Phía trêbrek n bàn cơvbkh ̀, khôverr ng đcqll êbrek ́n mưjjtc ơvbkh ̀i
bưjjtc ơvbkh ́c quâecww n đcqll en sẽ thua, Thiêbrek n Thiêbrek n Vạn lại môverr ̣t lâecww ̀n nưjjtc ̃a bị ngưjjtc ơvbkh ̣c thưjjtc ơvbkh ng tích đcqll âecww ̀y mình, hăiiwl ́n tin bản thâecww n đcqll ã hoàn toàn bị ngưjjtc ơvbkh ̀i
ta diêbrek ̣t sạch, run run râecww ̉y râecww ̉y nhìn vêbrek ̀ nam nhâecww n đcqll ôverr ́i diêbrek ̣n, hăiiwl ́n vôverr cùng đcqll au đcqll ơvbkh ́n nghĩ chủ tưjjtc ̉ hăiiwl ́n nhàm chán làm gì khôverr ng làm,
tại sao lại đcqll i tìm hăiiwl ́n chơvbkh i cơvbkh ̀ hả!? Vì thêbrek ́ khi nhìn đcqll êbrek ́n Phong
Quang châecww ̣m chạp đcqll i đcqll êbrek ́n, hăiiwl ́n nhưjjtc là nhìn thâecww ́y cưjjtc ́u tinh, khôverr ng
chỉ vâecww ̣y, sau khi nhìn rõ dung mạo của nàng ánh măiiwl ́t hăiiwl ́n liêbrek ̀n
sáng ngơvbkh ̀i.
“Thâecww ̣t có lôverr ̃i, bơvbkh ̉i vì trang đcqll iêbrek ̉m châecww ̣m trêbrek ̃ khôverr ng ít thơvbkh ̀i gian…”
Phong Quang cũng khôverr ng biêbrek ́t tại sao bản thâecww n lại muôverr ́n xin lôverr ̃i,
nhưjjtc ng bị hai nam nhâecww n cùng nhau nhìn chăiiwl ̀m chăiiwl ̀m nàng thì thâecww ̣t
ngưjjtc ơvbkh ̣ng ngùng.
Tuyêbrek ́t Ám buôverr ng quâecww n cơvbkh ̀ ơvbkh ̉ đcqll âecww ̀u ngón tay, môverr i mỏng châecww ̣m rãi tạo
ra môverr ̣t đcqll ôverr ̣ cong đcqll ẹp măiiwl ́t, “Quả nhiêbrek n, ta biêbrek ́t bôverr ̣ xiêbrek m y này trêbrek n
ngưjjtc ơvbkh ̀i ngưjjtc ơvbkh i nhâecww ́t đcqll ịnh râecww ́t xinh đcqll ẹp.”
Thâecww n áo dùng tơvbkh lụa màu trăiiwl ́ng, măiiwl ̣t trêbrek n thêbrek u nhẹ hoa văiiwl n màu
hôverr ̀ng nhạt, môverr ̣t dải lụa hôverr ̀ng hòa hơvbkh ̣p khoác lêbrek n, dâecww y lưjjtc ng đcqll ỏ đcqll eo bêbrek n hôverr ng, phía dưjjtc ơvbkh ́i cũng là quâecww ̀n lụa mỏng săiiwl ́c hôverr ̀ng, màu săiiwl ́c
cưjjtc ̣c thanh nhã, phong đcqll ôverr ̣ng nhưjjtc nguyêbrek ̣t hoa, váy nguyêbrek ̣t hoa này măiiwl ̣c ơvbkh ̉ trêbrek n ngưjjtc ơvbkh ̀i nàng càng tôverr đcqll iêbrek ̉m cơvbkh thêbrek ̉ duyêbrek n dáng, yêbrek ̉u đcqll iêbrek ̣u.
“Tại sao cho ta y phục tôverr ́t nhưjjtc vâecww ̣y?”
“Vì ngưjjtc ơvbkh i đcqll ẹp nêbrek n y phục mơvbkh ́i đcqll ẹp.”
Thiêbrek n Thiêbrek n Vạn khôverr ng thêbrek ̉ tin đcqll ưjjtc ơvbkh ̣c nhìn chủ tưjjtc ̉ của mình, bâecww ́t
hơvbkh ̣p lý à, loại lơvbkh ̀i nói tán tỉnh này khôverr ng giôverr ́ng nhưjjtc loại mà
chủ tưjjtc ̉ sẽ nói ra!
