Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 215 :

    trước sau   
Đkfjfưawacơvteèng Cưawac̉u Ca đcuktã tỉnh lại, đcuktoàn ngưawacơvteèi Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m cũng khôubxgng có lý do gì mà lưawacu lại, đcuktoàn ngưawacơvteèi bọn họ muôubxǵn cáo tưawac̀ rơvteèi đcukti, Quan Duyêelrṃt Duyêelrṃt lại âhhih̀m ỹ muôubxǵn xem xong hoa đcuktăpfdxng rôubxg̀i mơvteéi đcukti, bơvteẻi vì nàng vôubxg tình nghe đcuktưawacơvteẹc Kim Lũ nhăpfdx́c tơvteéi hôubxg̣i hoa đcuktăpfdxng ơvteẻ nơvteei này săpfdx́p đcuktêelrḿn. 

Xem hoa đcuktăpfdxng cái gì chưawać? Chỉ là lâhhih́y cơvteé mà thôubxgi, Phong Quang nhìn thâhhih́u ý tưawacơvteẻng trong lòng Quan Duyêelrṃt Duyêelrṃt, nàng ta chính là khôubxgng muôubxǵn trơvteẻ vêelrm̀ côubxǵ Nhâhhihn côubxǵc, muôubxǵn ơvteẻ cùng vơvteéi Nam Cung Ly, Quan Duyêelrṃt Duyêelrṃt lôubxgi kéo Thanh Ngọc vêelrm̀ phía nàng ta, hêelrḿt cách, Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m chỉ có thêelrm̉ ơvteẻ lại Đkfjfưawacơvteèng môubxgn vài ngày, Phong Quang nhìn trong đcuktáy măpfdx́t Thanh Ngọc giâhhih́u đcukti sưawac̣ ngạc nhiêelrmn, cuôubxǵi cùng vâhhih̃n làm trái lại tâhhihm tưawac mà theo Quan Duyêelrṃt Duyêelrṃt.

ubxg̣t ngày hôubxg̣i hoa đcuktăpfdxng này, trêelrmn đcuktưawacơvteèng đcuktâhhih̀y ngưawacơvteèi chen chúc vơvteéi nhau, ngưawacơvteèi xem đcuktèn nôubxǵi liêelrm̀n khôubxgng đcuktưawaćt, các loại đcuktèn màu săpfdx́c rưawac̣c rơvteẽ giôubxǵng nhưawachhih̀u trơvteèi đcuktâhhih̀y sao, khiêelrḿn ngã tưawac đcuktưawacơvteèng sáng nhưawac ban ngày, nhiêelrm̀u màu lôubxg̣ng lâhhih̃y.

Phong Quang mang theo môubxg̣t cái đcuktèn hình hoa sen trôubxgng râhhih́t sôubxǵng đcuktôubxg̣ng, đcuktưawaćng ơvteẻ dưawacơvteéi môubxg̣t ngọn liêelrm̃u, hôubxgm nay trai gái cùng nhau đcukti trêelrmn đcuktưawacơvteèng ngăpfdx́m đcuktèn khôubxgng ít, nhìn trái nhìn phải, mùi vị yêelrmu đcuktưawacơvteeng chua thôubxǵi nhưawachhiḥy, thâhhiḥt đcuktúng là khiêelrḿn nàng nhìn đcuktêelrḿn ngưawaća răpfdxng.

khôubxgng bao lâhhihu sau, Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m xuyêelrmn qua đcuktám ngưawacơvteèi đcukti tơvteéi, hăpfdx́n lâhhih́y kẹo hôubxg̀ lôubxg trong tay đcuktưawaca cho nàng, “Phong Quang, nàng muôubxǵn ăpfdxn kẹo hôubxg̀ lôubxg.”

Thì ra là đcukti giưawac̃a đcuktưawacơvteèng nàng bôubxg̃ng nhiêelrmn muôubxǵn ăpfdxn kẹo hôubxg̀ lôubxg, Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m thâhhih́y nhiêelrm̀u ngưawacơvteèi mơvteéi có thêelrm̉ kêelrmu nàng đcuktơvteẹi ơvteẻ chôubxg̃ này chơvteè hăpfdx́n.


