Phong Quang dùng căscne ̣p măscne ́t còn tràn đvtyo âcfmc ̀y hơcfmc i nưizbr ơcfmc ́c trưizbr ̀ng măscne ́t, “Em khôequu ng tôequu ́t, em là gái hưizbr ! Em ghét nhâcfmc ́t bị uy hiêlucn ́p, anh dùng mạng của mình uy hiêlucn ́p em, rõ ràng em nêlucn n ghét anh… nhưizbr ng mà, nhưizbr ng mà em lại nhịn khôequu ng đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c mà quay vêlucn ̀…”
“Em đvtyo ã quay vêlucn ̀, anh râcfmc ́t vui.” Nhìn đvtyo i, câcfmc ̣u vâcfmc ̃n luôequu n có môequu ̣t vị trí ơcfmc ̉ trong lòng côequu .
Âgjih u Tuâcfmc n câcfmc ̀m lâcfmc ́y khăscne n tay lau nưizbr ơcfmc ́c măscne ́t cho côequu , nhưizbr ng Phong Quang đvtyo ôequu ̣t nhiêlucn n câcfmc ̀m lâcfmc ́y tay câcfmc ̣u, côequu dùng sưizbr ́c râcfmc ́t mạnh nhưizbr ng đvtyo ôequu ́i vơcfmc ́i môequu ̣t chàng trai nhưizbr Âgjih u Tuâcfmc n mà nói, cho dù côequu dôequu ̀n sưizbr ́c mạnh nhâcfmc ́t, cũng khôequu ng cảm thâcfmc ́y đvtyo au.
“Âgjih u Tuâcfmc n, nói cho em biêlucn ́t đvtyo i, mâcfmc ́y vêlucn ́t sẹo trêlucn n tay anh là làm sao mà có?” trêlucn n cánh tay câcfmc ̣u, ngoại trưizbr ̀ miêlucn ̣ng vêlucn ́t thưizbr ơcfmc ng đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c băscne ng gạc băscne ng lại còn có nhưizbr ̃ng vêlucn ́t thưizbr ơcfmc ng to nhỏ khăscne ́p nơcfmc i, ít nhâcfmc ́t cũng có hơcfmc n mưizbr ơcfmc ̀i vêlucn ́t, hai cánh tay đvtyo êlucn ̀u có, có vêlucn ́t thưizbr ơcfmc ng mơcfmc ́i vưizbr ̀a kêlucn ́t vảy, cũng có vêlucn ́t thưizbr ơcfmc ng cũ chỉ còn lại dâcfmc ́u vêlucn ́t nhơcfmc ̣t nhạt, Phong Quang có thêlucn ̉ đvtyo oán đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c mọi thưizbr ́, nhưizbr ng mà côequu khôequu ng muôequu ́n tin.
Câcfmc ̣u trái lại născne ́m lâcfmc ́y tay côequu dán lêlucn n măscne ̣t mình, phát ra môequu ̣t tiêlucn ́ng thơcfmc ̉ dài, “Môequu ̃i ngày trôequu i qua, anh đvtyo êlucn ̀u muôequu ́n chạm vào em nhưizbr thêlucn ́ này, nhưizbr ng mà em khôequu ng muôequu ́n găscne ̣p anh,anh sơcfmc ̣ em sẽ càng thêlucn m ghét anh, cho nêlucn n, anh nghĩ đvtyo êlucn ́n môequu ̣t biêlucn ̣n pháp, cảm giác đvtyo au có thêlucn ̉ khiêlucn ́n anh tạm thơcfmc ̀i giảm bơcfmc ́t khát vọng vơcfmc ́i em.”
“anh… đvtyo ôequu ̀ đvtyo iêlucn n này…”
“Trưizbr ơcfmc ́c khi găscne ̣p đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c em, anh râcfmc ́t bình thưizbr ơcfmc ̀ng.” Khóe môequu i câcfmc ̣u cong lêlucn n, mang theo môequu ̣t loại cảm giác hạnh phúc kỳ lạ, “anh thích anh sau khi găscne ̣p đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c em.”
Phong Quang hăscne ̉n nêlucn n cảm thâcfmc ́y câcfmc ̣u râcfmc ́t đvtyo áng sơcfmc ̣, nhưizbr ng… côequu khôequu ng cảm thâcfmc ́y môequu ̣t chút sơcfmc ̣ hãi nào, ngưizbr ơcfmc ̣c lại, côequu muôequu ́n ôequu m câcfmc ̣u môequu ̣t cái thâcfmc ̣t chăscne ̣t, vì thêlucn ́ côequu thâcfmc ̣t sưizbr ̣ làm nhưizbr vâcfmc ̣y, câcfmc ̉n thâcfmc ̣n tránh đvtyo i tay câcfmc ̣u đvtyo ang bị thưizbr ơcfmc ng, nhào vào lòng câcfmc ̣u, bả đvtyo âcfmc ̀u chôequu n vào ngưizbr ̣c câcfmc ̣u, nghẹn ngào môequu ̣t tiêlucn ́ng, “Âgjih u Tuâcfmc n, anh là đvtyo ôequu ̀ đvtyo iêlucn n.”
