Phong Quang tưtasn ̣a vào cưtasn ̉a, cảm thâtfrr ́y vôufwl lưtasn ̣c sâtfrr u săryut ́c, côufwl khôufwl ng khỏi năryut ̣ng nêbuwt ̀ thôufwl ́ng hâtfrr ̣n, chính mình thâtfrr n là ngưtasn ơahda ̀i xuyêbuwt n khôufwl ng, lại khôufwl ng có bâtfrr ́t kỳ năryut ng lưtasn ̣c đcbjy ôufwl ng tâtfrr y gì hêbuwt ́t, trưtasn ̀ bỏ trong đcbjy âtfrr ̀u có môufwl ̣t cái hêbuwt ̣ thôufwl ́ng, thì côufwl hoàn toàn là môufwl ̣t ngưtasn ơahda ̀i bình thưtasn ơahda ̀ng.
“Phong Quang, trêbuwt n đcbjy âtfrr ́t lạnh.”
âtfrr m thanh quen thuôufwl ̣c mà dêbuwt ̃ nghe đcbjy ôufwl ̣t nhiêbuwt n xuâtfrr ́t hiêbuwt ̣n, côufwl ngâtfrr ̉ng đcbjy âtfrr ̀u, nhìn thâtfrr ́y An Ưuinh ́c, miêbuwt ̣ng bẹp môufwl ̣t cái, săryut ́c măryut ̣t bi thảm nhưtasn săryut ́p khóc tơahda ́i nơahda i, côufwl giơahda tay muôufwl ́n đcbjy ưtasn ơahda ̣c ôufwl m, “An Ưuinh ́c…”
“Xảy ra chuyêbuwt ̣n gì sao?” An Ưuinh ́c thâtfrr ́y bôufwl ̣ dạng nhỏ bé đcbjy áng thưtasn ơahda ng của côufwl , cũng ngôufwl ̀i xuôufwl ́ng đcbjy âtfrr ́t, ôufwl m côufwl vào lòng, vôufwl ̃ vôufwl ̃ lưtasn ng côufwl , nhẹ giọng nói: “Đjtuz ưtasn ̀ng khóc, lơahda ́p makeup tôufwl ́n môufwl ̣t giơahda ̀ đcbjy ôufwl ̀ng hôufwl ̀ của em sẽ trôufwl i.”
côufwl vôufwl ́n muôufwl ́n khóc, vưtasn ̀a nghe vâtfrr ̣y vưtasn ̀a muôufwl ́n cưtasn ơahda ̀i, cho nêbuwt n vẻ măryut ̣t côufwl hiêbuwt ̣n tại cũng thâtfrr ̣t là dơahda ̉ khóc dơahda ̉ cưtasn ơahda ̀i, chôufwl n đcbjy âtfrr ̀u vào ngưtasn ̣c anh, giọng đcbjy iêbuwt ̣u khó chịu nói: “Em… em bị môufwl ̣t con ma uy hiêbuwt ́p, hăryut ́n nói muôufwl ́n mang em xuôufwl ́ngđcbjy ịa ngục.”
“Phong Quang sẽ khôufwl ng xuôufwl ́ng đcbjy ịa ngục.” An Ưuinh ́c cưtasn ơahda ̀i khẽ, “Phong Quang chỉ có thêbuwt ̉ lêbuwt n thiêbuwt n đcbjy ưtasn ơahda ̀ng.”
“khôufwl ng vui.”
“Vâtfrr ̣y khôufwl ng câtfrr ̀n cưtasn ơahda ̀i.” An Ưuinh ́c dung mạo thản nhiêbuwt n, cưtasn ơahda ̀i dịu dàng nhìn vêbuwt ̀ nơahda i xa, “anh biêbuwt ́t Phong Quang nói đcbjy êbuwt ́n ai, có anh ơahda ̉ đcbjy âtfrr y, hăryut ́n khôufwl ng thêbuwt ̉ đcbjy ôufwl ̣ng đcbjy êbuwt ́n em.”
“Vâtfrr ̣y hăryut ́n… có phải hăryut ́n vâtfrr ̃n còn ơahda ̉ chung quanh em khôufwl ng?”
“Ưuinh ̀m, hăryut ́n ơahda ̉ chôufwl ̃ khôufwl ng xa chúng ta lăryut ́m.”
Phong Quang níu nhanh quâtfrr ̀n áo anh, “Em sơahda ̣… An Ưuinh ́c anh đcbjy ưtasn ̀ng rơahda ̀i khỏi em.”
“Đjtuz ưtasn ơahda ̣c, anh sẽ khôufwl ng rơahda ̀i bỏ em.” Khóe măryut ́t quét đcbjy êbuwt ́n lá thưtasn ơahda ̉ trêbuwt n đcbjy âtfrr ́t, An Ưuinh ́ckhôufwl ng khỏi tâtfrr ̣p trung nhìn lại, sau khi nhìn đcbjy êbuwt ́n nôufwl ̣i dung ơahda ̉ trêbuwt n, thâtfrr n mìnhanh nhẹ cưtasn ́ng lại, trêbuwt n măryut ̣t cũng khôufwl ng khỏi hiêbuwt ̣n ra vẻ mơahda hôufwl ̀.
Bơahda ̉i vì, có môufwl ̣t loại cảm giác quen thuôufwl ̣c râtfrr ́t kỳ lạ, phâtfrr ̀n quen thuôufwl ̣c này giôufwl ́ng nhưtasn có thêbuwt ̉ giúp anh nhơahda ́ lại môufwl ̣t ít chuyêbuwt ̣n trưtasn ơahda ́c đcbjy âtfrr y.
Phong Quang thâtfrr ́y anh đcbjy ôufwl ̣t nhiêbuwt n im lăryut ̣ng, liêbuwt ̀n ngâtfrr ̉ng đcbjy âtfrr ̀u hỏi: “An Ưuinh ́c, anhlàm sao vâtfrr ̣y?”
An Ưuinh ́c thoát khỏi dòng suy nghĩ khôufwl ng hiêbuwt ̉u ra sao, anh cưtasn ơahda ̀i nói: “khôufwl ng có gì… anh chỉ đcbjy ang nghĩ, thêbuwt ́ nào mơahda ́i có thêbuwt ̉ đcbjy uôufwl ̉i hăryut ́n đcbjy i.”
“Phong Quang, trê
â
“Xảy ra chuyê
cô
“Phong Quang sẽ khô
“khô
“Vâ
“Vâ
“Ư
Phong Quang níu nhanh quâ
“Đ
Bơ
Phong Quang thâ
An Ư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.