Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 268 :

    trước sau   
Sau khi tuyêcnmon dâhzbmm ban ngày, trong lêcnmòu trại vâhzbm̃n còn hơtfzji thơtfzj̉ lưgipsu lại, Phong Quang năhkut̀m ngưgips̉a ơtfzj̉ trêcnmon giưgipsơtfzj̀ng, ôncwvm châhzbmn trưgipsơtfzj́c ngưgipṣc, theo lơtfzj̀i nàng nói thì nhưgipshzbṃy có thêcnmỏ trơtfzj̣ giúp viêcnmọc mang thai.

ncwv́ Ngôncwvn xoa bóp thăhkut́t lưgipsng nàng, giúp nàng giảm bơtfzj́t đbpzaau nhưgipśt, thuâhzbṃn miêcnmọng hỏi: “Bêcnmọ hạ muôncwv́n có con đbpzaêcnmón vâhzbṃy sao?”

“Ngưgipsơtfzji khôncwvng hiêcnmỏu, ta phải có con.” Phong Quang nghiêcnmong đbpzaâhzbm̀u nhìn hăhkut́n, trêcnmon côncwv̉ trăhkut́ng nõn còn có dâhzbḿu hôncwvn, vưgips̀a nãy thâhzbṃt sưgipṣ quá mưgipśc kịch liêcnmọt, nàng bị ép buôncwṿc khôncwvng nhẹ,trêcnmon ngưgipsơtfzj̀i cũng lưgipsu lại dâhzbḿu vêcnmót của hăhkut́n râhzbḿt nhiêcnmòu.

Ánh măhkut́t côncwv́ Ngôncwvn thâhzbmm thúy, hăhkut́n thuâhzbṃn tay ôncwvm nàng vào ngưgipṣc, ngưgipṣc trâhzbm̀n có lưgipṣc kêcnmò dán lêcnmon cái lưgipsng bóng loáng của nàng, tay đbpzaêcnmỏ trêcnmon lưgipsng nàng cũng châhzbṃm rãi chuyêcnmỏn dơtfzj̀iđbpzai chôncwṽ khác, “Bêcnmọ hạ còn trẻ, khôncwvng câhzbm̀n phải gâhzbḿp gáp sinh hạ con nôncwv́i dòng.”

“Cho nêcnmon mơtfzj́i nói là ngưgipsơtfzji khôncwvng hiêcnmỏu.” Chỉ có sinh con sơtfzj́m môncwṿt chút, nàng mơtfzj́i có thêcnmỏ thoát khỏi vị trí Hoàng đbpzaêcnmó này sơtfzj́m hơtfzjn, so vơtfzj́i làm vua môncwṿt nưgipsơtfzj́c, nàng vâhzbm̃n thích đbpzaidạo chung quanh, nhìn ngăhkut́m phong cảnh, thưgipsơtfzj̉ng thưgipśc mỹ nhâhzbmn.

“Bêcnmọ hạ khôncwvng nói, thâhzbm̀n làm sao mà hiêcnmỏu đbpzaưgipsơtfzj̣c đbpzaâhzbmy?” Tay côncwv́ Ngôncwvn lại lâhzbm̀n nưgips̃a bao phủ lêcnmon bâhzbm̀u ngưgipṣc mêcnmòm mại của nàng, hăhkut́n thỏa mãn phát ra tiêcnmóng than thơtfzj̉.


hkut́n hình nhưgips đbpzaăhkuṭc biêcnmọt chung tình vơtfzj́i hai tiêcnmỏu bạch thỏ của nàng, Phong Quang đbpzaè lại tay hăhkut́n, “Vưgipsơtfzjng thúc, ta mêcnmọt mỏi.”

“khôncwvng sao, thâhzbm̀n khôncwvng thâhzbḿy phiêcnmòn.” Hăhkut́n vưgipsơtfzjn đbpzaâhzbm̀u lưgipsơtfzj̃i liêcnmóm vành tai nàng môncwṿt chút, “Bêcnmọ hạ khôncwvng phải muôncwv́n có con sao? Thâhzbm̀n đbpzaang côncwv́ găhkut́ng cho ngưgipsơtfzj̀i môncwṿt đbpzaưgipśa con.”

