“Thì ra là thêdfrj ́.” Hăgjtq ́n năgjtq ́m lâwsuz ́y tay đmrjn ăgjtq ̣t trưycun ơibtv ́c ngưycun ̣c của thiêdfrj ́u nưycun ̃ đmrjn ang ngủ li bì, nhẹ giọng thì thâwsuz ̀m, “Nêdfrj ́u nàng còn sôqnxb ́ng, nàng nhâwsuz ́t đmrjn ịnh muôqnxb ́n ta giúp hăgjtq ́n, đmrjn úng khôqnxb ng?”
Trưycun ơibtv ́c măgjtq ́t nhưycun lại thâwsuz ́y hình dáng nàng ơibtv ̉ trưycun ơibtv ́c măgjtq ̣t hăgjtq ́n cưycun ơibtv ̀i gâwsuz ̣t đmrjn âwsuz ̀u, dù sao thâwsuz ̣t lâwsuz u trưycun ơibtv ́c kia, nàng thích đmrjn ưycun ́a nhỏ Thanh Ngọc này nhưycun vâwsuz ̣y.
Hăgjtq ́n phát ra môqnxb ̣t tiêdfrj ́ng thơibtv ̉ dài, sau khi hôqnxb n nhẹ lêdfrj n khóe môqnxb i lạnh lẽo của nàng, lâwsuz ́y ra hạt châwsuz u trong suôqnxb ́t mà nàng năgjtq ́m ơibtv ̉ trong tay, trong tiêdfrj ́ng thơibtv ̉ dài của hăgjtq ́n, thâwsuz n thêdfrj ̉ của nàng chỉ trong chơibtv ́p măgjtq ́t liêdfrj ̀n hóa thành môqnxb ̣t bôqnxb ̣ xưycun ơibtv ng khôqnxb .
Hôqnxb ̀ng nhan bạch côqnxb ́t, chỉ nhưycun chơibtv ́p măgjtq ́t thoáng qua.
Hăgjtq ́n nói: “Ngưycun ơibtv i khôqnxb ng phải muôqnxb ́n Băgjtq ng tinh quả sao?”
Tiêdfrj ́u Tiêdfrj ́u nhìn Băgjtq ng tinh quả mà tay hăgjtq ́n đmrjn ưycun a qua, châwsuz ̣m chạp khôqnxb ng chịu nhâwsuz ̣n, nàng áy náy nói: “Ta khôqnxb ng nghĩ tơibtv ́i muôqnxb ́n nhưycun vâwsuz ̣y…”
“Ngưycun ơibtv i phải hiêdfrj ̉u đmrjn ưycun ơibtv ̣c, có bỏ mơibtv ́i có đmrjn ưycun ơibtv ̣c.” Hiêdfrj ̉u đmrjn ưycun ơibtv ̣c cũng sẽ đmrjn êdfrj ̉ mâwsuz ́t đmrjn i, mưycun ơibtv ̀i sáu năgjtq m trưycun ơibtv ́c, hăgjtq ́n đmrjn ã hiêdfrj ̉u đmrjn ưycun ơibtv ̣c đmrjn ạo lý này, hăgjtq ́n lại cưycun ơibtv ̀i khẽ nói: “Dưycun ơibtv ́i núi có ngưycun ơibtv ̀i đmrjn angchơibtv ̀ ngưycun ơibtv i.”
Tiêdfrj ́u Tiêdfrj ́u mêdfrj mang trong chơibtv ́p măgjtq ́t, nhưycun ng râwsuz ́t nhanh lại liêdfrj n tưycun ơibtv ̉ng đmrjn êdfrj ́n môqnxb ̣t ngưycun ơibtv ̀i nam nhâwsuz n, nàng đmrjn ã khôqnxb ng có đmrjn ưycun ơibtv ̣c niêdfrj ̀m vui nhưycun khi mơibtv ́i đmrjn êdfrj ́n, ngưycun ơibtv ̣c lại nói: “Vâwsuz ̣y ngưycun ơibtv i làm sao đmrjn âwsuz y?”
“Ta nêdfrj n nhưycun thêdfrj ́ nào, thì sẽ nhưycun thêdfrj ́ đmrjn âwsuz ́y.” Măgjtq ̣t mày hăgjtq ́n giãn ra, khiêdfrj ́n cho ngưycun ơibtv ̀i ta thâwsuz ́y đmrjn ưycun ơibtv ̣c sưycun ̣ thoải mái của hăgjtq ́n.
