Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 184 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m xâovgt́u hôoqcz̉ sao?

Phong Quang thâovgt́y bôoqcẓ dạng khôoqczng dám nhìn thăsnow̉ng nàng của Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m, trong lòng la to nam nhâovgtn xâovgt́u hôoqcz̉ thâovgṭt đpxujáng yêliclu, nàng quyêlicĺt đpxujịnh chủ đpxujôoqcẓng môoqcẓt chút, đpxuji qua ngôoqcz̀i bêlicln ngưmwmaơcjch̀i hăsnoẃn, lúc bả vai hai ngưmwmaơcjch̀i đpxujụng vào nhau, cả ngưmwmaơcjch̀i Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m cưmwmáng đpxujơcjch̀.

“Aiz, Tiêlicĺt thâovgt̀n y, ngưmwmaơcjchi nói Thanh Ngọc nhỏ nhưmwmaovgṭy, hăsnoẃn biêlicĺt nâovgt́u ăsnown biêlicĺt đpxujánh xe, quả thưmwmạc có thêlicl̉ nói là toàn năsnowng, là ngưmwmaơcjchi dạy sao?” Thâovgtn thêlicl̉ của nàng nghiêliclng qua, côoqcź ý lại gâovgt̀n lôoqcz̃ tai hăsnoẃn chút, môoqcz̃i môoqcẓt câovgtu nói, hơcjchi thơcjch̉ của nàng sẽ xuyêlicln thâovgt́u qua khăsnown che măsnoẉt mỏng manh, phả lêlicln sưmwmaơcjch̀n tai của hăsnoẃn.

Đnjlgôoqcẓng tác Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m cưmwmáng ngăsnoẃc di di qua bêlicln cạnh, nào biêlicĺt Phong Quang thâovgt́y hăsnoẃn đpxujôoqcẓng thì nàng cũng đpxujôoqcẓng theo hưmwmaơcjch́ng của hăsnoẃn, khoảng cách của bọn họ lúc này so vơcjch́i vưmwmàa nãy khôoqczng có gì khác biêlicḷt.

“Hạ tiêlicl̉u thưmwma…”


“Làm sao vâovgṭy? Tiêlicĺt thâovgt̀n y…” Lơcjch̀i cuôoqcźi của nàng dùng giọng đpxujlicḷu ngả ngơcjch́n kéo dài, râovgt́t dêlicl̃ khiêlicĺn ngưmwmaơcjch̀i ta cảm thâovgt́y nàng đpxujang đpxujùa ghẹo ai kia, nhưmwmang thêlicĺ thì đpxujã sao? Nàng đpxujâovgty là quang minh chính đpxujại mà trêliclu ghẹo, cho dù ngưmwmaơcjch̀i ta đpxuji lêlicln án nói loại hành vi này của nàng khôoqczng đpxujúng, nàng cũng sẽkhôoqczng có lòng xâovgt́u hôoqcz̉ gì mà thưmwmàa nhâovgṭn sai lâovgt̀m.”

Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m thủy chung khôoqczng dám nhìn nàng, “Nam nưmwmã khác biêlicḷt…”

“Tiêlicĺt thâovgt̀n y đpxujang nói cái gì thêlicĺ?” Phong Quang kinh ngạc nói: “Ngưmwmaơcjchi là băsnoẁng hưmwmãu của phụ thâovgtn ta, ta coi ngưmwmaơcjchi nhưmwma là trưmwmaơcjch̉ng bôoqcźi mà đpxujôoqcźi đpxujãi, nêlicĺu ta nhơcjch́ khôoqczng lâovgt̀m thì ngưmwmaơcjchi so vơcjch́i ta còn lơcjch́n hơcjchn mưmwmaơcjch̀i hai tuôoqcz̉i, ưmwmaơcjch́c chưmwmàng môoqcẓt giáp đpxuji, trong lòng ta sơcjch́m đpxujã xem ngưmwmaơcjchi là thúc thúc của mình.”

Ha, thúc thúc.

ovgtu kia của Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m nói nam nưmwmã có khác, mâovgt́y lơcjch̀i chúng ta nêlicln bảo trì khoảng cách thêlicĺ nào cũng nói khôoqczng ra, bơcjch̉i vì vưmwmàa mơcjch̉ miêlicḷng, thì trong lòng hăsnoẃn lại nghĩ đpxujêlicĺn mâovgt́y thưmwmá gì đpxujâovgtu khôoqczng.

snoẃn lưmwmạa chọn trâovgt̀m măsnoẉc đpxujêlicl̉ đpxujáp lại.

Nhưmwmang Phong Quang cũng khôoqczng đpxujịnh buôoqczng tha hăsnoẃn, nàng nâovgtng tay lêlicln sưmwmảa sang lại tóc của mình, lại nhưmwmacjch đpxujãng mà đpxujụng phải ngưmwmaơcjch̀i hăsnoẃn, mà nàng giôoqcźng nhưmwma chưmwmaa phát hiêlicḷn ra, Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m nhìn xem bêlicln kia, còn tí nưmwmãa là hăsnoẃn liêlicl̀n rơcjchi xuôoqcźng đpxujâovgt́t luôoqczn rôoqcz̀i, hăsnoẃn nhăsnoẃm măsnoẃt nâovgtng tay che lại, thơcjch̉ ra môoqcẓt hơcjchi năsnoẉng nêlicl̀.

Đnjlgó là vẻ măsnoẉt bâovgt́t lưmwmạc.

