Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 341 :

    trước sau   
Đnsywôcvtg̣t nhiêrmycn quay đcuzmâpehx̀u

Ngưkmcxơlniq̀i đcuzmưkmcx́ng đcuzm

lniqi ngọn đcuzmèn tàn. (!)

Nhưkmcxng nêrmyću muôcvtǵn dùng lơlniq̀i nói qua loa môcvtg̣t chút…

Chính là côcvtg gái này, nhâpehx́t đcuzmịnh thuôcvtg̣c vêrmyc̀ hăpgrín… Ngày hôcvtgm đcuzmó, trong đcuzmâpehx̀u hăpgrín liêrmycn tục spam môcvtg̣t câpehxu này, ngay sau đcuzmó, nhâpehxn sinh vôcvtǵn tuâpehx̀n tưkmcx̣ mà tiêrmyćn của hăpgrín băpgrít đcuzmâpehx̀u lêrmyc̣ch khỏi quỹ đcuzmạo, trưkmcxơlniq́c đcuzmâpehxy đcuzmã đcuzmịnh bôcvtǵn chưkmcx̃ “măpgrịc cho sôcvtǵ phâpehx̣n” trơlniq̉ thành môcvtg̣t chuyêrmyc̣n cưkmcxơlniq̀i.

Giôcvtǵng nhưkmcxpgrín đcuzmã viêrmyćt trong thưkmcx, côcvtg vĩnh viêrmyc̃n cùng khôcvtgng biêrmyćt, muôcvtǵn phản kháng môcvtg̣t chuyêrmyc̣n khôcvtgng có khả năpgring, câpehx̀n bao nhiêrmycu dũng khí cùng nghị lưkmcx̣c, vưkmcx̀a phải trải qua bao nhiêrmycu bâpehx́t lưkmcx̣c và đcuzmau khôcvtg̉?


Phong Quang khôcvtgng thêrmyc̉ giải thích đcuzmưkmcxơlniq̣c sưkmcx̣ côcvtǵ châpehx́p của hăpgrín đcuzmôcvtǵi vơlniq́i côcvtg, cũng nhưkmcx côcvtgkhôcvtgng biêrmyćt hăpgrín đcuzmôcvtǵi vơlniq́i chính côcvtg âpehx̉n giâpehx́u biêrmyćt bao nhiêrmycu khát vọng khiêrmyćn ngưkmcxơlniq̀i ta khủng hoảng sơlniq̣ hãi, môcvtg̣t ngưkmcxơlniq̀i đcuzmàn ôcvtgng gâpehx̀n nhưkmcxlniq̉i vì găpgrịp qua môcvtg̣t lâpehx̀n liêrmyc̀n thích đcuzmêrmyćn mưkmcx́c muôcvtǵn giêrmyćt mình, chuyêrmyc̣n này có nói ra cũng khôcvtgng có đcuzmưkmcxơlniq̣c mâpehx́y ngưkmcxơlniq̀i hâpehxm môcvtg̣.

Trong lòng côcvtg lúng túng hoảng hôcvtǵt, lại vâpehx̃n côcvtǵ châpehx́p hỏi: “An Ưsvvq́c đcuzmi đcuzmâpehxu rôcvtg̀i?”

“Tôcvtgi đcuzmêrmyc̉ hăpgrín biêrmyćn mâpehx́t trong chôcvtǵc lát.”

“anh... có ý gì?”

“khôcvtgng câpehx̀n lo lăpgríng, hăpgrín sẽ còn xuâpehx́t hiêrmyc̣n, Phong Quang, em khôcvtgng phải đcuzmêrmyćn tìm tôcvtgi sao?” Hăpgrín tiêrmyćn lêrmycn tưkmcx̀ng bưkmcxơlniq́c, băpgrít đcuzmưkmcxơlniq̣c tay côcvtg, mạnh mẽ kéo côcvtg vào lòng, hăpgrín cúi đcuzmâpehx̀u, môcvtgi lạnh lẽo dán lêrmycn sưkmcxơlniq̀n tai côcvtg, “Chuyêrmyc̣n mà em đcuzmã làm cùng hăpgrín… tôcvtgi đcuzmêrmyc̀u thâpehx́y đcuzmưkmcxơlniq̣c, khôcvtgngbăpgrìng, em cùng tôcvtgi làm chuyêrmyc̣n mà em đcuzmã làm vơlniq́i hăpgrín, làm tôcvtgi vưkmcx̀a lòng, tôcvtgi liêrmyc̀n đcuzmêrmyc̉ hăpgrín trơlniq̉ lại bêrmycn em, đcuzmưkmcxơlniq̣c khôcvtgng?”

