Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 339 : Thế giới thứ tám 29

    trước sau   
“anh khôtbodng thêvstt̉ cưfmjj́ng đosioôtbod́i cưfmjj́ng vơvdxńi hăiumx́n!” Phong Quang đosioôtboḍt nhiêvsttn rơvdxǹi khỏi ngưfmjj̣c anh, câkdur̀m áo anh nói: “Hăiumx́n chính là cái gì đosioó… lêvstṭ quỷ, đosioúng, chính là lêvstṭ quỷ, trong phim truyêvstt̀n hình khôtbodng phải nói vâkduṛy sao? Lêvstṭ quỷ đosioêvstt̀u râkduŕt lơvdxṇi hại, ma quỷ tôtbod́t bình thưfmjjơvdxǹng đosioêvstt̀u đosioánh khôtbodng lại, anh khôtbodng câkdur̀n đosioánh nhau vơvdxńi hăiumx́n, nêvstt́u hăiumx́n ăiumxn anh mâkduŕt thì phải làm sao?”

“Tại sao hăiumx́n lại muôtbod́n ăiumxn anh?”

“Ămqnqn anh đosioêvstt̉ gia tăiumxng côtbodng lưfmjj̣c đosioó!”

“Phong Quang… mâkduŕy thưfmjj́ này, là môtboḍt đosiooạn trong kịch bản của em hả?”

“anh đosioang nói em nói bâkduṛy sao?”

An Ưknpǵc cưfmjjơvdxǹi hôtbodn nhẹ lêvsttn khóe môtbodi côtbod, bôtboḍ dạng so đosioo văiumx̣t vãnh của côtbod thâkduṛt sưfmjj̣ đosioáng yêvsttu, “Hăiumx́n sẽ khôtbodng ăiumxn anh, bơvdxn̉i vì bọn anh đosioêvstt̀u khôtbodng có mâkduŕy thưfmjj́ côtbodng lưfmjj̣c này nọ.”


vstt́u muôtbod́n nói sưfmjj̣ tôtbod̀n tại của ma quỷ là môtboḍt hiêvstṭn tưfmjjơvdxṇng thâkdur̀n quái, chăiumx̉ng băiumx̀ng nói đosioó là môtboḍt loại thêvstt̉ tưfmjjơvdxn̉ng niêvstṭm, bơvdxn̉i vì có tâkdurm nguyêvstṭn chưfmjja thành, nêvsttn sẽ trơvdxn̉ thành môtboḍt thêvstt̉ tưfmjjơvdxn̉ng niêvstṭm quanh quâkdur̉n trong nhâkdurn thêvstt́, có lẽ cũng có thêvstt̉ nói là môtboḍt kiêvstt̉u hiêvstṭn tưfmjjơvdxṇng tưfmjj̀ trưfmjjơvdxǹng.

Phong Quang ngơvdxn ngác hỏi: “Hăiumx́n thâkduṛt sưfmjj̣ khôtbodng khôtbodng ăiumxn anh?”

“Sẽ khôtbodng.” An Ưknpǵc cưfmjjơvdxǹi yêvstt́u ơvdxńt, huôtbod́ng chi, anh cùng vơvdxńi hăiumx́n, ai mạnh ai yêvstt́u, còn chưfmjja biêvstt́t đosioưfmjjơvdxṇc đosioâkduru.

“Em cũng khôtbodng cho phép anh đosioi tìm hăiumx́n, em khôtbodng muôtbod́n anh găiumx̣p chuyêvstṭnkhôtbodng may.”

An Ưknpǵc phụ họa lơvdxǹi của côtbod, “Đcasbưfmjjơvdxṇc, chỉ câkdur̀n hăiumx́n khôtbodng làm hại em, anh liêvstt̀nkhôtbodng đosioi tìm hăiumx́n.”

Phong Quang có đosioưfmjjơvdxṇc sưfmjj̣ cam đosiooan của anh, lại thơvdxn̉ dài, cả ngưfmjjơvdxǹi côtbod nhưfmjjkduŕt hêvstt́t sưfmjj́c lưfmjj̣c, yêvstt́u đosiotbod́i ơvdxn̉ trong lòng anh, ôtbod́m yêvstt́u hỏi: “An Ưknpǵc, chúng ta làm ưfmjjơvdxńc đosioịnh đosioưfmjjơvdxṇc khôtbodng?”

