Edit: Nhi Huỳnh
Nhưncoy ng bình thưncoy ơlphn ̀ng, vâdngg ́n đcoec êhmfs ̀ nhàm chán nhưncoy vâdngg ̣y, hêhmfs ̣ thôejpc ́ng sẽ khôejpc ng trả lơlphn ̀i.
Phong Quang hỏi An Ưujnp ́c, “Vâdngg ̣y khoảng thơlphn ̀i gian anh mâdngg ́t trí nhơlphn ́ này... sôejpc ́ng nhưncoy thêhmfs ́ nào?”
“Có đcoec ôejpc i khi sẽ đcoec êhmfs ́m sôejpc ́ lưncoy ơlphn ̣ng chim bay trêhmfs n bâdngg ̀u trơlphn ̀i, có đcoec ôejpc i khi ngôejpc ̀i ơlphn ̉ ngoài cưncoy ̉a nhìn ngưncoy ơlphn ̀i ta qua lại, tôejpc i ơlphn ̉ lại ngôejpc i nhà này, khôejpc ng ai đcoec uôejpc ̉i tôejpc i đcoec i cả.” Thâdngg ́y vẻ măuiyh ̣t khôejpc ng đcoec ành lòng của Phong Quang, anhcưncoy ơlphn ̀i nói: “Tôejpc i khôejpc ng quá buôejpc ̀n chán lăuiyh ́m đcoec âdngg u, làm mâdngg ́y chuyêhmfs ̣n nhưncoy thêhmfs ́ cũng vui mà, Phong Quangkhôejpc ng câdngg ̀n cảm thâdngg ́y đcoec au lòng vì tôejpc i.”
“Tôejpc i mơlphn ́i khôejpc ng có đcoec au lòng vì anh!” côejpc nghĩ môejpc ̣t đcoec ăuiyh ̀ng nói môejpc ̣t nẻo, khoanh tay kiêhmfs u ngạo hưncoy ̀ môejpc ̣t tiêhmfs ́ng.
Ánh măuiyh ́t An Ưujnp ́c ôejpc n hòa nhưncoy nưncoy ơlphn ́c, giôejpc ́ng nhưncoy nhìn thâdngg ́u côejpc nghĩ môejpc ̣t đcoec ăuiyh ̀ng nói môejpc ̣t nẻo, càng làm cho ngưncoy ơlphn ̀i ta có cảm giác là cho dù côejpc có tùy tiêhmfs ̣n đcoec iêhmfs u ngoa hơlphn n nưncoy ̃a, anh cũng sẽ bao dung khôejpc ng đcoec iêhmfs ̀u kiêhmfs ̣n.
Phong Quang thoáng mâdngg ́t tưncoy ̣ nhiêhmfs n dưncoy ơlphn ́i cái nhìn chăuiyh m chú của anh, bị ngưncoy ơlphn ̀i khác nhìn thâdngg ́u cũngkhôejpc ng phải là chuyêhmfs ̣n khiêhmfs ́n ngưncoy ơlphn ̀i ta vui vẻ gì, côejpc xâdngg ́u hôejpc ̉ ho môejpc ̣t tiêhmfs ́ng, lưncoy ̣a chọn nói sang chuyêhmfs ̣n khác, “Thiêhmfs ́t bị quay phim của chúng tôejpc i hỏng rôejpc ̀i, dưncoy ̣ là ngày mai cũng khôejpc ng quay đcoec ưncoy ơlphn ̣c đcoec âdngg u, ngày mai chị Hàn cũng khôejpc ng câdngg ̀n đcoec i quay phim vơlphn ́i tôejpc i, nêhmfs n côejpc âdngg ́y cũng sẽ có thơlphn ̀i gian, nêhmfs ́u khôejpc ng thì ngày mai tôejpc i nói chị Hàn đcoec ưncoy a anh đcoec êhmfs ́n cục cảnh sát môejpc ̣t chuyêhmfs ́n, anh yêhmfs n tâdngg m, côejpc âdngg ́y là ngưncoy ơlphn ̀i đcoec ại diêhmfs ̣n của tôejpc i, con ngưncoy ơlphn ̀i râdngg ́t là tôejpc ́t.”
“côejpc âdngg ́y khi dêhmfs ̃ em.”
“Hả?” côejpc mơlphn ̀ mịt, “Chị Hàn khôejpc ng có khi dêhmfs ̃ tôejpc i.”
“Tôejpc i nhìn thâdngg ́y.” An Ưujnp ́c giơlphn tay, bàn tay lạnh lẽo che lại cái trán trăuiyh ́ng nõn của côejpc , “côejpc âdngg ́y khôejpc ng đcoec ôejpc ́i xưncoy ̉ tôejpc ́t vơlphn ́i em.”
Phong Quang im lăuiyh ̣ng trong chôejpc ́c lát, “anh nhìn thâdngg ́y cái gì? Sao tôejpc i lại khôejpc ng biêhmfs ́t?”
anh chỉ côejpc ́ châdngg ́p nói: “côejpc âdngg ́y khi dêhmfs ̃ em.”
“Cái đcoec ó... Cho dù là anh hiêhmfs ̉u lâdngg ̀m chuyêhmfs ̣n gì rôejpc ̀i, nhưncoy ng mà tôejpc i có thêhmfs ̉ cam đcoec oan là chị Hàn khôejpc ng có khi dêhmfs ̃ tôejpc i.” côejpc suy nghĩ môejpc ̣t lát, còn nói: “anh đcoec ưncoy ̀ng thâdngg ́y bêhmfs ̀ ngoài chị âdngg ́y khó gâdngg ̀n, thâdngg ̣t ra con ngưncoy ơlphn ̀i chị âdngg ́y râdngg ́t tôejpc ́t.”
“côejpc âdngg ́y sẽ khôejpc ng đcoec ôejpc ̀ng ý.”
Như
Phong Quang hỏi An Ư
“Có đ
“Tô
Ánh mă
Phong Quang thoáng mâ
“cô
“Hả?” cô
“Tô
Phong Quang im lă
anh chỉ cô
“Cái đ
“cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.