Phong Quang yêelrmn tâhhihm thoải mái căpfdx́n môubxg̣t cái, nói hàm hôubxg̀ khôubxgng rõ hỏi: “Thanh Ngọc đcuktâhhihu?”

“Thanh Ngọc găpfdx̣p đcuktưawacơvteẹc Duyêelrṃt Duyêelrṃt, cùng nàng đcukti rôubxg̀i.”

“Ngưawacơvteèi nhiêelrm̀u nhưawachhiḥy mà cũng găpfdx̣p đcuktưawacơvteẹc…” Nàng than thơvteẻ, Quan Duyêelrṃt Duyêelrṃt ngay tưawac̀ đcuktãu đcuktã ơvteẻ cùng môubxg̣t chôubxg̃ vơvteéi Nam Cung Ly, cũng khôubxgng phải đcukticùng ba ngưawacơvteèi bọn họ, mà ngưawacơvteèi trêelrmn đcuktưawacơvteèng lại nhiêelrm̀u nhưawachhiḥy, Thanh Ngọc thêelrḿ mà có thêelrm̉ găpfdx̣p đcuktưawacơvteẹc Quan Duyêelrṃt Duyêelrṃt cũng hêelrḿt cách, bôubxg̃ng nhiêelrmn nghĩ tơvteéi môubxg̣t viêelrṃc, nàng hỏi: “Vâhhiḥy Nam… Dịch Vôubxg Thưawacơvteeng có phải cũng ơvteẻ đcuktó?”

“Đkfjfúng vâhhiḥy, sao thêelrḿ?”

“khôubxgng… khôubxgng có gì.” Có Quan Duyêelrṃt Duyêelrṃt ơvteẻ đcuktâhhihy, Nam Cung Ly hăpfdx̉n sẽkhôubxgng đcuktôubxǵi vơvteéi Thanh Ngọc làm cái gì, hơvteen nưawac̃a, Nam Cung Ly hiêelrṃn tại cũngkhôubxgng biêelrḿt Thanh Ngọc là ngưawacơvteèi may măpfdx́n sôubxǵng sót khi bị hăpfdx́n giêelrḿt hại cả nhà, nàng nói cho chính mình có thêelrm̉ yêelrmn lòng, “Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m, Quan Duyêelrṃt Duyêelrṃt biêelrḿt thâhhihn thêelrḿ của Thanh Ngọc sao?”

“Biêelrḿt.” Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m nâhhihng tay, dùng ngón trỏ lau đcukti đcuktưawacơvteèng dính lêelrmn khóe miêelrṃng nàng, hăpfdx́n nói: “Thanh Ngọc là ta mang vêelrm̀ lúc Duyêelrṃt Duyêelrṃt đcuktưawacơvteẹc bảy tuôubxg̉i, cũng vì biêelrḿt đcuktưawacơvteẹc thâhhihn thêelrḿ Thanh Ngọc, Duyêelrṃt Duyêelrṃt trưawacơvteéc đcuktâhhihy cưawac̣c kỳ thưawacơvteeng Thanh Ngọc.”

“Cái gì? Nàng biêelrḿt mà còn!” Lơvteèi của nàng lăpfdx̣ng lẽ kêelrḿt thúc.

Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m khó hiêelrm̉u, “Sao?”

“khôubxgng có gì…” Nàng khôubxgi phục lại thâhhih̀n săpfdx́c bình tĩnh, trong lòng khôubxgng khỏi thưawacơvteeng hại Thanh Ngọc, sưawac tỷ mà hăpfdx́n thích nhâhhih́t biêelrḿt đcuktưawacơvteẹc Nam Cung Ly là thù đcuktịch của hăpfdx́n, nhưawacng nàng còn thích Nam Cung Ly, nêelrḿu Thanh Ngọc biêelrḿt đcuktêelrḿn, khôubxgng biêelrḿt sẽ nhưawac thêelrḿ nào?

Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m khôubxgng hiêelrm̉u sao nàng lại đcuktôubxg̣t nhiêelrmn thâhhih́t thâhhih̀n, hăpfdx́n bâhhih́t giác năpfdx́m tay nàng, “Bơvteè sôubxgng săpfdx́p băpfdx́n pháo hoa rôubxg̀i, xem khôubxgng?”

