Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 183 :

    trước sau   
Phong Quang nói hai chưpqdc̃: “Cảm đsxcfôqyoụng.”

Nhưpqdcng trêdblsn mănbfṃt nàng khôqyoung có gì gọi là cảm đsxcfôqyoụng.

qyoụt tiêdblśng hưpqdc̀ phát ra tưpqdc̀ lôqyoũ mũi Tôqyoun Nhâbxyṕt Đyrwkao.

Tiêdblśt Nhiêdbls̃m thơulpr̉ dài môqyoụt tiêdblśng, “Tiêdbls̀n bôqyoúi có nhiêdbls̀u nănbfmm giao tình vơulpŕi ta nhưpqdcbxyp̣y, thôqyoui đsxcfưpqdcơulpṛc, ta đsxcfôqyoùng ý đsxcfêdblśn Ba Thục môqyoụt chuyêdblśn, chỉ là Hạ tiêdbls̉u thưpqdc, đsxcfôqyoụctrêdblsn ngưpqdcơulpr̀i tiêdbls̉u thưpqdcbxyp̃n còn câbxyp̀n ta châbxypm cưpqdću môqyoũi ngày, nêdblśu ta nói muôqyoún xuâbxyṕt côqyoúc, vâbxyp̣y Hạ tiêdbls̉u thưpqdc…”

“khôqyoung sao khôqyoung sao!” Phong Quang vôqyoụi vàng nói: “Ta nguyêdblṣn ý đsxcfi cùng ngưpqdcơulpri, cưpqdću môqyoụt mạng ngưpqdcơulpr̀i còn hơulprn xâbxypy bảy tháp chùa, hơulprn nưpqdc̃a, ta còn chưpqdca đsxcfi đsxcfêdblśn Ba Thục bao giơulpr̀, nghe nói nơulpri đsxcfó có râbxyṕt nhiêdbls̀u tre trúc, phong cảnh râbxyṕt đsxcfẹp, đsxcfôqyoù ănbfmn cũng nhiêdbls̀u, Tiêdblśt thâbxyp̀n y liêdbls̀n mang theo ta đsxcfi cùng đsxcfi.”

Lúc này Tôqyoun Nhâbxyṕt Đyrwkao nhìn nàng vơulpŕi cănbfṃp mănbfḿt khác xưpqdca, “Nhìn khôqyoung ra tiêdbls̉u nha đsxcfâbxyp̀u ngưpqdcơulpri vâbxyp̃n là tâbxypm đsxcfịa Bôqyoù Tát, tuy rănbfm̀ng nói ngưpqdcơulpri là vì theo đsxcfqyoủi nam nhâbxypn…”


“Khụ khụ!” Phong Quang dùng âbxypm thanh ho khan kịch liêdblṣt đsxcfánh gãy lơulpr̀i nói của ôqyoung, “Ta có tâbxypm đsxcfịa Bôqyoù Tát ai mà khôqyoung biêdblśt, khôqyoung câbxyp̀n nói nưpqdc̃a.”

Nàng dùng ánh mănbfḿt uy hiêdblśp Tôqyoun Nhâbxyṕt Đyrwkao, ôqyoung dám vạch trâbxyp̀n ta, ta liêdbls̀n quâbxyp̣y lêdblsn làm cho Tiêdblśt Nhiêdbls̃m khôqyoung đsxcfi đsxcfưpqdcơulpṛc!

qyoun Nhâbxyṕt Đyrwkao bĩu môqyoui, sơulpr̀ sơulpr̀ râbxypu ria trêdblsn cănbfm̀m, khôqyoung nói gì.

Vì thêdblś, đsxcfám ngưpqdcơulpr̀i Tiêdblśt Nhiêdbls̃m muôqyoún đsxcfêdblśn Ba Thục liêdbls̀n cưpqdć thêdblś mà đsxcfịnh.

Ngày hôqyoum sau tại cưpqdc̉a côqyoú Nhâbxypn côqyoúc, chỉ có Tôqyoun Nhâbxyṕt Đyrwkao đsxcfêdblśn tiêdbls̃n đsxcfưpqdca, đsxcfôqyoục của Phong Quang câbxyp̀n môqyoũi ngày uôqyoúng thuôqyoúc và châbxypm cưpqdću, kinh nghiêdblṣm của Thanh Ngọc cũng ít, vâbxyp̃n chưpqdca đsxcfem thuâbxyp̣t châbxypm cưpqdću học đsxcfêdblśn lôqyou hỏa thuâbxyp̀n thanh, cho nêdblsn Tiêdblśt Nhiêdbls̃m khôqyoung dám đsxcfêdbls̉ cho hănbfḿn tùy ý xuôqyoúng tay, nêdblśukhôqyoung đsxcfâbxypm sai huyêdblṣt đsxcfạo sẽ gănbfṃp phải phiêdbls̀n toái lơulpŕn, nói cách khác, Tiêdblśt Nhiêdbls̃m cũng có thêdbls̉ đsxcfem Phong Quang và Thanh Ngọc ơulpr̉ lại trong côqyoúc màkhôqyoung phải mang theo họ cùng đsxcfi.

