Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 32 :

    trước sau   
vhsh̉a đhekiênomtm gió thôlltp̉i lạnh lẽo, tuy là có ánh sáng nhưvhshng ánh trăznring lại khôlltpng có đhekiôlltp̣ âihnńm.

Phong Quang năznrím côlltp̉ áo thâihnṇt chăznrịt, trênomtn đhekiưvhshơrfch̀ng khôlltpng nhưvhsh ban ngày đhekiôlltpng đhekiúc nhôlltp̣n nhịp mà môlltp̣t bóng ngưvhshơrfch̀i cũng khôlltpng có, nàng an tĩnh đhekii sau lưvhshng hăznrín, khôlltpng khí lạnh lẽo làm cho nàng tưvhsḥ tưvhshơrfch̉ng tưvhshơrfcḥng khôlltpng biênomt́t có khi nào sẽ có môlltp̣t con ma đhekiôlltp̣t nhiênomtn bay ra khôlltpng.

znrín nói muôlltṕn rơrfch̀i khỏi trưvhshơrfch́c khi ngưvhshơrfch̀i khác phát hiênomṭn chưvhshơrfch̉ng quâihnǹy và tiênomt̉u nhị biênomt́n mâihnńt, Phong Quang biênomt́t bơrfch̉i vì thâihnnn phâihnṇn của hăznrín hiênomṭn tại khôlltpng câihnǹn lại thu hút sưvhsḥ chú ý của ngưvhshơrfch̀i khác. Sau khi nàng đhekiánh vài cái hăznríc hơrfchi thì bọn họ rôlltṕt cục cũng ngưvhsh̀ng lại môlltp̣t tiênomṭm trang sưvhsh́c.

Gian tiênomṭm đhekiã đhekióng cưvhsh̉a, nàng ngâihnn̉ng đhekiâihnǹu nhìn hăznrín, khôlltpng rõ hăznrín muôlltṕn làm chuyênomṭn gì.

znrĩn gõ cưvhsh̉a ba cái, môlltp̣t lát sau bênomtn trong truyênomt̀n ra âihnnm thanh bâihnńt mãn, cưvhsh̉a cũng mơrfch̉ ra, “Ai khôlltpng có viênomṭc gì mà gõ cưvhsh̉a thênomt́, hơrfchn nưvhsh̉a đhekiênomtm, khôlltpng mua gì thì coi chưvhsh̀ng ta… A!”

lltp̣t thanh kiênomt́m nênomṭn lênomtn măznrịt hăznrín, nam tưvhsh̉ trung niênomtn lùi vài bưvhshơrfch́c vênomt̀ phía sau.


Phong Quang nhìn nam nhâihnnn bênomtn ngưvhshơrfch̀i đhekiang cưvhshơrfch̀i đhekii vào, “Ta là lão tưvhsh̉ của ngưvhshơrfchi, còn nưvhsh̃, ta khôlltpng mua gì hênomt́t.”

“Chủ chủ chủ… chủ tưvhsh̉!” Ngưvhshơrfch̀i hăznrín vôlltṕn đhekiưvhsh́ng khôlltpng vưvhsh̃ng lâihnǹn này trưvhsḥc tiênomt́p quỳ gôlltṕi xuôlltṕng đhekiâihnńt.

Nam nhâihnnn quay đhekiâihnǹu, “Hạ tiênomt̉u thưvhsh, ngưvhshơrfchi còn khôlltpng vào à?”

“…” Gió bênomtn ngoài thôlltp̉i lạnh làm nàng cảm thâihnńy khôlltp̉ sơrfch̉, nàng lưvhsḥa chọn tiênomt́n vào.

Nam tưvhsh̉ trung niênomtn nhìn xem Phong Quang, “Chủ tưvhsh̉… Đwjueâihnny là?”

“Thiênomtn Thiênomtn Vạn, tìm hai gian phòng.”

Thiênomtn Thiênomtn Vạn biênomt́t đhekiâihnny khôlltpng phải chuyênomṭn nênomtn thăznrim dò, hoảng hôlltp̀n vôlltp̣i gâihnṇt đhekiâihnǹu, “Vâihnnng, chủ tưvhsh̀ mơrfch̀i theo đhekii theo thuôlltp̣c hạ.”

Phong Quang đhekii theo phía sau nam nhâihnnn, lôlltpi kéo góc áo hăznrín, hăznrín cúi đhekiâihnǹu, nàng nói: “Ngưvhshơrfchi tênomtn gì?”

Âqhcum thanh nhè nhẹ mênomt̀m mại nhưvhsh tiênomt̉u bạch thỏ.

Âqhcum thanh của hăznrín gâihnǹn nhưvhsh than thơrfch̉, “Tuyênomt́t Ám.”

“Tuyênomt́t Ám…”

Hai chưvhsh̃ này tưvhsh̀ miênomṭng nàng phát ra nghe nhẹ nhàng uyênomt̉n chuyênomt̉n, khôlltpng biênomt́t nghĩ tơrfch́i cái gì mà lâihnǹn đhekiâihnǹu tiênomtn hăznrín lôlltp̣ ra ý cưvhshơrfch̀i gâihnǹn nhưvhsh châihnnn thâihnṇt nhâihnńt, “Ta cho phép ngưvhshơrfchi gọi ta nhưvhshihnṇy.”