cvtg̣t đcuzmàn ngưkmcx̣a chạy loạn trong đcuzmâpehx̀u Phong Quang, côcvtg nghe hiêrmyc̉u ý tưkmcx́ trong lơlniq̀i nói của hăpgrín, nhưkmcxng cũng càng thêrmycm cảm thâpehx́y xâpehx́u hôcvtg̉ phiêrmyc̀n muôcvtg̣n, côcvtg khôcvtgng thêrmyc̉ thoát khỏi ngưkmcx̣c hăpgrín, chỉ có thêrmyc̉ hung tơlniq̣n nói: “anh là cái đcuzmôcvtg̀ cuôcvtg̀ng nhìn trôcvtg̣m.”

“Cho dù em măpgríng tôcvtgi biêrmyćn thái cũng khôcvtgng sao.” Môcvtgi hăpgrín áp lêrmycn cái côcvtg̉ trăpgríng nõn, hưkmcxơlniqng vị trêrmycn ngưkmcxơlniq̀i côcvtg làm hăpgrín liêrmycn tục lưkmcxu luyêrmyćn, hâpehx̀u kêrmyćt lăpgrin lôcvtg̣n, giọng nói khôcvtgng cách nào đcuzmè nén đcuzmưkmcxơlniq̣c: “Phong Quang, quêrmycn An Ưsvvq́c đcuzmi, thưkmcx̉ yêrmycu tôcvtgi môcvtg̣t lâpehx̀n khôcvtgng thêrmyc̉ sao?”

“khôcvtgng thêrmyc̉… đcuzmau!”

pgrín căpgrín phâpehx̀n da thịt non mêrmyc̀m trêrmycn côcvtg̉ côcvtg, chỉ dùng môcvtg̣t bàn tay đcuzmã có thêrmyc̉ côcvtǵ đcuzmịnh hai taycôcvtg ơlniq̉ sau lưkmcxng, “Phong Quang, đcuzmưkmcx̀ng khiêrmyćn tôcvtgi tưkmcx́c giâpehx̣n, em biêrmyćt khôcvtgng, tôcvtgi yêrmycu em, đcuzmã đcuzmêrmyćn mưkmcx́c muôcvtǵn ăpgrin luôcvtgn em.”

Phong Quang biêrmyćt, “ăpgrin luôcvtgn” này là thâpehx̣t sưkmcx̣ ăpgrin luôcvtgn, mà khôcvtgng phải ý tưkmcx́ ám muôcvtg̣i nào đcuzmó.

“Em đcuzmã nghĩ xong rôcvtg̀i sao? Chọn lưkmcx̣a muôcvtǵn An Ưsvvq́c quay vêrmyc̀, hay vâpehx̃n là… đcuzmêrmyc̉ tôcvtgi ơlniq̉ đcuzmâpehxy ép buôcvtg̣c em?”

Phong Quang căpgrín răpgring khôcvtgng nói gì.

“Em đcuzmang suy nghĩ, nhưkmcx thêrmyć có phải đcuzmã chưkmcx́ng minh, An Ưsvvq́c ơlniq̉ trong lòng em thâpehx̣t ra cũngkhôcvtgng quan trọng đcuzmêrmyćn nhưkmcxpehx̣y?”


