Đyacz úng là găbsgx ̣p quỷ, hoảng hôoczr ́t chạy bưiksy ̀a cũng có thêxnig ̉ chạy đfjjb êxnig ́n cưiksy ̉a phòng của Lạc Thâyyjv ̀n Hi.
Lạc Thâyyjv ̀n Hi ép buôoczr ̣c bản thâyyjv n khôoczr ng nhìn ngưiksy ơfjjb ̀i đfjjb àn ôoczr ng bêxnig n cạnh Phong Quang, miêxnig ̃n cưiksy ơfjjb ̃ng lêxnig ̃ phép cưiksy ơfjjb ̀i vơfjjb ́i Phong Quang, “Muôoczr ́n ra ngoài đfjjb i dạo, côoczr Hạ sao lại ơfjjb ̉ đfjjb âyyjv y?”
“Tôoczr i cũng tùy tiêxnig ̣n đfjjb i dạo thôoczr i, bâyyjv ́t tri bâyyjv ́t giác đfjjb ã đfjjb i đfjjb êxnig ́n đfjjb âyyjv y, đfjjb úng là khéo thâyyjv ̣t.”
An Ưenfz ́c khôoczr ng nói câyyjv u nào năbsgx ́m tay Phong Quang, đfjjb ôoczr ̣ng tác này râyyjv ́t tưiksy ̣ nhiêxnig n, Phong Quang nhìn măbsgx ́t Lạc Thâyyjv ̀n Hi, đfjjb ịnh bỏ tay anh ra, nhưiksy ng nhìn thâyyjv ́y tỏng đfjjb ôoczr i măbsgx ́t dịu dàng của anh tràn đfjjb âyyjv ̀y hình bóng của côoczr , côoczr cuôoczr ́i cùng vâyyjv ̃n khôoczr ng nhâyyjv ̃n tâyyjv m bỏ tay ra.
Lạc Thâyyjv ̀n Hi mơfjjb ̉ to hai măbsgx ́t, môoczr ̣t màn trưiksy ơfjjb ́c măbsgx ́t khiêxnig ́n côoczr cảm thâyyjv ́y khó mà tin đfjjb ưiksy ơfjjb ̣c, sau khi kinh ngạc đfjjb êxnig ́n cùng cưiksy ̣c, côoczr vôoczr ̣i vàng nói: “côoczr Hạ, tôoczr i nghĩ tôoczr i còn có viêxnig ̣c, tôoczr i khôoczr ng đfjjb i ra ngoài nưiksy ̃a, tôoczr i vào phòng trưiksy ơfjjb ́c, tạm biêxnig ̣t.”
Lơfjjb ̀i vưiksy ̀a xong, Lạc Thâyyjv ̀n Hi vào phòng đfjjb óng cưiksy ̉a lại, râyyjv ́t giôoczr ́ng nhưiksy quá hoảng hôoczr ́t nêxnig n chạy mâyyjv ́t.
Phong Quang nhìn cưiksy ̉a phòng đfjjb óng chăbsgx ̣t, lại nhìn An Ưenfz ́c, “Tôoczr i thâyyjv ́y… côoczr âyyjv ́y hình nhưiksy râyyjv ́t sơfjjb ̣ anh.”
“côoczr âyyjv ́y sao lại sơfjjb ̣ anh?”
“Tôoczr i cũng khôoczr ng biêxnig ́t…” Phong Quang nghĩ nghĩ, chăbsgx ̉ng lẽ Lạc Thâyyjv ̀n Hi sơfjjb ̣ côoczr mà khôoczr ng phải sơfjjb ̣ An Ưenfz ́c, nhưiksy ng mà cũng khôoczr ng đfjjb úng, Lạc Thâyyjv ̀n Hi là ngưiksy ơfjjb ̀i trọng sinh, có bàn tay vàng râyyjv ́t là to, sao lại có thêxnig ̉ sơfjjb ̣ côoczr đfjjb ưiksy ơfjjb ̣c? Vì thêxnig ́ côoczr lại hỏi An Ưenfz ́c, “anh có phải làm chuyêxnig ̣n gì đfjjb ó vơfjjb ́i côoczr âyyjv ́y rôoczr ̀i khôoczr ng?”
“Tôoczr i chỉ là nhiêxnig ̀u lâyyjv ̀n tìm côoczr âyyjv ́y nói chuyêxnig ̣n, sau đfjjb ó côoczr âyyjv ́y khôoczr ng đfjjb êxnig ̉ ý đfjjb êxnig ́n rôoczr i, tôoczr i bị vưiksy ́t bỏ thôoczr i.”
“Chỉ đfjjb ơfjjb n giản vâyyjv ̣y thôoczr i?”
anh nghiêxnig m túc gâyyjv ̣t đfjjb âyyjv ̀u.
Phong Quang thâyyjv ́y anh khôoczr ng giôoczr ́ng đfjjb ang lưiksy ̀a côoczr , trong lòng cũng tìm khôoczr ng ra đfjjb áp án, nhưiksy ng hiêxnig ̣n tại viêxnig ̣c gâyyjv ́p khôoczr ng phải là Lạc Thâyyjv ̀n Hi sao lại sơfjjb ̣ An Ưenfz ́c, mà là tìm Liêxnig ̃u Hàn đfjjb êxnig ̉ nói chuyêxnig ̣n xảy ra vào hôoczr m nay.
côoczr có dưiksy ̣ cảm, ngưiksy ơfjjb ̀i đfjjb àn ôoczr ng áo đfjjb en đfjjb ôoczr ̣t nhiêxnig n xuâyyjv ́t hiêxnig ̣n kia, tưiksy ơfjjb ng lai sẽ khiêxnig ́n côoczr phải chịu khôoczr ng ít ảnh hưiksy ơfjjb ̉ng.
Lạc Thâ
“Tô
An Ư
Lạc Thâ
Lơ
Phong Quang nhìn cư
“cô
“Tô
“Tô
“Chỉ đ
anh nghiê
Phong Quang thâ
cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.