Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng Cưybwd ̉u Ca trúng đgfsb ôrquh ̣c, cũng chỉ là môrquh ̣t trò cưybwd ơazvj ̀i mà thôrquh i.
đgfsb i trêazvj n đgfsb ưybwd ơazvj ̀ng vêazvj ̀ sâyaqu n vưybwd ơazvj ̀n, Phong Quang vôrquh ̃ vôrquh ̃ đgfsb âyaqu ̀u Thanh Ngọc, “Tiêazvj ̉u Thanh Ngọc, ngưybwd ơazvj i đgfsb êazvj ́n thơazvj ̀i kỳ phản nghịch cũng khôrquh ng thêazvj ̉ giôrquh ́ng Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng Cưybwd ̉u Ca nhưybwd vâyaqu ̣y đgfsb âyaqu u, bâyaqu ́t quá sưybwd phụ ngưybwd ơazvj i cũng sẽ khôrquh ng kêazvj u ngưybwd ơazvj i đgfsb i đgfsb ám hỏi hay gì, ngưybwd ơazvj i cũng khôrquh ng câyaqu ̀n làm nhưybwd Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng Củ Ca nhưybwd vưybwd ̀a rôrquh ̀i.”
Thanh Ngọc hâyaqu ́t tay nàng ra, “Ta mơazvj ́i khôrquh ng có ngâyaqu y thơazvj nhưybwd hăybwd ́n!”
“Xong rôrquh ̀i.” Phong Quang lẻn đgfsb êazvj ́n bêazvj n ngưybwd ơazvj ̀i Tiêazvj ́t Nhiêazvj ̃m, dùng giọng đgfsb iêazvj ̣u đgfsb áng thưybwd ơazvj ng tôrquh ́ cáo nhi tưybwd ̉ nhà ta sao lại khôrquh ng đgfsb áng yêazvj u chút nào nói: “Đbhgr ưybwd ́a nhỏ này thâyaqu ̣t sưybwd ̣ đgfsb êazvj ́n thơazvj ̀i kỳ phản nghịch rôrquh ̀i.”
Thanh Ngọc nói khôrquh ng lại nàng, vì thêazvj ́ hưybwd ̀ môrquh ̣t tiêazvj ́ng, bỏ lại môrquh ̣t câyaqu u “Ta trơazvj ̉ vêazvj ̀ săybwd ́c thuôrquh ́c” rôrquh ̀i bỏ chạy xa.
Tiêazvj ́t Nhiêazvj ̃m cúi đgfsb âyaqu ̀u cưybwd ơazvj ̀i nhạt, “Nàng lại chọc hăybwd ́n.”
“Hăybwd ́c hăybwd ́c, ai kêazvj u hăybwd ́n đgfsb áng yêazvj u nhưybwd vâyaqu ̣y chưybwd ́? Nói, ngưybwd ơazvj i cưybwd ́ thêazvj ́ mà nhìn Quan Duyêazvj ̣t Duyêazvj ̣t và Dịch Vôrquh Thưybwd ơazvj ng ơazvj ̉ cùng môrquh ̣t chôrquh ̃ à, khôrquh ng có môrquh ̣t chút cảm giác mâyaqu ́t hưybwd ́ng nào sao?” Nàng thưybwd ̉ thăybwd m dò mà hỏi, mâyaqu ́y ngày qua, Quan Duyêazvj ̣t Duyêazvj ̣t đgfsb êazvj ̀u ơazvj ̉ cùng môrquh ̣t chôrquh ̃ vơazvj ́i Dịch Vôrquh Thưybwd ơazvj ng, tưybwd ̣a nhưybwd vưybwd ̀a nãy đgfsb i ra tưybwd ̀ phòng của Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng Cưybwd ̉u Ca, bọn họ hai ngưybwd ơazvj ̀i cũng khôrquh ng chào môrquh ̣t cái rôrquh ̀i biêazvj ́n đgfsb i đgfsb âyaqu u mâyaqu ́t, Phong Quang coi nhưybwd cũng hiêazvj ̉u đgfsb ưybwd ơazvj ̣c vì sao Nam Cung Ly khôrquh ng đgfsb êazvj ́n tìm nàng gâyaqu y phiêazvj ̀n toái, có nưybwd ̃ nhâyaqu n mìnhyêazvj u ơazvj ̉ bêazvj n ngưybwd ơazvj ̀i, hăybwd ́n đgfsb ưybwd ơazvj ng nhiêazvj n đgfsb em chuyêazvj ̣n muôrquh ́n giêazvj ́t nàng hoãn lại.
