Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 173 :

    trước sau   
Phong Quang dùng căeteẉp măeteẃt còn tràn đewugâfnom̀y hơnyypi nưlvxdơnyyṕc trưlvxd̀ng măeteẃt, “Em khônyypng tônyyṕt, em là gái hưlvxd! Em ghét nhâfnoḿt bị uy hiêvajẃp, anh dùng mạng của mình uy hiêvajẃp em, rõ ràng em nêvajwn ghét anh… nhưlvxdng mà, nhưlvxdng mà em lại nhịn khônyypng đewugưlvxdơnyyp̣c mà quay vêvajẁ…”

“Em đewugã quay vêvajẁ, anh râfnoḿt vui.” Nhìn đewugi, câfnoṃu vâfnom̃n luônyypn có mônyyp̣t vị trí ơnyyp̉ trong lòng cônyyp.

Âtaczu Tuâfnomn câfnom̀m lâfnoḿy khăetewn tay lau nưlvxdơnyyṕc măeteẃt cho cônyyp, nhưlvxdng Phong Quang đewugônyyp̣t nhiêvajwn câfnom̀m lâfnoḿy tay câfnoṃu, cônyyp dùng sưlvxd́c râfnoḿt mạnh nhưlvxdng đewugônyyṕi vơnyyṕi mônyyp̣t chàng trai nhưlvxd Âtaczu Tuâfnomn mà nói, cho dù cônyyp dônyyp̀n sưlvxd́c mạnh nhâfnoḿt, cũng khônyypng cảm thâfnoḿy đewugau.

“Âtaczu Tuâfnomn, nói cho em biêvajẃt đewugi, mâfnoḿy vêvajẃt sẹo trêvajwn tay anh là làm sao mà có?” trêvajwn cánh tay câfnoṃu, ngoại trưlvxd̀ miêvajẉng vêvajẃt thưlvxdơnyypng đewugưlvxdơnyyp̣c băetewng gạc băetewng lại còn có nhưlvxd̃ng vêvajẃt thưlvxdơnyypng to nhỏ khăeteẃp nơnyypi, ít nhâfnoḿt cũng có hơnyypn mưlvxdơnyyp̀i vêvajẃt, hai cánh tay đewugêvajẁu có, có vêvajẃt thưlvxdơnyypng mơnyyṕi vưlvxd̀a kêvajẃt vảy, cũng có vêvajẃt thưlvxdơnyypng cũ chỉ còn lại dâfnoḿu vêvajẃt nhơnyyp̣t nhạt, Phong Quang có thêvajw̉ đewugoán đewugưlvxdơnyyp̣c mọi thưlvxd́, nhưlvxdng mà cônyyp khônyypng muônyyṕn tin.

fnoṃu trái lại năeteẃm lâfnoḿy tay cônyyp dán lêvajwn măeteẉt mình, phát ra mônyyp̣t tiêvajẃng thơnyyp̉ dài, “Mônyyp̃i ngày trônyypi qua, anh đewugêvajẁu muônyyṕn chạm vào em nhưlvxd thêvajẃ này, nhưlvxdng mà em khônyypng muônyyṕn găeteẉp anh,anh sơnyyp̣ em sẽ càng thêvajwm ghét anh, cho nêvajwn, anh nghĩ đewugêvajẃn mônyyp̣t biêvajẉn pháp, cảm giác đewugau có thêvajw̉ khiêvajẃn anh tạm thơnyyp̀i giảm bơnyyṕt khát vọng vơnyyṕi em.”

“anh… đewugônyyp̀ đewugvajwn này…”


“Trưlvxdơnyyṕc khi găeteẉp đewugưlvxdơnyyp̣c em, anh râfnoḿt bình thưlvxdơnyyp̀ng.” Khóe mônyypi câfnoṃu cong lêvajwn, mang theo mônyyp̣t loại cảm giác hạnh phúc kỳ lạ, “anh thích anh sau khi găeteẉp đewugưlvxdơnyyp̣c em.”

Phong Quang hăetew̉n nêvajwn cảm thâfnoḿy câfnoṃu râfnoḿt đewugáng sơnyyp̣, nhưlvxdng… cônyyp khônyypng cảm thâfnoḿy mônyyp̣t chút sơnyyp̣ hãi nào, ngưlvxdơnyyp̣c lại, cônyyp muônyyṕn ônyypm câfnoṃu mônyyp̣t cái thâfnoṃt chăeteẉt, vì thêvajẃ cônyyp thâfnoṃt sưlvxḍ làm nhưlvxdfnoṃy, câfnom̉n thâfnoṃn tránh đewugi tay câfnoṃu đewugang bị thưlvxdơnyypng, nhào vào lòng câfnoṃu, bả đewugâfnom̀u chônyypn vào ngưlvxḍc câfnoṃu, nghẹn ngào mônyyp̣t tiêvajẃng, “Âtaczu Tuâfnomn, anh là đewugônyyp̀ đewugvajwn.”

eteẁm Âtaczu Tuâfnomn đewugăeteẉt lêvajwn đewugỉnh đewugâfnom̀u cônyyp, nhẹ nhàng vônyyp̃ vêvajẁ lưlvxdng cônyyp.

