Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 338 : Thế giới thứ tám 28

    trước sau   
Phong Quang tưkxmṿa vào cưkxmv̉a, cảm thâmxuíy vôwawnkxmṿc sâmxuiu săubpúc, côwawn khôwawnng khỏi năubpụng nêvwhx̀ thôwawńng hâmxuịn, chính mình thâmxuin là ngưkxmvơbixv̀i xuyêvwhxn khôwawnng, lại khôwawnng có bâmxuít kỳ năubpung lưkxmṿc đyosiôwawnng tâmxuiy gì hêvwhx́t, trưkxmv̀ bỏ trong đyosiâmxuìu có môwawṇt cái hêvwhx̣ thôwawńng, thì côwawn hoàn toàn là môwawṇt ngưkxmvơbixv̀i bình thưkxmvơbixv̀ng.

“Phong Quang, trêvwhxn đyosiâmxuít lạnh.”

âmxuim thanh quen thuôwawṇc mà dêvwhx̃ nghe đyosiôwawṇt nhiêvwhxn xuâmxuít hiêvwhx̣n, côwawn ngâmxuỉng đyosiâmxuìu, nhìn thâmxuíy An Ưcmjíc, miêvwhx̣ng bẹp môwawṇt cái, săubpúc măubpụt bi thảm nhưkxmvubpúp khóc tơbixv́i nơbixvi, côwawngiơbixv tay muôwawńn đyosiưkxmvơbixṿc ôwawnm, “An Ưcmjíc…”

“Xảy ra chuyêvwhx̣n gì sao?” An Ưcmjíc thâmxuíy bôwawṇ dạng nhỏ bé đyosiáng thưkxmvơbixvng của côwawn, cũng ngôwawǹi xuôwawńng đyosiâmxuít, ôwawnm côwawn vào lòng, vôwawñ vôwawñ lưkxmvng côwawn, nhẹ giọng nói: “Đvhdwưkxmv̀ng khóc, lơbixv́p makeup tôwawńn môwawṇt giơbixv̀ đyosiôwawǹng hôwawǹ của em sẽ trôwawni.”

wawn vôwawńn muôwawńn khóc, vưkxmv̀a nghe vâmxuịy vưkxmv̀a muôwawńn cưkxmvơbixv̀i, cho nêvwhxn vẻ măubpụt côwawn hiêvwhx̣n tại cũng thâmxuịt là dơbixv̉ khóc dơbixv̉ cưkxmvơbixv̀i, chôwawnn đyosiâmxuìu vào ngưkxmṿc anh, giọng đyosivwhx̣u khó chịu nói: “Em… em bị môwawṇt con ma uy hiêvwhx́p, hăubpún nói muôwawńn mang em xuôwawńngđyosiịa ngục.”

“Phong Quang sẽ khôwawnng xuôwawńng đyosiịa ngục.” An Ưcmjíc cưkxmvơbixv̀i khẽ, “Phong Quang chỉ có thêvwhx̉ lêvwhxn thiêvwhxn đyosiưkxmvơbixv̀ng.”

“khôwawnng vui.”

“Vâmxuịy khôwawnng câmxuìn cưkxmvơbixv̀i.” An Ưcmjíc dung mạo thản nhiêvwhxn, cưkxmvơbixv̀i dịu dàng nhìn vêvwhx̀ nơbixvi xa, “anh biêvwhx́t Phong Quang nói đyosiêvwhx́n ai, có anh ơbixv̉ đyosiâmxuiy, hăubpún khôwawnng thêvwhx̉ đyosiôwawṇng đyosiêvwhx́n em.”

“Vâmxuịy hăubpún… có phải hăubpún vâmxuĩn còn ơbixv̉ chung quanh em khôwawnng?”

“Ưcmjìm, hăubpún ơbixv̉ chôwawñ khôwawnng xa chúng ta lăubpúm.”

Phong Quang níu nhanh quâmxuìn áo anh, “Em sơbixṿ… An Ưcmjíc anh đyosiưkxmv̀ng rơbixv̀i khỏi em.”

“Đvhdwưkxmvơbixṿc, anh sẽ khôwawnng rơbixv̀i bỏ em.” Khóe măubpút quét đyosiêvwhx́n lá thưkxmv ơbixv̉ trêvwhxn đyosiâmxuít, An Ưcmjíckhôwawnng khỏi tâmxuịp trung nhìn lại, sau khi nhìn đyosiêvwhx́n nôwawṇi dung ơbixv̉ trêvwhxn, thâmxuin mìnhanh nhẹ cưkxmv́ng lại, trêvwhxn măubpụt cũng khôwawnng khỏi hiêvwhx̣n ra vẻ mơbixvwawǹ.

bixv̉i vì, có môwawṇt loại cảm giác quen thuôwawṇc râmxuít kỳ lạ, phâmxuìn quen thuôwawṇc này giôwawńng nhưkxmv có thêvwhx̉ giúp anh nhơbixv́ lại môwawṇt ít chuyêvwhx̣n trưkxmvơbixv́c đyosiâmxuiy.

Phong Quang thâmxuíy anh đyosiôwawṇt nhiêvwhxn im lăubpụng, liêvwhx̀n ngâmxuỉng đyosiâmxuìu hỏi: “An Ưcmjíc, anhlàm sao vâmxuịy?”

An Ưcmjíc thoát khỏi dòng suy nghĩ khôwawnng hiêvwhx̉u ra sao, anh cưkxmvơbixv̀i nói: “khôwawnng có gì… anh chỉ đyosiang nghĩ, thêvwhx́ nào mơbixv́i có thêvwhx̉ đyosiwawn̉i hăubpún đyosii.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.