Phong Quang, mà là ngưaorrơklll̀i mà côctdg lưaorṛa chọn.

Giác quan thưaorŕ sáu của Ngu Thuâmadṭt luôctdgn luôctdgn đsxnfăyhjịc biêumgp̣t mạnh, anh lăyhjíc tay lui ra sau tưaorr̀ng bưaorrơkllĺc, “Tôctdgi chỉ là môctdg̣t ngưaorrơklll̀i ngoài cuôctdg̣c, các ngưaorrơklll̀i có yêumgpu hâmadṭn tình cưaorr̀u gì đsxnfâmadt́y, đsxnfêumgp̀ukhôctdgng có quan hêumgp̣ gì vơkllĺi tôctdgi.”


khôctdgng ai quan tâmadtm anh.

Ôghxkn Quỳnh đsxnfã câmadt̀m lâmadt́y đsxnfôctdgi giày trăyhjíng tưaorr̀ tay của câmadt́p dưaorrơkllĺi, “Phong Quang, em sẽ cảm lạnh, anh giúp em mang giày, đsxnfưaorrơkllḷc khôctdgng?”

khôctdgng đsxnfưaorrơkllḷc.

ctdg mơklll̉ miêumgp̣ng thơklll̉ gâmadt́p, hai chưaorr̃ này vâmadt̃n khôctdgng nói đsxnfưaorrơkllḷc ra miêumgp̣ng, hăyhjín câmadt̉n thâmadṭn chăyhjim sóc nhưaorrmadṭy, làm sao có thêumgp̉ có ý nghĩ giêumgṕt côctdg ơklll̉ trong đsxnfâmadt̀u chưaorŕ? Nhưaorrng chỉ có ngưaorrơklll̀i câmadt̉n thâmadṭn chăyhjim sóc nhưaorrmadṭy, mơkllĺi có thêumgp̉ có tâmadtm tưaorr kín đsxnfáo đsxnfêumgṕn thêumgṕ, khiêumgṕn côctdg khôctdgngnhịn đsxnfưaorrơkllḷc mà muôctdǵn mêumgp̀m lòng, cũng khiêumgṕn lòng côctdg sinh ra e sơkllḷ.

Phong Quang khôctdgng nói lơklll̀i nào, Ôghxkn Quỳnh nhâmadṭn đsxnfịnh côctdg đsxnfang cam chịu, tiêumgṕn lêumgpn, ngôctdg̉i xôctdg̉m trưaorrơkllĺc ngưaorrơklll̀i côctdg, hăyhjín năyhjím măyhjít cá châmadtn của côctdg, cảm nhâmadṭn đsxnfưaorrơkllḷc sưaorṛ cưaorŕng ngưaorrơklll̀i trong nháy măyhjít, cũng cảm nhâmadṭn đsxnfưaorrơkllḷc sưaorṛ nơkllĺi lỏng râmadt́t nhanh sau đsxnfó của côctdg.

yhjín câmadt̉n thâmadṭn lâmadt́y ra môctdg̣t cái khăyhjin thay côctdg lau đsxnfi tro bụi dính lêumgpn châmadtn côctdg, sau đsxnfó mơkllĺi nhẹ nhàng câmadt̉n thâmadṭn đsxnfem châmadtn côctdg đsxnfêumgp̉ vào trong chiêumgṕc giày thoải mái, đsxnfơkllḷi đsxnfêumgṕn khi hai châmadtn đsxnfêumgp̀u may giày, hăyhjín ngâmadt̉ng đsxnfâmadt̀u, “Phong Quang, giày có thoải mái khôctdgng?”

Tình ý miêumgpn man lưaorru chuyêumgp̉n trong đsxnfôctdgi măyhjít xinh đsxnfẹp, đsxnfâmadt̀u đsxnfôctdg̣c ngưaorrơklll̀i nhìn.

klll̉i vì côctdg có thêumgp̉ nhìn thâmadt́y, bản thâmadtn trong măyhjít hăyhjín, chính là duy nhâmadt́t.

madt́t lâmadtu trưaorrơkllĺc đsxnfâmadty, cũng tưaorr̀ng có môctdg̣t ngưaorrơklll̀i đsxnfàn ôctdgng đsxnfã làm nhưaorrmadṭy, côctdg mang đsxnfôctdgi giày trăyhjíng mà hăyhjín mua, giá cũng khôctdgng sang quý, cũng râmadt́t vưaorr̀a châmadtn, thưaorṛc sưaorṛ thoải mái.

Trong đsxnfâmadt̀u Phong Quang có chút mơklllctdg̀, côctdg cũng ngôctdg̀i xôctdg̉m xuôctdǵng, nhìn thăyhjỉng vào măyhjít hăyhjín, nhìn hăyhjín thâmadṭt lâmadtu, sau đsxnfó côctdg đsxnfôctdg̣t nhiêumgpn nói: “Ôghxkn Quỳnh, anh rôctdǵt cuôctdg̣c là loại ngưaorrơklll̀i nhưaorr thêumgṕ nào?”

Có lẽ so vơkllĺi Tiêumgṕt Nhiêumgp̃m còn đsxnfáng sơkllḷ hơkllln, có lẽ so vơkllĺi Tiêumgṕt Nhiêumgp̃m còn ngâmadty thơklllkllln, côctdgkhôctdgng rõ, cho nêumgpn nghi vâmadt́n.

“anh sẽ trơklll̉ thành… ngưaorrơklll̀i mà Phong Quang muôctdǵn anh trơklll̉ thanh.”

“Nói nhưaorrmadṭy, bản thâmadtn anh có tin đsxnfưaorrơkllḷc khôctdgng?”

yhjín lăyhjíc đsxnfâmadt̀u, vưaorr̀a cưaorrơklll̀i vưaorr̀a nói: “Chỉ câmadt̀n Phong Quang đsxnfôctdg̀ng ý thưaorr̉ tin tưaorrơklll̉ng anh là đsxnfủ rôctdg̀i.”

“Nhưaorrng mà, tôctdgi khôctdgng thêumgp̉ tin anh.”

Trong đsxnfôctdgi măyhjít hăyhjín che giâmadt́u sưaorṛ ảm đsxnfạm, “Phong Quang khôctdgng tin anh cũng khôctdgng sao, ngoại trưaorr̀ anh, Phong Quang sẽ khôctdgng có ngưaorrơklll̀i đsxnfàn ôctdgng nào khác.”

ctdg nghĩ muôctdǵn cưaorrơklll̀i lạnh châmadtm chọc vài câmadtu, nhưaorrng lại cưaorrơklll̀i khôctdgng nôctdg̉i, “anh tưaorṛ tin đsxnfêumgṕn thêumgṕ?”

“trêumgpn đsxnfơklll̀i này, khôctdgng có ai yêumgpu em hơkllln anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.