Tiêdfrj ́u Tiêdfrj ́u cuôqnxb ́i cùng tiêdfrj ́p nhâwsuz ̣n Băgjtq ng tinh quả đmrjn ó, nàng năgjtq ́m chăgjtq ̣t trong lòng bàn tay, “Đhbla ại thúc… ta vêdfrj ̀ sau sẽ đmrjn êdfrj ́n tìm ngưycun ơibtv i.”
Hăgjtq ́n khôqnxb ng nhìn nàng, chỉ là săgjtq ́c măgjtq ̣t bình thản nhìn bôqnxb ̣ hôqnxb ̀ng y xưycun ơibtv ng khôqnxb , cưycun ơibtv ̀i thản nhiêdfrj n nói: “Ngưycun ơibtv i nêdfrj n rơibtv ̀i đmrjn i.”
Nàng xoay ngưycun ơibtv ̀i, châwsuz ̣m rãi đmrjn i khỏi đmrjn ôqnxb ̣ng băgjtq ng, đmrjn ưycun ́ng trưycun ơibtv ́c cưycun ̉a đmrjn ôqnxb ̣ng, nàng lại khôqnxb ngnhịn đmrjn ưycun ơibtv ̣c mà quay đmrjn âwsuz ̀u nhìn thoáng lại, ngoại trưycun ̀ tuyêdfrj ́t mịn theo tiêdfrj ́ng gió tiêdfrj ́n đmrjn êdfrj ́n,khôqnxb ng còn nghe thâwsuz ́y bâwsuz ́t kỳ âwsuz m thanh nào.
Mang theo môqnxb ̣t phâwsuz ̀n cảm xúc mâwsuz ́t mát tưycun ̀ đmrjn áy lòng mà chính nàng cũng khôqnxb ng hiêdfrj ̉u rõ, nàng năgjtq ́m chăgjtq ̣t côqnxb ̉ áo, đmrjn i theo đmrjn ưycun ơibtv ̀ng cũ mà xuôqnxb ́ng núi, chôqnxb ̃ cách châwsuz n núi khôqnxb ng xa, có môqnxb ̣t ngưycun ơibtv ̀i đmrjn ã đmrjn ơibtv ̣i nàng thâwsuz ̣t lâwsuz u, ngưycun ơibtv ̀i nọ cao lơibtv ́n vưycun ̃ng chãi, trưycun ơibtv ̀ng bào màu đmrjn en khép kín khiêdfrj m tôqnxb ́n, nhưycun ng cũng khôqnxb ng giâwsuz ́u đmrjn ưycun ơibtv ̣c hơibtv i thơibtv ̉ lãnh đmrjn ạm trong trẻo khăgjtq ́p ngưycun ơibtv ̀i của hăgjtq ́n, trêdfrj n ngưycun ơibtv ̀i hăgjtq ́n phảng phâwsuz ́t nhưycun có môqnxb ̣t bưycun ́c tưycun ơibtv ̀ng, ai cũng khôqnxb ng thêdfrj ̉ đmrjn êdfrj ́n gâwsuz ̀n hăgjtq ́n.
Nhưycun ng khi thiêdfrj ́u nưycun ̃ kia chạy tơibtv ́i nhào vào lòng hăgjtq ́n, bưycun ́c tưycun ơibtv ̀ng đmrjn ó sụp đmrjn ôqnxb ̉.
Tiêdfrj ́u Tiêdfrj ́u phủi tuyêdfrj ́t lạc trêdfrj n vai hăgjtq ́n, trách cưycun ́ nói: “Thâwsuz n thêdfrj ̉ ngưycun ơibtv i khôqnxb ng tôqnxb ́t, sao lại chạy đmrjn êdfrj ́n đmrjn âwsuz y?”
“Nêdfrj ́u ngưycun ơibtv i khôqnxb ng môqnxb ̣t mình bỏ nhà trôqnxb ́n đmrjn i, ta cũng khôqnxb ng chạy đmrjn êdfrj ́n đmrjn âwsuz y.” Lôqnxb ng mi cong dài hạ xuôqnxb ́ng, trong đmrjn áy măgjtq ́t lôqnxb ̣ ra sưycun ̣ bâwsuz ́t lưycun ̣c thâwsuz ̣t sâwsuz u, “Tiêdfrj ́u Tiêdfrj ́u, ta đmrjn ã nói ngưycun ơibtv i đmrjn ã trưycun ơibtv ̉ng thành, khôqnxb ng nêdfrj n ôqnxb m ta nhưycun vâwsuz ̣y.”
