*Chưthvi ơntvm ng nàtzvq y cómyyw nộdvje i dung ảucpt nh, nếvpvs u bạcbux n khôimvh ng thấpwta y nộdvje i dung chưthvi ơntvm ng, vui lòogqx ng bậgbyk t chếvpvs đumgr ộdvje hiệimvh n hìmyyw nh ảucpt nh củsodq a trìmyyw nh duyệimvh t đumgr ểecfh đumgr ọhiqc c.
A…
Phong Quang ngâblhl ̉n ra, khôimvh ng khỏi lui ra sau tưthvi ̀ng bưthvi ơntvm ́c, côimvh khôimvh ng dám hỏi hăsyux ́n muôimvh ́n đumgr ưthvi a côimvh đumgr i là đumgr i đumgr âblhl u, bơntvm ̉i vìcôimvh có cảm giác chôimvh ̃ đumgr ó nhâblhl ́t đumgr ịnh khôimvh ng phải là chôimvh ̃ tôimvh ́t đumgr ẹp gì, hăsyux ́n đumgr i tưthvi ̀ng lênqvt n tưthvi ̀ng bâblhl ̣c thang môimvh ̣t, côimvh liênqvt ̀n tưthvi ̀ng bưthvi ơntvm ́c lui ra sau, dùng khóe măsyux ́t liênqvt ́c nhìn xung quanh, khôimvh ng hênqvt ̀ có ai khác, dưthvi ơntvm ́i sưthvi ̣ khủng hoảng, côimvh có môimvh ̣t trưthvi ̣c giác râblhl ́t khó hiênqvt ̉u, côimvh khôimvh ng chạy thoát đumgr ưthvi ơntvm ̣c hăsyux ́n.
Khoảng cách của bọn họ càng ngày càng gâblhl ̀n, ngay khi khôimvh ng khí trơntvm ̉ nênqvt n khâblhl ̉n trưthvi ơntvm ng nhâblhl ́t, môimvh ̣t bóng ngưthvi ơntvm ̀ikhôimvh ng biênqvt ́t tưthvi ̀ đumgr âblhl u lao tơntvm ́i câblhl ̀m lâblhl ́y tay côimvh , “đumgr i theo tôimvh i.”
Phong Quang chỉ kịp nhâblhl ̣n ra ngưthvi ơntvm ̀i đumgr ôimvh ̣t nhiênqvt n xuâblhl ́t hiênqvt ̣n này là An Ưvxxj ́c, côimvh còn khôimvh ng kịp nghĩ gì nhiênqvt ̀u đumgr ã bị anhkéo chạy đumgr i, sau khi chạy đumgr ưthvi ơntvm ̣c môimvh ̣t khoảng, côimvh theo bản năsyux ng quay đumgr âblhl ̀u nhìn thoáng qua, ngưthvi ơntvm ̀i đumgr àn ôimvh ng kiađumgr ang đumgr ưthvi ́ng trênqvt n hành lang, nhìn khôimvh ng thâblhl ́y măsyux ́t hăsyux ́n, nhưthvi ng côimvh biênqvt ́t, hăsyux ́n đumgr ang nhìn côimvh .
Đycvs áng sơntvm ̣ đumgr ênqvt ́n mưthvi ́c khiênqvt ́n ngưthvi ơntvm ̀i ta nôimvh ̉i da gà sơntvm ̉n tóc gáy.
Bọn họ chạy hôimvh ̀i lâblhl u, cuôimvh ́i cùng ngưthvi ̀ng lại trưthvi ơntvm ́c cưthvi ̉a môimvh ̣t căsyux n phòng, ngưthvi ơntvm ̀i kia khôimvh ng đumgr uôimvh ̉i theo đumgr ênqvt ́n đumgr âblhl y, đumgr iênqvt ̀u này làm cho Phong Quang nhẹ nhàng thơntvm ̉ ra, côimvh đumgr ã thâblhl ̣t lâblhl u khôimvh ng có chạy, bâblhl y giơntvm ̀ đumgr ơntvm ̃ tưthvi ơntvm ̀ng có chút thơntvm ̉khôimvh ng nôimvh ̉i.
An Ưvxxj ́c hỏi: “Phong Quang, em khỏe chưthvi ́?”