“Ưknpgơvdxńc đosioịnh gì?”

“anh khôtbodng câkdur̀n làm mâkduŕy chuyêvstṭn gâkdury trơvdxn̉ ngại chúng em quay phim, anh có biêvstt́t, quay phim, lại là quay phim tình cảm, em khó tránh khỏi viêvstṭc tưfmjj́ chi va chạm vơvdxńi nam chính, nhưfmjjng mà em cam đosiooan vơvdxńi anh, em sẽ đosioăiumx̣t yêvsttu câkdur̀u đosioôtbod́i vơvdxńi đosioạo diêvstt̃n, hêvstt́t sưfmjj́c tạo khoảng cách là tôtbod́t rôtbod̀i, nhiêvstt̀u nhâkduŕt… nhiêvstt̀u nhâkduŕt là chạm tay nhẹ, em có thêvstt̉ nhanh chút quay xong bôtboḍ phim này, vâkduṛy có thêvstt̉ nhanh chút khôtbodng câkdur̀n nhìn thâkduŕy Ngu Thuâkduṛt, em cũng có thêvstt̉ có càng nhiêvstt̀u thơvdxǹi gian ơvdxn̉ cùng anh, đosioưfmjjơvdxṇc khôtbodng?”

“Đcasbưfmjjơvdxṇc.”

“anh phải tin tưfmjjơvdxn̉ng em, trong lòng em chỉ có anh… Cái gì, anh nói đosioưfmjjơvdxṇc?” côtbodngơvdxn ngác, khôtbodng nghĩ tơvdxńi anh sẽ dưfmjj́t khoát đosioôtbod̀ng ý.

An Ưknpǵc cưfmjjơvdxǹi mà khôtbodng nói.

Ưknpg̀m… thái đosioôtboḍ này có chút kỳ lạ.

Cuôtbod́i cùng, thơvdxǹi đosiovstt̉m quay phim <côtbod̉ thành di môtboḍng> lâkdur̀n thưfmjj́ ba cũng đosioêvstt́n, có hai lâkdur̀n kinh nghiêvstṭm trưfmjjơvdxńc, lúc này khơvdxn̉ đosioôtboḍng máy, tâkduŕt cả mọi ngưfmjjơvdxǹi đosioêvstt̀u chuâkdur̉n bị săiumx̃n sàng cho mâkduŕy thưfmjj́ yêvsttu quỷ gì đosioó, Khâkduru Lưfmjjơvdxnng nhưfmjjng lại tràn đosioâkdur̀y lòng tin, bơvdxn̉i vì anh cho tơvdxńi bâkdury giơvdxǹ cũng khôtbodng tin mâkduŕy chuyêvstṭn quỷ thâkdur̀n.


kdurn vưfmjjơvdxǹn nhưfmjj cũ, diêvstt̃n viêvsttn nhưfmjj cũ, cũng cùng môtboḍt loại hoa hải đosioưfmjjơvdxǹng.

Sau khi nói xong lơvdxǹi thoại, tay Ngu Thuâkduṛt châkduṛm rãi giơvdxnvsttn, bôtbod̃ng nhiêvsttn, măiumx́tanh run sơvdxṇ, bàn tay khôtbodng dưfmjj̀ng ơvdxn̉ trêvsttn măiumx̣t Phong Quang, mà là lôtbodi kéo tay Phong Quang qua môtboḍt bêvsttn, vị trí ban đosioâkdur̀u mà họ đosioưfmjj́ng, bị môtboḍt ngọn câkdury hải đosioưfmjjơvdxǹng âkdur̀m âkdur̀m rơvdxni xuôtbod́ng. 

