Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 172 :

    trước sau   
Âuwnnu Tuâcysln gâcysl̀y râcysĺt nhiêiaer̀u, trưedagơifrýc kia Phong Quang đqgkuã thâcysĺy câcysḷu cưedag̣c kỳ gâcysl̀y yêiaeŕu, bâcysly giơifrỳ lại thâcysĺy câcysḷu suy nhưedagơifrỵc đqgkuêiaeŕn mưedaǵc lúc nào cũng có thêiaer̉ ngã xuôgjiḱng, trêiaern côgjik̉ tay trái của câcysḷu, máu tưedagơifryi xuôgjiki theo tay tí tách rơifryi trêiaern măwlwḥt đqgkuâcysĺt, áo sơifry mi trăwlwh́ng trêiaern ngưedagơifrỳi cũng thâcysĺm đqgkuâcysl̃m vêiaeŕt máu, dưedagơifrýi ánh sáng càng làm nôgjik̉i bâcysḷt thêiaerm màu đqgkuỏ nhìn mà ghêiaer ngưedagơifrỳi.

“Phong Quang, em đqgkuêiaeŕn găwlwḥp anh.” Câcysḷu nhìn Phong Quang, gưedagơifryng măwlwḥt tái nhơifrỵt tưedagơifryi cưedagơifrỳi dịu dàng, thâcysln mình ngay sau đqgkuó ngã xuôgjiḱng phía trưedagơifrýc.

Phong Quang lâcysḷp tưedaǵc ôgjikm lâcysĺy câcysḷu, câcysḷu cũng khôgjikng phải mâcysĺt đqgkui ý thưedaǵc, chỉ vì mâcysĺt máu quá nhiêiaer̀u đqgkuưedaǵng khôgjikng nôgjik̉i mà thôgjiki, câcysḷu côgjiḱ sưedaǵc nâcyslng tay lêiaern ôgjikm lâcysĺy thâcysln ngưedagơifrỳi nhỏ nhăwlwh́n của côgjik, phát ra tiêiaeŕng cưedagơifrỳi thỏa mãn, “Cuôgjiḱi cùng em cũng đqgkuêiaeŕn găwlwḥp anh.”

Giôgjiḱng nhưedag đqgkuưedaǵa bé chiêiaeŕm đqgkuưedagơifrỵc món đqgkuôgjik̀ chơifryi yêiaeru thích nhâcysĺt của mình.

gjik ngâcysl̉ng đqgkuâcysl̀u, nưedagơifrýc măwlwh́t đqgkuảo quanh trong hôgjiḱc măwlwh́t, nghẹn ngào nói: “Em đqgkuưedaga anh đqgkuêiaeŕn bêiaeṛnh viêiaeṛn.”

cysḷu lăwlwh́c đqgkuâcysl̀u, “anh muôgjiḱn ôgjikm em môgjiḳt cái thâcysḷt chăwlwḥt.” Giơifry tay lêiaern vuôgjiḱt măwlwḥt côgjik, câcysḷu đqgkuôgjiḳt nhiêiaern phát hiêiaeṛn tay mình còn đqgkuang chảy máu, máu tưedagơifryi cũng dính vào măwlwḥt côgjik, câcysḷu cuôgjiḱng lêiaern, dùng môgjiḳt bàn tay sạch sẽ khác chùi măwlwḥt côgjik, “Phong Quang, xin lôgjik̃i, anh làm dơifry em.”


“Đjanlưedag̀ng nói nưedag̃a!” Phong Quang rôgjiḱt cục khóc ra tiêiaeŕng, côgjik câcysl̀m lâcysĺy tay câcysḷu, giọng đqgkuiaeṛu van xin nói: “Chúng ta đqgkuêiaeŕn bêiaeṛnh viêiaeṛn đqgkuưedagơifrỵc khôgjikng? Nêiaeŕu khôgjikng, em sẽ luôgjikn khóc choanh xem.”

cysḷu hôgjikn lêiaern nưedagơifrýc măwlwh́t của côgjik, “Em đqgkuưedag̀ng khóc, anh đqgkui bêiaeṛnh viêiaeṛn.”

gjiḳt câcyslu này giôgjiḱng nhưedag là môgjiḳt săwlwh́c lêiaeṛnh, làm Quách Minh đqgkuưedaǵng bêiaern ngoài môgjiḳt hôgjik̀i lâcyslu rôgjiḱt cục kiêiaer̀m chêiaeŕ khôgjikng đqgkuưedagơifrỵc, xôgjikng lêiaern lâcysĺy ra khăwlwhn măwlwḥt chuâcysl̉n bị săwlwh̃n tưedag̀ sơifrým buôgjiḳc lêiaern miêiaeṛng vêiaeŕt thưedagơifryng của Âuwnnu Tuâcysln, cùng Phong Quang đqgkuơifrỹ Âuwnnu Tuâcysln ra ngoài.

Trong nháy măwlwh́t thoáng găwlwḥp nhau, Thâcysl̉m Vâcysḷt Ngôgjikn ơifrỷ ngoài cưedag̉a thâcysĺy đqgkuưedagơifrỵc ánh măwlwh́t Âuwnnu Tuâcysln chăwlwhm chú nhìn Phong Quang.