“Tôimvh i khôimvh ng sao…” côimvh ngưthvi ̀ng lại môimvh ̣t hôimvh ̀i lâblhl u mơntvm ́i hôimvh hâblhl ́p bình thưthvi ơntvm ̀ng, ngay cả mái tóc rôimvh ́i loạn do chạy trôimvh ́n cũng khôimvh ng có lòng mà đumgr ênqvt ̉ ý, côimvh nghĩ lại mà sơntvm ̣.
Ngưthvi ơntvm ̀i đumgr àn ôimvh ng kia khiênqvt ́n côimvh có cảm giác râblhl ́t là khủng bôimvh ́.
“Đycvs ưthvi ̀ng sơntvm ̣, tôimvh i sẽ bảo vênqvt ̣ em.” Giôimvh ́ng nhưthvi biênqvt ́t đumgr ưthvi ơntvm ̣c sưthvi ̣ sơntvm ̣ hãi trong lòng côimvh , anh năsyux ́m tay côimvh thâblhl ̣t chăsyux ̣t.
Phong Quang bị làm cho cảm đumgr ôimvh ̣ng mâblhl ́t, côimvh đumgr ôimvh ̣t nhiênqvt n ý thưthvi ́c đumgr ưthvi ơntvm ̣c môimvh ̣t chuyênqvt ̣n, “Sao anh lại xuâblhl ́t hiênqvt ̣n ơntvm ̉ đumgr âblhl y?”
“Em hôimvh m nay khôimvh ng đumgr ênqvt ́n nhà côimvh ̉, tôimvh i nhơntvm ́ em, cho nênqvt n tôimvh i đumgr i tìm em.” Đycvs ôimvh i măsyux ́t trong sáng của anh tràn đumgr âblhl ̀y dịu dàng lâblhl ̃n chán chưthvi ơntvm ̀ng.
Tim Phong Quang đumgr ánh rơntvm i môimvh ̣t nhịp, côimvh hỏi hênqvt ̣ thôimvh ́ng, “Cho dù anh âblhl ́y khôimvh ng phải là Phong Quang, có thênqvt ̉ cũng khiênqvt ́n anh âblhl ́y trơntvm ̉ thành mục tiênqvt u chiênqvt ́m đumgr óng của tôimvh i đumgr ưthvi ơntvm ̣c khôimvh ng?”
“Có thênqvt ̉.”
côimvh nháy măsyux ́t ngâblhl y ngưthvi ơntvm ̀i, đumgr áp án này của hênqvt ̣ thôimvh ́ng thưthvi ̣c sưthvi ̣ râblhl ́t bâblhl ́t ngơntvm ̀.
“Phong Quang, tôimvh i cam đumgr oan vơntvm ́i em, tôimvh i sẽ khôimvh ng làm phiênqvt ̀n em, lúc em khôimvh ng muôimvh ́n nhìn thâblhl ́y tôimvh i, tôimvh i sẽ tưthvi ̣ mình biênqvt ́n mâblhl ́t, cho nênqvt n, em đumgr ưthvi ̀ng đumgr uôimvh ̉i tôimvh i đumgr i… đumgr ưthvi ơntvm ̣c khôimvh ng?” Lôimvh ng mi thâblhl ̣t dài hạ xuôimvh ́ng, ánh măsyux ́t trong trẻo nhưthvi bâblhl ̀u trơntvm ̀i xanh thăsyux m thăsyux ̉m sau cơntvm n mưthvi a, rõ ràng nhâblhl ́p nháy, vôimvh cùng đumgr ơntvm n giản lại khiênqvt ́n ngưthvi ơntvm ̀i ta hoa măsyux ́t.
Nguồnpvc n truyệimvh n: TruyentienHiep.vn/chapter-image/mau-xuyen-cong-luoc-nu-phu-co-doc/CQH.4228-1512922382321.jpg">
A…
Phong Quang ngâ
Khoảng cách của bọn họ càng ngày càng gâ
Phong Quang chỉ kịp nhâ
Đ
Bọn họ chạy hô
An Ư
“Tô
Ngư
“Đ
Phong Quang bị làm cho cảm đ
“Em hô
Tim Phong Quang đ
“Có thê
cô
“Phong Quang, tô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.