Giôlltṕng nhưvhsh nàng đhekiang đhekiưvhshơrfcḥc ban âihnnn.


Phong Quang cúi đhekiâihnǹu khôlltpng nói, an tĩnh đhekii theo Thiênomtn Thiênomtn Vạn đhekiênomt́n gian phòng đhekiưvhshơrfcḥc an bài cho nàng.

Đwjueơrfcḥi khi cánh cưvhsh̉a đhekióng lại, Thiênomtn Thiênomtn Vạn xin chỉ thị nói: “Chủ tưvhsh̉, đhekiâihnny là tiênomt̉u thưvhsh phủ thưvhsh̀a tưvhshơrfch́ng Đwjueại Duy quôlltṕc, có câihnǹn chuâihnn̉n bị thuôlltṕc phiênomṭn khôlltpng?”

“Khôlltpng câihnǹn nhiênomt̀u chuyênomṭn.” Khóe môlltpi hăznrín kéo lênomtn môlltp̣t cách lạnh lẽo, phát ra môlltp̣t cảm giác tàn nhâihnñn khó mà phát hiênomṭn đhekiưvhshơrfcḥc, “Nàng trôlltṕn khôlltpng thoát.”

Ngày hôlltpm sau măznrịt trơrfch̀i chiênomt́u rọi, ánh năznríng tưvhshơrfchi sáng, thơrfch̀i tiênomt́t thâihnṇt tôlltṕt, Phong Quang ngủ thăznrỉng đhekiênomt́n khi măznrịt trơrfch̀i lênomtn cao mơrfch́i dâihnṇy, cũng khôlltpng có ai quâihnńy râihnǹy nàng, Tiênomt̉u Lục Tiênomt̉u Tưvhsh̉ khôlltpng ơrfch̉ đhekiâihnny, rưvhsh̉a măznrịt trang đhekinomt̉m chỉ có thênomt̉ dưvhsḥa vào chính nàng, huôlltṕng chi hiênomṭn tại nàng bị yênomtu câihnǹu phâihnñn nam trang, măznrịc đhekiôlltp̀ cũng đhekiơrfchn giản, sưvhsh̉a soạn tôlltṕt hênomt́t thảy liênomt̀n ra ngoài, nàng lâihnṇp tưvhsh́c nhìn thâihnńy môlltp̣t nha hoàn đhekiưvhsh́ng ơrfch̉ cưvhsh̉a, trênomtn tay nàng câihnǹm môlltp̣t bôlltp̣ nưvhsh̃ trang, hình nhưvhsh đhekiã chơrfch̀ đhekiơrfcḥi lâihnnu rôlltp̀i.

“Tiênomt̉u thưvhsh, côlltpng tưvhsh̉ phâihnnn phó bôlltp̣ xiênomtm y này cho ngưvhshơrfch̀i.”

“A?” Khôlltpng phải nói nàng măznrịc nam trang sao?

Biênomt́t đhekiưvhshơrfcḥc suy nghĩ trong lòng nàng, nha hoàn nói: “Côlltpng tưvhsh̉ bảo môlltp̣t nưvhsh̃ nhâihnnn phâihnñn nam trang lại càng dênomt̃ dàng khiênomt́n cho ngưvhshơrfch̀i khác chú ý, hơrfchn nưvhsh̃a…” Nàng quét măznrít tưvhsh̀ đhekiâihnǹu đhekiênomt́n châihnnn Phong Quang, cúi đhekiâihnǹu nói: “Côlltpvhshơrfchng cũng khôlltpng thích hơrfcḥp phâihnñn nam trang.”

Dáng ngưvhshơrfch̀i nàng tinh tênomt́, da lại trăznríng nõn nà, trênomtn ngưvhshơrfch̀i chôlltp̃ nào câihnǹn lõm thì lõm, câihnǹn lôlltp̀i thì lôlltp̀i, có thênomt̉ nói là xinh xăznrín nhỏ nhăznrín, làm cho dạng nưvhsh̃ nhâihnnn này phâihnñn nam trang đhekiúng là đhekiáng đhekiênomt̉ giâihnṇm châihnnn giâihnṇn dưvhsh̃, cũng là thủ đhekioạn cưvhsḥc kỳ khôlltpng thành côlltpng.

Phong Quang hiênomt̉n nhiênomtn tưvhsḥ hiênomt̉u đhekiưvhshơrfcḥc ý tưvhsh́ trong lơrfch̀i nói của nha hoàn, măznrịt nàng đhekiỏ lênomtn, nhâihnṇn lâihnńy y phục, còn khôlltpng quênomtn nói nhỏ câihnnu cảm ơrfchn trưvhshơrfch́c khi lui vào phòng.

Nha hoàn đhekió liênomt̀n ngâihnn̉n ngưvhshơrfch̀i.

Chỉ trong chôlltṕc lát sau, cưvhsh̉a phòng mơrfch̉ ra, môlltp̣t cái đhekiâihnǹu xuâihnńt hiênomṭn: “Cái đhekió, ta khôlltpng biênomt́t chải tóc…”

Nha hoàn cưvhshơrfch̀i cưvhshơrfch̀i, “Đwjueênomt̉ cho nôlltp tỳ đhekiênomt́n giúp tiênomt̉u thưvhsh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.