Phong Quang giơkedb tay ngăcouu ́m móng tay của mình, râoodb ́t khôeuet ng đrmnz ưvddk ́ng đrmnz ăcouu ́n nói: “Ta đrmnz âoodb y là hoàng đrmnz êbiik ́ còn chưvddk a nói gì, Phong Nhã muôeuet ̣i gâoodb ́p gì mà gâoodb ́p?”
Ôhhyf i, ngôeuet ́c hoàng tỷ của ta, đrmnz ó là vì tỷ khôeuet ng biêbiik ́t vưvddk ơkedb ng thúc là ngưvddk ơkedb ̀i đrmnz áng sơkedb ̣ tơkedb ́i mưvddk ́c nào thôeuet i!
Hạ Phong Nhã nghẹn, măcouu ̣t đrmnz ôeuet ̉i thành màu gan heo, thâoodb ̣t câoodb ̉n thâoodb ̣n nhìn côeuet ́ Ngôeuet n, lại lâoodb ́y khuỷu tay đrmnz ụng đrmnz ụng Môeuet ̣ Lưvddk ơkedb ng bêbiik n cạnh, ý bảo hăcouu ́n nói chuyêbiik ̣n đrmnz àng hoàng vào.
Môeuet ̣ Lưvddk ơkedb ng đrmnz ôeuet ́i vơkedb ́i côeuet ́ Ngôeuet n cũng khôeuet ng phục, nhưvddk ng mà dưvddk ơkedb ́i ánh măcouu ́t của Hạ Phong Nhã, hăcouu ́n lại khôeuet ng thêbiik ̉ phơkedb ́t lơkedb ̀ ý tôeuet ́t của ngưvddk ơkedb ̀i ta, vì thêbiik ́ hưvddk ̀ vài tiêbiik ́ng, cũng khôeuet ng nói gì.
côeuet ́ Ngôeuet n cưvddk ơkedb ̀i nhưvddk khôeuet ng cưvddk ơkedb ̀i, “Xem ra lúc thâoodb ̀n khôeuet ng có măcouu ̣t, bêbiik ̣ hạ cùng vị Môeuet ̣ côeuet ng tưvddk ̉ này cảm tình thâoodb ̣t thâoodb m hâoodb ̣u.”
“Vâoodb ̣y, vưvddk ơkedb ng thúc khôeuet ng góp lơkedb ̀i đrmnz êbiik ̉ cho ta đrmnz em hăcouu ́n thu vào hâoodb ̣u cung sao?”
Thu vào hâoodb ̣u cung!?
Môeuet ̣ Lưvddk ơkedb ng biêbiik ́n săcouu ́c, “Ta khôeuet ng thèm tiêbiik ́n vào hâoodb ̣u cung!”
“Ưrzbf ̀ ưvddk ̀!” Hạ Phong Nhã gâoodb ̣t đrmnz âoodb ̀u theo.
Giâoodb ́c môeuet ̣ng của Môeuet ̣ Lưvddk ơkedb ng chính là làm đrmnz ại hiêbiik ̣p khách trưvddk ̀ bạo an dâoodb n, môeuet ̣t khi vào cung đrmnz ình thì sẽ nhưvddk con chim bị trói cánh lại.
Phong Quang thảnh thơkedb i cưvddk ơkedb ̀i nói: “Ta lại khôeuet ng dưvddk ̣ tính đrmnz em ngưvddk ơkedb i nạp làm hoàng phu, ngưvddk ơkedb i kích đrmnz ôeuet ̣ng cái gì? Thêbiik ́ gian này mỹ nam nhiêbiik ̀u nhưvddk vâoodb ̣y, khôeuet ng có ngưvddk ơkedb i cũng chăcouu ̉ng sao.”
Môeuet ̣ Lưvddk ơkedb ng ngâoodb ̉n ra, thâoodb ́y mình giôeuet ́ng nhưvddk con khỉ làm trò cưvddk ơkedb ̀i.
Hạ Phong Nhã thơkedb ̉ dài nhẹ nhõm môeuet ̣t hơkedb i, “Cái đrmnz ó… Hoàng tỷ, nêbiik ́u khôeuet ng có chuyêbiik ̣n gì, muôeuet ̣i đrmnz i ra ngoài trưvddk ơkedb ́c.”
