Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 295 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Bản năpedong Tiêlpvòn Tù cảm thâcuqńy sơvajg̣ hãi, nhưmkzcng hăpedón cũng khôrxgtng cách nào mà hiêlpvỏu đxnuiưmkzcơvajg̣c, “Khiêlpvom vưmkzcơvajgng nói muôrxgt́n nưmkzc̃ hoàng nhìn thâcuqńy ngưmkzcơvajgi bị thưmkzcơvajgng… là ý gì?”

“Chỉ khi nào bêlpvọ hạ tâcuqṇn măpedót nhìn thâcuqńy ta cam lòng vì nàng mà đxnuii tìm chêlpvót, nàng mơvajǵi có thêlpvỏ càng thêlpvom yêlpvou ta, càng thêlpvom rơvajg̀i khôrxgtng đxnuiưmkzcơvajg̣c ta.” Hăpedón hơvajgi cưmkzcơvajg̀i vui mưmkzc̀ng, “Tiêlpvòn thôrxgt́ng lĩnh, ngưmkzcơvajgi cũng biêlpvót là bêlpvọ hạ quá mưmkzćckhôrxgtng tim khôrxgtng phôrxgt̉i, quá mưmkzćc bạc tình, nêlpvóu vài chục năpedom nưmkzc̃a, dung nhan của ta khôrxgtng còn, nàng nhìn trúng nam nhâcuqnn khác thì phải làm sao đxnuiâcuqny? Ta câcuqǹn môrxgṭt cơvajgrxgṭi, cơvajgrxgṭi đxnuiêlpvỏ Phong Quang có thêlpvỏ khăpedong khăpedong môrxgṭt mưmkzc̣c đxnuiôrxgt́i vơvajǵi ta.”

pedón hiêlpvỏu rõ Phong Quang, cho dù dung mạo của hăpedón già cả, cho dù là nàng khôrxgtng yêlpvou hăpedón, bơvajg̉i vì áy náy, nàng cũng sẽ khôrxgtng rơvajg̀i khỏi hăpedón.

“Vẻn vẹn chỉ vì nguyêlpvon nhâcuqnn này…” Tiêlpvòn Tù giâcuqṇt mình ngơvajg ngác nói: “Ngưmkzcơvajgi liêlpvòn… cưmkzć thêlpvó sảng khoái đxnuiâcuqnm bản thâcuqnn hai kiêlpvóm?”

“Vẻn vẹn chỉ vì nguyêlpvon nhâcuqnn này.” Thưmkzcơvajgng tích của côrxgt́ Ngôrxgtn còn chưmkzca khỏi hoàn toàn, cho nêlpvon săpedóc măpedọt hăpedón còn chút tái nhơvajg̣t bêlpvọnh tâcuqṇt, nhưmkzcng khi hăpedón cưmkzcơvajg̀i khẽ, vẻ tái nhơvajg̣t lại khiêlpvón hăpedón tăpedong thêlpvom vài phâcuqǹn xinh đxnuiẹp kỳ lạ, “Theo ta, cho dù là đxnuiưmkzćt tay hay là đxnuiưmkzćt châcuqnn, chì còn còn sôrxgt́ng, có thêlpvỏ đxnuiôrxgt̉i đxnuiưmkzcơvajg̣c lòng ái môrxgṭ thâcuqṇt tình của Phong Quang, nhưmkzc̃ng hi sinh này đxnuiêlpvòu đxnuiáng giá.”


Tiêlpvòn Tù đxnuiã khôrxgtng biêlpvót nêlpvon phản ưmkzćng nhưmkzc thêlpvó nào, loại ngưmkzcơvajg̀i kinh tài tuyêlpvọt thêlpvó nhưmkzc côrxgt́ Ngôrxgtn, vơvajǵi năpedong lưmkzc̣c của hăpedón thì muôrxgt́n ngôrxgti vị hoàng đxnuiêlpvó còn khôrxgtng phải là dêlpvõ nhưmkzc trơvajg̉ bàn tay sao? Nhưmkzcng chí hưmkzcơvajǵng của hăpedón lại khôrxgtngơvajg̉ ngôrxgti vị hoàng đxnuiêlpvó, mục đxnuiích của hăpedón, là ơvajg̉ trêlpvon ngưmkzcơvajg̀i ngôrxgt̀i trêlpvon ngôrxgti vị hoàng đxnuiêlpvó kia.

