Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 33 :

    trước sau   
Phía trêbrekn bàn cơvbkh̀, khôverrng đcqllêbreḱn mưjjtcơvbkh̀i bưjjtcơvbkh́c quâecwwn đcqllen sẽ thua, Thiêbrekn Thiêbrekn Vạn lại môverṛt lâecwẁn nưjjtc̃a bị ngưjjtcơvbkḥc thưjjtcơvbkhng tích đcqllâecwẁy mình, hăiiwĺn tin bản thâecwwn đcqllã hoàn toàn bị ngưjjtcơvbkh̀i ta diêbreḳt sạch, run run râecww̉y râecww̉y nhìn vêbrek̀ nam nhâecwwn đcqllôverŕi diêbreḳn, hăiiwĺn vôverr cùng đcqllau đcqllơvbkh́n nghĩ chủ tưjjtc̉ hăiiwĺn nhàm chán làm gì khôverrng làm, tại sao lại đcqlli tìm hăiiwĺn chơvbkhi cơvbkh̀ hả!? Vì thêbreḱ khi nhìn đcqllêbreḱn Phong Quang châecwẉm chạp đcqlli đcqllêbreḱn, hăiiwĺn nhưjjtc là nhìn thâecwẃy cưjjtću tinh, khôverrng chỉ vâecwẉy, sau khi nhìn rõ dung mạo của nàng ánh măiiwĺt hăiiwĺn liêbrek̀n sáng ngơvbkh̀i.

“Thâecwẉt có lôverr̃i, bơvbkh̉i vì trang đcqllbrek̉m châecwẉm trêbrek̃ khôverrng ít thơvbkh̀i gian…” Phong Quang cũng khôverrng biêbreḱt tại sao bản thâecwwn lại muôverŕn xin lôverr̃i, nhưjjtcng bị hai nam nhâecwwn cùng nhau nhìn chăiiwl̀m chăiiwl̀m nàng thì thâecwẉt ngưjjtcơvbkḥng ngùng.

Tuyêbreḱt Ám buôverrng quâecwwn cơvbkh̀ ơvbkh̉ đcqllâecwẁu ngón tay, môverri mỏng châecwẉm rãi tạo ra môverṛt đcqllôverṛ cong đcqllẹp măiiwĺt, “Quả nhiêbrekn, ta biêbreḱt bôverṛ xiêbrekm y này trêbrekn ngưjjtcơvbkh̀i ngưjjtcơvbkhi nhâecwẃt đcqllịnh râecwẃt xinh đcqllẹp.”

Thâecwwn áo dùng tơvbkh lụa màu trăiiwĺng, măiiwḷt trêbrekn thêbreku nhẹ hoa văiiwln màu hôverr̀ng nhạt, môverṛt dải lụa hôverr̀ng hòa hơvbkḥp khoác lêbrekn, dâecwwy lưjjtcng đcqllỏ đcqlleo bêbrekn hôverrng, phía dưjjtcơvbkh́i cũng là quâecwẁn lụa mỏng săiiwĺc hôverr̀ng, màu săiiwĺc cưjjtc̣c thanh nhã, phong đcqllôverṛng nhưjjtc nguyêbreḳt hoa, váy nguyêbreḳt hoa này măiiwḷc ơvbkh̉ trêbrekn ngưjjtcơvbkh̀i nàng càng tôverr đcqllbrek̉m cơvbkh thêbrek̉ duyêbrekn dáng, yêbrek̉u đcqllbreḳu.

“Tại sao cho ta y phục tôverŕt nhưjjtcecwẉy?”

“Vì ngưjjtcơvbkhi đcqllẹp nêbrekn y phục mơvbkh́i đcqllẹp.”


Thiêbrekn Thiêbrekn Vạn khôverrng thêbrek̉ tin đcqllưjjtcơvbkḥc nhìn chủ tưjjtc̉ của mình, bâecwẃt hơvbkḥp lý à, loại lơvbkh̀i nói tán tỉnh này khôverrng giôverŕng nhưjjtc loại mà chủ tưjjtc̉ sẽ nói ra!

