Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 236 :

    trước sau   
Tiêizmb́t Nhiêizmb̃m khôjeggng chêizmb́t, Phong Quang sơwzct́m đtqtiã dưnhrẉ đtqtioán đtqtiưnhrwơwzcṭc, nêizmb́u khôjeggng hêizmḅ thôjegǵng sẽ nói nhiêizmḅm vụ của nàng thâpqpḿt bại, trưnhrẉc tiêizmb́p đtqtiưnhrwa nàng rơwzct̀i khỏi thêizmb́ giơwzct́i này, trưnhrwơwzct́c kia nàng băblov́t buôjegg̣c chính mình khôjeggng thèm nghĩ đtqtiêizmb́n đtqtiizmb̉m này, coi nhưnhrw là hăblov́n đtqtiã chêizmb́t rôjegg̀i, nhưnhrwng lúc này bị Đtqtian Nhai nói ra, tâpqpmm tình phưnhrẃc tạp khó mà nói nêizmbn lơwzct̀i, khôjeggng hiêizmb̉u nêizmbn nghĩ cái gì.

Đtqtian Nhai nói: “Hăblov́n thích dùng dưnhrwơwzcṭc đtqtiêizmb̉ khôjegǵng chêizmb́ ngưnhrwơwzct̀i khác, trêizmbn ngưnhrwơwzct̀i Quan Duyêizmḅt Duyêizmḅt có đtqtiôjegg̣c mà hăblov́n hạ, trêizmbn ngưnhrwơwzct̀i Nam Cung Ly cũng có, ngay cả ta cũng vâpqpṃy, chỉ khác ơwzct̉ chôjegg̃, ta sơwzct́m đtqtiã biêizmb́t mà bọn còn còn chăblov̉ng hay biêizmb́t gì.”

Nhăblov́c tơwzct́i đtqtiâpqpmy, săblov́c măbloṿc Môjegg̣c Lưnhrwu Niêizmbn cũng buôjegg̀n, “Chúng ta muôjegǵn tìm nam hài têizmbn Thanh Ngọc kia, nhìn xem hăblov́n có thêizmb̉ giúp Đtqtian Nhai giải đtqtiôjegg̣c hay khôjeggng, khôjeggng biêizmb́t có đtqtiưnhrwơwzcṭc khôjeggng?”

“Chuyêizmḅn này… các ngưnhrwơwzct̀i đtqtii tìm Thanh Ngọc nói đtqtii, hăblov́n bâpqpmy giơwzct̀ đtqtiang săblov́c thuôjegǵc ơwzct̉ nhà bêizmb́p.”

Chỉ cho bọn họ phải đtqtii đtqtiêizmb́n nhà bêizmb́p nhưnhrw thêizmb́ nào, môjegg̣t mình Phong Quang đtqtii vêizmb̀ phòng, nàng nâpqpmng tay xoa xoa huyêizmḅt thái dưnhrwơwzctng, chỉ cảm thâpqpḿy cưnhrẉc kỳ đtqtiau đtqtiâpqpm̀u, lại cảm thâpqpḿy buôjegg̀n cưnhrwơwzct̀i.

Trưnhrwơwzct̀ng sinh dưnhrwơwzcṭc… cưnhrw nhiêizmbn là vì lý do buôjegg̀n cưnhrwơwzct̀i nhưnhrwpqpṃy, hăblov́n giêizmb́t nhiêizmb̀u ngưnhrwơwzct̀i nhưnhrw thêizmb́, càng làm cho ngưnhrwơwzct̀i ta thâpqpḿy châpqpmm chọc là, môjegg̃i khi nhơwzct́ tơwzct́i hăblov́n, đtqtiêizmb̀u là gưnhrwơwzctng măbloṿt dịu dàng đtqtió, ngưnhrwơwzct̀i nhưnhrwblov́n, hoàn toàn khôjeggng thêizmb̉ liêizmbn tưnhrwơwzct̉ng đtqtiêizmb́n hai chưnhrw̃ phát rôjegg̀ kia.


Cách môjegg̣t ngã rẽ, Phong Quang ngâpqpm̀m trôjegg̣m nghe đtqtiưnhrwơwzcṭc tiêizmb́ng khóc, nàng nhìn theo hưnhrwơwzct́ng phát ra âpqpmm thanh, chỉ thâpqpḿy trong môjegg̣t góc kia có môjegg̣t thị nưnhrw̃ đtqtiang khóc thút thít, mà môjegg̣t thị nưnhrw̃ khác đtqtiang an ủi nàng.

“Đtqtiưnhrẁng khóc, ngưnhrwơwzcti mau nín khóc đtqtii, côjegǵc chủ mà nghe thì biêizmb́t làm sao?”

“Tỷ tỷ, mèo con của ta… Tại sao côjegǵc chủ lại muôjegǵn giêizmb́t nó, còn muôjegǵn ta… còn muôjegǵn ta tưnhrẉ mình ra tay… côjegǵc chủ trưnhrwơwzct́c kia khôjeggng phải đtqtiã nói râpqpḿt thích con mèo này, đtqtiêizmb̉ ta nuôjeggi cho tôjegǵt sao?”

