Phong Quang khômbfw ng có trơcnkm ̉ vêbmwu ̀ doanh trưbcbd ơcnkm ́ng của mình, mà chạy tơcnkm ́i dưbcbd ơcnkm ́i tàng câhrwn y cạnh bơcnkm ̀ sômbfw ng, thâhrwn ́y bêbmwu ̣ hạ vômbfw ̣i vàng đqzev i ra ngoài, cũng khômbfw ng ai dám ngărkci n cản nàng, nàng lại ra lêbmwu ̣nh mômbfw ̣t tiêbmwu ́ng, bômbfw ́n ngưbcbd ơcnkm ̀i Tiêbmwu ̉u Ngã chỉ dám phòng thủ tưbcbd ̀ đqzev ărkci ̀ng xa.
Phong Quang ngômbfw ̉i xômbfw ̉m ơcnkm ̉ bơcnkm ̀ sômbfw ng, nhìn hình ảnh của mình phản chiêbmwu ́u ngưbcbd ơcnkm ̣c lại tưbcbd ̀ nưbcbd ơcnkm ́c sômbfw ng, hômbfw ̀i lâhrwn u sau nàng mơcnkm ́i bình phục lại nhịp tim, tưbcbd ̀ mưbcbd ơcnkm ̀i lărkci m nărkci m kia bărkci ́t đqzev âhrwn ̀u ơcnkm ̉ lại thêbmwu ́ giơcnkm ́i này, nàng chưbcbd a bao giơcnkm ̀ nhơcnkm ́ tơcnkm ́i nhưbcbd ̃ng chuyêbmwu ̣n nhưbcbd ̃ng ngưbcbd ơcnkm ̀i tưbcbd ̀ thêbmwu ́ giơcnkm ́i kia, nhưbcbd ng hômbfw m nay bơcnkm ̉i vì chuyêbmwu ̣n đqzev ômbfw ̣c dưbcbd ơcnkm ̣c này, nàng bâhrwn ́t giác lại liêbmwu n tưbcbd ơcnkm ̉ng đqzev êbmwu ́n nam nhâhrwn n đqzev ó.
Càng đqzev áng sơcnkm ̣ là chỉ trong nháy mărkci ́t, gưbcbd ơcnkm ng mărkci ̣t của cômbfw ́ Ngômbfw n dưbcbd ơcnkm ̀ng nhưbcbd trùng khít vơcnkm ́i Tiêbmwu ́t Nhiêbmwu ̃m.
Nàng xiêbmwu ́t chărkci ̣t y phục trưbcbd ơcnkm ́c ngưbcbd ̣c, “Hêbmwu ̣ thômbfw ́ng, cômbfw ́ Ngômbfw n là cômbfw ́ Ngômbfw n, Tiêbmwu ́t Nhiêbmwu ̃m là Tiêbmwu ́t Nhiêbmwu ̃m, đqzev úng khômbfw ng?”
“Tại sao ký chủ lại hỏi chuyêbmwu ̣n này?’
“Nói cho ta biêbmwu ́t đqzev áp án là đqzev ưbcbd ơcnkm ̣c!”
“… cômbfw ́ Ngômbfw n là cômbfw ́ Ngômbfw n, Tiêbmwu ́t Nhiêbmwu ̃m là Tiêbmwu ́t Nhiêbmwu ̃m.”
Có mômbfw ̣t câhrwn u này của hêbmwu ̣ thômbfw ́ng, nàng hoàn toàn yêbmwu n lòng, hoàn toàn khômbfw ng có dưbcbd bao nhiêbmwu u têbmwu ́ bào não mà tưbcbd ̣ hỏi trưbcbd ơcnkm ́c khi trả lơcnkm ̀i nàng, hêbmwu ̣ thômbfw ́ng lại im lărkci ̣ng mômbfw ̣t hômbfw ̀i là có ý gì, bơcnkm ̉i vì, nàng chỉ câhrwn ̀n đqzev áp án này.
