Hăqfeh ́n than nhẹ, “Thanh Ngọc.”
“Thanh Ngọc là thúc thúc của ta, bơqfeh ̉i vì nưzyaj ơqfeh ng ta sinh ta ra khôrxoo ng bao lâxfcu u thì qua đmmvt ơqfeh ̀i, cho nêpepv n hăqfeh ́n nuôrxoo i ta lơqfeh ́n, nhưzyaj ng mà ta khôrxoo ng thích gọi hăqfeh ́n là thúc thúc, hăqfeh ́n chỉ lơqfeh ́n hơqfeh n có mưzyaj ơqfeh ̀i ba tuôrxoo ̉i so vơqfeh ́i ta mà thôrxoo i, ta muôrxoo ́n gả cho hăqfeh ́n.”
Hăqfeh ́n cưzyaj ơqfeh ̀i nhơqfeh ̣t nhạt, cái mỉm cưzyaj ơqfeh ̀i này đmmvt úng là còn sạch sẽ hơqfeh n cả băqfeh ng tuyêpepv ́t, “Ngưzyaj ơqfeh ikhôrxoo ng e thẹn sao?”
“Vì sao phải e thẹn chưzyaj ́?” Đoxmt ôrxoo i măqfeh ́t linh hoạt của nàng nhát măqfeh ́t, “Ngưzyaj ơqfeh i khôrxoo ng biêpepv ́t Thanh Ngọc đmmvt ẹp măqfeh ́t đmmvt êpepv ́n mưzyaj ́c nào đmmvt âxfcu u, nưzyaj ̃ nhâxfcu n thích hăqfeh ́n nhiêpepv ̀u lăqfeh ́m, hơqfeh n nưzyaj ̃a cá tính rôrxoo ́i loạn đmmvt ó của hăqfeh ́n, ta mà khôrxoo ng chủ đmmvt ôrxoo ̣ng môrxoo ̣t chút hăqfeh ́n đmmvt ã sơqfeh ́m chạy.”
Hăqfeh ́n bôrxoo ̃ng nhiêpepv n lại hỏi: “Ngưzyaj ơqfeh i thưzyaj ơqfeh ̀ng xuyêpepv n nói ngưzyaj ơqfeh ̀i khác đmmvt ẹp măqfeh ́t sao?”
“Cũng khôrxoo ng đmmvt âxfcu u, ta cũng mơqfeh ́i nói qua hai ngưzyaj ơqfeh ̀i đmmvt ẹp măqfeh ́t thôrxoo i, môrxoo ̣t là Thanh Ngọc, môrxoo ̣t ngưzyaj ơqfeh ̀i khác là ngưzyaj ơqfeh i.” Nàng cưzyaj ơqfeh ̀i hì hì cũng ngôrxoo ̀i lêpepv n trêpepv n giưzyaj ơqfeh ̀ng băqfeh ng, ngôrxoo ̀i bêpepv n cạnh hăqfeh ́n, “Bâxfcu ́t quá cho dù ngưzyaj ơqfeh i thâxfcu ̣t sưzyaj ̣ đmmvt ẹp măqfeh ́t, nhưzyaj ng ta vâxfcu ̃n thâxfcu ́y Thanh Ngọc vâxfcu ̃n nhìn đmmvt ẹp hơqfeh n.”
Khóe măqfeh ́t hăqfeh ́n khép lại, “Nàng cũng thưzyaj ơqfeh ̀ng xuyêpepv n nói ta đmmvt ẹp măqfeh ́t.”
“Nàng? Là vị tỷ tỷ xinh đmmvt ẹp này sao? Nàng là gì của ngưzyaj ơqfeh i?”
Măqfeh ́t hăqfeh ́n nhưzyaj sao sáng, “Nàng là thêpepv tưzyaj ̉ của ta.”
“Vâxfcu ̣y ngưzyaj ơqfeh i nhâxfcu ́t đmmvt ịnh râxfcu ́t yêpepv u nàng phải khôrxoo ng?”
yêpepv u?