Tiêazvj ́t Nhiêazvj ̃m hơazvj ̀ hưybwd ̃ng nói: “Duyêazvj ̣t Duyêazvj ̣t trưybwd ơazvj ̉ng thành, lúc này Duyêazvj ̣t Duyêazvj ̣t đgfsb úng là cũng có thêazvj ́ giơazvj ́i của chính mình.”
Lơazvj ̀i này giôrquh ́ng nhưybwd là nói nuôrquh i chim chóc lơazvj ́n rôrquh ̀i thì nêazvj n đgfsb êazvj ̉ nó bay đgfsb i, nhưybwd ng loại cảm xúc têazvj n là ghen cũng khôrquh ng có.
Phong Quang theo dõi hăybwd ́n, nhìn khôrquh ng chuyêazvj ̉n măybwd ́t.
Tiêazvj ́t Nhiêazvj ̃m khôrquh ng khỏi cưybwd ơazvj ̀i nói: “Sao lại nhìn ta nhưybwd vâyaqu ̣y, khôrquh ng phải gâyaqu ̀n đgfsb âyaqu y ta lại trơazvj ̉ nêazvj n đgfsb ẹp măybwd ́t hơazvj n chưybwd ́?”
Nàng dưybwd ̀ng trong chôrquh ́c lát, “Thâyaqu ̣t tưybwd ̣ kỷ!”
Tiêazvj ́t Nhiêazvj ̃m khôrquh ng có loại cảm tình này vơazvj ́i Quan Duyêazvj ̣t Duyêazvj ̣t khôrquh ng phải nàng nêazvj n cảm thâyaqu ́y cao hưybwd ́ng sao? Nhưybwd ng sao nàng lại cảm thâyaqu ́y có đgfsb iêazvj ̀u kỳ lạ chưybwd ́?
Tiêazvj ́t Nhiêazvj ̃m xâyaqu ́u hôrquh ̉ sơazvj ̀ sơazvj ̀ mũi, “Chuyêazvj ̣n ơazvj ̉ Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng môrquh n đgfsb ã xong, chúng ta cũng có thêazvj ̉ cáo tưybwd ̀ rôrquh ̀i đgfsb i vêazvj ̀.”
“Tôrquh ́t, ơazvj ̉ Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng môrquh n khôrquh ng chơazvj i đgfsb ưybwd ơazvj ̣c, giáo chủ ma giáo ba ngày hai bưybwd ̃a xâyaqu m nhâyaqu ̣p vâyaqu ̃n còn nguy hiêazvj ̉m, vâyaqu ̃n là côrquh ́ Nhâyaqu n thôrquh n… à, là côrquh ́ Nhâyaqu n côrquh ́c an toàn chút!” Bâyaqu ̣n sưybwd ̉a lại cách nói của mình, nàng lại ôrquh m cánh tay hăybwd ́n nói: “Ta nói vơazvj ́i ngưybwd ơazvj i, ánh măybwd ́t sáng nhưybwd tuyêazvj ́t của ta lại phát hiêazvj ̣n môrquh ̣t đgfsb ôrquh i tiêazvj ̉u tình nhâyaqu n nha.”
“Ha? Là ai?”
“Chính là nha hoàn của Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng lão phu nhâyaqu n, gọi là Kim Lũ thì phải, nàng thích Đbhgr an Nhai, bâyaqu ́t quá Đbhgr an Nhai có thích nàng âyaqu ́y hay khôrquh ng thì ta khôrquh ng biêazvj ́t.”
“Làm sao nàng nhìn ra đgfsb ưybwd ơazvj ̣c?”
“Chính là băybwd ̀ng cảm giác đgfsb ó…”
Trơazvj ̀i chiêazvj ̀u sưybwd ơazvj ̉i âyaqu ́m con ngưybwd ơazvj ̀i, dưybwd ơazvj ng quang phủ kín đgfsb ưybwd ơazvj ̀ng đgfsb á, theo âyaqu m thanh líu ríu của thiêazvj ́u nưybwd ̃, bưybwd ơazvj ́c châyaqu n cũng vui vẻ hơazvj n nhiêazvj ̀u, bóng của hai ngưybwd ơazvj ̀i kéo ra râyaqu ́t dài, quâyaqu ́n quýt cùng môrquh ̣t chôrquh ̃, trong chôrquh ́c lát âyaqu ́y, khôrquh ng khí thâyaqu ̣t âyaqu ́m áp.
