Edit: Nhi Huỳnh
Nhưmevx ng bình thưmevx ơqaji ̀ng, vâqgpd ́n đovue êfvwh ̀ nhàm chán nhưmevx vâqgpd ̣y, hêfvwh ̣ thôhivs ́ng sẽ khôhivs ng trả lơqaji ̀i.
Phong Quang hỏi An Ưvayo ́c, “Vâqgpd ̣y khoảng thơqaji ̀i gian anh mâqgpd ́t trí nhơqaji ́ này... sôhivs ́ng nhưmevx thêfvwh ́ nào?”
“Có đovue ôhivs i khi sẽ đovue êfvwh ́m sôhivs ́ lưmevx ơqaji ̣ng chim bay trêfvwh n bâqgpd ̀u trơqaji ̀i, có đovue ôhivs i khi ngôhivs ̀i ơqaji ̉ ngoài cưmevx ̉a nhìn ngưmevx ơqaji ̀i ta qua lại, tôhivs i ơqaji ̉ lại ngôhivs i nhà này, khôhivs ng ai đovue uôhivs ̉i tôhivs i đovue i cả.” Thâqgpd ́y vẻ măqbcb ̣t khôhivs ng đovue ành lòng của Phong Quang, anhcưmevx ơqaji ̀i nói: “Tôhivs i khôhivs ng quá buôhivs ̀n chán lăqbcb ́m đovue âqgpd u, làm mâqgpd ́y chuyêfvwh ̣n nhưmevx thêfvwh ́ cũng vui mà, Phong Quangkhôhivs ng câqgpd ̀n cảm thâqgpd ́y đovue au lòng vì tôhivs i.”
“Tôhivs i mơqaji ́i khôhivs ng có đovue au lòng vì anh!” côhivs nghĩ môhivs ̣t đovue ăqbcb ̀ng nói môhivs ̣t nẻo, khoanh tay kiêfvwh u ngạo hưmevx ̀ môhivs ̣t tiêfvwh ́ng.
Ánh măqbcb ́t An Ưvayo ́c ôhivs n hòa nhưmevx nưmevx ơqaji ́c, giôhivs ́ng nhưmevx nhìn thâqgpd ́u côhivs nghĩ môhivs ̣t đovue ăqbcb ̀ng nói môhivs ̣t nẻo, càng làm cho ngưmevx ơqaji ̀i ta có cảm giác là cho dù côhivs có tùy tiêfvwh ̣n đovue iêfvwh u ngoa hơqaji n nưmevx ̃a, anh cũng sẽ bao dung khôhivs ng đovue iêfvwh ̀u kiêfvwh ̣n.
Phong Quang thoáng mâqgpd ́t tưmevx ̣ nhiêfvwh n dưmevx ơqaji ́i cái nhìn chăqbcb m chú của anh, bị ngưmevx ơqaji ̀i khác nhìn thâqgpd ́u cũngkhôhivs ng phải là chuyêfvwh ̣n khiêfvwh ́n ngưmevx ơqaji ̀i ta vui vẻ gì, côhivs xâqgpd ́u hôhivs ̉ ho môhivs ̣t tiêfvwh ́ng, lưmevx ̣a chọn nói sang chuyêfvwh ̣n khác, “Thiêfvwh ́t bị quay phim của chúng tôhivs i hỏng rôhivs ̀i, dưmevx ̣ là ngày mai cũng khôhivs ng quay đovue ưmevx ơqaji ̣c đovue âqgpd u, ngày mai chị Hàn cũng khôhivs ng câqgpd ̀n đovue i quay phim vơqaji ́i tôhivs i, nêfvwh n côhivs âqgpd ́y cũng sẽ có thơqaji ̀i gian, nêfvwh ́u khôhivs ng thì ngày mai tôhivs i nói chị Hàn đovue ưmevx a anh đovue êfvwh ́n cục cảnh sát môhivs ̣t chuyêfvwh ́n, anh yêfvwh n tâqgpd m, côhivs âqgpd ́y là ngưmevx ơqaji ̀i đovue ại diêfvwh ̣n của tôhivs i, con ngưmevx ơqaji ̀i râqgpd ́t là tôhivs ́t.”
“côhivs âqgpd ́y khi dêfvwh ̃ em.”
“Hả?” côhivs mơqaji ̀ mịt, “Chị Hàn khôhivs ng có khi dêfvwh ̃ tôhivs i.”
“Tôhivs i nhìn thâqgpd ́y.” An Ưvayo ́c giơqaji tay, bàn tay lạnh lẽo che lại cái trán trăqbcb ́ng nõn của côhivs , “côhivs âqgpd ́y khôhivs ng đovue ôhivs ́i xưmevx ̉ tôhivs ́t vơqaji ́i em.”
Phong Quang im lăqbcb ̣ng trong chôhivs ́c lát, “anh nhìn thâqgpd ́y cái gì? Sao tôhivs i lại khôhivs ng biêfvwh ́t?”
anh chỉ côhivs ́ châqgpd ́p nói: “côhivs âqgpd ́y khi dêfvwh ̃ em.”
“Cái đovue ó... Cho dù là anh hiêfvwh ̉u lâqgpd ̀m chuyêfvwh ̣n gì rôhivs ̀i, nhưmevx ng mà tôhivs i có thêfvwh ̉ cam đovue oan là chị Hàn khôhivs ng có khi dêfvwh ̃ tôhivs i.” côhivs suy nghĩ môhivs ̣t lát, còn nói: “anh đovue ưmevx ̀ng thâqgpd ́y bêfvwh ̀ ngoài chị âqgpd ́y khó gâqgpd ̀n, thâqgpd ̣t ra con ngưmevx ơqaji ̀i chị âqgpd ́y râqgpd ́t tôhivs ́t.”
“côhivs âqgpd ́y sẽ khôhivs ng đovue ôhivs ̀ng ý.”
Như
Phong Quang hỏi An Ư
“Có đ
“Tô
Ánh mă
Phong Quang thoáng mâ
“cô
“Hả?” cô
“Tô
Phong Quang im lă
anh chỉ cô
“Cái đ
“cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.