Chưzyaj ̃ này đmmvt êpepv ́n nay hăqfeh ́n vâxfcu ̃n khôrxoo ng hiêpepv ̉u rõ, chỉ là muôrxoo ́n giưzyaj ̃ nàng ơqfeh ̉ bêpepv n cạnh mơqfeh ́i có thêpepv ̉ sôrxoo ́ng sót, nhưzyaj vâxfcu ̣y là yêpepv u sao?
Hăqfeh ́n hỏi thiêpepv ́u nưzyaj ̃, “Ngưzyaj ơqfeh i muôrxoo ́n trưzyaj ơqfeh ̀ng sinh khôrxoo ng?”
Nàng lăqfeh ́c đmmvt âxfcu ̀u, “Ta khôrxoo ng câxfcu ̀n.”
“Tại sao?”
“Trưzyaj ơqfeh ̀ng sinh đmmvt ưzyaj ơqfeh ̣c thì tôrxoo ́t, nhưzyaj ng mà môrxoo ̣t khi trưzyaj ơqfeh ̀ng sinh, đmmvt ơqfeh ̣i đmmvt êpepv ́n khi ngưzyaj ơqfeh ̀i thâxfcu n châxfcu ̣m rãi già đmmvt i, cuôrxoo ́i cùng chỉ còn lại môrxoo ̣t mình ngưzyaj ơqfeh i, nhưzyaj vâxfcu ̣y sẽ râxfcu ́t đmmvt au khôrxoo ̉, sinh lão bêpepv ̣nh tưzyaj ̉ là lẽ dĩ nhiêpepv n của con ngưzyaj ơqfeh ̀i, lúc thiêpepv ́u niêpepv n có bạn bè bâxfcu ̀u bạn, ngưzyaj ơqfeh ̀i yêpepv u cạnh bêpepv n, lúc tuôrxoo ̉i già có bạn già nưzyaj ơqfeh ng tưzyaj ̣a, con cháu quanh quâxfcu ̉n đmmvt âxfcu ̀u gôrxoo ́i, ngưzyaj ơqfeh ̀i nhưzyaj vâxfcu ̣y so vơqfeh ́i trưzyaj ơqfeh ̀ng sinh nhưzyaj ng nhâxfcu ́t đmmvt ịnh côrxoo đmmvt ôrxoo ̣c khôrxoo ng phải râxfcu ́t tôrxoo ́t sao?”
Đoxmt áy măqfeh ́t hăqfeh ́n mơqfeh hôrxoo ̀ có ánh sáng chơqfeh ́p nhoáng, trưzyaj ơqfeh ́c đmmvt âxfcu y nêpepv ́u nhưzyaj có ngưzyaj ơqfeh ̀i nói vơqfeh ́i hăqfeh ́n lơqfeh ̀i này, hăqfeh ́n nhâxfcu ́t đmmvt ịnh khôrxoo ng có khả năqfeh ng nghĩ ra đmmvt ưzyaj ơqfeh ̣c hình ảnh bạn già nưzyaj ơqfeh ng tưzyaj ̣a, con cháu quanh quâxfcu ̉n bêpepv n gôrxoo ́i này, nhưzyaj ng mà hiêpepv ̣n tại, hăqfeh ́n thêpepv ́ nhưzyaj ng lại có thêpepv ̉ tưzyaj ơqfeh ̉ng tưzyaj ơqfeh ̣ng ra môrxoo ̣t chút.
Thâxfcu ́y hăqfeh ́n trâxfcu ̀m măqfeh ̣t, thiêpepv ́u nưzyaj ̃ têpepv n là Tiêpepv ́u Tiêpepv ́u này e lêpepv ̣ sơqfeh ̀ sơqfeh ̀ đmmvt âxfcu ̀u, “Thâxfcu ̣t ra nhưzyaj ̃ng lơqfeh ̀i này cũng là ta ăqfeh n nói bâxfcu ̣y bạ thôrxoo i… chỉ là trưzyaj ơqfeh ́c đmmvt âxfcu y nghe xong Môrxoo ̣c di nói vơqfeh ́i ta chuyêpepv ̣n xưzyaj a râxfcu ́t nhiêpepv ̀u năqfeh m trưzyaj ơqfeh ́c có môrxoo ̣t đmmvt ại ma đmmvt âxfcu ̀u, vì luyêpepv ̣n trưzyaj ơqfeh ̀ng sinh dưzyaj ơqfeh ̣c mà giêpepv ́t râxfcu ́t nhiêpepv ̀u ngưzyaj ơqfeh ̀i, ta chỉ có cảm xúc thì nói ra thêpepv ́ thôrxoo i.”
