Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 235 :

    trước sau   
Ám khí của Đcdqgưvysgơdjfẁng môcvkon đbspua sôcvkó đbspuêibcàu có kịch đbspuôcvkọc, mà đbspuôcvkọc ơdjfw̉ trêibcan Bạo vũ lêibca hoa châwxxsm lại là đbspuôcvkọc của các loại đbspuôcvkọc, tưvysgơdjfwng truyêibcàn có môcvkọt loại hoa têibcan là Môcvkọ dưvysgơdjfwng hoa, môcvkọ trong môcvkò mả, nơdjfw̉ rôcvkọ trêibcan đbspuâwxxśt có châwxxśt đbspuâwxxs̀y thâwxxsy ngưvysgơdjfẁi lúc mărxxc̣t trơdjfẁi lărxxc̣n, khôcvkong ai biêibcát hoa này đbspuêibcán tưvysg̀ đbspuâwxxsu, chỉ biêibcát là vào nărxxcm trărxxcm nărxxcm trưvysgơdjfẃc, nó bôcvkõng nhiêibcan xuâwxxśt hiêibcạn trong chôcvkón võ lâwxxsm cao thủ, môcvkọt khi trúng đbspuôcvkọc, chỉ câwxxs̀n qua môcvkọt hơdjfwi thơdjfw̉ thì nôcvkọi lưvysg̣c sẽ tiêibcau tán, hêibcát hơdjfwi mà chêibcát.

Xuâwxxśt hiêibcạn cùng lúc mơdjfẃi Môcvkọ dưvysgơdjfwng hoa còn có Thâwxxs̀n nôcvkong thảo có thêibcả làm xưvysgơdjfwng trărxxćng mọc thịt, duy trì sưvysg̣ trưvysgơdjfẁng sinh bâwxxśt lão.

cvkọt đbspuóa Môcvkọ dưvysgơdjfwng hoa cuôcvkói cùng đbspuã héo rũ mà chêibcát tưvysg̀ mưvysgơdjfẁi nărxxcm trưvysgơdjfẃc, thưvysǵ duy nhâwxxśt còn chưvysǵa đbspuưvysg̣ng nọc đbspuôcvkọc của nó, chỉ có Bạo vũ lêibca hoa châwxxsm mâwxxśy nărxxcm trưvysgơdjfẃc đbspuưvysgơdjfẉc nhúng vào nọc đbspuôcvkọc của Môcvkọ dưvysgơdjfwng mà tạo thành.

Nhưvysg̃ng thôcvkong tin này, đbspuêibcàu do Môcvkọc Lưvysgu Niêibcan tìm tòi hôcvkòi lâwxxsu trong Tàng thưvysg các của Thiêibcan Kim các mơdjfẃi tìm đbspuủ.

“Theo nhưvysg̃ng thôcvkong tin mà ta tra đbspuưvysgơdjfẉc mà nói, tại nărxxcm trărxxcm nărxxcm trưvysgơdjfẃc xuâwxxśt hiêibcạn môcvkọt thiêibcan tài võ học, thơdjfẁi đbspuibcảm đbspuó hărxxćn còn là môcvkọt thiêibcáu niêibcan, đbspuã trơdjfw̉ thành môcvkọt võ lâwxxsm cao thủ, khi hărxxćn đbspuưvysǵng ơdjfw̉ đbspuỉnh cao nhâwxxśt của võ học thì cũng chỉ mơdjfẃi hai mưvysgơdjfwi mâwxxśy tuôcvkỏi, sau đbspuó võ học đbspuã khôcvkong còn gì đbspuêibcả hărxxćn theo đbspucvkỏi nưvysg̃a, hărxxćn đbspuã biêibcán mâwxxśt môcvkọt thơdjfẁi gian ngărxxćn, nhưvysgng qua hai nărxxcm, khi hărxxćn xuâwxxśt hiêibcạn môcvkọt lâwxxs̀n nưvysg̃a thì đbspuã trơdjfw̉ thành môcvkọt ma đbspuâwxxs̀u giêibcát ngưvysgơdjfẁi, hărxxćn bărxxćt đbspui râwxxśt nhiêibcàu ngưvysgơdjfẁi, cũng giêibcát râwxxśt nhiêibcàu ngưvysgơdjfẁi, hărxxćn đbspuang nghiêibcan cưvysǵu con đbspuưvysgơdjfẁng trưvysgơdjfẁng sinh.”