Căscne ̀m Âgjih u Tuâcfmc n đvtyo ăscne ̣t lêlucn n đvtyo ỉnh đvtyo âcfmc ̀u côequu , nhẹ nhàng vôequu ̃ vêlucn ̀ lưizbr ng côequu .
Nhưizbr ̃ng ngày đvtyo ó đvtyo ã trôequu i qua nhưizbr thêlucn ́ nào?
Đxckt êlucn ́n nay ký ưizbr ́c của Âgjih u Tuâcfmc n hãy còn nhơcfmc ́ râcfmc ́t rõ, câcfmc ̣u biêlucn ́t đvtyo êlucn ́n trăscne m ngàn phưizbr ơcfmc ng pháp có thêlucn ̉ nhìn lén côequu , nhưizbr ng mà câcfmc ̣u lại khôequu ng thêlucn ̉ chạm vào đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c, cái bánh ngọt hưizbr ơcfmc ng vị ngon lành bày trưizbr ơcfmc ́c măscne ̣t câcfmc ̣u mà môequu ̣t ngụm cũng khôequu ng thêlucn ̉ căscne ́n đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c, đvtyo iêlucn ̀u đvtyo ó khiêlucn ́n câcfmc ̣u khôequu ng thêlucn ̉ khôequu ng phát đvtyo iêlucn n, cảm giác đvtyo au đvtyo ơcfmc ́n có thêlucn ̉ phâcfmc n tán đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c lưizbr ̣c chú ý, cho nêlucn n câcfmc ̣u thưizbr ̉ phưizbr ơcfmc ng pháp này, tuy hiêlucn ̣u quả râcfmc ́t nhỏ nhưizbr ng mà cho dù có thêlucn ̉ giảm bơcfmc ́t môequu ̣t chút… dù chỉ có thêlucn ̉ giảm bơcfmc ́t môequu ̣t chút dục vọng băscne ́t côequu trơcfmc ̉ vêlucn ̀ đvtyo êlucn ̉ nhôequu ́t lại, câcfmc ̣u cũng sẽ thâcfmc ́y phưizbr ơcfmc ng pháp tưizbr ̣ mình hại mình này là tôequu ́t nhâcfmc ́t. Câcfmc ̣u nghĩ, hiêlucn ̣u quả giảmđvtyo i ham muôequu ́n câcfmc ̀m tù côequu khôequu ng lơcfmc ́n là vì bản thâcfmc n xuôequu ́ng tay quá nhẹ, cho nêlucn n tưizbr ̀ tưizbr ̀, vêlucn ́t thưizbr ơcfmc ng mà câcfmc ̣u tưizbr ̣ gâcfmc y ra trêlucn n chính bản thâcfmc n mình ngày càng nghiêlucn m trọng.
Bâcfmc ́t quá, vêlucn ́t thưizbr ơcfmc ng trêlucn n côequu ̉ tay lúc này là nghiêlucn m trọng nhâcfmc ́t.
Giọng nói Phong Quang khó chịu, “khôequu ng đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c làm hại bản thâcfmc n nưizbr ̃a.”
“Em còn muôequu ́n xuâcfmc ́t ngoại sao?” Âgjih u Tuâcfmc n khôequu ng vôequu ̣i mà đvtyo ôequu ̀ng ý, mà là hỏi vâcfmc ́n đvtyo êlucn ̀ mà câcfmc ̣u sơcfmc ̣ nhâcfmc ́t, sơcfmc ̣ hãi côequu rơcfmc ̀i đvtyo i phạm vi khôequu ́ng chêlucn ́ của mình.
“Xuâcfmc ́t ngoại?” Phong Quang ngâcfmc ̉ng đvtyo âcfmc ̀u, “Em khôequu ng phải chỉ đvtyo i Hà Lan chơcfmc i hai ngày sao? Giải sâcfmc ̀u xong sẽ trơcfmc ̉ lại, anh khôequu ng phải nghĩ em xuâcfmc ́t ngoại xong sẽ khôequu ng trơcfmc ̉ vêlucn ̀ chưizbr ́?”
Âgjih u Tuâcfmc n im lăscne ̣ng.
Lúc này trong lòng Phong Quang vưizbr ̀a tưizbr ́c giâcfmc ̣n vưizbr ̀a buôequu ̀n cưizbr ơcfmc ̀i, “anh nghĩ em xuâcfmc ́t ngoại sẽ khôequu ng vêlucn ̀ nưizbr ̃a, cho nêlucn n vì thêlucn ́ anh mơcfmc ́i làm chuyêlucn ̣n nhưizbr vâcfmc ̣y?”
Câcfmc ̣u vâcfmc ̃n im lăscne ̣ng nhưizbr trưizbr ơcfmc ́c.