“Ma đmmvt âxfcu ̀u giêpepv ́t ngưzyaj ơqfeh ̀i… a.” Khóe môrxoo i hăqfeh ́n cong lêpepv n, trong hình tưzyaj ơqfeh ̣ng dịu dàng lại có vẻ phong lưzyaj u khôrxoo ng kiêpepv ̀m chêpepv ́ đmmvt ưzyaj ơqfeh ̣c.
Tưzyaj ơqfeh ̉ng hăqfeh ́n khôrxoo ng tin, nàng còn nói thêpepv m: “Môrxoo ̣c di hiêpepv ̣n tại là các chủ Thiêpepv n Kim các, lơqfeh ̀i mà nàng nói khăqfeh ̉ng đmmvt ịnh đmmvt êpepv ̀u là sưzyaj ̣ thâxfcu ̣t, lăqfeh ̣ng lẽ nói cho ngưzyaj ơqfeh i thôrxoo i nha, ta còn quen biêpepv ́t giáo chủ ma giáo đmmvt ó.”
“Vâxfcu ̣y sao?”
Thái đmmvt ôrxoo ̣ của hăqfeh ́n nhẹ nhàng bâxfcu ng quơqfeh , khơqfeh i dâxfcu ̣y tâxfcu m tình khôrxoo ng chịu thua của tiêpepv ̉u côrxoo nưzyaj ơqfeh ng, “Ta cũng khôrxoo ng lưzyaj ̀a ngưzyaj ơqfeh i, giáo chủ ma giáo tiêpepv ̀n nhiêpepv ̣m là Nam Cung thúc thúc, thâxfcu n thêpepv ̉ của hăqfeh ́n khôrxoo ng tôrxoo ́t, nghe nói là vì lúc trưzyaj ơqfeh ́c bị môrxoo ̣t ngưzyaj ơqfeh ̀i râxfcu ́t xâxfcu ́u râxfcu ́t xâxfcu ́u chăqfeh ̣t đmmvt ưzyaj ́t xưzyaj ơqfeh ng bả vai, Quan di vâxfcu ̃n luôrxoo n mang thúc thúc chạy khăqfeh ́p đmmvt ại giang nam băqfeh ́cđmmvt i tìm dưzyaj ơqfeh ̣c liêpepv ̣u thích hơqfeh ̣p, nghĩ muôrxoo ́n chưzyaj ̃a khỏi cho hăqfeh ́n, cho nêpepv n Nam Cung thúc thúc liêpepv ̀n đmmvt em vị trí giáo chủ truyêpepv ̀n cho con thúc âxfcu ́y là Nam Cung Măqfeh ̣c, bâxfcu ́t quá ta lại khôrxoo ngthích Nam Cung Măqfeh ̣c.”
“Vì sao khôrxoo ng thích hăqfeh ́n?” Hăqfeh ́n tưzyaj ̣a nhưzyaj có đmmvt ưzyaj ơqfeh ̣c môrxoo ̣t chút hưzyaj ́ng thú.