“Đzvbm ơkedb ̣i đrmnz ã.” Phong Quang nhưvddk đrmnz ôeuet ̣t nhiêbiik n nhơkedb ́ tơkedb ́i môeuet ̣t chuyêbiik ̣n, nàng có ý tưvddk ́ khác mà nói: “Ta mang vêbiik ̀ môeuet ̣t ngưvddk ơkedb ̀i nam nhâoodb n têbiik n là Kha Hoài, có thơkedb ̀i gian thì ngưvddk ơkedb i giúp ta chiêbiik ́ucôeuet ́ hăcouu ́n, tìm hăcouu ́n nói chuyêbiik ̣n phiêbiik ́m hay gì thì khôeuet ng thêbiik ̉ tôeuet ́t hơkedb n.”
“À… muôeuet ̣i đrmnz ã biêbiik ́t.” Tuy răcouu ̀ng khôeuet ng rõ là vì sao, nhưvddk ng Hạ Phong Nhã vâoodb ̃n nhâoodb ̣n lơkedb ̀i Phong Quang, nàng cũng vôeuet ̣i vã kéo Môeuet ̣ Lưvddk ơkedb ng ra khỏi lêbiik ̀u trại.
Lúc này, trong lêbiik ̀u chỉ còn Phong Quang và côeuet ́ Ngôeuet n.
“Thâoodb ̀n tưvddk ơkedb ̉ng, bêbiik ̣ hạ đrmnz ã quêbiik n mâoodb ́t Kha côeuet ng tưvddk ̉.” Dù sao đrmnz ã qua nhiêbiik ̀u ngày nàng đrmnz êbiik ̀ukhôeuet ng tìm Kha Hoài nói môeuet ̣t câoodb u nao, giôeuet ́ng nhưvddk đrmnz ã chán hăcouu ́n.
Phong Quang lăcouu ́c đrmnz âoodb ̀u, “Là vì vưvddk ơkedb ng thúc chiêbiik ́u côeuet ́ hăcouu ́n râoodb ́t tôeuet ́t, khôeuet ng câoodb ̀n ta phải quan tâoodb m hăcouu ́n nưvddk ̃a.”
“Bêbiik ̣ hạ lơkedb ̀i vưvddk ̀a rôeuet ̀i, là có ý gì?”
“Ta vưvddk ̀a rôeuet ̀i nói nhiêbiik ̀u lơkedb ̀i nhưvddk vâoodb ̣y, vưvddk ơkedb ng thúc là nói câoodb u nào?” Nàng kéo côeuet ̉ áo ra môeuet ̣t ít, lôeuet ̣ ra xưvddk ơkedb ng quai xanh tinh xảo, lại câoodb ̀m lâoodb ́y quạt phâoodb ̉y phâoodb ̉y, thơkedb ̀i tiêbiik ́t có chút nóng, mà nàng vâoodb ̃n luôeuet n râoodb ́t sơkedb ̣ nóng.
Măcouu ́t săcouu ́c côeuet ́ Ngôeuet n dâoodb ̀n dâoodb ̀n sâoodb u thăcouu ̉m, “Bêbiik ̣ hạ dưvddk ̣ tính tác hơkedb ̣p côeuet ng chúa và Kha côeuet ng tưvddk ̉.”
“Ngưvddk ơkedb ̀i ta là có nhâoodb n duyêbiik n trơkedb ̀i đrmnz ịnh.” Phong Quang ném môeuet ̣t ánh măcouu ́t xinh đrmnz ẹp qua, Hạ Phong Nhã thêbiik ́ nhưvddk ng có năcouu m vị trưvddk ơkedb ̣ng phu đrmnz ó, băcouu ̀ng khôeuet ng nàng đrmnz em theo Kha Hoài rơkedb ̀i khỏi Kha phủ làm gì? “Thêbiik ́ nào, vưvddk ơkedb ng thúc ghen tị?”
côeuet ́ Ngôeuet n lại cưvddk ơkedb ̀i, “Thâoodb ̀n vì sao phải ghen?”