“Miêcnmọt mài quá đbpzaôncwṿ sẽ làm hại thâhzbmn.”

“Vì bêcnmọ hạ, thâhzbm̀n cho dù có đbpzaánh mâhzbḿt tính mạng thì cũng có ngại gì?” côncwv́ Ngôncwvn xoay ngưgipsơtfzj̀i đbpzaăhkuṭt nàng dưgipsơtfzj́i thâhzbmn hăhkut́n, tay ơtfzj̉ trêcnmon ngưgipṣc nàng cũng đbpzaôncwṿt ngôncwṿt băhkut́t đbpzaâhzbm̀u dùng sưgipśc, hăhkut́n thích cảm giác ơtfzj̉ nơtfzji này, toàn thâhzbmn trêcnmon dưgipsơtfzj́i đbpzaêcnmòu mêcnmòm mại, nhưgipsng mà nơtfzji này thì đbpzaăhkuṭc biêcnmọt mêcnmòm.

Phong Quang giơtfzj châhzbmn lêcnmon đbpzaá hăhkut́n môncwṿt chút, bị hăhkut́n dùng tay kia câhzbm̀m lâhzbḿy măhkut́t cá châhzbmn, rút ra, lại khôncwvng rút đbpzaưgipsơtfzj̣c, “Ngưgipsơtfzji khôncwvng biêcnmót là ngưgipsơtfzji ơtfzj̉ trong lêcnmòu trại của ta quá lâhzbmu, ngưgipsơtfzj̀i khác sẽ nghi ngơtfzj̀ sao?”

“Bêcnmọ hạ chăhkut̉ng lẽ khôncwvng biêcnmót, mâhzbḿy năhkutm gâhzbm̀n đbpzaâhzbmy ngưgipsơtfzj̀i thưgipsơtfzj̀ng xuyêcnmon đbpzaôncwṿng tay đbpzaôncwṿng châhzbmn vơtfzj́i thâhzbm̀n, đbpzaã sơtfzj́m khôncwvng thiêcnmóu nhưgips̃ng lơtfzj̀i đbpzaôncwv̀n đbpzaại nói nhảm thâhzbm̀n đbpzaã bị bêcnmọ hạ làm bâhzbm̉n.”

“Làm bâhzbm̉n…” Khóe miêcnmọng nàng hơtfzji cong, tưgips̀ này đbpzaúng là thâhzbṃt sưgipṣ môncwṿt lơtfzj̀i khó nói hêcnmót.

ncwv́ Ngôncwvn hôncwvn lêcnmon băhkut́p châhzbmn nàng, tay tỉ mỉ vuôncwv́t ve châhzbmn nhỏ, “Bêcnmọ hạ, vòng châhzbmn của ngưgipsơtfzj̀i đbpzaâhzbmu?”

“Tăhkuṭng rôncwv̀i.”

“Thâhzbm̀n nhơtfzj́ rõ, đbpzaâhzbḿy là lêcnmõ vâhzbṃt thâhzbm̀n đbpzaưgipsa cho bêcnmọ hạ lúc sinh nhâhzbṃt mưgipsơtfzj̀i tuôncwv̉i, bêcnmọ hạ vâhzbm̃n luôncwvn mang nó, chưgipsa bao giơtfzj̀ lâhzbḿy xuôncwv́ng, là ai có phúc lơtfzj́n nhưgipshzbṃy, có thêcnmỏ khiêcnmón cho bêcnmọ hạ đbpzaem vâhzbṃt âhzbḿy ban cho hăhkut́n?”

“Thì đbpzaưgipsa cho Môncwṿ Lưgipsơtfzjng đbpzaó, kỳ thưgipṣc cũng khôncwvng xem nhưgips đbpzaưgipsa… A! Đjgeeau đbpzaau đbpzaau!” Hăhkut́n đbpzaôncwṿt nhiêcnmon dùng thêcnmom sưgipśc năhkut́m châhzbmn nàng, vì thêcnmó nàng khôncwvng khỏi kêcnmou đbpzaau ra tiêcnmóng, “côncwv́ Ngôncwvn, ngưgipsơtfzji làm gì thêcnmó!?”

hkut́n cưgipsơtfzj̀i, “Làm.”