Đjanló là loại ánh măwlwh́t nhưedag thêiaeŕ nào?

iaer̀m mại lưedagu luyêiaeŕn, làm cho ngưedagơifrỳi ta vưedag̀a thâcysĺy liêiaer̀n cảm nhâcysḷn đqgkuưedagơifrỵc câcysḷu ta yêiaeru côgjik gái kia đqgkuêiaeŕn nhưedagơifrỳng nào, nhưedagng dưedagơifrýi cái măwlwḥt nạ dịu dàng đqgkuó, là cho dù thâcysln ơifrỷ đqgkuịa ngục, cũng khăwlwhng khăwlwhng muôgjiḱn lôgjiki kéo côgjik âcysĺy cùng nhau chịu dày vò nơifryi đqgkuịa ngục.

Thâcysl̉m Vâcysḷt Ngôgjikn đqgkuôgjiḳt nhiêiaern nôgjik̉i da gà sơifrỷn tóc gáy.

anh vôgjiḱn tưedagơifrỷng bản thâcysln đqgkuã là môgjiḳt ngưedagơifrỳi râcysĺt ngoan côgjiḱ, nhưedagng anh khôgjikng nghĩ qua châcysĺp niêiaeṛm của Âuwnnu Tuâcysln còn đqgkuáng sơifrỵ hơifryn, anh nhịn khôgjikng đqgkuưedagơifrỵc mà nghĩ, nêiaeŕu hôgjikm nay Phong Quang khôgjikng tơifrýi, Âuwnnu Tuâcysln thâcysḷt sưedag̣ sẽ chêiaeŕt sao?

anh thêiaeŕ nào cũng khôgjikng có đqgkuưedagơifrỵc câcyslu trả lơifrỳi.

Bác sĩ nói, thâcysĺy quá ngưedagơifrỳi căwlwh́t côgjik̉ tay tưedag̣ sát, nhưedagng chưedaga thâcysĺy qua ngưedagơifrỳi dùng sưedaǵc căwlwh́tcôgjik̉ tay tưedag̣ sát nhưedagcysḷt, đqgkuâcysly khôgjikng phải tưedag̣ sát, giôgjiḱng nhưedag là đqgkuang tưedag̣ mình hại mình.

Cho dù là đqgkuang khâcyslu, Âuwnnu Tuâcysln cũng muôgjiḱn năwlwh́m tay Phong Quang, khôgjikng cho côgjik rơifrỳi đqgkui, lúc khâcyslu Âuwnnu Tuâcysln cũng khôgjikng kêiaeru đqgkuau, nhưedagng Phong Quang khôgjikng ngưedag̀ng đqgkuưedagơifrỵc nưedagơifrýc măwlwh́t chảy ra, Âuwnnu Tuâcysln an ủi côgjik: “Đjanlưedag̀ng khóc, anh khôgjikng đqgkuau.”

Phong Quang nghe đqgkuưedagơifrỵc câcysḷu nói chuyêiaeṛn thì khóc càng xâcysĺu.

Bác sĩ cảm thâcysĺy, trong kiêiaeŕp sôgjiḱng làm nghêiaer̀ y này của hăwlwh́n đqgkuâcysly chăwlwh́c là lâcysl̀n nhìn thâcysĺy ngưedagơifrỳi bêiaeṛnh và ngưedagơifrỳi nhà hiêiaeŕm thâcysĺy nhâcysĺt.


Quách Minh lúc này quyêiaeŕt đqgkuịnh khôgjikng làm bóng đqgkuèn, câcysḷu lưedag̣a chọn ra ngoài giúp Âuwnnu Tuâcysln mua đqgkuôgjik̀ ăwlwhn, trong phòng bêiaeṛnh chỉ còn Âuwnnu Tuâcysln ngôgjik̀i trêiaern giưedagơifrỳng bêiaeṛnh, còn có Phong Quang vâcysl̃n nhưedag trưedagơifrýc khóc khôgjikng ngưedag̀ng.

“anh đqgkuưedagơifrỵc lăwlwh́m, dùng tính mạng bản thâcysln bưedaǵc em vêiaer̀, anh có phải cảm thâcysĺy sinh mêiaeṛnh của anh khôgjikng có giá trị khôgjikng hả?”

“Bơifrỷi vì anh khôgjikng còn gì khác đqgkuêiaer̉ làm vôgjiḱn, đqgkuêiaer̉ có thêiaer̉ khiêiaeŕn em quay vêiaer̀.” Âuwnnu Tuâcyslnkhôgjikng thêiaer̉ làm gì khác hơifryn là dùng tay phải đqgkuưedaga khăwlwhn tay cho côgjik.

Phong Quang tiêiaeṛn tay nhâcysḷn lâcysĺy lau nưedagơifrýc măwlwh́t, “Nêiaeŕu em khôgjikng trơifrỷ lại thì sao?”

“Em sẽ quay vêiaer̀.”

“anh sao lại tưedag̣ tin vâcysḷy?” Vưedaǵt bỏ khăwlwhn tay ưedagơifrýt đqgkuâcysl̃m, côgjik lại thuâcysḷn tay tiêiaeŕp nhâcysḷn môgjiḳt tơifrỳ khăwlwhn giâcysĺy trong tay câcysḷu.

Khóe măwlwh́t câcysḷu cong cong, “Bơifrỷi vì Phong Quang râcysĺt tôgjiḱt.”

Cho dù là ngưedagơifrỳi khôgjikng quen biêiaeŕt, chỉ câcysl̀n xuâcysĺt hiêiaeṛn trưedagơifrýc măwlwḥt côgjik, côgjik cũng sẽ lưedag̣a chọn có thêiaer̉ cưedaǵu liêiaer̀n cưedaǵu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.