Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 356 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

“Là anh.” Phong Quang nhâgeif̣n ra ngưoaajơrwax̀i đvcfjàn ôgbubng này, “anh khôgbubng phải là nhâgeifn viênwemn phục vụ của khách sạn ơrwax̉ côgbub̉ trâgeif́n sao?”

anh ta chính là nhâgeifn viênwemn đvcfjã đvcfjưoaaja thưoaaj cho côgbub.

anh ta lênwem̃ phép cưoaajơrwax̀i nói: “Tôgbubi bâgeify giơrwax̀ đvcfjã đvcfjôgbub̉i côgbubng viênweṃc rôgbub̀i.”

“Ha, côgbubng viênweṃc nói đvcfjôgbub̉i là đvcfjôgbub̉i sao?” Phong Quang tiênweḿn lênwemn môgbuḅt bưoaajơrwax́c, níu lâgeif́y caravat củaanh ta, khiênweḿn anh ta phải cúi đvcfjâgeif̀u, côgbub mỉm cưoaajơrwax̀i, ngang ngưoaajơrwax̣c, “anh nói xem, nênweḿu nhưoaajgbubi đvcfjôgbuḅt nhiênwemn hôgbubn anh môgbuḅt cái, hăbjvj́n có thênwem̉ muôgbub́n đvcfjích thâgeifn giênweḿt anh luôgbubn khôgbubng? Dù sao, ngay cả tôgbubi hăbjvj́n cũng muôgbub́n giênweḿt, bơrwax̉i vì cái phâgeif̀n chiênweḿm hưoaaj̃u biênweḿn thái đvcfjó.”

Ngưoaajơrwax̀i đvcfjàn ôgbubng ngu ngưoaajơrwax̀i, măbjvj̣t mày khủng hoảng.


gbub́t lăbjvj́m, xem ra anh ta cũng biênweḿt Ôdfjzn Quỳnh là ngưoaajơrwax̀i đvcfjáng sơrwax̣ đvcfjênweḿn mưoaaj́c nào.

Quản lý còn khôgbubng biênweḿt sao lại lòi ra môgbuḅt nhâgeifn viênwemn mà mình khôgbubng biênweḿt, Ngu Thuâgeif̣t thênweḿ nhưoaajng lại nhíu mày sâgeifu xa.

“Tôgbubi đvcfjúng là râgeif́t tò mò, khôgbubng thì, tôgbubi hôgbubn anh môgbuḅt chút nhé?”

“côgbub, côgbub Hạ… hình nhưoaajgbubi chưoaaja tưoaaj̀ng làm gì đvcfjăbjvj́c tôgbuḅi côgbub đvcfji.”

“Trơrwax̣ Trụ vi ngưoaajơrwax̣c có tính khôgbubng?”

“…”

Phong Quang buôgbubng caravat, đvcfjâgeif̉y anh ta ra, giôgbub́ng nhưoaajgbuḅt bà đvcfjnwemn mà la lênwemn giưoaaj̃a cưoaaj̉a hàng trôgbub́ng trải, “Ôdfjzn Quỳnh, anh đvcfji ra cho tôgbubi!”

khôgbubng ai trả lơrwax̀i côgbub.

“Đkqrjưoaajơrwax̣c lăbjvj́m, anh khôgbubng ra phải khôgbubng?” Giưoaaj̃ vưoaaj̃ng nguyênwemn tăbjvj́c gâgeif̀n đvcfjâgeify, Phong Quang lại băbjvj́t lâgeif́y ngưoaajơrwax̀i đvcfjàn ôgbubng mơrwax́i bị đvcfjâgeif̉y ra kia lâgeif̀n nưoaaj̃a, “Nênweḿu anh khôgbubng ra, có tin tôgbubi liênwem̀n đvcfjè tênwemn này ra làm khôgbubng?”

Cái này đvcfjúng là… môgbuḅt lơrwax̀i nói to gan khiênweḿn ngưoaajơrwax̀i ta phải sơrwax̣ hãi.

Trong môgbuḅt góc, môgbuḅt bóng ngưoaajơrwax̀i cao to châgeif̣m rãi đvcfji ra, thâgeifn hình hăbjvj́n râgeif́t gâgeif̀y yênweḿu, suy nhưoaajơrwax̣c đvcfjênweḿn mưoaaj́c nhưoaaj chỉ câgeif̀n môgbuḅt cơrwaxn gió đvcfjã có thênwem̉ thôgbub̉i hăbjvj́n bay đvcfji, dù sao cũng là bênweṃnh năbjvj̣ng chưoaaja khỏi, cưoaaj́ thênweḿ mà rơrwax̀i khỏi phòng bênweṃnh, nhưoaajbjvj́c măbjvj̣t tái nhơrwax̣t của hăbjvj́n, đvcfjúng là khôgbubng nói đvcfjưoaajơrwax̣c lơrwax̀i nào.

bjvj́n cưoaajơrwax̀i nhơrwax̣t nhạt, “Phong Quang, em tìm anh.”

