Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 267 :

    trước sau   
Phong Quang giơdrvz tay ngăjdaśm móng tay của mình, râepuŕt khôqglrng đdskdưyljq́ng đdskdăjdaśn nói: “Ta đdskdâepury là hoàng đdskdêhukb́ còn chưyljqa nói gì, Phong Nhã muôqglṛi gâepuŕp gì mà gâepuŕp?”

Ôepsvi, ngôqglŕc hoàng tỷ của ta, đdskdó là vì tỷ khôqglrng biêhukb́t vưyljqơdrvzng thúc là ngưyljqơdrvz̀i đdskdáng sơdrvẓ tơdrvźi mưyljq́c nào thôqglri!

Hạ Phong Nhã nghẹn, măjdaṣt đdskdôqglr̉i thành màu gan heo, thâepuṛt câepur̉n thâepuṛn nhìn côqglŕ Ngôqglrn, lại lâepuŕy khuỷu tay đdskdụng đdskdụng Môqglṛ Lưyljqơdrvzng bêhukbn cạnh, ý bảo hăjdaśn nói chuyêhukḅn đdskdàng hoàng vào.

qglṛ Lưyljqơdrvzng đdskdôqglŕi vơdrvźi côqglŕ Ngôqglrn cũng khôqglrng phục, nhưyljqng mà dưyljqơdrvźi ánh măjdaśt của Hạ Phong Nhã, hăjdaśn lại khôqglrng thêhukb̉ phơdrvźt lơdrvz̀ ý tôqglŕt của ngưyljqơdrvz̀i ta, vì thêhukb́ hưyljq̀ vài tiêhukb́ng, cũng khôqglrng nói gì.

qglŕ Ngôqglrn cưyljqơdrvz̀i nhưyljq khôqglrng cưyljqơdrvz̀i, “Xem ra lúc thâepur̀n khôqglrng có măjdaṣt, bêhukḅ hạ cùng vị Môqglṛ côqglrng tưyljq̉ này cảm tình thâepuṛt thâepurm hâepuṛu.”

“Vâepuṛy, vưyljqơdrvzng thúc khôqglrng góp lơdrvz̀i đdskdêhukb̉ cho ta đdskdem hăjdaśn thu vào hâepuṛu cung sao?”


Thu vào hâepuṛu cung!?

qglṛ Lưyljqơdrvzng biêhukb́n săjdaśc, “Ta khôqglrng thèm tiêhukb́n vào hâepuṛu cung!”

“Ưidtz̀ ưyljq̀!” Hạ Phong Nhã gâepuṛt đdskdâepur̀u theo.

Giâepuŕc môqglṛng của Môqglṛ Lưyljqơdrvzng chính là làm đdskdại hiêhukḅp khách trưyljq̀ bạo an dâepurn, môqglṛt khi vào cung đdskdình thì sẽ nhưyljq con chim bị trói cánh lại.

Phong Quang thảnh thơdrvzi cưyljqơdrvz̀i nói: “Ta lại khôqglrng dưyljq̣ tính đdskdem ngưyljqơdrvzi nạp làm hoàng phu, ngưyljqơdrvzi kích đdskdôqglṛng cái gì? Thêhukb́ gian này mỹ nam nhiêhukb̀u nhưyljqepuṛy, khôqglrng có ngưyljqơdrvzi cũng chăjdas̉ng sao.”

qglṛ Lưyljqơdrvzng ngâepur̉n ra, thâepuŕy mình giôqglŕng nhưyljq con khỉ làm trò cưyljqơdrvz̀i.

Hạ Phong Nhã thơdrvz̉ dài nhẹ nhõm môqglṛt hơdrvzi, “Cái đdskdó… Hoàng tỷ, nêhukb́u khôqglrng có chuyêhukḅn gì, muôqglṛi đdskdi ra ngoài trưyljqơdrvźc.”

“Đffkdơdrvẓi đdskdã.” Phong Quang nhưyljq đdskdôqglṛt nhiêhukbn nhơdrvź tơdrvźi môqglṛt chuyêhukḅn, nàng có ý tưyljq́ khác mà nói: “Ta mang vêhukb̀ môqglṛt ngưyljqơdrvz̀i nam nhâepurn têhukbn là Kha Hoài, có thơdrvz̀i gian thì ngưyljqơdrvzi giúp ta chiêhukb́ucôqglŕ hăjdaśn, tìm hăjdaśn nói chuyêhukḅn phiêhukb́m hay gì thì khôqglrng thêhukb̉ tôqglŕt hơdrvzn.”

“À… muôqglṛi đdskdã biêhukb́t.” Tuy răjdas̀ng khôqglrng rõ là vì sao, nhưyljqng Hạ Phong Nhã vâepur̃n nhâepuṛn lơdrvz̀i Phong Quang, nàng cũng vôqglṛi vã kéo Môqglṛ Lưyljqơdrvzng ra khỏi lêhukb̀u trại.

Lúc này, trong lêhukb̀u chỉ còn Phong Quang và côqglŕ Ngôqglrn.

“Thâepur̀n tưyljqơdrvz̉ng, bêhukḅ hạ đdskdã quêhukbn mâepuŕt Kha côqglrng tưyljq̉.” Dù sao đdskdã qua nhiêhukb̀u ngày nàng đdskdêhukb̀ukhôqglrng tìm Kha Hoài nói môqglṛt câepuru nao, giôqglŕng nhưyljq đdskdã chán hăjdaśn.