Tiêlpvòn Tù vâcuqñn khôrxgtng thêlpvỏ tin đxnuiưmkzcơvajg̣c nhưmkzc cũ, chỉ vì đxnuioạt đxnuiưmkzcơvajg̣c niêlpvòm vui của nưmkzc̃ hoàng, nghiêlpvọp lơvajǵn săpedóp thành của hăpedón, đxnuiã bưmkzcơvajǵc đxnuiưmkzcơvajg̣c môrxgṭt châcuqnn vào, lại bị côrxgt́ Ngôrxgtn nhẹ nhàng phá hủy.

pedón tìm ra lôrxgt̃ hôrxgt̉ng trong lơvajg̀i nói của côrxgt́ Ngôrxgtn, “Ngưmkzcơvajgi làm sao cam đxnuioan đxnuiưmkzcơvajg̣c là Trâcuqńn quôrxgt́c côrxgtng sẽ giúp ngưmkzcơvajgi? Mạng của tôrxgtn tưmkzc̉ hăpedón lại ơvajg̉ trong tay ta, ngưmkzcơvajgi còn khôrxgtng nghĩ tơvajǵi chuyêlpvọn nêlpvóu lúc âcuqńy ta muôrxgt́n hạ lêlpvọnh giêlpvót ngưmkzcơvajgi, ngưmkzcơvajgi có bản lĩnh làm gì đxnuiưmkzcơvajg̣c sao?”

“Tôrxgt Bích nói bản thâcuqnn và Trâcuqńn quôrxgt́c côrxgtng phủ có huyêlpvót hải thâcuqnm cưmkzc̀u mơvajǵi đxnuiôrxgt̀ng ý giúp Tiêlpvòn thôrxgt́ng lĩnh, Tiêlpvòn thôrxgt́ng lĩnh, ngưmkzcơvajgi tin sao?”

Tiêlpvòn Tù khẽ năpedóm chăpedọt tay, “Tôrxgt Bích là ngưmkzcơvajg̀i của ngưmkzcơvajgi.”

“khôrxgtng sai, thâcuqṇt ra, Phong Quang là môrxgṭt ngưmkzcơvajg̀i thôrxgtng minh, nàng thêlpvó mà có thêlpvỏ nghĩ đxnuiêlpvón biêlpvọn pháp lơvajg̣i dụng Trâcuqńn quôrxgt́c côrxgtng áp chêlpvó ngưmkzcơvajgi, nhưmkzcng mà cũng khôrxgtng có gì đxnuiáng ngạc nhiêlpvon, dù sao, nàng là bảo bôrxgt́i mà ta tưmkzc̣ tay nuôrxgti lơvajǵn, nhưmkzcng đxnuiáng tiêlpvóc là ta phải làm nàng thâcuqńt vọng, bơvajg̉i vì ta khôrxgtng thêlpvỏ đxnuiêlpvỏ ngưmkzcơvajgi thâcuqńt bại, nêlpvóu khôrxgtngmưmkzcu kêlpvó của ta làm thêlpvó nào mà thành côrxgtng đxnuiưmkzcơvajg̣c? May mà, nưmkzcơvajǵc cơvajg̀ Tôrxgt Bích dùng đxnuiêlpvỏ đxnuiêlpvò phòng tai họa này, ta chưmkzca có đxnuii sai.” côrxgt́ Ngôrxgtn châcuqṇm rãi nói: “Còn ta sao lại có thêlpvỏ bảo đxnuiảm khôrxgtng bị ngưmkzcơvajgi giêlpvót chêlpvót…”

pedón cưmkzcơvajg̀i mà khôrxgtng nói.

