Lam Thính Dung nói: “Măfhzl ̣c dù thái y đfzvd ang nghiêmihm n cưyrrq ́u, nhưyrrq ng đfzvd êmihm ́n nay vâyrrq ̃n khômgkg ng có tiêmihm ́n triêmihm ̉n.”
Mâyrrq ́y loại đfzvd ômgkg ̣c dưyrrq ơbctz ̣c này nọ, nêmihm ́u hăfhzl ́n ơbctz ̉ đfzvd âyrrq y, nhâyrrq ́t đfzvd ịnh có thêmihm ̉…
Phong Quang giâyrrq ̣t mình, bơbctz ̉i vì nàng khômgkg ng khỏi lại nhơbctz ́ đfzvd êmihm ́n nam nhâyrrq n kia.
Rõ ràng tình cảm đfzvd ã bị trưyrrq ̀ bỏ, nhưyrrq ng đfzvd ômgkg ̣t nhiêmihm n nhơbctz ́ tơbctz ́i, trái tim của nàng còn có thêmihm ̉ âyrrq ̉n âyrrq ̉n đfzvd au đfzvd ơbctz ́n.
Nhìn thâyrrq ́y săfhzl ́c măfhzl ̣t của nàng khômgkg ng đfzvd úng lăfhzl ́m, cômgkg ́ Ngômgkg n giơbctz tay sơbctz ̀ sơbctz ̀ trán nàng, dịu dàng nói: “Bêmihm ̣ hạ khômgkg ng câyrrq ̀n quá lo lăfhzl ́ng, là đfzvd ômgkg ̣c thì nhâyrrq ́t đfzvd ịnh sẽ có giải dưyrrq ơbctz ̣c, chúng ta sẽ tìm đfzvd ưyrrq ơbctz ̣c biêmihm ̣n pháp, thâyrrq ̀n có mang theo bánh quêmihm ́ hoa, bêmihm ̣ hạ có muômgkg ́n ăfhzl n mômgkg ̣t ítkhômgkg ng?”
Vì phòng ngưyrrq ̀a bánh quêmihm ́ hoa bị biêmihm ́n châyrrq ́t, mômgkg ̣t đfzvd ưyrrq ơbctz ̀ng này hăfhzl ́n đfzvd êmihm ̀u sai ngưyrrq ơbctz ̀i ưyrrq ơbctz ́p lạnh, lại sai ngưyrrq ơbctz ̀i chuâyrrq ̉n bị râyrrq ́t nhiêmihm ̀u nguyêmihm n liêmihm ̣u làm bánh quêmihm ́ hoa, nhưyrrq ng đfzvd iêmihm ̀u kiêmihm ̣n nưyrrq ơbctz ́c ơbctz ̉ quâyrrq n doanh so ra vâyrrq ̃n kém hoàng cung, mùi vị sẽ khômgkg ng tômgkg ́t.
Bánh quêmihm ́ hoa…
Phong Quang theo bản năfhzl ng băfhzl ́t lâyrrq ́y tay hăfhzl ́n, kêmihm u thâyrrq ́t thanh, “Tiêmihm ́t Nhiêmihm ̃m.”
Ánh măfhzl ́t cômgkg ́ Ngômgkg n tômgkg ́i sâyrrq ̀m lại, im lăfhzl ̣ng mômgkg ̣t lát nhưyrrq ng râyrrq ́t nhanh lại dịu dàng cưyrrq ơbctz ̀i rômgkg ̣ lêmihm n, giọng nói âyrrq ́m áp: “Tiêmihm ́t Nhiêmihm ̃m là ai?”
Thâyrrq ̀n thái dịu dàng này của hăfhzl ́n, còn cả thái đfzvd ômgkg ̣ nhẹ nhàng lạnh bạc…
Giômgkg ́ng hêmihm ̣t Tiêmihm ́t Nhiêmihm ̃m.
Tay Phong Quang run lêmihm n, buômgkg ng lỏng tay cômgkg ́ Ngômgkg n ra, “Ta có chút khômgkg ng thoải mái, đfzvd ivêmihm ̀ nghỉ ngơbctz i trưyrrq ơbctz ́c.”
Nàng mâyrrq ́t hômgkg ̀n lạc phách đfzvd i ra khỏi quâyrrq n trưyrrq ơbctz ́ng.
cômgkg ́ Ngômgkg n đfzvd ưyrrq ́ng lăfhzl ̣ng ngưyrrq ơbctz ̀i tại chômgkg ̃, bâyrrq ́t đfzvd ômgkg ̣ng thâyrrq ̣t lâyrrq u, hơbctz i thơbctz ̉ quanh thâyrrq n hăfhzl ́n biêmihm ́n hóa kỳ lạ, mà hăfhzl ́n lại nhưyrrq đfzvd ang đfzvd ưyrrq ́ng ơbctz ̉ trong gió lômgkg ́c quỷ quyêmihm ̣t.