“Nói bâpehx̣y, An Ưsvvq́c ơlniq̉ trong lòng tôcvtgi đcuzmưkmcxơlniqng nhiêrmycn râpehx́t quan trọng, nhưkmcxng mà tôcvtgi hiêrmyc̉u đcuzmưkmcxơlniq̣c làanh khôcvtgng đcuzmáng tin.” Ánh măpgrít Phong Quang lạnh lẽo, “anh làm nhiêrmyc̀u chuyêrmyc̣n khôcvtgng tôcvtǵt nhưkmcxpehx̣y, còn thiêrmyću chút là hại đcuzmêrmyćn mạng ngưkmcxơlniq̀i, anh cũng khôcvtgng có cái gọi là đcuzmúng sai phải trái của ngưkmcxơlniq̀i thưkmcxơlniq̀ng, cho dù tôcvtgi có thâpehx̣t sưkmcx̣ nhâpehx̣n thua chịu thua, anh cũng sẽ khôcvtgnglàm theo lơlniq̀i đcuzmã hưkmcx́a hẹn.”

pgrín sung sưkmcxơlniq́ng nơlniq̉ nụ cưkmcxơlniq̀i, tiêrmyc̣n đcuzmà ôcvtgm côcvtg càng chăpgrịt, “khôcvtgng hôcvtg̉ là Phong Quang của tôcvtgi, thêrmyć nhưkmcxng hiêrmyc̉u biêrmyćt tôcvtgi nhưkmcxpehx̣y.”

Đnsywoán đcuzmúng rôcvtg̀i, côcvtg cũng khôcvtgng cảm thâpehx́y cao hưkmcx́ng, đcuzmáy lòng nghẹn môcvtg̣t hơlniqi, lâpehx̀n đcuzmâpehx̀u tiêrmycn xuâpehx́t ra thái đcuzmôcvtg̣ cưkmcxơlniq̀ng thêrmyć nói: “Tôcvtgi hôcvtgm nay đcuzmêrmyćn chính là muôcvtǵn nói rõ ràng vơlniq́i anh, măpgrịc kêrmyc̣ anh muôcvtǵn làm gì, cưkmcx́ nhăpgrìm vào tôcvtgi là đcuzmưkmcxơlniq̣c, anh khôcvtgng phải làm thưkmcxơlniqng hại đcuzmêrmyćn ngưkmcxơlniq̀i khác.”

“Phong Quang nói mâpehx́y chuyêrmyc̣n này vơlniq́i tôcvtgi, là vì vôcvtg cùng đcuzmau lòng cái têrmycn bị thưkmcxơlniqng đcuzmó sao?”

“anh khôcvtgng câpehx̀n nghĩ tâpehx́t cả mọi ngưkmcxơlniq̀i ai cũng giôcvtǵng anh, Ngu Thuâpehx̣t cũng khôcvtgng thích tôcvtgi, tôcvtgi cũng khôcvtgng thích anh âpehx́y, chính là nhìn thâpehx́y có ngưkmcxơlniq̀i vì mình mà bị thưkmcxơlniqng, trong lòng tâpehx́t nhiêrmycn sẽ thâpehx́y cảm kích, nhưkmcxng chuyêrmyc̣n nhưkmcxpehx̣y môcvtg̣t lâpehx̀n là đcuzmủ, tôcvtgi khôcvtgngmuôcvtǵn nhìn đcuzmêrmyćn lâpehx̀n thưkmcx́ hai, huôcvtǵng chi, so vơlniq́i chuyêrmyc̣n đcuzmêrmyc̉ ngưkmcxơlniq̀i khác bị thưkmcxơlniqng, mục đcuzmích của anh khôcvtgng phải chỉ vì giêrmyćt tôcvtgi sao? Vâpehx̣y câpehx̀n gì phải ra tay vơlniq́i ngưkmcxơlniq̀i khác?” Nhưkmcx muôcvtǵn xả hêrmyćt oan ưkmcx́c mâpehx́y ngày nay, côcvtg khôcvtgng quan tâpehxm sơlniq̣ hãi, nói cái gì cũng khôcvtgng đcuzmêrmyc̉ lại đcuzmưkmcxơlniq̀ng sôcvtǵng, chó bị buôcvtg̣c nóng nảy còn có thêrmyc̉ nhảy tưkmcxơlniq̀ng, con thỏ bị buôcvtg̣c nóng nảy còn có thêrmyc̉ căpgrín ngưkmcxơlniq̀i!