trêbmwu n mărkci ̣t nưbcbd ơcnkm ́c phản chiêbmwu ́u thâhrwn n ảnh của mômbfw ̣t nam nhâhrwn n, Phong Quang vưbcbd ̀a quay đqzev âhrwn ̀u đqzev ã bị nam nhâhrwn n câhrwn ̀m lâhrwn ́y tay kéo đqzev ưbcbd ́ng lêbmwu n, còn chưbcbd a đqzev ưbcbd ́ng vưbcbd ̃ng, nàng lâhrwn ̣p tưbcbd ́c bị hărkci ́n dùng cái hômbfw n vưbcbd ̀a vômbfw ̣i vưbcbd ̀a ngoan đqzev ômbfw ̣c lâhrwn ́p miêbmwu ̣ng lại.
Hărkci ́n ngang ngưbcbd ơcnkm ̣c cạy mơcnkm ̉ hàm rărkci ng nàng, lưbcbd ơcnkm ̃i dài quâhrwn ́n quít lâhrwn ́y lưbcbd ơcnkm ̃i mêbmwu ̀m mà khiêbmwu u vũ, cômbfw ́ ý lại cuômbfw ̀ng dã liêbmwu ́m gărkci ̣m, cuômbfw ̀ng dã mômbfw ̣t phen này, nàng khômbfw ng thêbmwu ̉ đqzev uômbfw ̉i kịp tiêbmwu ́t tâhrwn ́u của hărkci ́n, khi nàng tưbcbd ơcnkm ̉ng mình sărkci ́p hít thơcnkm ̉ khômbfw ng thômbfw ng mà ngâhrwn ́t đqzev i thì hărkci ́n rômbfw ́t cục cũng buômbfw ng lòng tưbcbd ̀ bi mà tha cho nàng.
Thâhrwn n mình nàng mêbmwu ̀m nhũn, cũng ngã vào lòng hărkci ́n, kịch liêbmwu ̣t thơcnkm ̉ hômbfw ̉n hêbmwu ̉n, nụ hômbfw n nhiêbmwu ̣t liêbmwu ̣t nhưbcbd vâhrwn ̣y, cho dù là lúc đqzev ômbfw ̣ng tình trưbcbd ơcnkm ́c đqzev âhrwn y cũng chưbcbd a tưbcbd ̀ng có.
Ngón tay dài nhọn của cômbfw ́ Ngômbfw n nărkci ́m cărkci ̀m nàng, làm cho nàng ngâhrwn ̉ng đqzev âhrwn ̀u lêbmwu n, tiêbmwu ́ng nói hărkci ́n khàn khàn, “Nói cho ta biêbmwu ́t, Tiêbmwu ́t Nhiêbmwu ̃m là ai?”
Ngay cả danh xưbcbd ng “thâhrwn ̀n” tưbcbd ̀ trưbcbd ơcnkm ́c tơcnkm ́i nay cũng đqzev ã thay đqzev ômbfw ̉i.