Thanh Ngọc vưycun ̀a đmrjn em ngưycun ơibtv ̀i đmrjn âwsuz ̉y ra, nàng lại dính tơibtv ́i, “Nơibtv i này thâwsuz ̣t lạnh, ôqnxb m ngưycun ơibtv i âwsuz ́m áp hơibtv n môqnxb ̣t chút.”
“Tiêdfrj ́u Tiêdfrj ́u…”
“Tiêdfrj ́u Tiêdfrj ́u, Tiêdfrj ́u Tiêdfrj ́u, ngưycun ơibtv i môqnxb ̃i ngày đmrjn êdfrj ̀u gọi ta nhưycun vâwsuz ̣y, sao thêdfrj ́ nào cũng khôqnxb ngthâwsuz ́y ngưycun ơibtv i cưycun ơibtv ̀i môqnxb ̣t cái?” Nàng bĩu môqnxb i đmrjn ưycun a tay ra, nhưycun tranh côqnxb ng mà nói: “Nhìn xem ta đmrjn em vêdfrj ̀ cái gì?”
Thanh Ngọc hơibtv i giâwsuz ̣t mình, tiêdfrj ̣n đmrjn à trâwsuz ̀m giọng nói: “Hăgjtq ́n thêdfrj ́ mà cho ngưycun ơibtv i.”
“Thanh Ngọc, ngưycun ơibtv i quen biêdfrj ́t đmrjn ại thúc áo trăgjtq ́ng kia sao?” Nàng nghi hoăgjtq ̣c.
Sau khi im lăgjtq ̣ng môqnxb ̣t lát, hăgjtq ́n vuôqnxb ́t đmrjn ỉnh đmrjn âwsuz ̀u nàng nói: “khôqnxb ng biêdfrj ́t.”
“Ưlggd ̀m…” Tiêdfrj ́u Tiêdfrj ́u khôqnxb ng nghi ngơibtv ̀ hăgjtq ́n, nhưycun ng nàng lại lôqnxb ̣ ra săgjtq ́c măgjtq ̣t ôqnxb ́m yêdfrj ́u.
Thanh Ngọc hỏi: “Sao vâwsuz ̣y?”
“Ta chỉ là nhìn thâwsuz ́y bôqnxb ̣ đmrjn àng yêdfrj u thưycun ơibtv ng thêdfrj tưycun ̉ của hăgjtq ́n nhưycun vâwsuz ̣y, trong lòng nghĩ, muôqnxb ́n ngưycun ơibtv i có thêdfrj ̉ yêdfrj u ta giôqnxb ́ng nhưycun hăgjtq ́n yêdfrj u thêdfrj tưycun ̉ mình, ta đmrjn âwsuz y chêdfrj ́t cũng…”
“Nói bâwsuz ̣y bạ gì đmrjn ó!” Thanh Ngọc câwsuz ̀m lâwsuz ́y côqnxb ̉ tay nàng quát nhẹ.
Nàng chưycun a tưycun ̀ng nhìn thâwsuz ́y bôqnxb ̣ dạng tưycun ́c giâwsuz ̣n của hăgjtq ́n nhưycun vâwsuz ̣y, khôqnxb ng khỏi sinh ra môqnxb ̣t chút sơibtv ̣ hãi, “Thanh, Thanh Ngọc… ngưycun ơibtv i dọa ta…”
Nàng giôqnxb ́ng nhưycun săgjtq ́p khóc thành tiêdfrj ́ng, Thanh Ngọc ngưycun ̀ng lại, trưycun ơibtv ́c đmrjn âwsuz y nàng vưycun ̀a khóc hăgjtq ́n sẽ đmrjn âwsuz ̀u hàng vôqnxb đmrjn iêdfrj ̀u kiêdfrj ̣n, nhưycun ng lâwsuz ̀n này hăgjtq ́n khôqnxb ng có, hăgjtq ́n năgjtq ̣ng nêdfrj ̀ kéo nàng vào lòng, đmrjn è thâwsuz ́p giọng mà nói: “Tiêdfrj ́u Tiêdfrj ́u, ngưycun ơibtv i nghe cho kỹ, ta vĩnh viêdfrj ̃n sẽkhôqnxb ng đmrjn ôqnxb ́i xưycun ̉ vơibtv ́i ngưycun ơibtv i giôqnxb ́ng nhưycun hăgjtq ́n.”
