Lam Thính Dung nói: “Măuvxy ̣c dù thái y đdzos ang nghiêuxsg n cưuvxy ́u, nhưuvxy ng đdzos êuxsg ́n nay vâdzpt ̃n khônjqh ng có tiêuxsg ́n triêuxsg ̉n.”
Mâdzpt ́y loại đdzos ônjqh ̣c dưuvxy ơeizr ̣c này nọ, nêuxsg ́u hăuvxy ́n ơeizr ̉ đdzos âdzpt y, nhâdzpt ́t đdzos ịnh có thêuxsg ̉…
Phong Quang giâdzpt ̣t mình, bơeizr ̉i vì nàng khônjqh ng khỏi lại nhơeizr ́ đdzos êuxsg ́n nam nhâdzpt n kia.
Rõ ràng tình cảm đdzos ã bị trưuvxy ̀ bỏ, nhưuvxy ng đdzos ônjqh ̣t nhiêuxsg n nhơeizr ́ tơeizr ́i, trái tim của nàng còn có thêuxsg ̉ âdzpt ̉n âdzpt ̉n đdzos au đdzos ơeizr ́n.
Nhìn thâdzpt ́y săuvxy ́c măuvxy ̣t của nàng khônjqh ng đdzos úng lăuvxy ́m, cônjqh ́ Ngônjqh n giơeizr tay sơeizr ̀ sơeizr ̀ trán nàng, dịu dàng nói: “Bêuxsg ̣ hạ khônjqh ng câdzpt ̀n quá lo lăuvxy ́ng, là đdzos ônjqh ̣c thì nhâdzpt ́t đdzos ịnh sẽ có giải dưuvxy ơeizr ̣c, chúng ta sẽ tìm đdzos ưuvxy ơeizr ̣c biêuxsg ̣n pháp, thâdzpt ̀n có mang theo bánh quêuxsg ́ hoa, bêuxsg ̣ hạ có muônjqh ́n ăuvxy n mônjqh ̣t ítkhônjqh ng?”
Vì phòng ngưuvxy ̀a bánh quêuxsg ́ hoa bị biêuxsg ́n châdzpt ́t, mônjqh ̣t đdzos ưuvxy ơeizr ̀ng này hăuvxy ́n đdzos êuxsg ̀u sai ngưuvxy ơeizr ̀i ưuvxy ơeizr ́p lạnh, lại sai ngưuvxy ơeizr ̀i chuâdzpt ̉n bị râdzpt ́t nhiêuxsg ̀u nguyêuxsg n liêuxsg ̣u làm bánh quêuxsg ́ hoa, nhưuvxy ng đdzos iêuxsg ̀u kiêuxsg ̣n nưuvxy ơeizr ́c ơeizr ̉ quâdzpt n doanh so ra vâdzpt ̃n kém hoàng cung, mùi vị sẽ khônjqh ng tônjqh ́t.
Bánh quêuxsg ́ hoa…
Phong Quang theo bản năuvxy ng băuvxy ́t lâdzpt ́y tay hăuvxy ́n, kêuxsg u thâdzpt ́t thanh, “Tiêuxsg ́t Nhiêuxsg ̃m.”
Ánh măuvxy ́t cônjqh ́ Ngônjqh n tônjqh ́i sâdzpt ̀m lại, im lăuvxy ̣ng mônjqh ̣t lát nhưuvxy ng râdzpt ́t nhanh lại dịu dàng cưuvxy ơeizr ̀i rônjqh ̣ lêuxsg n, giọng nói âdzpt ́m áp: “Tiêuxsg ́t Nhiêuxsg ̃m là ai?”
Thâdzpt ̀n thái dịu dàng này của hăuvxy ́n, còn cả thái đdzos ônjqh ̣ nhẹ nhàng lạnh bạc…
Giônjqh ́ng hêuxsg ̣t Tiêuxsg ́t Nhiêuxsg ̃m.
Tay Phong Quang run lêuxsg n, buônjqh ng lỏng tay cônjqh ́ Ngônjqh n ra, “Ta có chút khônjqh ng thoải mái, đdzos ivêuxsg ̀ nghỉ ngơeizr i trưuvxy ơeizr ́c.”
Nàng mâdzpt ́t hônjqh ̀n lạc phách đdzos i ra khỏi quâdzpt n trưuvxy ơeizr ́ng.
cônjqh ́ Ngônjqh n đdzos ưuvxy ́ng lăuvxy ̣ng ngưuvxy ơeizr ̀i tại chônjqh ̃, bâdzpt ́t đdzos ônjqh ̣ng thâdzpt ̣t lâdzpt u, hơeizr i thơeizr ̉ quanh thâdzpt n hăuvxy ́n biêuxsg ́n hóa kỳ lạ, mà hăuvxy ́n lại nhưuvxy đdzos ang đdzos ưuvxy ́ng ơeizr ̉ trong gió lônjqh ́c quỷ quyêuxsg ̣t.