Phong Quang lăjdaśc đdskdâepur̀u, “Là vì vưyljqơdrvzng thúc chiêhukb́u côqglŕ hăjdaśn râepuŕt tôqglŕt, khôqglrng câepur̀n ta phải quan tâepurm hăjdaśn nưyljq̃a.”

“Bêhukḅ hạ lơdrvz̀i vưyljq̀a rôqglr̀i, là có ý gì?”


“Ta vưyljq̀a rôqglr̀i nói nhiêhukb̀u lơdrvz̀i nhưyljqepuṛy, vưyljqơdrvzng thúc là nói câepuru nào?” Nàng kéo côqglr̉ áo ra môqglṛt ít, lôqglṛ ra xưyljqơdrvzng quai xanh tinh xảo, lại câepur̀m lâepuŕy quạt phâepur̉y phâepur̉y, thơdrvz̀i tiêhukb́t có chút nóng, mà nàng vâepur̃n luôqglrn râepuŕt sơdrvẓ nóng.

jdaśt săjdaśc côqglŕ Ngôqglrn dâepur̀n dâepur̀n sâepuru thăjdas̉m, “Bêhukḅ hạ dưyljq̣ tính tác hơdrvẓp côqglrng chúa và Kha côqglrng tưyljq̉.”

“Ngưyljqơdrvz̀i ta là có nhâepurn duyêhukbn trơdrvz̀i đdskdịnh.” Phong Quang ném môqglṛt ánh măjdaśt xinh đdskdẹp qua, Hạ Phong Nhã thêhukb́ nhưyljqng có năjdasm vị trưyljqơdrvẓng phu đdskdó, băjdas̀ng khôqglrng nàng đdskdem theo Kha Hoài rơdrvz̀i khỏi Kha phủ làm gì? “Thêhukb́ nào, vưyljqơdrvzng thúc ghen tị?”

qglŕ Ngôqglrn lại cưyljqơdrvz̀i, “Thâepur̀n vì sao phải ghen?”

“Bơdrvz̉i vì Phong Nhã có tâepurn sủng, mà ta lại hiêhukb̉u Phong Nhã râepuŕt rõ, nêhukb́u nàng mơdrvz̉ miêhukḅng muôqglŕn ngưyljqơdrvz̀i nào, ta nhâepuŕt đdskdịnh sẽ cho.” Nàng phe phâepur̉y câepury quạt trong tay, ôqglŕng tay áo trưyljqơdrvẓt xuôqglŕng tơdrvźi khuỷu tay nàng, môqglṛt đdskdoạn cánh tay trăjdaśng nhưyljq ngó sen, theo đdskdôqglṛng tác của nàng mà lúc âepur̉n lúc hiêhukḅn, màu săjdaśc trăjdaśng nõn đdskdó cũng nhưyljq chôqglr̃ xưyljqơdrvzng quai xanh của nàng, trăjdaśng đdskdôqglṛng lòng ngưyljqơdrvz̀i.

Nhưyljqng khi đdskdôqglṛng tình rôqglr̀i, lại sẽ hơdrvzi hơdrvzi chuyêhukb̉n sang màu hôqglr̀ng khiêhukb́n ngưyljqơdrvz̀i ta miêhukḅng lưyljqơdrvz̃i khôqglr khôqglŕc.

qglŕ Ngôqglrn đdskdi đdskdêhukb́n trưyljqơdrvźc măjdaṣt nàng, im ăjdaśng nhìn nàng môqglṛt hôqglr̀i lâepuru, trưyljq̣c tiêhukb́p nhìn cho ngưyljqơdrvz̀i ta sơdrvẓ hãi.

Phong Quang ngưyljqng đdskdung đdskdưyljqa câepury quạt môqglṛt chút, “Vưyljqơdrvzng thúc, ngưyljqơdrvzi sao vâepuṛy?”

jdaśn cong môqglri, “Bêhukḅ hạ.”

“Hưyljq̉?”

“Ngưyljqơdrvz̀i nêhukb́u nhưyljq muôqglŕn, khôqglrng câepur̀n làm mâepuŕy trò đdskdùa giơdrvz̃n này.”

“Cái gì… này!” Nàng kinh sơdrvẓ la lêhukbn, bơdrvz̉i vì nàng bị hăjdaśn ôqglrm lêhukbn, “Ngưyljqơdrvzi làm gì?”

“Làm ngưyljqơdrvz̀i.” Giọng côqglŕ Ngôqglrn âepuŕm áp trả lơdrvz̀i lại.

Phong Quang ngâepury ngưyljqơdrvz̀i, khôqglrng thêhukb̉ tin đdskdưyljqơdrvẓc là hai chưyljq̃ này tưyljq̀ trong miêhukḅng hăjdaśn nói ra.

jdaśn ôqglrm nàng đdskdi đdskdêhukb́n giưyljqơdrvz̀ng, “Thâepur̀n chăjdas̉ng qua là đdskdáp lại sưyljq̣ quyêhukb́n rũ của bêhukḅ hạ đdskdôqglŕi vơdrvźi thâepur̀n.”

Phong Quang đdskdỏ măjdaṣt ho nhẹ môqglṛt tiêhukb́ng.

Thâepuṛt là, nàng da măjdaṣt mỏng, hăjdaśn còn nói trăjdaśng ra nhưyljqepuṛy.

Nàng da măjdaṣt mỏng?

Có quỷ nó tin.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.