Phong Quang thơcnkm ̀ gâhrwn ́p, trong lòng khômbfw ng yêbmwu n, cảm thâhrwn ́y nêbmwu ́u nói cho hărkci ́n biêbmwu ́t Tiêbmwu ́t Nhiêbmwu ̃m là bạn trai trưbcbd ơcnkm ́c của nàng, vâhrwn ̣y chărkci ̉ng phải hărkci ́n sẽ dùng tay xé nàng luômbfw n sao, “Hărkci ́n… khụ khụ…”
Vưbcbd ̀a mơcnkm ̉ miêbmwu ̣ng đqzev ã có mômbfw ̣t luômbfw ̀ng quyêbmwu ́n rũ toát ra, nàng ho khan vài tiêbmwu ́ng thanh thanhcômbfw ̉ họng, lâhrwn ́y ra giọng nói vômbfw tâhrwn m vômbfw phêbmwu ́ nhưbcbd ngày thưbcbd ơcnkm ̀ng, “Vưbcbd ơcnkm ng thúc có còn nhơcnkm ́ ta lúc nhỏ có nuômbfw i mômbfw ̣t con mèo trărkci ́ng, chỉ là khômbfw ng bao lâhrwn u đqzev ã bêbmwu ̣nh chêbmwu ́t, nó có bômbfw ̣ lômbfw ng tuyêbmwu ́t trărkci ́ng, giômbfw ́ng nhưbcbd nhuômbfw ̣m màu tuyêbmwu ́t, cho nêbmwu n ta gọi nó là Tuyêbmwu ́t Nhiêbmwu ̃m, còn nhơcnkm ́ rõ nó cũng thích ărkci n bánh quêbmwu ́ hoa, vưbcbd ơcnkm ng thúc nhărkci ́c tơcnkm ́i, ta khômbfw ng khỏi nhơcnkm ́ đqzev êbmwu ́n con mèo con đqzev oản mêbmwu ̣nh này, nhâhrwn ́t thơcnkm ̀i đqzev au lòng mômbfw ̣t trâhrwn ̣n.”
“Bêbmwu ̣ hạ nói thâhrwn ̣t?”
“Tâhrwn ́t nhiêbmwu n là thâhrwn ̣t.” Nàng còn hỏi ngưbcbd ơcnkm ̣c lại: “Vưbcbd ơcnkm ng thúc, hình nhưbcbd ta mơcnkm ́i là hoàng thưbcbd ơcnkm ̣ng đqzev úng khômbfw ng, ngưbcbd ơcnkm i thâhrwn ́y ngưbcbd ơcnkm i nhưbcbd vâhrwn ̣y còn có tômbfw n ti sao, ărkci n đqzev âhrwn ̣u hũ của ta, còn châhrwn ́t vâhrwn ́n ta, nhưbcbd vâhrwn ̣y là đqzev ạo quâhrwn n thâhrwn ̀n của ngưbcbd ơcnkm i sao?”
Hărkci ́n cưbcbd ơcnkm ̀i nhẹ, nhưbcbd ng lại khiêbmwu ́n ngưbcbd ơcnkm ̀i ta cảm thâhrwn ́y quyêbmwu ́n rũ, “Bêbmwu ̣ hạ đqzev ang nói đqzev ùa sao? Ngày đqzev âhrwn ̀u tiêbmwu n bêbmwu ̣ hạ bărkci ́t đqzev âhrwn ̀u mêbmwu hoărkci ̣c thâhrwn ̀n, đqzev ó là bêbmwu ̣ hạ khiêbmwu ́n thâhrwn ̀n tưbcbd ̀ bỏ đqzev ạo quâhrwn n thâhrwn ̀n, hiêbmwu ̣n tại đqzev ã nhưbcbd bêbmwu ̣ hạ mong muômbfw ́n thì có gì sai?”
“Vưbcbd ơcnkm ng thúc khômbfw ng phải đqzev ã quêbmwu n rômbfw ̀i chưbcbd ́? Ta chỉ là muômbfw ́n có mômbfw ̣t đqzev ưbcbd ́a con thômbfw i.”
“Nam nhâhrwn n trêbmwu n đqzev ơcnkm ̀i này nhiêbmwu ̀u nhưbcbd vâhrwn ̣y, nhưbcbd ng bêbmwu ̣ hạ chỉ hao tâhrwn m tưbcbd trêbmwu n duy nhâhrwn ́t mômbfw ̣t mình thâhrwn ̀n…” Khóe mômbfw i hărkci ́n lômbfw ̣ ra chút lărkci ̉ng lơcnkm mơcnkm hômbfw ̀, “Là vì chỉ có thâhrwn ̀n có thêbmwu ̉ thỏa mãn bêbmwu ̣ hạ sao?”
Phong Quang khômbfw ng chịu thua cưbcbd ơcnkm ̀i lạnh, “Vưbcbd ơcnkm ng thúc hiêbmwu ̉u lâhrwn ̀m, ta chỉ là khômbfw ng nghĩ bỏ gâhrwn ̀n tìm xa mà thômbfw i.”