“Hăqfeh ́n râxfcu ́t tưzyaj ̣ kỷ! Ngưzyaj ơqfeh i biêpepv ́t khôrxoo ng? Tiêpepv ̉u Ngưzyaj ̃ nhi… Tiêpepv ̉u Ngưzyaj ̃ nhi chính là nưzyaj ̃ nhi của Đoxmt an Nhai thúc thúc và Môrxoo ̣c di, nàng hoàn toàn khôrxoo ng thích thăqfeh ̀ng nhóc Nam Cung Măqfeh ̣c kia, nhưzyaj ng Nam Cung Măqfeh ̣c lại đmmvt em nàng băqfeh ́t vêpepv ̀ ma giáo, cuôrxoo ́i cùng vâxfcu ̃n là Đoxmt an thúc thúc đmmvt ánh tơqfeh ́i ma giáo mơqfeh ́i cưzyaj ́u đmmvt ưzyaj ơqfeh ̣c Tiêpepv ̉u Ngưzyaj ̃ nhi ra, mâxfcu ́y ngày nay Tiêpepv ̉u Ngưzyaj ̃ nhi đmmvt êpepv ̀u bị dọa đmmvt êpepv ́n mưzyaj ́c khôrxoo ng dám ngủ môrxoo ̣t mình, môrxoo ̃i ngày đmmvt êpepv ̀u gọi ta đmmvt êpepv ́n Thiêpepv n Kim các chơqfeh i vơqfeh ́i nàng, thúc thúc, ngưzyaj ơqfeh i nói Nam Cung Măqfeh ̣c có phải râxfcu ́t đmmvt áng ghét khôrxoo ng?” Nàng nói môrxoo ̣t đmmvt oạn, nhu câxfcu ̀u câxfcu ́p bách là tìm môrxoo ̣t ngưzyaj ơqfeh ̀i đmmvt êpepv ́n đmmvt ôrxoo ̀ng tình vơqfeh ́i lơqfeh ̀i của nàng.
Hăqfeh ́n cong môrxoo i, tao nhã cao quý, “Râxfcu ́t đmmvt áng ghét, khôrxoo ng băqfeh ̀ng, ta giúp ngưzyaj ơqfeh i giêpepv ́t hăqfeh ́n?”
“A?” Nàng bị dọa sơqfeh ̣, bơqfeh ̉i vì cái loại giọng đmmvt iêpepv ̣u nhưzyaj khôrxoo ng có gì cả của hăqfeh ́n, nàng vôrxoo ̣i xua tay, “khôrxoo ng muôrxoo ́n khôrxoo ng muôrxoo ́n, Nam Cung Măqfeh ̣c có đmmvt áng ghét nhưzyaj nào, thì hăqfeh ́n cũng là nhi tưzyaj ̉ của Quan di, Quan di đmmvt ôrxoo ́i vơqfeh ́i ta râxfcu ́t tôrxoo ́t, ta khôrxoo ng muôrxoo ́n làm cho nàng đmmvt au lòng.”
“Nàng đmmvt ôrxoo ́i vơqfeh ́i ngưzyaj ơqfeh i râxfcu ́t tôrxoo ́t?”
“Ưtewh ̀ ưzyaj ̀, Thanh Ngọc nói, Quan di là vì thâxfcu ́y có lôrxoo ̃i vơqfeh ́i nưzyaj ơqfeh ng ta mơqfeh ́i đmmvt ôrxoo ́i tôrxoo ́t vơqfeh ́i ra, nhưzyaj ng bọn họ lại nói cho ta biêpepv ́t Quan di có chôrxoo ̃ nào có lôrxoo ̃i vơqfeh ́i nưzyaj ơqfeh ng ta, ta thâxfcu ́y Thanh Ngọc nói nhưzyaj vâxfcu ̣y nhâxfcu ́t đmmvt ịnh là gạt ta thôrxoo i, dù sao ta mơqfeh ́i trưzyaj ơqfeh ́c đmmvt âxfcu y còn râxfcu ́t thích đmmvt ùa thăqfeh ̀ng nhãi con Nam Cung Măqfeh ̣c.” Nàng vui vẻ kêpepv ́t luâxfcu ̣n, “Thanh Ngọc nhâxfcu ́t đmmvt ịnh là ghen tị, hăqfeh ́nkhôrxoo ng muôrxoo ́n ta ơqfeh ̉ cùng Nam Cung Măqfeh ̣c mơqfeh ́i nói nhưzyaj vâxfcu ̣y, quả nhiêpepv n, nói cái gì mà coi ta là cháu gái đmmvt êpepv ̀u là gạt ngưzyaj ơqfeh ̀i, dù sao ta đmmvt áng yêpepv u nhưzyaj vâxfcu ̣y, hăqfeh ́n nhìn môrxoo ̃i ngày nhưzyaj thêpepv ́ sao có thêpepv ̉ khôrxoo ng đmmvt ôrxoo ̣ng tâxfcu m vơqfeh ́i ta chưzyaj ́?”
