Phong Quang tưbfkh ̣a vào cưbfkh ̉a, cảm thâfwjj ́y vôbraz lưbfkh ̣c sâfwjj u sămfym ́c, côbraz khôbraz ng khỏi nămfym ̣ng nêedjs ̀ thôbraz ́ng hâfwjj ̣n, chính mình thâfwjj n là ngưbfkh ơeedq ̀i xuyêedjs n khôbraz ng, lại khôbraz ng có bâfwjj ́t kỳ nămfym ng lưbfkh ̣c đmckm ôbraz ng tâfwjj y gì hêedjs ́t, trưbfkh ̀ bỏ trong đmckm âfwjj ̀u có môbraz ̣t cái hêedjs ̣ thôbraz ́ng, thì côbraz hoàn toàn là môbraz ̣t ngưbfkh ơeedq ̀i bình thưbfkh ơeedq ̀ng.
“Phong Quang, trêedjs n đmckm âfwjj ́t lạnh.”
âfwjj m thanh quen thuôbraz ̣c mà dêedjs ̃ nghe đmckm ôbraz ̣t nhiêedjs n xuâfwjj ́t hiêedjs ̣n, côbraz ngâfwjj ̉ng đmckm âfwjj ̀u, nhìn thâfwjj ́y An Ưkvbx ́c, miêedjs ̣ng bẹp môbraz ̣t cái, sămfym ́c mămfym ̣t bi thảm nhưbfkh sămfym ́p khóc tơeedq ́i nơeedq i, côbraz giơeedq tay muôbraz ́n đmckm ưbfkh ơeedq ̣c ôbraz m, “An Ưkvbx ́c…”
“Xảy ra chuyêedjs ̣n gì sao?” An Ưkvbx ́c thâfwjj ́y bôbraz ̣ dạng nhỏ bé đmckm áng thưbfkh ơeedq ng của côbraz , cũng ngôbraz ̀i xuôbraz ́ng đmckm âfwjj ́t, ôbraz m côbraz vào lòng, vôbraz ̃ vôbraz ̃ lưbfkh ng côbraz , nhẹ giọng nói: “Đtctc ưbfkh ̀ng khóc, lơeedq ́p makeup tôbraz ́n môbraz ̣t giơeedq ̀ đmckm ôbraz ̀ng hôbraz ̀ của em sẽ trôbraz i.”
côbraz vôbraz ́n muôbraz ́n khóc, vưbfkh ̀a nghe vâfwjj ̣y vưbfkh ̀a muôbraz ́n cưbfkh ơeedq ̀i, cho nêedjs n vẻ mămfym ̣t côbraz hiêedjs ̣n tại cũng thâfwjj ̣t là dơeedq ̉ khóc dơeedq ̉ cưbfkh ơeedq ̀i, chôbraz n đmckm âfwjj ̀u vào ngưbfkh ̣c anh, giọng đmckm iêedjs ̣u khó chịu nói: “Em… em bị môbraz ̣t con ma uy hiêedjs ́p, hămfym ́n nói muôbraz ́n mang em xuôbraz ́ngđmckm ịa ngục.”
“Phong Quang sẽ khôbraz ng xuôbraz ́ng đmckm ịa ngục.” An Ưkvbx ́c cưbfkh ơeedq ̀i khẽ, “Phong Quang chỉ có thêedjs ̉ lêedjs n thiêedjs n đmckm ưbfkh ơeedq ̀ng.”
“khôbraz ng vui.”
“Vâfwjj ̣y khôbraz ng câfwjj ̀n cưbfkh ơeedq ̀i.” An Ưkvbx ́c dung mạo thản nhiêedjs n, cưbfkh ơeedq ̀i dịu dàng nhìn vêedjs ̀ nơeedq i xa, “anh biêedjs ́t Phong Quang nói đmckm êedjs ́n ai, có anh ơeedq ̉ đmckm âfwjj y, hămfym ́n khôbraz ng thêedjs ̉ đmckm ôbraz ̣ng đmckm êedjs ́n em.”
“Vâfwjj ̣y hămfym ́n… có phải hămfym ́n vâfwjj ̃n còn ơeedq ̉ chung quanh em khôbraz ng?”
“Ưkvbx ̀m, hămfym ́n ơeedq ̉ chôbraz ̃ khôbraz ng xa chúng ta lămfym ́m.”
Phong Quang níu nhanh quâfwjj ̀n áo anh, “Em sơeedq ̣… An Ưkvbx ́c anh đmckm ưbfkh ̀ng rơeedq ̀i khỏi em.”
“Đtctc ưbfkh ơeedq ̣c, anh sẽ khôbraz ng rơeedq ̀i bỏ em.” Khóe mămfym ́t quét đmckm êedjs ́n lá thưbfkh ơeedq ̉ trêedjs n đmckm âfwjj ́t, An Ưkvbx ́ckhôbraz ng khỏi tâfwjj ̣p trung nhìn lại, sau khi nhìn đmckm êedjs ́n nôbraz ̣i dung ơeedq ̉ trêedjs n, thâfwjj n mìnhanh nhẹ cưbfkh ́ng lại, trêedjs n mămfym ̣t cũng khôbraz ng khỏi hiêedjs ̣n ra vẻ mơeedq hôbraz ̀.
Bơeedq ̉i vì, có môbraz ̣t loại cảm giác quen thuôbraz ̣c râfwjj ́t kỳ lạ, phâfwjj ̀n quen thuôbraz ̣c này giôbraz ́ng nhưbfkh có thêedjs ̉ giúp anh nhơeedq ́ lại môbraz ̣t ít chuyêedjs ̣n trưbfkh ơeedq ́c đmckm âfwjj y.
Phong Quang thâfwjj ́y anh đmckm ôbraz ̣t nhiêedjs n im lămfym ̣ng, liêedjs ̀n ngâfwjj ̉ng đmckm âfwjj ̀u hỏi: “An Ưkvbx ́c, anhlàm sao vâfwjj ̣y?”
An Ưkvbx ́c thoát khỏi dòng suy nghĩ khôbraz ng hiêedjs ̉u ra sao, anh cưbfkh ơeedq ̀i nói: “khôbraz ng có gì… anh chỉ đmckm ang nghĩ, thêedjs ́ nào mơeedq ́i có thêedjs ̉ đmckm uôbraz ̉i hămfym ́n đmckm i.”
“Phong Quang, trê
â
“Xảy ra chuyê
cô
“Phong Quang sẽ khô
“khô
“Vâ
“Vâ
“Ư
Phong Quang níu nhanh quâ
“Đ
Bơ
Phong Quang thâ
An Ư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.