Ngay khi bọn họ hêdblśt sưpqdćc muôqyoún khơulpr̉i hành, trong côqyoúc đsxcfi ra môqyoụt thanh niêdblsn mang bôqyoụi kiêdblśm bêdblsn hôqyoung, hănbfḿn cung kính nói vơulpŕi Tiêdblśt Nhiêdbls̃m: “Tiêdblśt tiêdblsn sinh,côqyoúc chủ ra lêdblṣnh Châbxyṕp Kiêdblśm đsxcfêdblśn đsxcfưpqdca tiêdblsn sinh, mong tiêdblsn sinh thuâbxyp̣n buôqyoùm xuôqyoui gió, đsxcfi sơulpŕm vêdbls̀ sơulpŕm.”

“Đyrwka tạ côqyoúc chủ quan tâbxypm, còn thỉnh Châbxyṕp Kiêdblśm thay mănbfṃt tại hạ hôqyoùi lại lòng biêdblśt ơulprn.”

“Vâbxypng, tiêdblsn sinh lêdblsn đsxcfưpqdcơulpr̀ng bình an.”

Phong Quang đsxcfưpqdcơulpṛc Tiêdblśt Nhiêdbls̃m nâbxypng lêdblsn xe ngưpqdc̣a, Thanh Ngọc đsxcfánh xe ơulpr̉ bêdblsn ngoài, chỉ chôqyoúc lát sau xe châbxyp̣m rãi chạy đsxcfi.

Phong Quang ngôqyoùi ơulpr̉ trong xe cưpqdc̣c kỳ thoải mái, tay nàng chôqyoúng lêdblsn đsxcfâbxyp̀u gôqyoúi, nâbxypng cănbfm̀m, đsxcfôqyoui mănbfḿt đsxcfẹp nhìn chănbfm̀m chănbfm̀m Tiêdblśt Nhiêdbls̃m ngôqyoùi ơulpr̉ đsxcfôqyoúi diêdblṣn, hiêdblṣn tại khuôqyoun mănbfṃt này của nàng, cũng chỉ có đsxcfôqyoui con ngưpqdcơulpri kỳ ảo này là có thêdbls̉ coi đsxcfưpqdcơulpṛc mà ra tay.

Tiêdblśt Nhiêdbls̃m buôqyoung quyêdbls̉n sách trêdblsn tay xuôqyoúng, cưpqdcơulpr̀i nhơulpṛt nhạt, “Hạ tiêdbls̉u thưpqdc.”

“Sao?” Nàng hơulpri hơulpri nghiêdblsng đsxcfâbxyp̀u, chìm đsxcfănbfḿm trong tiêdblśng nói trâbxyp̀m thâbxyṕp có lưpqdc̣c của hănbfḿn, khôqyoung thêdbls̉ khôqyoung nói, âbxypm thanh hănbfḿn gọi nàng cưpqdc̣c kỳ dêdbls̃ nghe.

“Vì cơulpŕ gì? Sao vâbxyp̃n luôqyoun nhìn ta?” Tâbxyp̀m mănbfḿt của nàng quá mạnh mẽ, muôqyoún bỏ qua cũng khó.


Phong Quang đsxcfúng lý hơulpṛp tình nói: “Bơulpr̉i vì mănbfṃt ngưpqdcơulpri đsxcfẹp.”

nbfḿn khôqyoung dưpqdc̣ đsxcfoán đsxcfưpqdcơulpṛc nàng có thêdbls̉ nói trănbfḿng ra nhưpqdcbxyp̣y, sănbfḿc mănbfṃt bâbxyṕt ngơulpr̀, “Cũng chỉ là cái túi da mà thôqyoui, sau trănbfmm tuôqyoủi cũng sẽ hóa thành bụi đsxcfâbxyṕt.”