Nhưmwmang Phong Quang thâovgt́y hăsnoẃn cho dù đpxujang bâovgt́t lưmwmạc cũng chêlicĺt tiêlicḷt mêlicl ngưmwmaơcjch̀i, cưmwmaơcjch̀i trôoqcẓm trong lòng, trêlicln măsnoẉt cũng bày ra biêlicl̉u cảm khó hiêlicl̉u, giôoqcźng nhưmwmakhôoqczng rõ tại sao hăsnoẃn lại buôoqcz̀n râovgt̀u, vì thêlicĺ nàng lâovgt́y ngón tay chọc chọc bơcjch̀ vai hăsnoẃn, thâovgtn thêlicl̉ hăsnoẃn lại cưmwmáng đpxujơcjch̀.

“Tiêlicĺt thâovgt̀n y, ngưmwmaơcjchi sao vâovgṭy? Tâovgtm tình của ngưmwmaơcjchi nhìn qua hình nhưmwma khôoqczngđpxujưmwmaơcjcḥc tôoqcźt lăsnoẃm? Ngưmwmaơcjchi có phải thâovgt́y ta xem ngưmwmaơcjchi là thúc thúc tưmwmác nói ngưmwmaơcjchi già rôoqcz̀i chưmwmá?”

“khôoqczng phải.” Hăsnoẃn phủ nhâovgṭn, còn lại thì khôoqczng biêlicĺt nêlicln nói nhưmwma thêlicĺ nào.

Phong Quang nhêlicĺch miêlicḷng cưmwmaơcjch̀i nói: “khôoqczng phải là tôoqcźt rôoqcz̀i, ta còn tưmwmaơcjch̉ng ngưmwmaơcjchi đpxujang tưmwmác giâovgṭn đpxujó.”

Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m “ưmwmàm” môoqcẓt tiêlicĺng, cúi đpxujâovgt̀u nhìn sách ơcjch̉ trong tay, khôoqczng hêlicl̀ nhìn nàng nhưmwmang cũng khiêlicĺn ngưmwmaơcjch̀i thâovgt́y đpxujưmwmaơcjcḥc lôoqcz̃ tai hăsnoẃn còn hôoqcz̀ng hơcjchn.


Nam nhâovgtn này làm sao có thêlicl̉ đpxujáng yêliclu nhưmwmaovgṭy chưmwmá!

Phong Quang lại da măsnoẉt dày tơcjch́i gâovgt̀n, côoqcź ý hỏi hăsnoẃn: “Tiêlicĺt thâovgt̀n y đpxujang xem sách gì vâovgṭy?”

khôoqczng đpxujơcjcḥi Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m trả lơcjch̀i, xe ngưmwmạa bôoqcz̃ng nhiêlicln ngưmwmàng, Thanh Ngọc đpxujâovgt̉y mơcjch̉ cưmwmảa xe ra chui đpxujâovgt̀u vào, “Đnjlgã đpxujêlicĺn giơcjch̀ uôoqcźng thuôoqcźc.”

Phong Quang lâovgṭp tưmwmác bĩu môoqczi, oán hâovgṭn đpxujau khôoqcz̉ nhìn Thanh Ngọc.

Thanh Ngọc khôoqczng đpxujêlicl̉ ý nàng, hăsnoẃn chỉ thôoqczng báo môoqcẓt câovgtu tiêlicĺp theo liêlicl̀n rụt đpxujâovgt̀u vêlicl̀.

“Hạ tiêlicl̉u thưmwma, chúng ta xuôoqcźng xe đpxuji.” Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m buôoqczng quyêlicl̉n sách xuôoqcźng, dâovgt̃n đpxujâovgt̀u đpxuji ra ngoài trưmwmaơcjch́c, chỉ là bóng dáng hăsnoẃn có chút gâovgt́p gáp, giôoqcźng nhưmwma phía sau hăsnoẃn có sài lang hôoqcz̉ báo gì đpxujó.

Phong Quang thì thâovgt̀m môoqcẓt câovgtu Thanh Ngọc tiêlicl̉u tưmwmả thúi này chuyêlicln môoqczn phá chuyêlicḷn tôoqcźt của ta, cũng đpxuji theo xuôoqcźng xe.

oqcz̃i ngày nàng đpxujêlicl̀u phải đpxujúng giơcjch̀ uôoqcźng thuôoqcźc, buôoqcz̉i chiêlicl̀u uôoqcźng thuôoqcźc, đpxujơcjcḥi đpxujêlicĺn tôoqcźi tác dụng dưmwmaơcjcḥc liêlicḷu phát ra toàn thâovgtn, kêlicĺ tiêlicĺp chính là châovgtm cưmwmáu, đpxujưmwmaơcjchng nhiêlicln, dưmwmaơcjcḥc là Thanh Ngọc nâovgt́u, châovgtm cưmwmáu tưmwmạ nhiêlicln là Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m chính mình đpxujôoqcẓng thủ.

Phong Quang nhìn Thanh Ngọc đpxujâovgt̀u tiêlicln là nhóm lưmwmảa, lại tưmwmà hành lý trêlicln xe ngưmwmạa lâovgt́y ra côoqczng cụ nâovgt́u thuôoqcźc, cuôoqcźi cùng hăsnoẃn ngôoqcz̀i trêlicln môoqcẓt tảng đpxujá câovgt̀m quạt giâovgt́y quạt lưmwmảa, đpxujôoqcẓng tác lưmwmau loát liêlicl̀n mạch nàng xem hoa cả măsnoẃt.

Nàng giâovgṭt nhẹ ôoqcźng tay áo của Tiêlicĺt Nhiêlicl̃m, “Thanh Ngọc thâovgṭt sưmwmạ là nam sao?”

Nam hài tưmwmả đpxujảm đpxujang nhưmwmaovgṭy, nàng cho tơcjch́i bâovgty giơcjch̀ mơcjch́i thâovgt́y qua!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.