“Là anh.” Sau khi kinh ngạc, Phong Quang lâmnyb ̣p tưsifj ́c muôqbyv ́n rơcwxp ̀i khỏi ảnh, nhưsifj ng anh dưsifj ơcwxp ̀ng nhưsifj khôqbyv ngđbvtd ịnh buôqbyv ng tay, côqbyv nói: “Buôqbyv ng.”
anh suy nghĩ môqbyv ̣t giâmnyb y, thâmnyb ́y săokbs ́c măokbs ̣t côqbyv khôqbyv ng vui nêjbad n buôqbyv ng ra, tiêjbad ̣n đbvtd à cưsifj ơcwxp ̀i nói: “Em vâmnyb ̃n đbvtd ẹp măokbs ́t nhưsifj vâmnyb ̣y.”
Có vài ngưsifj ơcwxp ̀i vì hơcwxp i thơcwxp ̉ hiêjbad ̣n đbvtd ại trêjbad n ngưsifj ơcwxp ̀i quá nôqbyv ̀ng, nêjbad n măokbs ̣c côqbyv ̉ trang luôqbyv n tạo cảm giác râmnyb ́t khác thưsifj ơcwxp ̀ng, nhưsifj ng côqbyv thì khôqbyv ng, cho dù là âmnyb ́m áp dịu dàng hay tính tình đbvtd iêjbad u ngoa, trong măokbs ́t ngưsifj ơcwxp ̀i nhìn vâmnyb ̃n luôqbyv n râmnyb ́t tưsifj ̣ nhiêjbad n.
Đfjyr ưsifj ơcwxp ̣c ngưsifj ơcwxp ̀i ta khen là đbvtd ẹp măokbs ́t luôqbyv n là môqbyv ̣t chuyêjbad ̣n khiêjbad ́n ngưsifj ơcwxp ̀i ta phải vui vẻ, Phong Quang cũngkhôqbyv ng ngoại lêjbad ̣, vì thêjbad ́ gưsifj ơcwxp ng măokbs ̣t căokbs ng thăokbs ̉ng của côqbyv có xu hưsifj ơcwxp ́ng mêjbad ̀m mại lại, “Tôqbyv i nói này, anh têjbad n là gì thêjbad ́?”
Sau khi biêjbad ́t anh khôqbyv ng phải là Ngu Thuâmnyb ̣t, côqbyv liêjbad ̀n muôqbyv ́n biêjbad ́t ngưsifj ơcwxp ̀i đbvtd àn ôqbyv ng này có thâmnyb n phâmnyb ̣n gì, anhtưsifj ̀ng xuâmnyb ́t hiêjbad ̣n bêjbad n cnahj Lạc Thâmnyb ̀n Hi, bêjbad ̀ ngoài lại khôqbyv ng têjbad ̣, nói khôqbyv ng chưsifj ̀ng anh chính là Ôujrf n Quỳnh thì sao?
Ai ngơcwxp ̀ anh lăokbs ́c đbvtd âmnyb ̀u, “Tôqbyv i khôqbyv ng biêjbad ́t.”
anh suy nghĩ mô
Có vài ngư
Đ
Sau khi biê
Ai ngơ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.