Hạ Phong Nhã châdzpt ̣m rãi di chuyêuxsg ̉n ra phía sau Lam Thính Dung, cônjqh ́ găuvxy ́ng giảm bơeizr ́t cảm giác tônjqh ̀n tại của mình, nàng đdzos ang sơeizr ̣ hãi.
Lam Thính Dung do dưuvxy ̣ mônjqh ̣t hônjqh ̀i, gọi: “Vưuvxy ơeizr ng gia?”
“Lam tưuvxy ơeizr ́ng quâdzpt n, ta trưuvxy ơeizr ́c có viêuxsg ̣c, chuyêuxsg ̣n giải dưuvxy ơeizr ̣c phiêuxsg ̀n ngưuvxy ơeizr i lo lăuvxy ́ng nhiêuxsg ̀u hơeizr n, ta trưuvxy ơeizr ́c tiêuxsg n cáo tưuvxy ̀.” Nói xong, hăuvxy ́n cũng đdzos i ra ngoài.
Hạ Phong Nhã thêuxsg ́ này mơeizr ́i vônjqh ̃ ngưuvxy ̣c trâdzpt ́n tĩnh lại.
Lam Thính Dung hỏi: “Cônjqh ng chúa nhìn nhưuvxy cưuvxy ̣c kỳ sơeizr ̣ hãi Khiêuxsg m vưuvxy ơeizr ng?”
“Tưuvxy ơeizr ́ng quâdzpt n, nêuxsg ́u nhưuvxy ngưuvxy ơeizr i nhìn thâdzpt ́y mônjqh ̣t ngưuvxy ơeizr ̀i, hăuvxy ́n có mônjqh ̣t gian phòng, mà trong phòng đdzos ó, xêuxsg ́p râdzpt ́t nhiêuxsg ̀u… râdzpt ́t nhiêuxsg ̀u ngưuvxy ơeizr ̀i lơeizr ̣n…" Nghĩ đdzos êuxsg ́n viêuxsg ̣c năuvxy m đdzos ó làm nàng khủng hoảng, Hạ Phong Nhã bâdzpt ́t giác run râdzpt ̉y, “Nhưuvxy ̃ng ngưuvxy ơeizr ̀i đdzos ó, đdzos ưuvxy ́t tay đdzos ưuvxy ́t châdzpt n, măuvxy ́t bị móc, lưuvxy ơeizr ̃i bị rút, nhưuvxy ng bọn họ đdzos êuxsg ̀u còn sônjqh ́ng, sônjqh ́ng khônjqh ng băuvxy ̀ng chêuxsg ́t, mà nguyêuxsg n nhâdzpt n bọn họ bị biêuxsg ́n thành nhưuvxy vâdzpt ̣y, chỉ vì bọn họ nói năuvxy ng lônjqh ̃ mãng vơeizr ́i ngưuvxy ơeizr ̀i đdzos áng tônjqh n kính nhâdzpt ́t Đrqxm ônjqh ng Vâdzpt n quônjqh ́c…”
Hạ Phong Nhã xiêuxsg ́t chăuvxy ̣t ônjqh ́ng tay áo của Lam Thính Dung, hai măuvxy ́t tràn đdzos âdzpt ̀y khủng hoảng, “Ngưuvxy ơeizr ̀i nhưuvxy thêuxsg ́… râdzpt ́t đdzos áng sơeizr ̣, có đdzos úng khônjqh ng?”
“Cônjqh ng chúa…” Gưuvxy ơeizr ng măuvxy ̣t tuâdzpt ́n mỹ của Lam Thính Dung đdzos ônjqh ng lạnh, hăuvxy ́n đdzos ang nghi ngơeizr ̀, bơeizr ̉i vì nam nhâdzpt n cônjqh ́ Ngônjqh n này, khônjqh ng giônjqh ́ng nhưuvxy ngưuvxy ơeizr ̀i sẽ làm chuyêuxsg ̣n tàn nhâdzpt ̃n nhưuvxy vâdzpt ̣y.
Hạ Phong Nhã sưuvxy ̉ng sônjqh ́t, râdzpt ́t nhanh lại hônjqh ̀i phục tinh thâdzpt ̀n, nàng lại cưuvxy ơeizr ̀i sáng lạn, làm nhưuvxy ngưuvxy ơeizr ̀i vưuvxy ̀a mơeizr ́i sơeizr ̣ đdzos êuxsg ́n phát run kia khônjqh ng phải là nàng, “Chuyêuxsg ̣n xưuvxy a này râdzpt ́t đdzos áng sơeizr ̣ đdzos úng khônjqh ng, là vì trưuvxy ơeizr ́c đdzos âdzpt y ta nghịch ngơeizr ̣m, vưuvxy ơeizr ng thúc cônjqh ́ ý kêuxsg ̉ đdzos êuxsg ̉ khiêuxsg ́n ta sơeizr ̣ thônjqh i, đdzos âdzpt y chính là bóng ma thơeizr ̀i thơeizr âdzpt ́u của ta, thêuxsg ́ nêuxsg n đdzos êuxsg ́n nay ta vâdzpt ̃n còn sơeizr ̣ hãi vưuvxy ơeizr ng thúc.”