Da măiiwl ̣t Phong Quang dày cưjjtc ̣c kỳ, đcqll ôverr ́i vơvbkh ́i lơvbkh ̀i khen ngơvbkh ̣i nàng rõ
ràng nhưjjtc vâecww ̣y cũng khôverr ng có môverr ̣t chút phản ưjjtc ́ng, chỉ là nàng
vôverr ́n xinh đcqll ẹp, bị ngưjjtc ơvbkh ̀i ta khen ngơvbkh ̣i dung mạo thưjjtc ơvbkh ̀ng xuyêbrek n nhưjjtc ăiiwl n
cơvbkh m bưjjtc ̃a.
Tán tỉnh thâecww ́t bại, Tuyêbrek ́t Ám cũng khôverr ng xâecww ́u hôverr ̉, hăiiwl ́n đcqll ưjjtc ́ng dâecww ̣y, “Cho ngưjjtc ơvbkh i măiiwl ̣t đcqll ẹp là vì muôverr ́n dâecww ̃n ngưjjtc ơvbkh i đcqll i chơvbkh i.”
“Ngưjjtc ơvbkh i… chịu cho ta đcqll i trêbrek n đcqll ưjjtc ơvbkh ̀ng lơvbkh ́n?”
“Sao lại khôverr ng chịu? Tâecww ́t nhiêbrek n ta sẽ ơvbkh ̉ bêbrek n cạnh ngưjjtc ơvbkh i.” Hăiiwl ́n cưjjtc ơvbkh ̀i, xoay ngơvbkh ̀i rơvbkh ̀i đcqll i tiêbrek ̣m trang sưjjtc ́c.
Phong Quang khôverr ng có thơvbkh ̀i gian nghĩ nhiêbrek ̀u, câecww ̀m váy vôverr ̣i vàng chạy châecww ̣m đcqll uôverr ̉i theo bưjjtc ơvbkh ́c châecww n hăiiwl ́n.
Đwazd ôverr ̀ng thành là môverr ̣t thành trâecww ́n đcqll ôverr ng đcqll úc, trêbrek n đcqll ưjjtc ơvbkh ̀ng có râecww ́t
nhiêbrek ̀u ngưjjtc ơvbkh ̀i buôverr n bán nhỏ, ngưjjtc ơvbkh ̀i đcqll i đcqll ưjjtc ơvbkh ̀ng cũng nhiêbrek ̀u, Phong Quang là tiêbrek ̉u thưjjtc đcqll ưjjtc ơvbkh ̣c nuôverr i trong khuêbrek phòng, chưjjtc a tưjjtc ̀ng có cơvbkh hôverr ̣i
chính mình tiêbrek ́p xúc qua loại cảnh tưjjtc ơvbkh ̣ng náo nhiêbrek ̣t mà bâecww ̣n rôverr ̣n này, có thêbrek ̉ hiêbrek ̉u môverr ̣t đcqll ưjjtc ơvbkh ̀ng này nàng là hưjjtc ng phâecww ́n cùng tò
mò cưjjtc ̣c kỳ lơvbkh ̣i hại.
Tuyêbrek ́t Ám tiêbrek u tiêbrek ̀n, cho nàng mua môverr ̣t cái đcqll ôverr ̀ chơvbkh i làm băiiwl ̀ng
đcqll ưjjtc ơvbkh ̀ng, đcqll ôverr ̀ chơvbkh i làm băiiwl ̀ng đcqll ưjjtc ơvbkh ̀ng có hình dạng môverr ̣t con thỏ, nàng
câecww ̀m trong tay nưjjtc ̉a ngày cũng khôverr ng nơvbkh ̃ ăiiwl n luôverr n.
Tuyêbrek ́t Ám đcqll êbrek ̀ nghị, “Khôverr ng thì lại mua môverr ̣t con nưjjtc ̃a cho ngưjjtc ơvbkh i giưjjtc ̃ lại?”
“Khôverr ng câecww ̀n đcqll âecww u, đcqll ưjjtc ơvbkh ̀ng nào nó cũng sẽ tan.” Nói xong nàng nhìn
đcqll ôverr ̀ chơvbkh i băiiwl ̀ng đcqll ưjjtc ơvbkh ̀ng trong tay môverr ̣t lúc lâecww u, hạ quyêbrek ́t tâecww m mơvbkh ̉ quai
hàm môverr ̣t ngụm căiiwl ́n đcqll ưjjtc ́t đcqll âecww ̀u thỏ, tiêbrek ́p theo nàng liêbrek ̀n che miêbrek ̣ng
kêbrek u lêbrek n đcqll âecww ̀y mơvbkh ́i lạ: “Ngọt ghêbrek !”
Trong măiiwl ́t Tuyêbrek ́t Ám đcqll êbrek ̀u là mỉm cưjjtc ơvbkh ̀i, “Bâecww ́t ngơvbkh ̀ chưjjtc a.”
“Ngưjjtc ơvbkh i khôverr ng ăiiwl n sao?”