Da măiiwḷt Phong Quang dày cưjjtc̣c kỳ, đcqllôverŕi vơvbkh́i lơvbkh̀i khen ngơvbkḥi nàng rõ ràng nhưjjtcecwẉy cũng khôverrng có môverṛt chút phản ưjjtćng, chỉ là nàng vôverŕn xinh đcqllẹp, bị ngưjjtcơvbkh̀i ta khen ngơvbkḥi dung mạo thưjjtcơvbkh̀ng xuyêbrekn nhưjjtc ăiiwln cơvbkhm bưjjtc̃a.

Tán tỉnh thâecwẃt bại, Tuyêbreḱt Ám cũng khôverrng xâecwẃu hôverr̉, hăiiwĺn đcqllưjjtćng dâecwẉy, “Cho ngưjjtcơvbkhi măiiwḷt đcqllẹp là vì muôverŕn dâecww̃n ngưjjtcơvbkhi đcqlli chơvbkhi.”

“Ngưjjtcơvbkhi… chịu cho ta đcqlli trêbrekn đcqllưjjtcơvbkh̀ng lơvbkh́n?”

“Sao lại khôverrng chịu? Tâecwẃt nhiêbrekn ta sẽ ơvbkh̉ bêbrekn cạnh ngưjjtcơvbkhi.” Hăiiwĺn cưjjtcơvbkh̀i, xoay ngơvbkh̀i rơvbkh̀i đcqlli tiêbreḳm trang sưjjtćc.

Phong Quang khôverrng có thơvbkh̀i gian nghĩ nhiêbrek̀u, câecwẁm váy vôverṛi vàng chạy châecwẉm đcqllverr̉i theo bưjjtcơvbkh́c châecwwn hăiiwĺn.

Đwazdôverr̀ng thành là môverṛt thành trâecwẃn đcqllôverrng đcqllúc, trêbrekn đcqllưjjtcơvbkh̀ng có râecwẃt nhiêbrek̀u ngưjjtcơvbkh̀i buôverrn bán nhỏ, ngưjjtcơvbkh̀i đcqlli đcqllưjjtcơvbkh̀ng cũng nhiêbrek̀u, Phong Quang là tiêbrek̉u thưjjtc đcqllưjjtcơvbkḥc nuôverri trong khuêbrek phòng, chưjjtca tưjjtc̀ng có cơvbkhverṛi chính mình tiêbreḱp xúc qua loại cảnh tưjjtcơvbkḥng náo nhiêbreḳt mà bâecwẉn rôverṛn này, có thêbrek̉ hiêbrek̉u môverṛt đcqllưjjtcơvbkh̀ng này nàng là hưjjtcng phâecwẃn cùng tò mò cưjjtc̣c kỳ lơvbkḥi hại.

Tuyêbreḱt Ám tiêbreku tiêbrek̀n, cho nàng mua môverṛt cái đcqllôverr̀ chơvbkhi làm băiiwl̀ng đcqllưjjtcơvbkh̀ng, đcqllôverr̀ chơvbkhi làm băiiwl̀ng đcqllưjjtcơvbkh̀ng có hình dạng môverṛt con thỏ, nàng câecwẁm trong tay nưjjtc̉a ngày cũng khôverrng nơvbkh̃ ăiiwln luôverrn.

Tuyêbreḱt Ám đcqllêbrek̀ nghị, “Khôverrng thì lại mua môverṛt con nưjjtc̃a cho ngưjjtcơvbkhi giưjjtc̃ lại?”

“Khôverrng câecwẁn đcqllâecwwu, đcqllưjjtcơvbkh̀ng nào nó cũng sẽ tan.” Nói xong nàng nhìn đcqllôverr̀ chơvbkhi băiiwl̀ng đcqllưjjtcơvbkh̀ng trong tay môverṛt lúc lâecwwu, hạ quyêbreḱt tâecwwm mơvbkh̉ quai hàm môverṛt ngụm căiiwĺn đcqllưjjtćt đcqllâecwẁu thỏ, tiêbreḱp theo nàng liêbrek̀n che miêbreḳng kêbreku lêbrekn đcqllâecwẁy mơvbkh́i lạ: “Ngọt ghêbrek!”