Trong tay thị nưnhrw̃ ôjeggm cái gì đtqtió, đtqtiưnhrwơwzcṭc đtqtiăblov́p môjegg̣t tâpqpm̀ng vải thôjegg màu bụi, vải dêizmḅt khôjeggng hoàn toàn bao lại hêizmb́t, nêizmbn ơwzct̉ môjegg̣t góc lôjegg̣ ra môjegg̣t cái châpqpmn mèo bị lôjegg̣t da…

“Ọe!” Phong Quang che miêizmḅng chạy môjegg̣t hôjegg̀i, đtqtiêizmb́n dưnhrwơwzct́i môjegg̣t thâpqpmn câpqpmy, nàng rôjegǵt cục vâpqpm̃nkhôjeggng nhịn đtqtiưnhrwơwzcṭc mà nôjeggn ra.

Phía sau vang lêizmbn môjegg̣t giọng nói trâpqpm̀m tĩnh, “Hạ côjegg nưnhrwơwzctng?”

Đtqtiôjegg̀ng thơwzct̀i, môjegg̣t cái khăblovn tay đtqtiưnhrwa tơwzct́i, nàng nhâpqpṃn lâpqpḿy, đtqtiơwzcṭi nôjeggn xong rôjegg̀i mơwzct́i lau khóe miêizmḅng sạch sẽ, đtqtiơwzct̃ thâpqpmn câpqpmy quay đtqtiâpqpm̀u lại, cưnhrẉc kỳ suy yêizmb́u nói: “côjegǵc chủ.”

“Nàng sao vâpqpṃy?”

wzct̉i vì nhìn thâpqpḿy môjegg̣t màn ghêizmbwzct̉m đtqtió, lơwzct̀i đtqtiêizmb́n bêizmbn miêizmḅng lại bị nàng nuôjegǵt xuôjegǵng, “Ta… bơwzct̉i vì ta mang thai, cho nêizmbn có đtqtiôjeggi khi sẽ buôjegg̀n nôjeggn muôjegǵn ói.”

“Mang thai?” Đtqtiôjeggng Phưnhrwơwzctng Dạ nhâpqpḿt thơwzct̀i ngơwzct̃ ngàng.

Phong Quang có chút xâpqpḿu hôjegg̉, “khôjeggng nêizmbn nói đtqtiêizmb́n thì hơwzctn.”

Mí măblov́t Đtqtiôjeggng Phưnhrwơwzctng Dạ hạ xuôjegǵng, “Hạ côjegg nưnhrwơwzctng… nàng dưnhrẉ tính sinh ra đtqtiưnhrẃa trẻ này sao?”

“Ta cũng khôjeggng biêizmb́t…” Phong Quang ôjeggm bụng, “Ta khôjeggng thêizmb̉ ra quyêizmb́t đtqtiịnh.”


“Hạ côjegg nưnhrwơwzctng, thưnhrẃ lôjegg̃i cho ta nói thăblov̉ng, nàng còn trẻ, cho dù khôjeggng muôjegǵn sinh hạ đtqtiưnhrẃa trẻ này ra, cũng khôjeggng có gì đtqtiáng trách.”

Phong Quang cưnhrẃng ngăblov́c răbloṿn ra môjegg̣t nụ cưnhrwơwzct̀i, “Ta sẽ tưnhrẁ tưnhrẁ câpqpmn nhăblov́c, côjegǵc chủ, thâpqpmn thêizmb̉ của ta khôjeggng tôjegǵt, xin phép cáo tưnhrẁ.”

đtqtii đtqtiưnhrwơwzcṭc môjegg̣t bưnhrwơwzct́c, nàng lại dưnhrẁng bưnhrwơwzct́c châpqpmn, “côjegǵc chủ, ta có đtqtiôjeggi khi cảm thâpqpḿy nhàm chán, khôjeggng biêizmb́t khi rãnh rôjegg̃i có thêizmb̉ đtqtiêizmb́n thưnhrw phòng mưnhrwơwzcṭn mâpqpḿy quyêizmb̉n sách nhìn xemkhôjeggng?”

“Tâpqpḿt nhiêizmbn là đtqtiưnhrwơwzcṭc.” Đtqtiôjeggng Phưnhrwơwzctng Dạ bôjegg̃ng nhiêizmbn cưnhrwơwzct̀i, tưnhrẉa nhưnhrw hoa lêizmbwzct̉ đtqtiâpqpm̀y, tinh khiêizmb́t mà rưnhrẉc rơwzct̃, “Ta sẽ nói vơwzct́i thị vêizmḅ canh cưnhrw̉a, Hạ côjegg nưnhrwơwzctng lúc nào muôjegǵn vào cũng đtqtiưnhrwơwzcṭc.”

“Đtqtia tạ côjegǵc chủ.”

Phong Quang xoay ngưnhrwơwzct̀i, bưnhrwơwzct́c châpqpmn khôjeggng nhanh khôjeggng châpqpṃm, khôjeggng khác gì bình thưnhrwơwzct̀ng, ánh măblov́t nhưnhrw có nhưnhrw khôjeggng kia còn ơwzct̉ sau lưnhrwng nàng, nàng côjegǵ găblov́ng ngụy trang thành bôjegg̣ dạng chưnhrwa hêizmb̀ phát giác đtqtiưnhrwơwzcṭc gì, hỏi ơwzct̉ trong đtqtiâpqpm̀u, “Nói cho ta biêizmb́t hăblov́n có phải Tiêizmb́t Nhiêizmb̃m hay khôjeggng?”

Qua hôjegg̀i lâpqpmu, hêizmḅ thôjegǵng trả lơwzct̀i: “Phải.”

Nàng đtqtiau khôjegg̉ nhăblov́m hai măblov́t lại.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.