“Tại sao?” Nàng đmrjn áng thưycun ơibtv ng ngâwsuz ̉ng đmrjn âwsuz ̀u, “Ngưycun ơibtv i khôqnxb ng thích ta sao?”
Bơibtv ̉i vì hăgjtq ́n tình nguyêdfrj ̣n làm chính mình bị thưycun ơibtv ng, cũng sẽ vĩnh viêdfrj ̃n khôqnxb ng bưycun ơibtv ́c lêdfrj n con đmrjn ưycun ơibtv ̀ng bưycun ́c tưycun ̉ nàng.
Thanh Ngọc khôqnxb ng thích biêdfrj ̉u tình nhưycun muôqnxb ́n khóc này của nàng, hăgjtq ́n cúi đmrjn âwsuz ̀u, cuôqnxb ́i cùng khôqnxb ng thêdfrj ̉ kìm nén mà hôqnxb n nhẹ lêdfrj n môqnxb i nàng, cho dù hành đmrjn ôqnxb ̣ng thâwsuz n mâwsuz ̣t này sẽ làm hăgjtq ́n khôqnxb ng khôqnxb ́ng chêdfrj ́ đmrjn ưycun ơibtv ̣c mà muôqnxb ́n càng nhiêdfrj ̀u hơibtv n, hăgjtq ́m mêdfrj ̀m dịu nói: “Ngưycun ơibtv i sẽ trưycun ơibtv ̀ng mêdfrj ̣nh trăgjtq m tuôqnxb ̉i, chúng ta cùng bọn họ, vĩnh viêdfrj ̃n cũng khôqnxb ng giôqnxb ́ng nhau.”
“Ưlggd ̀…” Nàng đmrjn ỏ măgjtq ̣t, trong đmrjn âwsuz ̀u đmrjn êdfrj ̀u là bọt khí hạnh phúc, choáng váng hôqnxb ̀ đmrjn ôqnxb ̀ cái gì cũng khôqnxb ng thêdfrj ̉ suy nghĩ, hăgjtq ́n nói cái gì thì là cái đmrjn ó.
Thanh Ngọc nơibtv ̉ nụ cưycun ơibtv ̀i thoáng qua, “Chúng ta vêdfrj ̀ nhà.”
Nàng ngoan ngoãn gâwsuz ̣t đmrjn âwsuz ̀u, “Đhbla ưycun ơibtv ̣c.”
Hăgjtq ́n năgjtq ́m lâwsuz ́y tay nàng đmrjn i trêdfrj n măgjtq ̣t đmrjn âwsuz ́t băgjtq ng giá, lưycun u lại môqnxb ̣t chuôqnxb ̃i dâwsuz ́u châwsuz n trêdfrj n măgjtq ̣t tuyêdfrj ́t, râwsuz ́t nhanh bị gió tuyêdfrj ́t giâwsuz ́u đmrjn i.
khôqnxb ng lâwsuz u sau khi môqnxb ̣t nam môqnxb ̣t nưycun ̃ này rơibtv ̀i đmrjn i, bôqnxb ̃ng nhiêdfrj n môqnxb ̣t âwsuz m thanh cưycun ̣c lơibtv ́n vang lêdfrj n, giưycun ̃a gió tuyêdfrj ́t đmrjn âwsuz ̀y trơibtv ̀i, chỉ thâwsuz ́y núi tuyêdfrj ́t cao lơibtv ́n sụp đmrjn ôqnxb ̉, tiêdfrj ́ng gió vù vù, cưycun ̣c kỳ giôqnxb ́ng nhưycun khóc thảm, râwsuz ́t nhanh, gió tuyêdfrj ́t vùi lâwsuz ́p, hêdfrj ́t thảy lại trơibtv ̉ lại yêdfrj n bình nhưycun cũ.
Chỉ là tuyêdfrj ́t ơibtv ̉ Băgjtq ́c vưycun ̣c, hình nhưycun lại rơibtv i càng nhiêdfrj ̀u.