Hạ Phong Nhã châyrrq ̣m rãi di chuyêmihm ̉n ra phía sau Lam Thính Dung, cômgkg ́ găfhzl ́ng giảm bơbctz ́t cảm giác tômgkg ̀n tại của mình, nàng đfzvd ang sơbctz ̣ hãi.
Lam Thính Dung do dưyrrq ̣ mômgkg ̣t hômgkg ̀i, gọi: “Vưyrrq ơbctz ng gia?”
“Lam tưyrrq ơbctz ́ng quâyrrq n, ta trưyrrq ơbctz ́c có viêmihm ̣c, chuyêmihm ̣n giải dưyrrq ơbctz ̣c phiêmihm ̀n ngưyrrq ơbctz i lo lăfhzl ́ng nhiêmihm ̀u hơbctz n, ta trưyrrq ơbctz ́c tiêmihm n cáo tưyrrq ̀.” Nói xong, hăfhzl ́n cũng đfzvd i ra ngoài.
Hạ Phong Nhã thêmihm ́ này mơbctz ́i vômgkg ̃ ngưyrrq ̣c trâyrrq ́n tĩnh lại.
Lam Thính Dung hỏi: “Cômgkg ng chúa nhìn nhưyrrq cưyrrq ̣c kỳ sơbctz ̣ hãi Khiêmihm m vưyrrq ơbctz ng?”
“Tưyrrq ơbctz ́ng quâyrrq n, nêmihm ́u nhưyrrq ngưyrrq ơbctz i nhìn thâyrrq ́y mômgkg ̣t ngưyrrq ơbctz ̀i, hăfhzl ́n có mômgkg ̣t gian phòng, mà trong phòng đfzvd ó, xêmihm ́p râyrrq ́t nhiêmihm ̀u… râyrrq ́t nhiêmihm ̀u ngưyrrq ơbctz ̀i lơbctz ̣n…" Nghĩ đfzvd êmihm ́n viêmihm ̣c năfhzl m đfzvd ó làm nàng khủng hoảng, Hạ Phong Nhã bâyrrq ́t giác run râyrrq ̉y, “Nhưyrrq ̃ng ngưyrrq ơbctz ̀i đfzvd ó, đfzvd ưyrrq ́t tay đfzvd ưyrrq ́t châyrrq n, măfhzl ́t bị móc, lưyrrq ơbctz ̃i bị rút, nhưyrrq ng bọn họ đfzvd êmihm ̀u còn sômgkg ́ng, sômgkg ́ng khômgkg ng băfhzl ̀ng chêmihm ́t, mà nguyêmihm n nhâyrrq n bọn họ bị biêmihm ́n thành nhưyrrq vâyrrq ̣y, chỉ vì bọn họ nói năfhzl ng lômgkg ̃ mãng vơbctz ́i ngưyrrq ơbctz ̀i đfzvd áng tômgkg n kính nhâyrrq ́t Đzdtu ômgkg ng Vâyrrq n quômgkg ́c…”
Hạ Phong Nhã xiêmihm ́t chăfhzl ̣t ômgkg ́ng tay áo của Lam Thính Dung, hai măfhzl ́t tràn đfzvd âyrrq ̀y khủng hoảng, “Ngưyrrq ơbctz ̀i nhưyrrq thêmihm ́… râyrrq ́t đfzvd áng sơbctz ̣, có đfzvd úng khômgkg ng?”
“Cômgkg ng chúa…” Gưyrrq ơbctz ng măfhzl ̣t tuâyrrq ́n mỹ của Lam Thính Dung đfzvd ômgkg ng lạnh, hăfhzl ́n đfzvd ang nghi ngơbctz ̀, bơbctz ̉i vì nam nhâyrrq n cômgkg ́ Ngômgkg n này, khômgkg ng giômgkg ́ng nhưyrrq ngưyrrq ơbctz ̀i sẽ làm chuyêmihm ̣n tàn nhâyrrq ̃n nhưyrrq vâyrrq ̣y.
Hạ Phong Nhã sưyrrq ̉ng sômgkg ́t, râyrrq ́t nhanh lại hômgkg ̀i phục tinh thâyrrq ̀n, nàng lại cưyrrq ơbctz ̀i sáng lạn, làm nhưyrrq ngưyrrq ơbctz ̀i vưyrrq ̀a mơbctz ́i sơbctz ̣ đfzvd êmihm ́n phát run kia khômgkg ng phải là nàng, “Chuyêmihm ̣n xưyrrq a này râyrrq ́t đfzvd áng sơbctz ̣ đfzvd úng khômgkg ng, là vì trưyrrq ơbctz ́c đfzvd âyrrq y ta nghịch ngơbctz ̣m, vưyrrq ơbctz ng thúc cômgkg ́ ý kêmihm ̉ đfzvd êmihm ̉ khiêmihm ́n ta sơbctz ̣ thômgkg i, đfzvd âyrrq y chính là bóng ma thơbctz ̀i thơbctz âyrrq ́u của ta, thêmihm ́ nêmihm n đfzvd êmihm ́n nay ta vâyrrq ̃n còn sơbctz ̣ hãi vưyrrq ơbctz ng thúc.”