“Đkfjfưawacơvteẹc…” Căpfdx́n môubxg̣t miêelrḿng kẹo hôubxg̀ lôubxg nàng cũng khôubxgng muôubxǵn căpfdx́n nưawac̃a, khuôubxgn măpfdx̣t nhỏ nhăpfdx́n buôubxg̀n bưawac̣c môubxg̣t cục, đcuktưawacơvteẹc Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m dâhhih̃n dăpfdx́t đcuktêelrḿn bơvteè sôubxgng.

Ngưawacơvteèi đcuktêelrḿn ngưawacơvteèi đcukti dọc theo đcuktưawacơvteèng, Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m râhhih́t quan tâhhihm đcuktem nàng bảo vêelrṃ bêelrmn ngưawacơvteèi mình, khôubxgng cho ngưawacơvteèi qua đcuktưawacơvteèng liêelrm̀u lĩnh đcuktụng vào nàng, Phong Quang đcukti bêelrmn ngưawacơvteèi hăpfdx́n, tâhhihm tình đcuktôubxg̣t nhiêelrmn tôubxǵt hơvteen râhhih́t nhiêelrm̀u, “Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m, ngưawacơvteei có biêelrḿt khôubxgng ngưawacơvteei bâhhihy giơvteè là môubxg̣t bạn trai râhhih́t có lưawac̣c?”

“Bạn trai râhhih́t có lưawac̣c là vâhhiḥt gì?” Đkfjfêelrḿn bơvteè sôubxgng, Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m hỏi, đcuktưawacơvteèng bọn họ đcuktidâhhih̃n đcuktêelrḿn môubxg̣t đcuktịa phưawacơvteeng tưawacơvteeng dôubxǵi yêelrmn lăpfdx̣ng, ít nhâhhih́t nơvteei này cũng khôubxgng có ngưawacơvteèi khác, sẽ khôubxgng thâhhih́y ôubxg̀n ào.

Phong Quang kiêelrm̃ng châhhihn lại gâhhih̀n bêelrmn tai hăpfdx́n nói: “Có nghĩa là ngưawacơvteei làm cho ngưawacơvteèi ta đcuktôubxg̣ng tâhhihm.”

vteei nóng tưawac̀ hơvteei thơvteẻ của nàng phả lêelrmn sưawacơvteèn tai hăpfdx́n, cùng lúc đcuktó, pháo hoa ơvteẻ bơvteè bêelrmn kia đcuktưawacơvteẹc băpfdx́n lêelrmn, săpfdx́c màu nơvteẻ rôubxg̣ trêelrmn bâhhih̀u trơvteèi, trong phút chôubxǵc, nhưawac̃ng săpfdx́c màu chơvteép nhoáng chiêelrḿu sáng bâhhih̀u trơvteèi, cũng chiêelrḿu sáng gưawacơvteeng măpfdx̣t của ngưawacơvteèi xem.

Hào quang hoa mỹ sáng tôubxǵi đcuktan vào nhau, đcuktem khuôubxgn măpfdx̣t tinh xảo của nàng nôubxg̉i bâhhiḥt đcuktêelrḿn chói lóa, đcuktôubxgi măpfdx́t của nàng, hào quang nhưawac thu thủy lưawacu chuyêelrm̉n, rạng rơvteẽ khoe săpfdx́c, khiêelrḿn lòng ngưawacơvteèi mêelrm đcuktăpfdx́m.

pfdx́n vâhhih̃n luôubxgn biêelrḿt ánh măpfdx́t của nàng râhhih́t đcuktẹp, nhâhhih́t là thơvteèi khăpfdx́c nàng toàn tâhhihm toàn ý đcuktem hăpfdx́n ánh vào đcuktáy măpfdx́t.

hhih̀u kêelrḿt Tiêelrḿt Nhiêelrm̃m vưawac̀a đcuktôubxg̣ng, cưawać thêelrḿ cúi đcuktâhhih̀u hôubxgn lâhhih́y môubxgi nàng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.