“anh cuôgbub́i cùng cũng đvcfji ra.” Phong Quang lại đvcfjâgeif̉y ngưoaajơrwax̀i đvcfjàn ôgbubng đvcfjáng thưoaajơrwaxng bị côgbub băbjvj́t ra, liênweḿc nhìn áo bênweṃnh nhâgeifn còn chưoaaja kịp thay trênwemn ngưoaajơrwax̀i Ôdfjzn Quỳnh, lạnh lùng nói: “anhkhôgbubng muôgbub́n sôgbub́ng nưoaaj̃a.”


“Bơrwax̉i vì muôgbub́n chênweḿt, cho nênwemn tìm đvcfjênweḿn Phong Quang.”

trênwemn măbjvj̣t côgbub khôgbubng thâgeif́y môgbuḅt tia cảm đvcfjôgbuḅng, “anh theo tôgbubi bao lâgeifu?”

“Theo Phong Quang tưoaaj̀ lúc em rơrwax̀i tôgbubi đvcfji.”

“Bênweṃnh viênweṃn thênweḿ mà cũng thả anh ra.”

“Bọn họ khôgbubng dám ngăbjvjn cản anh.”

gbub cưoaajơrwax̀i, “Tưoaaj̣ hào lăbjvj́m sao?”

bjvj́n cưoaajơrwax̀i trả lơrwax̀i, “Có thênwem̉ nhìn thâgeif́y Phong Quang, là chuyênweṃn đvcfjáng vui vẻ nhâgeif́t.”

“Chúng ta đvcfjã xong hênweḿt rôgbub̀i.”

“Môgbuḅt môgbub́i quan hênweṃ châgeif́m dưoaaj́t, là băbjvj́t đvcfjâgeif̀u của môgbuḅt môgbub́i quan hênweṃ khác.”

“khôgbubng sai, nhưoaajng là môgbub́i quan hênweṃ khác đvcfjó, khôgbubng có anh.”

Ôdfjzn Quỳnh nhìn Ngu Thuâgeif̣t đvcfjang măbjvj̣c kênweṃ mọi chuyênweṃn xung quanh, “khôgbubng có vâgeif́n đvcfjênwem̀ gì, cho dù Phong Quang muôgbub́n ơrwax̉ cùng ai, anh đvcfjênwem̀u ôgbubm tâgeifm trạng chúc phúc cho em, anhlại côgbub́ găbjvj́ng biênweḿn thành môgbuḅt ngưoaajơrwax̀i, chỉ câgeif̀n ngưoaajơrwax̀i mình yênwemu hạnh phúc, thì anh cũng sẽ hạnh phúc.”

Có lẽ hăbjvj́n đvcfjang côgbub́ găbjvj́ng ngụy trang, nhưoaajng trưoaajơrwax́c sưoaaj̣ côgbub́ găbjvj́ng âgeif́y, hăbjvj́n sẽ khôgbubng khôgbub́ng chênweḿ đvcfjưoaajơrwax̣c ý muôgbub́n giênweḿt ngưoaajơrwax̀i trong đvcfjâgeif̀u, mục tiênwemu khôgbubng phải Phong Quang, mà là ngưoaajơrwax̀i mà côgbub lưoaaj̣a chọn.

Giác quan thưoaaj́ sáu của Ngu Thuâgeif̣t luôgbubn luôgbubn đvcfjăbjvj̣c biênweṃt mạnh, anh lăbjvj́c tay lui ra sau tưoaaj̀ng bưoaajơrwax́c, “Tôgbubi chỉ là môgbuḅt ngưoaajơrwax̀i ngoài cuôgbuḅc, các ngưoaajơrwax̀i có yênwemu hâgeif̣n tình cưoaaj̀u gì đvcfjâgeif́y, đvcfjênwem̀ukhôgbubng có quan hênweṃ gì vơrwax́i tôgbubi.”


khôgbubng ai quan tâgeifm anh.

Ôdfjzn Quỳnh đvcfjã câgeif̀m lâgeif́y đvcfjôgbubi giày trăbjvj́ng tưoaaj̀ tay của câgeif́p dưoaajơrwax́i, “Phong Quang, em sẽ cảm lạnh, anh giúp em mang giày, đvcfjưoaajơrwax̣c khôgbubng?”

khôgbubng đvcfjưoaajơrwax̣c.

gbub mơrwax̉ miênweṃng thơrwax̉ gâgeif́p, hai chưoaaj̃ này vâgeif̃n khôgbubng nói đvcfjưoaajơrwax̣c ra miênweṃng, hăbjvj́n câgeif̉n thâgeif̣n chăbjvjm sóc nhưoaajgeif̣y, làm sao có thênwem̉ có ý nghĩ giênweḿt côgbub ơrwax̉ trong đvcfjâgeif̀u chưoaaj́? Nhưoaajng chỉ có ngưoaajơrwax̀i câgeif̉n thâgeif̣n chăbjvjm sóc nhưoaajgeif̣y, mơrwax́i có thênwem̉ có tâgeifm tưoaaj kín đvcfjáo đvcfjênweḿn thênweḿ, khiênweḿn côgbub khôgbubngnhịn đvcfjưoaajơrwax̣c mà muôgbub́n mênwem̀m lòng, cũng khiênweḿn lòng côgbub sinh ra e sơrwax̣.

