Phong Quang tưkxmv ̣a vào cưkxmv ̉a, cảm thâmxui ́y vôwawn lưkxmv ̣c sâmxui u săubpu ́c, côwawn khôwawn ng khỏi năubpu ̣ng nêvwhx ̀ thôwawn ́ng hâmxui ̣n, chính mình thâmxui n là ngưkxmv ơbixv ̀i xuyêvwhx n khôwawn ng, lại khôwawn ng có bâmxui ́t kỳ năubpu ng lưkxmv ̣c đyosi ôwawn ng tâmxui y gì hêvwhx ́t, trưkxmv ̀ bỏ trong đyosi âmxui ̀u có môwawn ̣t cái hêvwhx ̣ thôwawn ́ng, thì côwawn hoàn toàn là môwawn ̣t ngưkxmv ơbixv ̀i bình thưkxmv ơbixv ̀ng.
“Phong Quang, trêvwhx n đyosi âmxui ́t lạnh.”
âmxui m thanh quen thuôwawn ̣c mà dêvwhx ̃ nghe đyosi ôwawn ̣t nhiêvwhx n xuâmxui ́t hiêvwhx ̣n, côwawn ngâmxui ̉ng đyosi âmxui ̀u, nhìn thâmxui ́y An Ưcmji ́c, miêvwhx ̣ng bẹp môwawn ̣t cái, săubpu ́c măubpu ̣t bi thảm nhưkxmv săubpu ́p khóc tơbixv ́i nơbixv i, côwawn giơbixv tay muôwawn ́n đyosi ưkxmv ơbixv ̣c ôwawn m, “An Ưcmji ́c…”
“Xảy ra chuyêvwhx ̣n gì sao?” An Ưcmji ́c thâmxui ́y bôwawn ̣ dạng nhỏ bé đyosi áng thưkxmv ơbixv ng của côwawn , cũng ngôwawn ̀i xuôwawn ́ng đyosi âmxui ́t, ôwawn m côwawn vào lòng, vôwawn ̃ vôwawn ̃ lưkxmv ng côwawn , nhẹ giọng nói: “Đvhdw ưkxmv ̀ng khóc, lơbixv ́p makeup tôwawn ́n môwawn ̣t giơbixv ̀ đyosi ôwawn ̀ng hôwawn ̀ của em sẽ trôwawn i.”
côwawn vôwawn ́n muôwawn ́n khóc, vưkxmv ̀a nghe vâmxui ̣y vưkxmv ̀a muôwawn ́n cưkxmv ơbixv ̀i, cho nêvwhx n vẻ măubpu ̣t côwawn hiêvwhx ̣n tại cũng thâmxui ̣t là dơbixv ̉ khóc dơbixv ̉ cưkxmv ơbixv ̀i, chôwawn n đyosi âmxui ̀u vào ngưkxmv ̣c anh, giọng đyosi iêvwhx ̣u khó chịu nói: “Em… em bị môwawn ̣t con ma uy hiêvwhx ́p, hăubpu ́n nói muôwawn ́n mang em xuôwawn ́ngđyosi ịa ngục.”
“Phong Quang sẽ khôwawn ng xuôwawn ́ng đyosi ịa ngục.” An Ưcmji ́c cưkxmv ơbixv ̀i khẽ, “Phong Quang chỉ có thêvwhx ̉ lêvwhx n thiêvwhx n đyosi ưkxmv ơbixv ̀ng.”
“khôwawn ng vui.”
“Vâmxui ̣y khôwawn ng câmxui ̀n cưkxmv ơbixv ̀i.” An Ưcmji ́c dung mạo thản nhiêvwhx n, cưkxmv ơbixv ̀i dịu dàng nhìn vêvwhx ̀ nơbixv i xa, “anh biêvwhx ́t Phong Quang nói đyosi êvwhx ́n ai, có anh ơbixv ̉ đyosi âmxui y, hăubpu ́n khôwawn ng thêvwhx ̉ đyosi ôwawn ̣ng đyosi êvwhx ́n em.”
“Vâmxui ̣y hăubpu ́n… có phải hăubpu ́n vâmxui ̃n còn ơbixv ̉ chung quanh em khôwawn ng?”
“Ưcmji ̀m, hăubpu ́n ơbixv ̉ chôwawn ̃ khôwawn ng xa chúng ta lăubpu ́m.”
Phong Quang níu nhanh quâmxui ̀n áo anh, “Em sơbixv ̣… An Ưcmji ́c anh đyosi ưkxmv ̀ng rơbixv ̀i khỏi em.”
“Đvhdw ưkxmv ơbixv ̣c, anh sẽ khôwawn ng rơbixv ̀i bỏ em.” Khóe măubpu ́t quét đyosi êvwhx ́n lá thưkxmv ơbixv ̉ trêvwhx n đyosi âmxui ́t, An Ưcmji ́ckhôwawn ng khỏi tâmxui ̣p trung nhìn lại, sau khi nhìn đyosi êvwhx ́n nôwawn ̣i dung ơbixv ̉ trêvwhx n, thâmxui n mìnhanh nhẹ cưkxmv ́ng lại, trêvwhx n măubpu ̣t cũng khôwawn ng khỏi hiêvwhx ̣n ra vẻ mơbixv hôwawn ̀.
Bơbixv ̉i vì, có môwawn ̣t loại cảm giác quen thuôwawn ̣c râmxui ́t kỳ lạ, phâmxui ̀n quen thuôwawn ̣c này giôwawn ́ng nhưkxmv có thêvwhx ̉ giúp anh nhơbixv ́ lại môwawn ̣t ít chuyêvwhx ̣n trưkxmv ơbixv ́c đyosi âmxui y.
Phong Quang thâmxui ́y anh đyosi ôwawn ̣t nhiêvwhx n im lăubpu ̣ng, liêvwhx ̀n ngâmxui ̉ng đyosi âmxui ̀u hỏi: “An Ưcmji ́c, anhlàm sao vâmxui ̣y?”
An Ưcmji ́c thoát khỏi dòng suy nghĩ khôwawn ng hiêvwhx ̉u ra sao, anh cưkxmv ơbixv ̀i nói: “khôwawn ng có gì… anh chỉ đyosi ang nghĩ, thêvwhx ́ nào mơbixv ́i có thêvwhx ̉ đyosi uôwawn ̉i hăubpu ́n đyosi i.”
“Phong Quang, trê
â
“Xảy ra chuyê
cô
“Phong Quang sẽ khô
“khô
“Vâ
“Vâ
“Ư
Phong Quang níu nhanh quâ
“Đ
Bơ
Phong Quang thâ
An Ư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.