“Âgjih u Tuâcfmc n, sao anh lại ngôequu ́c nhưizbr vâcfmc ̣y hả?” côequu dùng ngón trỏ chọc chọc trán câcfmc ̣u, “anh vì nguyêlucn n nhâcfmc n này mà làm hại bản thâcfmc n chảy nhiêlucn ̀u máu nhưizbr thêlucn ́, còn làm hại em chảy nhiêlucn ̀u nưizbr ơcfmc ́c măscne ́t thêlucn ́ này, em cũng khôequu ng biêlucn ́t phải nói anh nhưizbr thêlucn ́ nào nưizbr ̃a đvtyo âcfmc y.”
Âgjih u Tuâcfmc n nguyêlucn ̀n rủa têlucn n Quách Minh trong lòng vài lâcfmc ̀n, quyêlucn ́t đvtyo ịnh chuyêlucn ̣n tìm câcfmc ̣u ta tính sôequu ̉ tưizbr ̀ tưizbr ̀ sẽ đvtyo êlucn ́n, hiêlucn ̣n tại ngưizbr ơcfmc ̀i trưizbr ơcfmc ́c măscne ̣t này quan trọng hơcfmc n, môequu ̣t đvtyo ôequu i măscne ́t đvtyo en chăscne m chú nhìn chăscne ̀m chăscne ̀m côequu , “Em còn có thêlucn ̉ rơcfmc ̀i anh mà đvtyo i sao?” Khi Phong Quang còn chưizbr a trả lơcfmc ̀i, câcfmc ̣u lại căscne ng thăscne ̉ng nói: “Chuyêlucn ̣n trưizbr ơcfmc ́c đvtyo âcfmc y… Em nêlucn ́u còn hâcfmc ̣n anh, lâcfmc ́y dao đvtyo âcfmc m anh cũng đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c, nhưizbr ng em đvtyo ưizbr ̀ng rơcfmc ̀i đvtyo i nưizbr ̃a, đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c khôequu ng?”
Câcfmc ̣u khiêlucn ́n bản thâcfmc n mình trơcfmc ̉ nêlucn n thâcfmc ́p kém nhâcfmc ́t, Phong Quang cho dù lòng dạ săscne ́t đvtyo á cũng khôequu ng thêlucn ̉ cưizbr ̣ tuyêlucn ̣t, thâcfmc ̣t ra trong lòng côequu đvtyo ã thôequu ng suôequu ́t, cho dù là chuyêlucn ̣n xuâcfmc ́t hiêlucn ̣n bài post đvtyo ó, hay là chuyêlucn ̣n khiêlucn u khích trong game, thơcfmc ̀i đvtyo iêlucn ̉m đvtyo ó câcfmc ̣u còn chưizbr a nhâcfmc ̣n thưizbr ́c côequu , cũng khôequu ng thích côequu , chỉ làm sau khi mọi chuyêlucn ̣n bùng nôequu ̉, trong lòng côequu nghẹn môequu ̣t cơcfmc n tưizbr ́c thôequu i, côequu thâcfmc ́y bản thâcfmc n có nói gì nưizbr ̃a cũng đvtyo ã đvtyo ủ rôequu ̀i.
“Em sẽ khôequu ng lâcfmc ́y dao đvtyo âcfmc m anh, cũng khôequu ng cho anh câcfmc ̀m dao làm hại chính mình, chuyêlucn ̣n lúc trưizbr ơcfmc ́c… hôequu m nay cưizbr ́ đvtyo êlucn ̉ nó đvtyo i theo máu của anh mà trôequu i đvtyo i đvtyo i.” Phong Quang nhẹ giọng nói xong, hôequu n môequu i câcfmc ̣u môequu ̣t chút, “Âgjih u Tuâcfmc n, chúng ta băscne ́t đvtyo âcfmc ̀u lại lâcfmc ̀n nưizbr ̃a.”
“Đxckt ưizbr ơcfmc ̣c, chúng ta băscne ́t đvtyo âcfmc ̀u lại môequu ̣t lâcfmc ̀n nưizbr ̃a…” Thâcfmc ̀n săscne ́c mong manh dêlucn ̃ vơcfmc ̃ của Âgjih u Tuâcfmc n rôequu ́t cục cũng trơcfmc ̉ nêlucn n châcfmc n thâcfmc ̣t, giôequu ́ng nhưizbr môequu ̣t u hôequu ̀n săscne ́p biêlucn ́n mâcfmc ́t băscne ́t đvtyo ưizbr ơcfmc ̣c môequu ̣t lý do đvtyo êlucn ̉ sôequu ́ng sót, tay câcfmc ̣u nâcfmc ng căscne ̀m côequu lêlucn n, cúi đvtyo âcfmc ̀u chiêlucn ́m lâcfmc ́y môequu i côequu .
“Em đ
Â
“Â
Câ
“anh… đ
“Trư
Phong Quang hă
Că
Như
Đ
Bâ
Giọng nói Phong Quang khó chịu, “khô
“Em còn muô
“Xuâ
Â
Lúc này trong lòng Phong Quang vư
Câ
“Â
Â
Câ
“Em sẽ khô
“Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.