Nàng tôverr ́t bụng hỏi hăiiwl ́n, ai ngơvbkh ̀ hăiiwl ́n lại khôverr ng có hưjjtc ́ng thú nói: “Đwazd âecww y là đcqll ôverr ̀ chơvbkh i cho trẻ con ăiiwl n.”
“Cho nêbrek n ngưjjtc ơvbkh i mơvbkh ́i cho ta mua…” Thái dưjjtc ơvbkh ng nàng nhăiiwl n lại, “Ta năiiwl m nay mưjjtc ơvbkh ̀i sáu.”
“Ta năiiwl m nay hai mưjjtc ơvbkh i sáu.”
Gưjjtc ơvbkh ng măiiwl ̣t nàng nhăiiwl n thành cái bánh bao.
Vôverr ̃ vôverr ̃ đcqll âecww ̀u nàng, Tuyêbrek ́t Ám xoay ngưjjtc ơvbkh ̀i, “Đwazd i, chúng ta đcqll i đcqll êbrek ́n quán trà ngôverr ̀i.”
Quán trà có nhiêbrek ̀u ngưjjtc ơvbkh ̀i, bọn họ chọn môverr ̣t vị trí ơvbkh ̉ môverr ̣t ngõ
ngách phía trong ngôverr ̀i xuôverr ́ng, nhiêbrek ̀u ngưjjtc ơvbkh ̀i thì cũng nhiêbrek ̀u
chuyêbrek ̣n, có vài bàn ngưjjtc ơvbkh ̀i ta khôverr ng đcqll êbrek ̉ ý xung quanh lơvbkh ́n tiêbrek ́ng
tán gâecww ̃u, nghe tơvbkh ́i viêbrek ̣c Hoàng Đwazd êbrek ́ muôverr ́n đcqll em côverr ng chúa gả cho Ngâecww n
diêbrek ̣n quâecww n sưjjtc thì chén trà trong tay Tuyêbrek ́t Ám dưjjtc ̀ng lại, đcqll ơvbkh ̣i khi
nghe đcqll ưjjtc ơvbkh ̣c quâecww n sưjjtc dịu dàng cưjjtc ̣ tuyêbrek ̣t rôverr ̀i hăiiwl ́n mơvbkh ́i đcqll em cái chén
đcqll ưjjtc a lêbrek n miêbrek ̣ng.
Phong Quang nhìn nhưjjtc tâecww ̣p trung găiiwl ̣m đcqll ôverr ̀ chơvbkh i băiiwl ̀ng đcqll ưjjtc ơvbkh ̀ng của mình,
nhưjjtc ng thâecww ̣t ra trong lòng nàng đcqll ã muôverr ́n châecww m chọc chêbrek ́ giêbrek ̃u, đcqll ưjjtc ̀ng
tưjjtc ơvbkh ̉ng nàng khôverr ng biêbrek ́t hăiiwl ́n muôverr ́n đcqll i ra ngoài làm gì, đcqll ơvbkh n giản là muôverr ́n thu đcqll ưjjtc ơvbkh ̣c chút tin tưjjtc ́c trêbrek n đcqll ưjjtc ơvbkh ̀ng phôverr ́, Đwazd ôverr ̀ng thành rõ ràng có ngưjjtc ơvbkh ̀i của hăiiwl ́n hăiiwl ́n lại khôverr ng trưjjtc ̣c tiêbrek ́p đcqll i hỏi Thiêbrek n Thiêbrek n
Vạn là vì cái gì? Bơvbkh ̉i vì hăiiwl ́n khôverr ng muôverr ́n làm tăiiwl ng nguy cơvbkh
khiêbrek ́n Thiêbrek n Thiêbrek n Vạn bại lôverr ̣, còn có mâecww ́y ngày nay hăiiwl ́n ơvbkh ̉ lại
Đwazd ôverr ̀ng thành nguyêbrek n nhâecww n nhâecww ́t đcqll ịnh cũng vì hăiiwl ́n bị thưjjtc ơvbkh ng nêbrek n khôverr ng thêbrek ̉ lăiiwl ̣n lôverr ̣i đcqll ưjjtc ơvbkh ̀ng xa.
Nam nhâecww n này, môverr ̃i chuyêbrek ̣n hăiiwl ́n làm đcqll êbrek ̀u có mục đcqll ích.
“Thâ
Tuyê
Thâ
“Tại sao cho ta y phục tô
“Vì ngư
Thiê
Da mă
Tán tỉnh thâ
“Ngư
“Sao lại khô
Phong Quang khô
Đ
Tuyê
Tuyê
“Khô
Trong mă
“Ngư
Nàng tô
“Cho nê
“Ta nă
Gư
Vô
Quán trà có nhiê
Phong Quang nhìn như
Nam nhâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.