Tiêlpvòn Tù bôrxgt̃ng nhiêlpvon nhâcuqṇn ra đxnuiưmkzcơvajg̣c, “Là Tôrxgt Nhưmkzć… Tôrxgt Nhưmkzć cũng là ngưmkzcơvajg̀i của ngưmkzcơvajgi!”

“Tiêlpvòn thôrxgt́ng lĩnh quả nhiêlpvon là thôrxgtng minh.” Câcuqnu thôrxgtng mình đxnuiưmkzcơvajg̣c nói ra tưmkzc̀ miêlpvọng hăpedón, khôrxgtng nghi ngơvajg̀ gì chính là lơvajg̀i châcuqnm chọc lơvajǵn nhâcuqńt.

rxgt Nhưmkzć tưmkzc̀ ngoài cưmkzc̉a đxnuii vào, nàng đxnuiưmkzćng phía sau bôrxgt́n ngưmkzcơvajg̀i Tiêlpvỏu Ngã, cúi ngưmkzcơvajg̀i vơvajǵi Tiêlpvòn Tù: “Tiêlpvỏu nưmkzc̃ bái kiêlpvón Tiêlpvòn thôrxgt́ng lĩnh.”

Tiêlpvòn Tù lạnh giọng, “Tôrxgt Nhưmkzć!”

“Tiêlpvón thôrxgt́ng lĩnh cơvajǵ gì? Tưmkzćc giâcuqṇn sao?” Tôrxgt Nhưmkzć khó hiêlpvỏu, “Ngưmkzcơvajgi muôrxgt́n câcuqǹm tù nưmkzc̃ hoàng, ngưmkzcơvajgi muôrxgt́n ngọc tỷ, này nọ, Tôrxgt Nhưmkzć đxnuiêlpvòu giúp ngưmkzcơvajgi làm đxnuiưmkzcơvajg̣c khôrxgtng phải sao?”

rxgt Nhưmkzć còn có môrxgṭt cái têlpvon là mưmkzcơvajg̀i bảy, nàng vôrxgt́n là côrxgt nhi, là côrxgt́ Ngôrxgtn nhăpedọt đxnuiưmkzcơvajg̣c nàng, xem nàng làm môrxgṭt cọcâcuqnm thâcuqǹm bôrxgt̀i dưmkzcơvajg̃ng, Tôrxgt́ Linh Hiêlpvon, têlpvon tuôrxgt̉i thâcuqǹn thôrxgtng của nàng, tâcuqńt cả đxnuiêlpvòu do côrxgt́ Ngôrxgtn môrxgṭt tay tạo thành, vì đxnuiêlpvỏ khi thơvajg̀i đxnuilpvỏm đxnuiêlpvón, nàng có thêlpvỏ tìm tơvajǵi Tiêlpvòn Tù, hơvajgn nưmkzc̃a nói cho hăpedón là ngày thành côrxgtng của hăpedón đxnuiã săpedóp đxnuiêlpvón, Tiêlpvòn Tù là môrxgṭt ngưmkzcơvajg̀i mêlpvo tín, đxnuiôrxgt́i vơvajǵi môrxgṭt nưmkzc̃ nhâcuqnn đxnuiưmkzcơvajg̣c thêlpvó gian coi là nưmkzc̃ thâcuqǹn, hăpedón cho dù hoài nghi, nhưmkzcng vâcuqñn khôrxgtng nhịn đxnuiưmkzcơvajg̣c mà nghe vào môrxgṭt hai phâcuqǹn.


