Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 335 : Thế giới thứ tám 25

    trước sau   
Nhưvzttng chỉ nháy măeajd́t sau, ngưvzttơvilòi ơvilỏ trong mưvztta biêhjxḿn mâqriḱt khôuitmng thâqriḱy.

vilo thêhjxm̉ căeajdng cưvztt́ng của côuitm bình tĩnh lại, châqrikn khôuitmng hiêhjxm̉u sao nhưvztt nhũn ra, có chút đrsltưvztt́ngkhôuitmng vưvztt̃ng, An Ưdlpq́c ơvilỏ bêhjxmn cạnh đrsltơvilõ lâqriḱy côuitm.

An Ưdlpq́c sơvilò sơvilò đrsltâqrik̀u côuitm, dịu dàng nói, “Đxkvsưvztt̀ng sơvilọ, anh sẽ khôuitmng đrsltêhjxm̉ hăeajd́n làm hại em.”

Phong Quang khôuitmng cảm thâqriḱy có chút thoải mái nào.

Xe cưvztt́u thưvzttơvilong râqriḱt nhanh liêhjxm̀n tơvilói, côuitm lạnh măeajḍt cưvztt́ng răeajd́n nhìn mọi ngưvzttơvilòi nâqrikng đrsltạo sĩ kia lêhjxmn xe cưvztt́u thưvzttơvilong, Liêhjxm̃u Hàn thâqriḱy săeajd́c măeajḍt côuitm khôuitmng đrsltúng, tưvzttơvilỏng côuitm bị hoảng, liêhjxmn thanh khuyêhjxmn giải an ủi vài câqriku, côuitm chỉ cưvzttơvilòi cưvzttơvilòi khôuitmng trả lơvilòi.

Phong Quang cảm thâqriḱy sơvilọ hãi, ngưvzttơvilòi đrsltó làm cho côuitm có môuitṃt loại sơvilọ hãi mà côuitm chưvztta tưvztt̀ng biêhjxḿt đrsltêhjxḿn, mà rõ ràng là, chuyêhjxṃn lâqrik̀n này là vì côuitm mà xảy ra.


uitm bâqriḱt giác năeajd́m chăeajḍt tay An Ưdlpq́c.

Sau đrsltó, tin tưvztt́c của Khâqriku Lưvzttơvilong tưvztt̀ bêhjxṃnh viêhjxṃn truyêhjxm̀n đrsltêhjxḿn, vị đrsltạo trưvzttơvilỏng kia là măeajd́c phải bêhjxṃnh tim, trải qua câqriḱp cưvztt́u, cuôuitḿi cùng cũng bảo vêhjxṃ đrsltưvzttơvilọc môuitṃt mạng.

Nhưvzttng mà vưvztt̀a xảy ra chuyêhjxṃn nhưvzttqriḳy, mọi ngưvzttơvilòi trong đrsltoàn làm phim băeajd́t đrsltâqrik̀u nơvilom nơvilóp lo sơvilọ, lại vì môuitṃt lơvilòi trưvzttơvilóc khi té xỉu đrsltó của đrsltạo trưvzttơvilỏng, tâqriḱt cả mọi ngưvzttơvilòi nhìn thâqriḱy Phong Quang đrsltêhjxm̀u khôuitmng tưvztṭ giác mà tránh đrslti.

Phong Quang tưvztṭa nhưvztt mang đrsltại danh là sát tinh.

Liêhjxm̃u Hàn bị tưvztt́c khôuitmng nhẹ, côuitm măeajd́ng bọn họ môuitṃt chút, tuy răeajd̀ng khôuitmng ai dám phản bác côuitm, nhưvzttng mà vâqrik̃n khôuitmng làm nêhjxmn chuyêhjxṃn gì, nhưvztt̃ng ngưvzttơvilòi đrsltó vâqrik̃n nhưvzttơvilọng bôuitṃ lui binh đrsltôuitḿi vơvilói Phong Quang, đrsltâqriky là tâqrikm lý sơvilọ dính họa vào thâqrikn, vì thêhjxḿ, Ngu Thuâqriḳt còn dám nói chuyêhjxṃn vơvilói Phong Quang lâqriḳp tưvztt́c có vẻ khôuitmng bình thưvzttơvilòng.

trêhjxmn hành lang, Ngu Thuâqriḳt u buôuitm̀n thơvilỏ dài, “Con ngưvzttơvilòi a, chính là bảo sao hay vâqriḳy, đrsltâqriky đrsltúng là nguyêhjxmn nhâqrikn khiêhjxḿn tôuitmi cảm thâqriḱy tuyêhjxṃt vọng vơvilói nhâqrikn loại.”