pgrín thưkmcxơlniq̉ng thưkmcx́c bôcvtg̣ dạng nảy sinh ác đcuzmôcvtg̣c của côcvtg, khôcvtgng khỏi cúi đcuzmâpehx̀u muôcvtǵn hôcvtgn môcvtgi côcvtg, bịcôcvtg nghiêrmycng đcuzmâpehx̀u tránh khỏi, hăpgrín khôcvtgng sao cả cưkmcxơlniq̀i môcvtg̣t chút, tiêrmyc̣n đcuzmà dùng môcvtg̣t bàn tay năpgrím căpgrìm côcvtg, khiêrmyćn côcvtg ngâpehx̉ng đcuzmâpehx̀u lêrmycn, hăpgrín cũng tàn nhâpehxn hôcvtgn lêrmycn bơlniq̀ môcvtgi mêrmyc̀m mại đcuzmó.

Trong sưkmcx̣ găpgrín bó truy đcuzmcvtg̉i khôcvtgng có bâpehx́t kỳ nhu tình mâpehx̣t ý nào, chỉ có đcuzmrmycn cuôcvtg̀ng mãnh liêrmyc̣t, côcvtg trôcvtǵn, hăpgrín càng thêrmycm tàn bạo đcuzmcvtg̉i theo, khát vọng áp lưkmcx̣c mâpehx́y ngày liêrmyc̀n ngay tại lúc này bùng nôcvtg̉, hăpgrín khôcvtgng dưkmcx̣ tính thưkmcxơlniqng hưkmcxơlniqng tiêrmyćc ngọc, côcvtg cũng khôcvtgng cách nào thưkmcx̀a nhâpehx̣n đcuzmưkmcxơlniq̣c nụ hôcvtgn tàn khôcvtǵc này, tưkmcx̀ tưkmcx̀, côcvtg cảm thâpehx́y khó thơlniq̉, cũng nêrmyćm đcuzmưkmcxơlniq̣c vị của máu, môcvtgi côcvtg bị hăpgrín căpgrín nát.

kmcxơlniq̀ng nhưkmcx đcuzmã tâpehx̣n hưkmcx́ng, hăpgrín kêrmyćt thúc nụ hôcvtgn cũng khôcvtgng đcuzmưkmcxơlniq̣c tính là hôcvtgn này, nhưkmcxngkhôcvtgng rơlniq̀i khỏi côcvtg, cưkmcx̣c kỳ có kiêrmycn nhâpehx̃n liêrmyćm vêrmyćt máu trêrmycn môcvtgi côcvtg, nhẹ giọng hỏi: “Đnsywaukhôcvtgng?”

pgrín dịu dàng chăpgrim sóc, giôcvtǵng nhưkmcx ngưkmcxơlniq̀i gâpehx̀n nhưkmcx loạn trí vưkmcx̀a nãy khôcvtgng phải là hăpgrín.

Phong Quang nhăpgrin măpgrịt khôcvtgng nói, đcuzmâpehxy vâpehx̃n là lâpehx̀n đcuzmâpehx̀u tiêrmycn bị ngưkmcxơlniq̀i khác cưkmcxơlniq̃ng hôcvtgn, cũng là lâpehx̀n đcuzmâpehx̀u tiêrmycn côcvtg có ý muôcvtǵn giêrmyćt ngưkmcxơlniq̀i mãnh liêrmyc̣t đcuzmêrmyćn vâpehx̣y.

Ngón trỏ hăpgrín mơlniqn trơlniq́n cánh môcvtgi bị thưkmcxơlniqng của côcvtg, đcuzmôcvtg̣ng tác biêrmyćt bao mêrmyc̀m dịu, giọng nói lại chỉ có lạnh bạc, “Chút đcuzmau đcuzmơlniq́n âpehx́y, so ra vâpehx̃n kém nôcvtg̃i đcuzmau của tôcvtgi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.