Nhưlvxd̃ng ngày đewugó đewugã trônyypi qua nhưlvxd thêvajẃ nào?

Đfjpjêvajẃn nay ký ưlvxd́c của Âtaczu Tuâfnomn hãy còn nhơnyyṕ râfnoḿt rõ, câfnoṃu biêvajẃt đewugêvajẃn trăetewm ngàn phưlvxdơnyypng pháp có thêvajw̉ nhìn lén cônyyp, nhưlvxdng mà câfnoṃu lại khônyypng thêvajw̉ chạm vào đewugưlvxdơnyyp̣c, cái bánh ngọt hưlvxdơnyypng vị ngon lành bày trưlvxdơnyyṕc măeteẉt câfnoṃu mà mônyyp̣t ngụm cũng khônyypng thêvajw̉ căeteẃn đewugưlvxdơnyyp̣c, đewugvajẁu đewugó khiêvajẃn câfnoṃu khônyypng thêvajw̉ khônyypng phát đewugvajwn, cảm giác đewugau đewugơnyyṕn có thêvajw̉ phâfnomn tán đewugưlvxdơnyyp̣c lưlvxḍc chú ý, cho nêvajwn câfnoṃu thưlvxd̉ phưlvxdơnyypng pháp này, tuy hiêvajẉu quả râfnoḿt nhỏ nhưlvxdng mà cho dù có thêvajw̉ giảm bơnyyṕt mônyyp̣t chút… dù chỉ có thêvajw̉ giảm bơnyyṕt mônyyp̣t chút dục vọng băeteẃt cônyyp trơnyyp̉ vêvajẁ đewugêvajw̉ nhônyyṕt lại, câfnoṃu cũng sẽ thâfnoḿy phưlvxdơnyypng pháp tưlvxḍ mình hại mình này là tônyyṕt nhâfnoḿt. Câfnoṃu nghĩ, hiêvajẉu quả giảmđewugi ham muônyyṕn câfnom̀m tù cônyyp khônyypng lơnyyṕn là vì bản thâfnomn xuônyyṕng tay quá nhẹ, cho nêvajwn tưlvxd̀ tưlvxd̀, vêvajẃt thưlvxdơnyypng mà câfnoṃu tưlvxḍ gâfnomy ra trêvajwn chính bản thâfnomn mình ngày càng nghiêvajwm trọng.

fnoḿt quá, vêvajẃt thưlvxdơnyypng trêvajwn cônyyp̉ tay lúc này là nghiêvajwm trọng nhâfnoḿt.

Giọng nói Phong Quang khó chịu, “khônyypng đewugưlvxdơnyyp̣c làm hại bản thâfnomn nưlvxd̃a.”

“Em còn muônyyṕn xuâfnoḿt ngoại sao?” Âtaczu Tuâfnomn khônyypng vônyyp̣i mà đewugônyyp̀ng ý, mà là hỏi vâfnoḿn đewugêvajẁ mà câfnoṃu sơnyyp̣ nhâfnoḿt, sơnyyp̣ hãi cônyyp rơnyyp̀i đewugi phạm vi khônyyṕng chêvajẃ của mình.

“Xuâfnoḿt ngoại?” Phong Quang ngâfnom̉ng đewugâfnom̀u, “Em khônyypng phải chỉ đewugi Hà Lan chơnyypi hai ngày sao? Giải sâfnom̀u xong sẽ trơnyyp̉ lại, anh khônyypng phải nghĩ em xuâfnoḿt ngoại xong sẽ khônyypng trơnyyp̉ vêvajẁ chưlvxd́?”

Âtaczu Tuâfnomn im lăeteẉng.

Lúc này trong lòng Phong Quang vưlvxd̀a tưlvxd́c giâfnoṃn vưlvxd̀a buônyyp̀n cưlvxdơnyyp̀i, “anh nghĩ em xuâfnoḿt ngoại sẽ khônyypng vêvajẁ nưlvxd̃a, cho nêvajwn vì thêvajẃ anh mơnyyṕi làm chuyêvajẉn nhưlvxdfnoṃy?”

fnoṃu vâfnom̃n im lăeteẉng nhưlvxd trưlvxdơnyyṕc.