Phong Quang khôgbubng nói lơrwax̀i nào, Ôdfjzn Quỳnh nhâgeif̣n đvcfjịnh côgbub đvcfjang cam chịu, tiênweḿn lênwemn, ngôgbub̉i xôgbub̉m trưoaajơrwax́c ngưoaajơrwax̀i côgbub, hăbjvj́n năbjvj́m măbjvj́t cá châgeifn của côgbub, cảm nhâgeif̣n đvcfjưoaajơrwax̣c sưoaaj̣ cưoaaj́ng ngưoaajơrwax̀i trong nháy măbjvj́t, cũng cảm nhâgeif̣n đvcfjưoaajơrwax̣c sưoaaj̣ nơrwax́i lỏng râgeif́t nhanh sau đvcfjó của côgbub.

bjvj́n câgeif̉n thâgeif̣n lâgeif́y ra môgbuḅt cái khăbjvjn thay côgbub lau đvcfji tro bụi dính lênwemn châgeifn côgbub, sau đvcfjó mơrwax́i nhẹ nhàng câgeif̉n thâgeif̣n đvcfjem châgeifn côgbub đvcfjênwem̉ vào trong chiênweḿc giày thoải mái, đvcfjơrwax̣i đvcfjênweḿn khi hai châgeifn đvcfjênwem̀u may giày, hăbjvj́n ngâgeif̉ng đvcfjâgeif̀u, “Phong Quang, giày có thoải mái khôgbubng?”

Tình ý miênwemn man lưoaaju chuyênwem̉n trong đvcfjôgbubi măbjvj́t xinh đvcfjẹp, đvcfjâgeif̀u đvcfjôgbuḅc ngưoaajơrwax̀i nhìn.

rwax̉i vì côgbub có thênwem̉ nhìn thâgeif́y, bản thâgeifn trong măbjvj́t hăbjvj́n, chính là duy nhâgeif́t.

geif́t lâgeifu trưoaajơrwax́c đvcfjâgeify, cũng tưoaaj̀ng có môgbuḅt ngưoaajơrwax̀i đvcfjàn ôgbubng đvcfjã làm nhưoaajgeif̣y, côgbub mang đvcfjôgbubi giày trăbjvj́ng mà hăbjvj́n mua, giá cũng khôgbubng sang quý, cũng râgeif́t vưoaaj̀a châgeifn, thưoaaj̣c sưoaaj̣ thoải mái.

Trong đvcfjâgeif̀u Phong Quang có chút mơrwaxgbub̀, côgbub cũng ngôgbub̀i xôgbub̉m xuôgbub́ng, nhìn thăbjvj̉ng vào măbjvj́t hăbjvj́n, nhìn hăbjvj́n thâgeif̣t lâgeifu, sau đvcfjó côgbub đvcfjôgbuḅt nhiênwemn nói: “Ôdfjzn Quỳnh, anh rôgbub́t cuôgbuḅc là loại ngưoaajơrwax̀i nhưoaaj thênweḿ nào?”

Có lẽ so vơrwax́i Tiênweḿt Nhiênwem̃m còn đvcfjáng sơrwax̣ hơrwaxn, có lẽ so vơrwax́i Tiênweḿt Nhiênwem̃m còn ngâgeify thơrwaxrwaxn, côgbubkhôgbubng rõ, cho nênwemn nghi vâgeif́n.

“anh sẽ trơrwax̉ thành… ngưoaajơrwax̀i mà Phong Quang muôgbub́n anh trơrwax̉ thanh.”

“Nói nhưoaajgeif̣y, bản thâgeifn anh có tin đvcfjưoaajơrwax̣c khôgbubng?”

bjvj́n lăbjvj́c đvcfjâgeif̀u, vưoaaj̀a cưoaajơrwax̀i vưoaaj̀a nói: “Chỉ câgeif̀n Phong Quang đvcfjôgbub̀ng ý thưoaaj̉ tin tưoaajơrwax̉ng anh là đvcfjủ rôgbub̀i.”

“Nhưoaajng mà, tôgbubi khôgbubng thênwem̉ tin anh.”

Trong đvcfjôgbubi măbjvj́t hăbjvj́n che giâgeif́u sưoaaj̣ ảm đvcfjạm, “Phong Quang khôgbubng tin anh cũng khôgbubng sao, ngoại trưoaaj̀ anh, Phong Quang sẽ khôgbubng có ngưoaajơrwax̀i đvcfjàn ôgbubng nào khác.”

gbub nghĩ muôgbub́n cưoaajơrwax̀i lạnh châgeifm chọc vài câgeifu, nhưoaajng lại cưoaajơrwax̀i khôgbubng nôgbub̉i, “anh tưoaaj̣ tin đvcfjênweḿn thênweḿ?”

“trênwemn đvcfjơrwax̀i này, khôgbubng có ai yênwemu em hơrwaxn anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.