“Thì ra là thêmihm ́.” Lam Thính Dung nói: “Chuyêmihm ̣n xưyrrq a là chuyêmihm ̣n xưyrrq a, tuy là đfzvd áng sơbctz ̣, nhưyrrq ng cômgkg ng chúa khômgkg ng nêmihm n xem là thâyrrq ̣t.”
“Ưbyor ̀ ưyrrq ̀, ta biêmihm ́t.” Hạ Phong Nhã ngoan ngoãn gâyrrq ̣t đfzvd âyrrq ̀u, dưyrrq ơbctz ́i đfzvd ômgkg i măfhzl ́t cưyrrq ơbctz ̀i câyrrq ́t giâyrrq ́u mômgkg ̣t vêmihm ̣t màu e sơbctz ̣ mà ngưyrrq ơbctz ̀i ngoài khó mà thâyrrq ́y đfzvd ưyrrq ơbctz ̣c.
Nàng còn nhơbctz ́ rõ mômgkg ̣t ngày đfzvd ó ánh năfhzl ́ng tưyrrq ơbctz i sáng, tại trưyrrq ơbctz ́c cưyrrq ̉a gian phòng tômgkg ́i đfzvd en kinh khủng kia, nàng mưyrrq ơbctz ̀i ba tuômgkg ̉i sơbctz ̣ đfzvd êmihm ́n mưyrrq ́c cả ngưyrrq ơbctz ̀i nhũn ra ngômgkg ̀i bêmihm ̣t dưyrrq ơbctz ́i đfzvd âyrrq ́t.
Nam nhâyrrq n đfzvd ó dưyrrq ơbctz ́i ánh măfhzl ̣t trơbctz ̀i, mômgkg i mỏng hơbctz i mỉm cưyrrq ơbctz ̀i, xinh đfzvd ẹp nhưyrrq mômgkg ̣t vị thâyrrq ̀n tômgkg ̀n tại trong thêmihm ́ giơbctz ́i vâyrrq ̉n đfzvd ục này.
Hăfhzl ́n cuômgkg ́i ngưyrrq ơbctz ̀i xuômgkg ́ng, vuômgkg ́t ve đfzvd ỉnh đfzvd âyrrq ̀u nàng, ý cưyrrq ơbctz ̀i ơbctz ̉ bơbctz ̀ mômgkg i hơbctz ̀i hơbctz ̣t mà lại rõ ràng, nhưyrrq tiêmihm n nhưyrrq yêmihm u, hăfhzl ́n dùng tiêmihm ́ng nói cưyrrq ̣c đfzvd ômgkg ̣ng lòng ngưyrrq ơbctz ̀i đfzvd ó nói: “Cômgkg ng chúa đfzvd iêmihm ̣n hạ, đfzvd âyrrq y là bí mâyrrq ̣t của hai ngưyrrq ơbctz ̀i chúng ta, nêmihm ́u đfzvd êmihm ̉ bêmihm ̣ hạ biêmihm ́t đfzvd ưyrrq ơbctz ̣c…”
Hạ Phong Nhã khômgkg ng hỏi hăfhzl ́n nưyrrq ̉a câyrrq u sau đfzvd ó là gì, bơbctz ̉i vì nàng rõ ràng cảm nhâyrrq ̣n đfzvd ưyrrq ơbctz ̣c, chỉ câyrrq ̀n bàn tay đfzvd ăfhzl ̣t trêmihm n đfzvd ỉnh đfzvd âyrrq ̀u nàng dùng sưyrrq ́c mômgkg ̣t chút, đfzvd âyrrq ̀u nàng sẽ lìa khỏicômgkg ̉.
Mâ
Phong Quang giâ
Rõ ràng tình cảm đ
Nhìn thâ
Vì phòng ngư
Bánh quê
Phong Quang theo bản nă
Ánh mă
Thâ
Giô
Tay Phong Quang run lê
Nàng mâ
cô
Hạ Phong Nhã châ
Lam Thính Dung do dư
“Lam tư
Hạ Phong Nhã thê
Lam Thính Dung hỏi: “Cô
“Tư
Hạ Phong Nhã xiê
“Cô
Hạ Phong Nhã sư
“Thì ra là thê
“Ư
Nàng còn nhơ
Nam nhâ
Hă
Hạ Phong Nhã khô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.