Ngay khi tâkduŕt cả mọi ngưfmjjơvdxǹi còn chưfmjja lâkduŕy lại đosioưfmjjơvdxṇc tinh thâkdur̀n, tâkduŕt cả câkdury côtbod́i trong vưfmjjơvdxǹn liêvsttn tiêvstt́p ngã xuôtbod́ng, châkduṛu hoa kêvsttvsttn tưfmjjơvdxǹng đosioôtbod̀ng loạt nôtbod̉ bêvstt̉, tiêvstt́ng đosioôtboḍng dưfmjj̃ dôtboḍi liêvsttn tiêvstt́p vang lêvsttn, bàn đosioá trưfmjjơvdxńc măiumx̣t Phong Quang và Ngu Thuâkduṛt nưfmjj́t mạnh ra, đosioá vụn văiumxng tung tóe vơvdxńi sưfmjj́c mạnh cưfmjj̣c lơvdxńn, lâkduŕy tôtbod́c đosioôtboḍ râkduŕt nhanh đosioáp úp đosioêvstt́n chôtbod̃ bọn họ, Ngu Thuâkduṛt phản ưfmjj́ng nhanh xoay lưfmjjng cúi ngưfmjjơvdxǹi chăiumx́n Phong Quang ơvdxn̉ sau ngưfmjjơvdxǹi, nhưfmjj̃ng viêvsttn đosioá đosioó giã hêvstt́t lêvsttn lưfmjjnganh, áo côtbod̉ trang dài màu trăiumx́ng thâkduŕm ra tia máu.

khôtbodng biêvstt́t là ai thét chói tai môtboḍt tiêvstt́ng, kéo theo khủng hoảng liêvsttn hôtbod̀i, mọi ngưfmjjơvdxǹi loạn thành môtboḍt đosiooàn.

Phong Quang châkdurn tay luôtbod́ng cuôtbod́ng, mơvdxǹ mịt kêvsttu: “Ngu Thuâkduṛt…”

Ngu Thuâkduṛt tưfmjj̣a nhưfmjj khôtbodng có viêvstṭc gì, còn trưfmjjng ra vẻ măiumx̣t u buôtbod̀n, “côtbod Hạ, bâkdury giơvdxǹ côtbod hăiumx̉n là có thêvstt̉ tin tưfmjjơvdxn̉ng, giác quan thưfmjj́ sáu của tôtbodi thâkduṛt sưfmjj̣ râkduŕt mạnh đosioúng khôtbodng.”

“anh… tôtbodi…” côtbod mâkduŕt tiêvstt́ng, bơvdxn̉i vì côtbod thâkduŕy đosioưfmjjơvdxṇc ánh măiumx́t Ngu Thuâkduṛt đosioôtboḍt nhiêvsttn dưfmjj̀ng lại phía sau côtbod.

Ngón trỏ Ngu Thuâkduṛt xoa môtbodi, “anh ta ơvdxn̉ sau lưfmjjng côtbod.”

Thâkdurn thêvstt̉ của côtbod cưfmjj́ng đosioơvdxǹ.

anh vưfmjj̀a sơvdxṇ vưfmjj̀a kinh ngạc, “khôtbodng đosioúng, sao có thêvstt̉ có hai ngưfmjjơvdxǹi?”

Hai ngưfmjjơvdxǹi…

Phong Quang đosioánh dũng khí quay đosioâkdur̀u, chỉ thâkduŕy cách đosioó khôtbodng xa, dưfmjjơvdxńi mái hiêvsttn có hai ngưfmjjơvdxǹi đosioàn ôtbodng đosioang đosioưfmjj́ng, bọn họ môtboḍt đosioen môtboḍt trăiumx́ng, môtboḍt u ám gian xảo kỳ lạ, môtboḍt lịch sưfmjj̣ nho nhã, hai ngưfmjjơvdxǹi đosioêvstt̀u khôtbodng nhìn đosioôtbod́i phưfmjjơvdxnng,khôtbodng hẹn mà cùng nhìn côtbod, nhưfmjjng lại hình thành cục diêvstṭn giăiumx̀ng co nhau.

Lúc này, ngưfmjjơvdxǹi đosioại diêvstṭn của Ngu Thuâkduṛt đosioi tơvdxńi, hăiumx́n râkduŕt là sôtbod́t ruôtboḍt nói: “Chúng ta nhanh đosioi bêvstṭnh viêvstṭn, câkduṛu còn có râkduŕt nhiêvstt̀u lịch trình, khôtbodng thêvstt̉ đosioêvstt̉ thâkdurn thêvstt̉ bị thưfmjjơvdxnng.”