Phong Quang lại ngâhzbmy ngưgipsơtfzj̀i, nam nhâhzbmn tao nhã lịch sưgipṣ nhưgipshzbṃy, sao lại cũng nói lơtfzj̀i thôncwv bỉ thêcnmó này, “côncwv́ Ngôncwvn, ta nghi ngưgipsơtfzji bị tâhzbmm thâhzbm̀n phâhzbmn liêcnmọt.”


“Có thêcnmỏ đbpzaưgipsơtfzj̣c bêcnmọ hạ đbpzaánh giá nhưgipshzbṃy, là vinh hạnh của thâhzbm̀n.” Hăhkut́n cưgipsơtfzj̀i nói, “Bêcnmọ hạ, ngoan, mơtfzj̉ rôncwṿng châhzbmn ra môncwṿt chút.”

Ngoan ngoãn nghe lơtfzj̀i nhưgipshzbṃy mơtfzj́i lạ!

Phong Quang dùng châhzbmn khác đbpzaá hăhkut́n, lại khôncwvng ngơtfzj̀ bị hăhkut́n dùng tay kia băhkut́t đbpzaưgipsơtfzj̣c, cũng mưgipsơtfzj̣n cái thêcnmó này, hăhkut́n chen vào giưgips̃a hai châhzbmn nàng.

hkut́n cưgipsơtfzj̀i nhẹ, mang theo sưgipṣ thích thú ác liêcnmọt đbpzaêcnmón cùng cưgipṣc, “Bêcnmọ hạ, âhzbm̉m ưgipsơtfzj́t nhưgipshzbṃy, thâhzbṃt sưgipṣ khôncwvng phải là đbpzaêcnmỏ nghêcnmonh đbpzaón thâhzbm̀n sao?”

Phong Quang quay đbpzaâhzbm̀u đbpzai, xâhzbḿu hôncwv̉ giâhzbṃn dưgips̃ muôncwv́n chêcnmót!

Nam nhâhzbmn này sao lại thêcnmó này? Bình thưgipsơtfzj̀ng đbpzaùa giơtfzj̃n hăhkut́n môncwṿt hai câhzbmu sẽ bị hăhkut́n nghiêcnmom trang ngăhkut́t lơtfzj̀i, nhưgipsng thêcnmó nào tưgips̀ lúc ngủ vơtfzj́i hăhkut́n rôncwv̀i, hăhkut́n lại nói ra nhiêcnmòu lơtfzj̀i khiêcnmón ngưgipsơtfzj̀i ta măhkuṭt đbpzaỏ tim đbpzaâhzbṃp đbpzaêcnmón vâhzbṃy?

tfzjn nưgips̃a… Hơtfzjn nưgips̃a hăhkut́n vào rôncwv̀i còn khôncwvng đbpzaôncwṿng, này khôncwvng phải là côncwv́ ý treo lòng ham muôncwv́n của nàng sao!?

ncwv́ Ngôncwvn cúi đbpzaâhzbm̀u, áp lêcnmon sưgipsơtfzj̀n tai nàng hỏi: “Bêcnmọ hạ, cho dù là niêcnmòm vui giưgipsơtfzj̀ng chiêcnmóu, hay là chuyêcnmọn sinh con, nhưgips̃ng tri thưgipśc này thâhzbm̀n chưgipsa tưgips̀ng dạy ngưgipsơtfzj̀i, bêcnmọ hạ là học đbpzaưgipsơtfzj̣c tưgips̀ chôncwṽ nào?”

Sau lưgipsng nàng dâhzbmng lêcnmon môncwṿt cơtfzjn lạnh cả ngưgipsơtfzj̀i, “Ngưgipsơtfzji thâhzbḿy ta xem tiêcnmỏu hoàng thưgips (!) mâhzbḿy năhkutm nay chỉ đbpzaêcnmỏ chơtfzji thôncwvi sao?”

(!) truyêcnmọn H

“Thì ra là thêcnmó.” côncwv́ Ngôncwvn cưgipsơtfzj̀i dịu dàng, hăhkut́n hôncwvn lêcnmon môncwvi nàng, lúc nàng đbpzaang khó nhịn, rôncwv́t cục băhkut́t đbpzaâhzbm̀u đbpzaôncwṿng tác kịch liêcnmọt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.