Nhưmkzcng mà, khi ơvajg̉ trêlpvon đxnuiưmkzcơvajg̀ng lâcuqǹn đxnuiâcuqǹu tiêlpvon nhìn thâcuqńy Phong Quang, nàng lại nói nhưmkzc̃ng lơvajg̀i đxnuió, đxnuiơvajgn giản là vì nàng khôrxgtng cam lòng, khôrxgtng cam lòng tại sao chủ nhâcuqnn lại tình ý sâcuqnu năpedọng đxnuiôrxgt́i vơvajǵi môrxgṭt tiêlpvỏu nha đxnuiâcuqǹu bôrxgt́c đxnuiôrxgt̀ng nhưmkzccuqṇy, nàng ơvajg̉ bêlpvon cạnh chủ nhâcuqnn đxnuiã nhiêlpvòu năpedom, khôrxgtng ai hiêlpvỏu rõ hơvajgn nàng, bêlpvò ngoài chủ nhâcuqnn thoạt nhìn dịu dàng, nhưmkzcng trong xưmkzcơvajgng côrxgt́t chỉ có sưmkzc̣ lạnh nhạt.

Nhưmkzcng ngoại lêlpvọ của hăpedón, chỉ đxnuiêlpvỏ cho tiêlpvỏu nha đxnuiâcuqǹu khôrxgtng bâcuqńt tài vôrxgt dụng kia.

khôrxgtng cam lòng sao?

khôrxgtng, tưmkzc̀ ngày đxnuiâcuqǹu tiêlpvon nàng đxnuiưmkzcơvajg̣c chủ nhâcuqnn mang vêlpvò, chủ nhâcuqnn đxnuiã nói qua, nàng chỉ là môrxgṭt quâcuqnn cơvajg̀ mà thơvajg̀i, lúc đxnuió nàng còn nghĩ là, môrxgṭt quâcuqnn cơvajg̀ cũng tôrxgt́t, ít nhâcuqńt, chủ nhâcuqnn cho răpedòng nàng vâcuqñn còn giá trị tôrxgt̀n tại.

rxgt Nhưmkzć ơvajg̉ bêlpvon này đxnuiăpedóm chìm trong suy nghĩ của chính mình, Tiêlpvòn Tù ơvajg̉ bêlpvon kia biêlpvót rõ đxnuiã khôrxgtng thêlpvỏ cưmkzću vãn đxnuiưmkzcơvajg̣c nưmkzc̃a, hăpedón lại càng muôrxgt́n hiêlpvỏu rõ hơvajgn, “Khiêlpvom vưmkzcơvajgng đxnuilpvọn hạ tính kêlpvó tôrxgt́t nhưmkzccuqṇy… khôrxgtng biêlpvót là, Khiêlpvom vưmkzcơvajgng tưmkzc̀ khi nào đxnuiã mưmkzcu đxnuiôrxgt̀ xong hêlpvót thảy?”

rxgt́ Ngôrxgtn cưmkzcơvajg̀i khẽ, “Mưmkzcơvajg̀i năpedom trưmkzcơvajǵc.”

“Mưmkzcơvajg̀i năpedom trưmkzcơvajǵc… chỉ vì đxnuiêlpvỏ có môrxgṭt ngày diêlpvõn môrxgṭt màn tưmkzc̣ hại mình trưmkzcơvajǵc măpedọt nưmkzc̃ hoàng?”

“khôrxgtng sai.”

mkzcơvajg̀i năpedom trưmkzcơvajǵc, Hạ Phong Quang chăpedỏng qua chỉ là môrxgṭt đxnuiưmkzća trẻ năpedom tuôrxgt̉i, nhưmkzcng côrxgt́ Ngôrxgtn đxnuiã có thêlpvỏ nghĩ ra biêlpvọn pháp cưmkzc̣c đxnuioan nhưmkzccuqṇy, chỉ vì có thêlpvỏ có môrxgṭt ngày khiêlpvón cho nàng khăpedong khăpedong môrxgṭt mưmkzc̣c yêlpvou hăpedón…

Tiêlpvòn Tù khôrxgtng thêlpvỏ hiêlpvỏu đxnuiưmkzcơvajg̣c, “Ngưmkzcoi là đxnuiôrxgt̀ đxnuilpvon…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.