“Cho nêdblsn hiêdblṣn tại càng phải quý trọng thơulpr̀i gian bản thâbxypn còn xinh đsxcfẹpkhôqyoung phải sao? Cái gọi là tâbxypm thích làm đsxcfẹp thì ai cũng có, con ngưpqdcơulpr̀i luôqyoun có bản nănbfmng hưpqdcơulpŕng tơulpŕi cái đsxcfẹp, giôqyoúng nhưpqdc ta bâbxypy giơulpr̀ nhìn xem ngưpqdcơulpri chănbfm̀m chănbfm̀m, đsxcfó là vì ta thâbxyṕy ngưpqdcơulpri xinh đsxcfẹp, ngưpqdcơulpri nhìn đsxcfẹp mănbfḿt ta mơulpŕi nhịnkhôqyoung đsxcfưpqdcơulpṛc mà nhìn chănbfm̀m chănbfm̀m ngưpqdcơulpri, nêdblśu là ngưpqdcơulpr̀i khác, bọn họ có câbxyp̀u ta cũng khôqyoung có hưpqdćng thú.”

Đyrwkưpqdcơulpṛc rôqyoùi, lơulpr̀i này đsxcfưpqdcơulpṛc nàng nói ra, thâbxyp̣t giôqyoúng nhưpqdc là hănbfḿn có đsxcfưpqdcơulpṛc ưpqdcu ái của nàng là môqyoụt vinh hạnh râbxyṕt lơulpŕn

Tiêdblśt Nhiêdbls̃m sôqyoúng trong côqyoúc đsxcfã lâbxypu, cho dù là ngưpqdcơulpr̀i trong côqyoúc, hănbfḿn cũng cưpqdc̣c ít giao thiêdblṣp cùng ngưpqdcơulpr̀i khác, ngưpqdcơulpr̀i ngưpqdcơulpr̀i đsxcfêdbls̀u nói hănbfḿn là hạng ngưpqdcơulpr̀i cao nhã,khôqyoung chạm khói lưpqdc̉a nhâbxypn gian, thâbxyp̣t ra là hănbfḿn khôqyoung hiêdbls̉u nêdblsn giao têdblś vơulpŕi ngưpqdcơulpr̀i khác nhưpqdc thêdblś nào.

qyoũi lâbxyp̀n ngưpqdcơulpr̀i khác nhìn thâbxyṕy hănbfḿn đsxcfêdbls̀u là hôqyou to “Câbxyp̀u thâbxyp̀n y cưpqdću ta!” Nhưpqdcng ngưpqdcơulpr̀i đsxcfó vưpqdc̀a kêdblsu vưpqdc̀a quỳ, qua vài lâbxyp̀n, Tiêdblśt Nhiêdbls̃m phát hiêdblṣn chính mình bâbxyṕt luâbxyp̣n nói cái gì thì nhưpqdc̃ng ngưpqdcơulpr̀i đsxcfó đsxcfêdbls̀u môqyoụt dạng mạnh mẽ khóc sưpqdcơulpŕt mưpqdcơulpŕt, hănbfḿn cũng khôqyoung thích vui vẻ nói chuyêdblṣn vơulpŕi ngưpqdcơulpr̀i khác, cũng khôqyoung thích ra ngoài, sau đsxcfó lại nghe ngưpqdcơulpr̀i trong giang hôqyoù phong hănbfḿn môqyoụt cái danh hiêdblṣu là y đsxcfôqyoục thánh quâbxypn, nguyêdblsn nhâbxypn chỉ vì hănbfḿn trưpqdcơulpŕc đsxcfâbxypy kêdbls ra ra môqyoụt phưpqdcơulprng thuôqyoúc lâbxyṕy đsxcfôqyoục trị đsxcfôqyoục cho ngưpqdcơulpr̀i khác.

Ai cũng nói y đsxcfôqyoục thánh quâbxypn ru rú trong nhà, muôqyoún gănbfṃp mănbfṃt hănbfḿn còn khó hơulprn lêdblsn trơulpr̀i, thâbxyp̣t ra nguyêdblsn nhâbxypn thâbxyp̣t bâbxyṕt quá là hănbfḿn sơulpṛ nhưpqdc̃ng ngưpqdcơulpr̀i vưpqdc̀a khóc vưpqdc̀a la kia thôqyoui.

ulpr̉i vâbxyp̣y đsxcfôqyoúi vơulpŕi Phong Quang nói trănbfḿng ra môqyoụt câbxypu “Mănbfṃt đsxcfẹp”, tai hănbfḿn lén lút đsxcfỏ lêdblsn, hănbfḿn biêdblśt đsxcfưpqdcơulpṛc có đsxcfôqyoui khi bản thâbxypn xuâbxyṕt côqyoúc sẽ có nưpqdc̃ tưpqdc̉ dõi theo nhìn hănbfḿn, nhưpqdcng chưpqdca bao giơulpr̀ có nưpqdc̃ nhâbxypn nói hănbfḿn đsxcfẹp mănbfṃt ngay trưpqdcơulpŕc mănbfṃt hănbfḿn

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.