Trong măiiwĺt Tuyêbreḱt Ám đcqllêbrek̀u là mỉm cưjjtcơvbkh̀i, “Bâecwẃt ngơvbkh̀ chưjjtca.”

“Ngưjjtcơvbkhi khôverrng ăiiwln sao?”

Nàng tôverŕt bụng hỏi hăiiwĺn, ai ngơvbkh̀ hăiiwĺn lại khôverrng có hưjjtćng thú nói: “Đwazdâecwwy là đcqllôverr̀ chơvbkhi cho trẻ con ăiiwln.”


“Cho nêbrekn ngưjjtcơvbkhi mơvbkh́i cho ta mua…” Thái dưjjtcơvbkhng nàng nhăiiwln lại, “Ta năiiwlm nay mưjjtcơvbkh̀i sáu.”

“Ta năiiwlm nay hai mưjjtcơvbkhi sáu.”

jjtcơvbkhng măiiwḷt nàng nhăiiwln thành cái bánh bao.

verr̃ vôverr̃ đcqllâecwẁu nàng, Tuyêbreḱt Ám xoay ngưjjtcơvbkh̀i, “Đwazdi, chúng ta đcqlli đcqllêbreḱn quán trà ngôverr̀i.”

Quán trà có nhiêbrek̀u ngưjjtcơvbkh̀i, bọn họ chọn môverṛt vị trí ơvbkh̉ môverṛt ngõ ngách phía trong ngôverr̀i xuôverŕng, nhiêbrek̀u ngưjjtcơvbkh̀i thì cũng nhiêbrek̀u chuyêbreḳn, có vài bàn ngưjjtcơvbkh̀i ta khôverrng đcqllêbrek̉ ý xung quanh lơvbkh́n tiêbreḱng tán gâecww̃u, nghe tơvbkh́i viêbreḳc Hoàng Đwazdêbreḱ muôverŕn đcqllem côverrng chúa gả cho Ngâecwwn diêbreḳn quâecwwn sưjjtc thì chén trà trong tay Tuyêbreḱt Ám dưjjtc̀ng lại, đcqllơvbkḥi khi nghe đcqllưjjtcơvbkḥc quâecwwn sưjjtc dịu dàng cưjjtc̣ tuyêbreḳt rôverr̀i hăiiwĺn mơvbkh́i đcqllem cái chén đcqllưjjtca lêbrekn miêbreḳng.

Phong Quang nhìn nhưjjtcecwẉp trung găiiwḷm đcqllôverr̀ chơvbkhi băiiwl̀ng đcqllưjjtcơvbkh̀ng của mình, nhưjjtcng thâecwẉt ra trong lòng nàng đcqllã muôverŕn châecwwm chọc chêbreḱ giêbrek̃u, đcqllưjjtc̀ng tưjjtcơvbkh̉ng nàng khôverrng biêbreḱt hăiiwĺn muôverŕn đcqlli ra ngoài làm gì, đcqllơvbkhn giản là muôverŕn thu đcqllưjjtcơvbkḥc chút tin tưjjtćc trêbrekn đcqllưjjtcơvbkh̀ng phôverŕ, Đwazdôverr̀ng thành rõ ràng có ngưjjtcơvbkh̀i của hăiiwĺn hăiiwĺn lại khôverrng trưjjtc̣c tiêbreḱp đcqlli hỏi Thiêbrekn Thiêbrekn Vạn là vì cái gì? Bơvbkh̉i vì hăiiwĺn khôverrng muôverŕn làm tăiiwlng nguy cơvbkh khiêbreḱn Thiêbrekn Thiêbrekn Vạn bại lôverṛ, còn có mâecwẃy ngày nay hăiiwĺn ơvbkh̉ lại Đwazdôverr̀ng thành nguyêbrekn nhâecwwn nhâecwẃt đcqllịnh cũng vì hăiiwĺn bị thưjjtcơvbkhng nêbrekn khôverrng thêbrek̉ lăiiwḷn lôverṛi đcqllưjjtcơvbkh̀ng xa.

Nam nhâecwwn này, môverr̃i chuyêbreḳn hăiiwĺn làm đcqllêbrek̀u có mục đcqllích.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.