“Vâhrwn ̣y bêbmwu ̣ hạ, cũng biêbmwu ́t hai chưbcbd ̃ dã chiêbmwu ́n chưbcbd ́?”
“Gì?” Đpnvz âhrwn ̀u Phong Quang đqzev âhrwn ̀y dâhrwn ́u châhrwn ́m hỏi, khômbfw ng phải khômbfw ng hiêbmwu ̉u hai chưbcbd ̃ này có ý gì, mà là khômbfw ng rõ vì sao hărkci ́n đqzev ômbfw ̣t nhiêbmwu n nhărkci ́c tơcnkm ́i hai chưbcbd ̃ này.
Hărkci ́n cúi đqzev âhrwn ̀u, hômbfw n nhẹ lêbmwu n mômbfw i nàng, nói nhẹ nhàng, “Nơcnkm i này phong cảnh thâhrwn ̣t đqzev ẹp, lâhrwn ́y trơcnkm ̀i làm chărkci n đqzev âhrwn ́t làm giưbcbd ơcnkm ̀ng, thâhrwn ̀n ơcnkm ̉ nơcnkm i này… thỏa mãn bêbmwu ̣ hạ có đqzev ưbcbd ơcnkm ̣c khômbfw ng?”
Phong thủy thay phiêbmwu n chuyêbmwu ̉n dơcnkm ̀i, nàng chưbcbd a tưbcbd ̀ng nghĩ đqzev êbmwu ́n hai chưbcbd ̃ “dã chiêbmwu ́n” ngày xưbcbd a mình tưbcbd ̀ng đqzev êbmwu ̀ câhrwn ̣p qua lại lưbcbd u lạc đqzev êbmwu ́n trêbmwu n thâhrwn n thêbmwu ̉ nàng, khụ… Tuy nói, tuy nói là đqzev áy lòng nàng cũng hơcnkm i có chút hưbcbd ng phâhrwn ́n…
Nhưbcbd ng nàng thâhrwn n là nưbcbd ̃ tưbcbd ̉, nêbmwu n có rụt rè phải có, cho dù cái gọi là rụt rè này là giả vơcnkm ̀, cho nêbmwu n nàng nghiêbmwu m trang nói: “cômbfw ́ Ngômbfw n, ngưbcbd ơcnkm i đqzev ưbcbd ̀ng làm loạn, Tiêbmwu ̉u Ngã các nàng ơcnkm ̉đqzev ang ơcnkm ̉ gâhrwn ̀n đqzev âhrwn y!”
cômbfw ́ Ngômbfw n thong dong lêbmwu ̃ đqzev ômbfw ̣ nói: “Bêbmwu ̣ hạ yêbmwu n tâhrwn m, lúc thâhrwn ̀n lại đqzev âhrwn y, đqzev ã gọi các nàng rơcnkm ̀iđqzev i.”
“cômbfw ́, cômbfw ́ Ngômbfw n!”
“Bêbmwu ̣ hạ yêbmwu n tâhrwn m, thâhrwn ̀n ơcnkm ̉ đqzev âhrwn y.” Hărkci ́n lêbmwu n tiêbmwu ́ng, khômbfw ng đqzev ơcnkm ̣i nàng phản bác, ômbfw m lâhrwn ́y nàng đqzev ivào trong rưbcbd ̀ng câhrwn y.
Phong Quang ngô
Càng đ
Nàng xiê
“Tại sao ký chủ lại hỏi chuyê
“Nói cho ta biê
“… cô
Có mô
trê
Hă
Thâ
Ngón tay dài nhọn của cô
Ngay cả danh xư
Phong Quang thơ
Vư
“Bê
“Tâ
Hă
“Vư
“Nam nhâ
Phong Quang khô
“Vâ
“Gì?” Đ
Hă
Phong thủy thay phiê
Như
cô
“cô
“Bê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.