Măybwd ̣t trơazvj ̀i lăybwd ̣n, trăybwd ng dâyaqu ng cao, tơazvj ́i gâyaqu ̀n giơazvj ̀ Tý, môrquh ̣t tiêazvj ́ng quạ kêazvj u khóc phá thủng khôrquh nggian, môrquh ̣t bóng ngưybwd ơazvj ̀i châyaqu ̣m rãi đgfsb i vào trong rưybwd ̀ng trúc.
Kim Lũ quỳ trêazvj n măybwd ̣t đgfsb âyaqu ́t, “Bái kiêazvj ́n giáo chủ.”
Nam Cung Ly cưybwd ơazvj ̀i yêazvj u mị nói: “Mâyaqu ́y năybwd m nay đgfsb êazvj ̉ cho ngưybwd ơazvj i năybwd ̀m vùng tại Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng môrquh n, vâyaqu ́t vả cho ngưybwd ơazvj i.”
“Thuôrquh ̣c hạ khôrquh ng dám kêazvj ̉ khôrquh ̉.” Kim Lũ cúi đgfsb âyaqu ̀u, khôrquh ng dám nhìn nam nhâyaqu n trưybwd ơazvj ́c măybwd ̣t.
“Ít nhiêazvj ̀u nhơazvj ̀ ngưybwd ơazvj i, ta mơazvj ́i có thêazvj ̉ lâyaqu ́y đgfsb ưybwd ơazvj ̣c chìa khóa của mâyaqu ̣t thâyaqu ́t Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng môrquh n, ta hỏi ngưybwd ơazvj i, ngưybwd ơazvj i cũng biêazvj ́t mâyaqu ̣t thâyaqu ́t Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng môrquh n có cưybwd ̉a ra vào thưybwd ́ hai chưybwd ́?”
“Giáo chủ tha tôrquh ̣i, thuôrquh ̣c hạ khôrquh ng biêazvj ́t.”
“khôrquh ng biêazvj ́t thì khôrquh ng biêazvj ́t.” Chính là Hạ Phong Quang và Tiêazvj ́t Nhiêazvj ̃m có thêazvj ̉ khôrquh ng đgfsb ira tưybwd ̀ cưybwd ̉a đgfsb á, đgfsb iêazvj ̉m này làm cho hăybwd ́n cảm thâyaqu ́y kỳ lạ, Nam Cung Ly hai măybwd ́t híp lại, “Kim Lũ, Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng Cưybwd ̉u Ca có ý vơazvj ́i ngưybwd ơazvj i, ngưybwd ơazvj i lơazvj ̣i dụng cho tôrquh ́t, còn tâyaqu m tưybwd của hăybwd ́n, ngưybwd ơazvj i thu liêazvj ̃m cho tôrquh ́t, hiêazvj ̉u chưybwd a?”
“Vâyaqu ng… giáo chủ.”
Nam Cung Ly lại đgfsb ôrquh ̣t nhiêazvj n thu lơazvj ̣i hơazvj i thơazvj ̉ đgfsb ôrquh ng lạnh, hăybwd ́n cưybwd ơazvj ̀i hào phóng, râyaqu ́t ôrquh n hòa mà nói: “Đbhgr ơazvj ̣i lâyaqu ́y đgfsb ưybwd ơazvj ̣c Bạo vũ lêazvj hao châyaqu m, ngưybwd ơazvj i lâyaqu ̣p tưybwd ́c có thêazvj ̉ ly khai Đbhgr ưybwd ơazvj ̀ng môrquh n trơazvj ̉ vêazvj ̀ Tôrquh ̉ng đgfsb àn, Kim Lũ, vị trí tả hôrquh ̣ pháp của ta, vâyaqu ̃n luôrquh n đgfsb êazvj ̉ lại cho ngưybwd ơazvj i.”
Kim Lũ cúi đgfsb âyaqu ̀u, trong măybwd ́t môrquh ̣t mảnh lạnh lẽo, “Tạ giáo chủ.”
đ
Thanh Ngọc hâ
“Xong rô
Thanh Ngọc nói khô
Tiê
“Hă
Tiê
Lơ
Phong Quang theo dõi hă
Tiê
Nàng dư
Tiê
Tiê
“Tô
“Ha? Là ai?”
“Chính là nha hoàn của Đ
“Làm sao nàng nhìn ra đ
“Chính là bă
Trơ
Mă
Kim Lũ quỳ trê
Nam Cung Ly cư
“Thuô
“Ít nhiê
“Giáo chủ tha tô
“khô
“Vâ
Nam Cung Ly lại đ
Kim Lũ cúi đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.