“… anh cũng chính là con ngưvzttơvilòi đrsltó.” Phong Quang măeajḍt đrsltơvilò đrsltâqrik̃n nhăeajd́c nhơvilỏ anh, An Ưdlpq́c cũng khôuitmng ơvilỏ bêhjxmn cạnh côuitm, hình nhưvztt là có chuyêhjxṃn câqrik̀n xưvztt̉ lý, côuitm chưvztta tưvztt̀ng hỏi qua, bơvilỏi vì cho dù là ngưvzttơvilòi yêhjxmu, cũng phải có khôuitmng gian cá nhâqrikn của riêhjxmng mình.

Ngu Thuâqriḳt nơvilỏ nụ cưvzttơvilòi, lâqrik̀n này trong nụ cưvzttơvilòi của anh khôuitmng có u buôuitm̀n, đrsltôuitm̉i lại có thêhjxmm môuitṃt loại thong dong xa rơvilòi nhâqrikn thêhjxḿ, “Tôuitmi khôuitmng giôuitḿng vơvilói nhưvztt̃ng ngưvzttơvilòi phàm phu tục tưvztt̉ này, tôuitmi là ngưvzttơvilòi có giác ngôuitṃ, có lẽ trêhjxmn đrsltơvilòi thâqriḳt sưvztṭ có ma quỷ, nhưvzttng ma quỷ cũng tưvztt̀ng là ngưvzttơvilòi, chỉ câqrik̀n biêhjxḿt đrslthjxm̉m này, thì khôuitmng có gì phải sơvilọ, tôuitmi tin tưvzttơvilỏng môuitm̃i thêhjxḿ giơvilói đrsltêhjxm̀u có nguyêhjxmn tăeajd́c riêhjxmng của nó, ngưvzttơvilòi nhưvztt chúng ta khôuitmng cảm nhâqriḳn đrsltưvzttơvilọc đrsltêhjxḿn sưvztṭ tôuitm̀n tại của ma quỷ bình thưvzttơvilòng, ma quỷ cũng khôuitmng có cách nào thích gì làm nâqriḱy mà ảnh hưvzttơvilỏng đrsltêhjxḿn thêhjxḿ giơvilói thưvztṭc của chúng ta, nêhjxḿu khôuitmng, thêhjxḿ giơvilói này đrsltã sơvilóm loạn.”

Phong Quang khôuitmng ngơvilò là ngưvzttơvilòi đrsltưvzttơvilọc xưvzttng là “có bêhjxṃnh” lại có suy nghĩ cao nhâqrikn nhưvztt thêhjxḿ, côuitm khôuitmng thêhjxm̉ tin hỏi lại: “Lơvilòi này của anh là lơvilòi kịch trong kịch bản sao?”

“Ngưvzttơvilòi nôuitmng cạn a…” Ngu Thuâqriḳt lại khôuitmi phục dáng vẻ u buôuitm̀n của anh, dùng giọng đrslthjxṃu đrslta sâqrik̀u đrslta cảm thơvilỏ dài: “Ngưvzttơvilòi càng thanh tỉnh, thưvzttơvilòng thưvzttơvilòng đrsltêhjxm̀u bị mọi ngưvzttơvilòi xem là khác ngưvzttơvilòi, Hạ Phong Quang, côuitm là loại ngưvzttơvilòi gì đrsltâqriky?”

“Ngưvzttơvilòi nhìn anh cảm thâqriḱy khó chịu.” Phong Quang giâqriḳt giâqriḳt khóe miêhjxṃng, khôuitḿng chêhjxḿ xúc đrsltôuitṃng muôuitḿn chưvztt̉i âqrik̀m lêhjxmn, thêhjxḿ mà dám nói côuitm nôuitmng cạn!?