“Trưvysgơdjfẁng sinh?” Hai chưvysg̃ hưvysgcvkodjfẁ mịt này làm cho trong lòng Phong Quang khôcvkong hiêibcảu sau lại thâwxxśy lạnh cả ngưvysgơdjfẁi.


“Đcdqgúng vâwxxṣy, là trưvysgơdjfẁng sinh chi đbspuạo.” Môcvkọc Lưvysgu Niêibcan nói tiêibcáp: “Nghe nói ngay khi hărxxćn sărxxćp thành côcvkong, xuâwxxśt hiêibcạn ba vị cao thủ, kêibcát quả khi ba vị cao thủ này trọng thưvysgơdjfwng thì cuôcvkói cùng mơdjfẃi giêibcát đbspuưvysgơdjfẉc hărxxćn thay trơdjfẁi hành đbspuạo, mà tưvysg̀ trong phòng của hărxxćn lục soát ra đbspuưvysgơdjfẉc ba thưvysǵ dùng đbspuêibcả luyêibcạn chêibcá trưvysgơdjfẁng sinh dưvysgơdjfẉc gì đbspuó, cũng bị ba ngưvysgơdjfẁi này chia nhau mang vêibcà giao cho hâwxxṣu nhâwxxsn bảo quản.”

Đcdqgan Nhai nói: “khôcvkong phải đbspuem mâwxxśy thưvysǵ đbspuó hủy đbspui, mà là chia ra mang vêibcà, có thêibcả thâwxxśy đbspuưvysgơdjfẉc bọn họ cũng muôcvkón có thêibcả chêibcá ra đbspuưvysgơdjfẉc trưvysgơdjfẁng sinh dưvysgơdjfẉc.”

“Đcdqgúng vâwxxṣy, Đcdqgan Nhai là thôcvkong mình nhâwxxśt, khôcvkong hôcvkỏ là nam nhâwxxsn mà ta xem trọng.” Môcvkọc Lưvysgu Niêibcan tưvysgơdjfwi cưvysgơdjfẁi thâwxxṣt to vơdjfẃi Đcdqgan Nhai, “Nhưvysgng mà thâwxxṣt đbspuáng tiêibcác, bọn họ tuy rărxxc̀ng có vâwxxṣt liêibcạu đbspuêibcả dùng, nhưvysgng cũng khôcvkong nghiêibcan cưvysǵu chêibcá tạo đbspuưvysgơdjfẉc, có lẽ, vị thiêibcan tài đbspuã chêibcát kia còn dùng đbspuêibcán dưvysgơdjfẉc liêibcạu nào khác cũng khôcvkong chưvysg̀ng.”

Phong Quang hỏi: “Ngưvysgơdjfwi nói… Bảo quản ba thưvysǵ đbspuó, phâwxxsn ra là ba ngưvysgơdjfẁi nào?”

“Têibcan đbspuã khôcvkong còn có thêibcả chưvysǵng thưvysg̣c đbspuưvysgơdjfẉc, nhưvysgng ta có thêibcả khărxxc̉ng đbspuịnh ba ngưvysgơdjfẁi này chính là tôcvkỏ tiêibcan của Lạc Dưvysgơdjfwng Quan gia, Thục Trung Đcdqgưvysgơdjfẁng gia và Giang Nam Hạ gia.”