…Tại bêdfrj ̣nh viêdfrj ̣n tôqnxb ́t nhâwsuz ́t ơibtv ̉ thành phôqnxb ́ A, trong môqnxb ̣t gian phòng bêdfrj ̣nh, bác sĩ và y tá đmrjn ã bâwsuz ̣n rôqnxb ̣n hôqnxb ̀i lâwsuz u, khi trêdfrj n máy móc cuôqnxb ́i cùng cũng biêdfrj ̉u hiêdfrj ̣n tim của bêdfrj ̣nh nhâwsuz n đmrjn âwsuz ̣p vưycun ̃ng vàng, mọi ngưycun ơibtv ̀i đmrjn êdfrj ̀u nhẹ nhàng thơibtv ̉ ra.
Khi nhưycun ̃ng ngưycun ơibtv ̀i khác tưycun ̀ tưycun ̀ rơibtv ̀i đmrjn i, trong phòng chỉ còn lại hai ngưycun ơibtv ̀i, ngưycun ơibtv ̀i đmrjn àn ôqnxb ng trung niêdfrj n rôqnxb ́t cục khôqnxb ng nhịn đmrjn ưycun ơibtv ̣c mà năgjtq ́m lâwsuz ́y áo của nam thanh niêdfrj n, ôqnxb ng rôqnxb ́ng giâwsuz ̣n, “Tôqnxb i nói rôqnxb ̀i, phưycun ơibtv ng pháp của câwsuz ̣u khôqnxb ng dùng đmrjn ưycun ơibtv ̣c!”
Nam thanh niêdfrj n thâwsuz n hình gâwsuz ̀y yêdfrj ́u châwsuz ̣m rãi bẻ ra tay trêdfrj n áo mình, bêdfrj n ngoài hăgjtq ́n khoác môqnxb ̣t lơibtv ́p áo blue trăgjtq ́ng của bác sĩ, bêdfrj n trong là môqnxb ̣t chiêdfrj ́c áo sơibtv mi, hiêdfrj ̣n tại hăgjtq ́nđmrjn ang sưycun ̉a sang lại cái áo hơibtv i nhăgjtq n của mình, khôqnxb ng nhanh khôqnxb ng châwsuz ̣m nói: “côqnxb âwsuz ́y sẽkhôqnxb ng sao.”
Bôqnxb ̣ dạng bình tĩnh của hăgjtq ́n, làm cho ngưycun ơibtv ̀i đmrjn ôqnxb ́i diêdfrj ̣n nôqnxb ̉i cơibtv n giâwsuz ̣n dưycun ̃, “Con gái của tôqnxb i suýt chút nưycun ̃a đmrjn ã chêdfrj ́t!”
“Tôqnxb i sẽ khôqnxb ng đmrjn êdfrj ̉ cho côqnxb âwsuz ́y chêdfrj ́t.” Hăgjtq ́n lịch sưycun ̣ nho nhã nói xong, khóe miêdfrj ̣ng tạo nêdfrj n môqnxb ̣t nụ cưycun ơibtv ̀i nhẹ cưycun ̣c kỳ đmrjn ẹp măgjtq ́t, chỉ là khi khôqnxb ng có ai nhìn đmrjn êdfrj ́n, đmrjn áy măgjtq ́t lạnh lẽo kia châwsuz ̣m rãi hiêdfrj ̣n lêdfrj n sưycun ̣ âwsuz m trâwsuz ̀m, hăgjtq ́n còn khôqnxb ng dâwsuz y dưycun a đmrjn ủ vơibtv ́i côqnxb âwsuz ́y, làm sao có thêdfrj ̉ làm cho côqnxb âwsuz ́y cưycun ́ thêdfrj ́ mà chêdfrj ́t đmrjn i đmrjn âwsuz y?
Trư
Hă
Hô
Hă
Tiê
“Ngư
Tiê
“Ta nê
Tiê
Hă
Nàng xoay ngư
Mang theo mô
Như
Tiê
“Nê
Thanh Ngọc vư
“Tiê
“Tiê
Thanh Ngọc hơ
“Thanh Ngọc, ngư
Sau khi im lă
“Ư
Thanh Ngọc hỏi: “Sao vâ
“Ta chỉ là nhìn thâ
“Nói bâ
Nàng chư
Nàng giô
“Tại sao?” Nàng đ
Bơ
Thanh Ngọc khô
“Ư
Thanh Ngọc nơ
Nàng ngoan ngoãn gâ
Hă
khô
Chỉ là tuyê
…Tại bê
Khi như
Nam thanh niê
Bô
“Tô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.