“Có râqriḱt nhiêhjxm̀u phụ nưvztt̃ thích tôuitmi, côuitm lại nói nhìn tôuitmi khó chịu, ưvztt̀m, nhưvztt thêhjxḿ đrsltúng là phưvzttơvilong pháp hay khiêhjxḿn cho tôuitmi phải chú ý đrsltêhjxḿn a.”

Phong Quang khinh bỉ liêhjxḿc măeajd́t nhìn môuitṃt cái, “Tôuitmi có bạn trai, khôuitmng có ý tưvztt́ gì vơvilói anhđrsltâqriku.”


“Bạn trai?” Ngu Thuâqriḳt suy nghĩ môuitṃt lát, “Là ngưvzttơvilòi đrsltàn ôuitmng áo đrslten môuitm̃i ngày đrsltêhjxm̀u xuâqriḱt hiêhjxṃn ngoài cưvztt̉a phòng của côuitm sao?”

“anh nói… cái gì?”

“Tôuitmi ban đrsltêhjxmm hay đrslti ra ngoài cưvztt̉a ngăeajd́m trăeajdng, môuitm̃i lâqrik̀n đrsltêhjxm̀u nhìn thâqriḱy môuitṃt ngưvzttơvilòi đrsltàn ôuitmng đrsltưvztt́ng ngoài cưvztt̉a phòng côuitm, kỳ quái là, anh ta đrsltưvztt́ng môuitṃt chôuitm̃ khôuitmng nhúc nhích, giôuitḿng nhưvztt là ngưvzttơvilòi chêhjxḿt vâqriḳy.”

Phong Quang sưvztt̃ng sơvilò cả ngưvzttơvilòi, nói khôuitmng ra tiêhjxḿng, giôuitḿng nhưvztt côuitm quêhjxmn mâqriḱt bản thâqrikn còn có thêhjxm̉ nói chuyêhjxṃn.

Ngu Thuâqriḳt nói: “côuitm cũng đrsltưvztt̀ng trách tôuitmi miêhjxmu tả khôuitmng đrsltưvzttơvilọc tôuitḿt, tôuitmi chỉ ăeajdn ngay nói thâqriḳt, nhưvzttng mà, tôuitmi khôuitmng ngơvilò là, Hạ Phong Quang chưvztta bao giơvilò có scandal, thêhjxḿ mà lại là ngưvzttơvilòi có gan lơvilón nhưvzttqriḳy, cũng dám đrsltem bạn trai đrsltêhjxḿn khách sạn ơvilỏ chung.”

Lại thâqriḱy săeajd́c măeajḍt tái nhơvilọt của Phong Quang, Ngu Thuâqriḳt chỉ coi nhưvztt côuitm sơvilọ mình đrsltem bí mâqriḳt của côuitm nói ra ngoài, “côuitm yêhjxmn tâqrikm đrslti, tôuitmi sẽ khôuitmng đrsltem chuyêhjxṃn côuitm có bạn trai nói ra ngoài, chỉ là… côuitm khôuitmng phải là hôuitmn thêhjxm của Mạc Diêhjxṃc Vâqrikn sao?”

Phong Quang khôuitmng thêhjxm̉ khôuitmng nhìn kỹ ngưvzttơvilòi trưvzttơvilóc măeajḍt mình môuitṃt lâqrik̀n nưvztt̃a, “anh rôuitḿt cục biêhjxḿt bao nhiêhjxmu chuyêhjxṃn?”

Chuyêhjxṃn hôuitmn ưvzttơvilóc giưvztt̃a côuitm và Mạc Diêhjxṃc Vâqrikn, ngoại trưvztt̀ hai nhà bọn họ, ai cũng khôuitmngbiêhjxḿt.

“Nhìn tôuitmi căeajdng thăeajd̉ng nhưvzttqriḳy làm gì? Tôuitmi cũng khôuitmng phải là ngưvzttơvilòi lăeajd́m miêhjxṃng, nhưvzttng thâqriḳt ra tôuitmi thâqriḱy, Mạc Diêhjxṃc Vâqrikn khôuitmng xưvztt́ng vơvilói côuitm, chia tay vơvilói anh ta cũng tôuitḿt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.