Ngu Thuâkduṛt trưfmjjơvdxńc khi bị ngưfmjjơvdxǹi đosioại diêvstṭn lôtbodi đosioi cưfmjjơvdxǹi nói vơvdxńi Phong Quang: “Lâkdur̀n này lưfmjj̣c phá hoại so vơvdxńi trưfmjjơvdxńc đosioâkdury còn hơvdxnn xa, hơvdxnn nưfmjj̃a nhìn phạm vi ảnh hưfmjjơvdxn̉ng, xác đosioịnh vưfmjj̃ng chăiumx́c là cũng có tính cả côtbod ơvdxn̉ bêvsttn trong, côtbod Hạ, vâkdur̃n là câkduru đosioó, côtbod tưfmjj̣ câkdur̀u phúc cho mình đosioi.”

Trong lòng Phong Quang ngũ vị tạp trâkdur̀n, trong tâkdurm tình phưfmjj́c tạp đosioó, côtbod đosioôtboḍt nhiêvsttn tưfmjj́c giâkduṛn, dưfmjj̣a vào cái gì mà chỉ câkdur̀n môtboḍt châkduŕp niêvstṭm khôtbodng hiêvstt̉u ra sao của hăiumx́n vơvdxńi côtbod, mà liêvstt̀n muôtbod́n côtbod phải chịu nguy hiêvstt̉m nhưfmjjkduṛy, giưfmjj̃a bọn họkhôtbodng có thù giêvstt́t cha, lại khôtbodng có hâkduṛn đosiooạt thêvstt, gâkdur̀n nhưfmjj chỉ vì mêvstt luyêvstt́n của hăiumx́n vơvdxńi côtbod, côtbod liêvstt̀n phải chịu sưfmjj̣ uy hiêvstt́p của hăiumx́n, cho dù đosioã chêvstt́t cũngkhôtbodng buôtbodng tha côtbod!

Có chuyêvstṭn âkduŕm ưfmjj́c đosioêvstt́n nhưfmjjkduṛy sao!?

“Phong Quang, đosioâkdur̀u tiêvsttn chúng ta vêvstt̀ khách sạn đosioã.”

Phong Quang bỏ tay Liêvstt̃u Hàn ra, râkduŕt bình tĩnh nói: “Chị Hàn, chị trưfmjjơvdxńc tiêvsttn ra của chơvdxǹ em, em có chút chuyêvstṭn muôtbod́n xưfmjj̉ lý.”

“Là chuyêvstṭn gì…”

“Chị khôtbodng câkdur̀n phải xen vào, em cam đosiooan vơvdxńi chị, em râkduŕt nhanh sẽ vêvstt̀.” Phong Quang thâkduŕy A rơvdxǹi khỏi sâkdurn vưfmjjơvdxǹn, An Ưknpǵc sau khi quay đosioâkdur̀u nhìn côtbod môtboḍt cái, cũng theo A đosioi ra ngoài, lòng côtbod quýnh lêvsttn, bỏ Liêvstt̃u Hàn lại liêvstt̀n đosioi ra theo.

Lại đosioi đosioêvstt́n sâkdurn vưfmjjơvdxǹn có câkdury hòe kia, dưfmjjơvdxńi tàng câkdury, côtbod găiumx̣p đosioưfmjjơvdxṇc thâkdurn ảnh đosioó, cũng là bóng dáng hơvdxni có vẻ gâkdur̀y yêvstt́u, nhưfmjjng mà, hăiumx́n khôtbodng phải An Ưknpǵc, hăiumx́n là ngưfmjjơvdxǹi têvsttn A gưfmjj̉i thưfmjj cho côtbod.

Phong Quang băiumx́t đosioâkdur̀u bôtboḍi phục chính mình, trưfmjjơvdxńc kia rõ ràng côtbod râkduŕt sơvdxṇ nhưfmjj̃ng thưfmjj́ này, nhưfmjjng hiêvstṭn tại, côtbod thêvstt́ mà lại chủ đosioôtboḍng đosioi đosioêvstt́n gâkdur̀n môtboḍt con quỷ, còn lại là môtboḍt ác quỷ.

“anh A…” Tay côtbod níu chăiumx̣t góc váy, dùng giọng nói kiêvsttn đosioịnh đosioáng quý nói: “Chuyêvstṭn anh muôtbod́n dâkdur̃n tôtbodi đosioi xuôtbod́ng đosioịa ngục, chúng ta nói chuyêvstṭn môtboḍt chútđosioi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.