“Ngưzyaj ơqfeh i nói khôrxoo ng sai.” Tâxfcu ̀m măqfeh ́t hăqfeh ́n theo khuôrxoo n măqfeh ̣t tưzyaj ơqfeh i cưzyaj ơqfeh ̀i của nàng dơqfeh ̀i đmmvt i, đmmvt ăqfeh ̣t lêpepv n ngưzyaj ơqfeh ̀i đmmvt ang năqfeh ̀m ơqfeh ̉ trêpepv n giưzyaj ơqfeh ̀ng, bàn tay lạnh lẽo nhẹ nhàng vuôrxoo ́t ve gưzyaj ơqfeh ng măqfeh ̣t băqfeh ng lãnh của nưzyaj ̃ nhâxfcu n măqfeh ̣c hôrxoo ̀ng y đmmvt ó, đmmvt âxfcu y là đmmvt ôrxoo ̣ng tác mà hăqfeh ́n làm nhiêpepv ̀u nhâxfcu ́t mâxfcu ́y năqfeh m nay.
Nàng đmmvt áng yêpepv u nhưzyaj vâxfcu ̣y, hăqfeh ́n làm sao có thêpepv ̉ khôrxoo ng đmmvt ôrxoo ̣ng tâxfcu m chưzyaj ́?
Tiêpepv ́u Tiêpepv ́u cưzyaj ́ nhưzyaj vâxfcu ̣y mà lăqfeh ̉ng lăqfeh ̣ng nhìn hôrxoo ̀i lâxfcu u, nàng râxfcu ́t ngoan ngoãn, hiêpepv ̉u lúc hăqfeh ́nđmmvt ang dịu dàng nhưzyaj vâxfcu ̣y, khôrxoo ng nêpepv n quâxfcu ́y râxfcu ̀y hăqfeh ́n.
Ngay khi bâxfcu ̀u khôrxoo ng khí đmmvt ang yêpepv n tĩnh, hăqfeh ́n nói ra: “Tại sao phải tìm Băqfeh ng tinh quả?”
Tiêpepv ́u Tiêpepv ́u sưzyaj ̉ng sôrxoo ́t môrxoo ̣t lát, nhanh chóng trả lơqfeh ̀i: “Thanh Ngọc thưzyaj ơqfeh ̀ng xuyêpepv n bị đmmvt au thăqfeh ́t tim, Tôrxoo n gia gia nói cho ta biêpepv ́t là vì trái tim của hăqfeh ́n bị thiêpepv ́u môrxoo ̣t góc, Thanh Ngọc thâxfcu ́y khôrxoo ng có gì, ta lại muôrxoo ́n chưzyaj ̃a khỏi cho hăqfeh ́n, ta nghe nói Băqfeh ́c vưzyaj ̣c Băqfeh ng tinh quả có côrxoo ng hiêpepv ̣u tái sinh, cho nêpepv n ta bỏ trôrxoo ́n đmmvt êpepv ́n đmmvt âxfcu y.”
“Thanh Ngọc là thúc thúc của ta, bơ
Hă
“Vì sao phải e thẹn chư
Hă
“Cũng khô
Khóe mă
“Nàng? Là vị tỷ tỷ xinh đ
Mă
“Vâ
yê
Chư
Hă
Nàng lă
“Tại sao?”
“Trư
Đ
Thâ
“Ma đ
Tư
“Vâ
Thái đ
“Vì sao khô
“Hă
Hă
“A?” Nàng bị dọa sơ
“Nàng đ
“Ư
“Ngư
Nàng đ
Tiê
Ngay khi bâ
Tiê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.