“Bơkedb ̉i vì Phong Nhã có tâoodb n sủng, mà ta lại hiêbiik ̉u Phong Nhã râoodb ́t rõ, nêbiik ́u nàng mơkedb ̉ miêbiik ̣ng muôeuet ́n ngưvddk ơkedb ̀i nào, ta nhâoodb ́t đrmnz ịnh sẽ cho.” Nàng phe phâoodb ̉y câoodb y quạt trong tay, ôeuet ́ng tay áo trưvddk ơkedb ̣t xuôeuet ́ng tơkedb ́i khuỷu tay nàng, môeuet ̣t đrmnz oạn cánh tay trăcouu ́ng nhưvddk ngó sen, theo đrmnz ôeuet ̣ng tác của nàng mà lúc âoodb ̉n lúc hiêbiik ̣n, màu săcouu ́c trăcouu ́ng nõn đrmnz ó cũng nhưvddk chôeuet ̃ xưvddk ơkedb ng quai xanh của nàng, trăcouu ́ng đrmnz ôeuet ̣ng lòng ngưvddk ơkedb ̀i.
Nhưvddk ng khi đrmnz ôeuet ̣ng tình rôeuet ̀i, lại sẽ hơkedb i hơkedb i chuyêbiik ̉n sang màu hôeuet ̀ng khiêbiik ́n ngưvddk ơkedb ̀i ta miêbiik ̣ng lưvddk ơkedb ̃i khôeuet khôeuet ́c.
côeuet ́ Ngôeuet n đrmnz i đrmnz êbiik ́n trưvddk ơkedb ́c măcouu ̣t nàng, im ăcouu ́ng nhìn nàng môeuet ̣t hôeuet ̀i lâoodb u, trưvddk ̣c tiêbiik ́p nhìn cho ngưvddk ơkedb ̀i ta sơkedb ̣ hãi.
Phong Quang ngưvddk ng đrmnz ung đrmnz ưvddk a câoodb y quạt môeuet ̣t chút, “Vưvddk ơkedb ng thúc, ngưvddk ơkedb i sao vâoodb ̣y?”
Hăcouu ́n cong môeuet i, “Bêbiik ̣ hạ.”
“Hưvddk ̉?”
“Ngưvddk ơkedb ̀i nêbiik ́u nhưvddk muôeuet ́n, khôeuet ng câoodb ̀n làm mâoodb ́y trò đrmnz ùa giơkedb ̃n này.”
“Cái gì… này!” Nàng kinh sơkedb ̣ la lêbiik n, bơkedb ̉i vì nàng bị hăcouu ́n ôeuet m lêbiik n, “Ngưvddk ơkedb i làm gì?”
“Làm ngưvddk ơkedb ̀i.” Giọng côeuet ́ Ngôeuet n âoodb ́m áp trả lơkedb ̀i lại.
Phong Quang ngâoodb y ngưvddk ơkedb ̀i, khôeuet ng thêbiik ̉ tin đrmnz ưvddk ơkedb ̣c là hai chưvddk ̃ này tưvddk ̀ trong miêbiik ̣ng hăcouu ́n nói ra.
Hăcouu ́n ôeuet m nàng đrmnz i đrmnz êbiik ́n giưvddk ơkedb ̀ng, “Thâoodb ̀n chăcouu ̉ng qua là đrmnz áp lại sưvddk ̣ quyêbiik ́n rũ của bêbiik ̣ hạ đrmnz ôeuet ́i vơkedb ́i thâoodb ̀n.”
Phong Quang đrmnz ỏ măcouu ̣t ho nhẹ môeuet ̣t tiêbiik ́ng.
Thâoodb ̣t là, nàng da măcouu ̣t mỏng, hăcouu ́n còn nói trăcouu ́ng ra nhưvddk vâoodb ̣y.
Nàng da măcouu ̣t mỏng?
Có quỷ nó tin.
Ô
Hạ Phong Nhã nghẹn, mă
Mô
cô
“Vâ
Thu vào hâ
Mô
“Ư
Giâ
Phong Quang thảnh thơ
Mô
Hạ Phong Nhã thơ
“Đ
“À… muô
Lúc này, trong lê
“Thâ
Phong Quang lă
“Bê
“Ta vư
Mă
“Ngư
cô
“Bơ
Như
cô
Phong Quang ngư
Hă
“Hư
“Ngư
“Cái gì… này!” Nàng kinh sơ
“Làm ngư
Phong Quang ngâ
Hă
Phong Quang đ
Thâ
Nàng da mă
Có quỷ nó tin.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.