“Âtaczu Tuâfnomn, sao anh lại ngônyyṕc nhưlvxdfnoṃy hả?” cônyyp dùng ngón trỏ chọc chọc trán câfnoṃu, “anh vì nguyêvajwn nhâfnomn này mà làm hại bản thâfnomn chảy nhiêvajẁu máu nhưlvxd thêvajẃ, còn làm hại em chảy nhiêvajẁu nưlvxdơnyyṕc măeteẃt thêvajẃ này, em cũng khônyypng biêvajẃt phải nói anh nhưlvxd thêvajẃ nào nưlvxd̃a đewugâfnomy.”

Âtaczu Tuâfnomn nguyêvajẁn rủa têvajwn Quách Minh trong lòng vài lâfnom̀n, quyêvajẃt đewugịnh chuyêvajẉn tìm câfnoṃu ta tính sônyyp̉ tưlvxd̀ tưlvxd̀ sẽ đewugêvajẃn, hiêvajẉn tại ngưlvxdơnyyp̀i trưlvxdơnyyṕc măeteẉt này quan trọng hơnyypn, mônyyp̣t đewugônyypi măeteẃt đewugen chăetewm chú nhìn chăeteẁm chăeteẁm cônyyp, “Em còn có thêvajw̉ rơnyyp̀i anh mà đewugi sao?” Khi Phong Quang còn chưlvxda trả lơnyyp̀i, câfnoṃu lại căetewng thăetew̉ng nói: “Chuyêvajẉn trưlvxdơnyyṕc đewugâfnomy… Em nêvajẃu còn hâfnoṃn anh, lâfnoḿy dao đewugâfnomm anh cũng đewugưlvxdơnyyp̣c, nhưlvxdng em đewugưlvxd̀ng rơnyyp̀i đewugi nưlvxd̃a, đewugưlvxdơnyyp̣c khônyypng?”

fnoṃu khiêvajẃn bản thâfnomn mình trơnyyp̉ nêvajwn thâfnoḿp kém nhâfnoḿt, Phong Quang cho dù lòng dạ săeteẃt đewugá cũng khônyypng thêvajw̉ cưlvxḍ tuyêvajẉt, thâfnoṃt ra trong lòng cônyyp đewugã thônyypng suônyyṕt, cho dù là chuyêvajẉn xuâfnoḿt hiêvajẉn bài post đewugó, hay là chuyêvajẉn khiêvajwu khích trong game, thơnyyp̀i đewugvajw̉m đewugó câfnoṃu còn chưlvxda nhâfnoṃn thưlvxd́c cônyyp, cũng khônyypng thích cônyyp, chỉ làm sau khi mọi chuyêvajẉn bùng nônyyp̉, trong lòng cônyypnghẹn mônyyp̣t cơnyypn tưlvxd́c thônyypi, cônyyp thâfnoḿy bản thâfnomn có nói gì nưlvxd̃a cũng đewugã đewugủ rônyyp̀i.

“Em sẽ khônyypng lâfnoḿy dao đewugâfnomm anh, cũng khônyypng cho anh câfnom̀m dao làm hại chính mình, chuyêvajẉn lúc trưlvxdơnyyṕc… hônyypm nay cưlvxd́ đewugêvajw̉ nó đewugi theo máu của anh mà trônyypi đewugi đewugi.” Phong Quang nhẹ giọng nói xong, hônyypn mônyypi câfnoṃu mônyyp̣t chút, “Âtaczu Tuâfnomn, chúng ta băeteẃt đewugâfnom̀u lại lâfnom̀n nưlvxd̃a.”

“Đfjpjưlvxdơnyyp̣c, chúng ta băeteẃt đewugâfnom̀u lại mônyyp̣t lâfnom̀n nưlvxd̃a…” Thâfnom̀n săeteẃc mong manh dêvajw̃ vơnyyp̃ của Âtaczu Tuâfnomn rônyyṕt cục cũng trơnyyp̉ nêvajwn châfnomn thâfnoṃt, giônyyṕng nhưlvxdnyyp̣t u hônyyp̀n săeteẃp biêvajẃn mâfnoḿt băeteẃt đewugưlvxdơnyyp̣c mônyyp̣t lý do đewugêvajw̉ sônyyṕng sót, tay câfnoṃu nâfnomng căeteẁm cônyyp lêvajwn, cúi đewugâfnom̀u chiêvajẃm lâfnoḿy mônyypi cônyyp.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.