“Là ta, Quan Duyêibcạt Duyêibcạt, còn có tiêibcàn bôcvkói Đcdqgưvysgơdjfẁng môcvkon…”

“Phải, cho nêibcan, ta đbspuoán thâwxxs̀n y kia ra tay vơdjfẃi ba nhà này, nhâwxxśt đbspuịnh là vì hărxxćn đbspuã biêibcát chuyêibcạn trưvysgơdjfẁng sinh dưvysgơdjfẉc tưvysg̀ nărxxcm trărxxcm nărxxcm trưvysgơdjfẃc đbspuó, nhưvysgng đbspuúng là ác giả ác báo, hiêibcạn tại chêibcát đbspui cũng đbspuáng.”

“Khụ khụ!” Đcdqgan Nhai ho khan, trách cưvysǵ nhìn Môcvkọc Lưvysgu Niêibcan.

cvkọc Lưvysgu Niêibcan nhanh chóng phản ưvysǵng lại, nàng rụt lui lại gâwxxs̀n bêibcan ngưvysgơdjfẁi Đcdqgan Nhai, râwxxśt có lôcvkõi nói: “Cái đbspuó… ta nói hơdjfwi thărxxc̉ng thărxxćn, ngưvysgơdjfwi đbspuưvysg̀ng đbspuêibcả ý.”

“khôcvkong sao.” Phong Quang miêibcãn cưvysgơdjfw̃ng cưvysgơdjfẁi cưvysgơdjfẁi, “Các ngưvysgơdjfwi đbspuêibcán, là đbspuêibcả nói cho ta biêibcát nguyêibcan nhâwxxsn tại sao hărxxćn lại đbspuibcan cuôcvkòng nhưvysgwxxṣy sao?”

Đcdqgan Nhai nói: “Ta tơdjfẃi là đbspuêibcả nhărxxćc nhơdjfw̉ ngưvysgơdjfwi, Tiêibcát Nhiêibcãm có lẽ còn chưvysga chêibcát.”

“Ngưvysgơdjfwi nói gì?”

“Trâwxxṣn chiêibcán ơdjfw̉ Hôcvkòi đbspuâwxxs̀u nhai đbspuó ta cũng có tham gia, tùy rărxxc̀ng nhìn thâwxxśy hărxxćn chêibcát là thâwxxṣt, nhưvysgng ta lại thâwxxśy sưvysg̣ tình khôcvkong đbspuơdjfwn giản nhưvysgwxxṣy.” Đcdqgan Nhai bâwxxśt giác nărxxćm chărxxc̣t tay Môcvkọc Lưvysgu Niêibcan, bơdjfw̉i vì hărxxćn có môcvkọt thưvysǵ khủng hoảng khôcvkong biêibcát tại sao, “Có lẽ, hărxxćn trưvysgơdjfẃc mărxxc̣t ngưvysgơdjfwi luôcvkon giưvysg̃ gìn hình tưvysgơdjfẉng âwxxśm áp dịu dàng, nhưvysgng thơdjfẁi gian sôcvkóng ơdjfw̉ ma giáo, hărxxćn đbspuúng là cũng sẽ dịu dàng đbspuôcvkói đbspuãi vơdjfẃi môcvkõi ngưvysgơdjfẁi, nhưvysgng thưvysgơdjfẁng thưvysgơdjfẁng sau môcvkõi môcvkọt phâwxxs̀n dịu dàng, hărxxćn sẽ đbspuem ngưvysgơdjfẁi đbspuó trơdjfw̉ thành vâwxxṣt thí nghiêibcạm đbspuôcvkọc của hărxxćn, hoărxxc̣c là đbspuem ngưvysgơdjfẁi nhôcvkót trong lôcvkòng sărxxćt có thú dưvysg̃, cưvysgơdjfẁi nhìn thú dưvysg̃ xé rách thi thêibcả của họ, bôcvkọ dạng đbspuó nhưvysg là… ai trêibcan thêibcá gian này cũng là đbspuôcvkò chơdjfwi của hărxxćn.”

Ngay cả hărxxćn, cũng phải chịu đbspuưvysg̣ng nhưvysg̃ng thưvysǵ đbspuó.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.