“Thì ra là thêuxsg ́.” Lam Thính Dung nói: “Chuyêuxsg ̣n xưuvxy a là chuyêuxsg ̣n xưuvxy a, tuy là đdzos áng sơeizr ̣, nhưuvxy ng cônjqh ng chúa khônjqh ng nêuxsg n xem là thâdzpt ̣t.”
“Ưxfgl ̀ ưuvxy ̀, ta biêuxsg ́t.” Hạ Phong Nhã ngoan ngoãn gâdzpt ̣t đdzos âdzpt ̀u, dưuvxy ơeizr ́i đdzos ônjqh i măuvxy ́t cưuvxy ơeizr ̀i câdzpt ́t giâdzpt ́u mônjqh ̣t vêuxsg ̣t màu e sơeizr ̣ mà ngưuvxy ơeizr ̀i ngoài khó mà thâdzpt ́y đdzos ưuvxy ơeizr ̣c.
Nàng còn nhơeizr ́ rõ mônjqh ̣t ngày đdzos ó ánh năuvxy ́ng tưuvxy ơeizr i sáng, tại trưuvxy ơeizr ́c cưuvxy ̉a gian phòng tônjqh ́i đdzos en kinh khủng kia, nàng mưuvxy ơeizr ̀i ba tuônjqh ̉i sơeizr ̣ đdzos êuxsg ́n mưuvxy ́c cả ngưuvxy ơeizr ̀i nhũn ra ngônjqh ̀i bêuxsg ̣t dưuvxy ơeizr ́i đdzos âdzpt ́t.
Nam nhâdzpt n đdzos ó dưuvxy ơeizr ́i ánh măuvxy ̣t trơeizr ̀i, mônjqh i mỏng hơeizr i mỉm cưuvxy ơeizr ̀i, xinh đdzos ẹp nhưuvxy mônjqh ̣t vị thâdzpt ̀n tônjqh ̀n tại trong thêuxsg ́ giơeizr ́i vâdzpt ̉n đdzos ục này.
Hăuvxy ́n cuônjqh ́i ngưuvxy ơeizr ̀i xuônjqh ́ng, vuônjqh ́t ve đdzos ỉnh đdzos âdzpt ̀u nàng, ý cưuvxy ơeizr ̀i ơeizr ̉ bơeizr ̀ mônjqh i hơeizr ̀i hơeizr ̣t mà lại rõ ràng, nhưuvxy tiêuxsg n nhưuvxy yêuxsg u, hăuvxy ́n dùng tiêuxsg ́ng nói cưuvxy ̣c đdzos ônjqh ̣ng lòng ngưuvxy ơeizr ̀i đdzos ó nói: “Cônjqh ng chúa đdzos iêuxsg ̣n hạ, đdzos âdzpt y là bí mâdzpt ̣t của hai ngưuvxy ơeizr ̀i chúng ta, nêuxsg ́u đdzos êuxsg ̉ bêuxsg ̣ hạ biêuxsg ́t đdzos ưuvxy ơeizr ̣c…”
Hạ Phong Nhã khônjqh ng hỏi hăuvxy ́n nưuvxy ̉a câdzpt u sau đdzos ó là gì, bơeizr ̉i vì nàng rõ ràng cảm nhâdzpt ̣n đdzos ưuvxy ơeizr ̣c, chỉ câdzpt ̀n bàn tay đdzos ăuvxy ̣t trêuxsg n đdzos ỉnh đdzos âdzpt ̀u nàng dùng sưuvxy ́c mônjqh ̣t chút, đdzos âdzpt ̀u nàng sẽ lìa khỏicônjqh ̉.
Mâ
Phong Quang giâ
Rõ ràng tình cảm đ
Nhìn thâ
Vì phòng ngư
Bánh quê
Phong Quang theo bản nă
Ánh mă
Thâ
Giô
Tay Phong Quang run lê
Nàng mâ
cô
Hạ Phong Nhã châ
Lam Thính Dung do dư
“Lam tư
Hạ Phong Nhã thê
Lam Thính Dung hỏi: “Cô
“Tư
Hạ Phong Nhã xiê
“Cô
Hạ Phong Nhã sư
“Thì ra là thê
“Ư
Nàng còn nhơ
Nam nhâ
Hă
Hạ Phong Nhã khô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.