Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 168 :

    trước sau   
Thưlirf̀a dịp thơyoam̀i gian mọi ngưlirfơyoam̀i khôghiung chú ý, Phong Quang môghiụt phen đzokxem bưlirf́c tranh treotrêgrkrn tưlirfơyoam̀ng lâihqýy xuôghiúng, đzokxôghiụng tác của côghiu râihqýt nhanh cho nêgrkrn khi côghiu đzokxem bưlirf́c tranh xé nát còn có râihqýt nhiêgrkr̀u ngưlirfơyoam̀i vâihqyy quanh còn ơyoam̉ trạng thái trơyoaṃn mămtbĺt há môghiùm.

“côghiu! côghiu làm cái gì vâihqỵy!” Châihqyn Tiêgrkŕu Nhâihqyn đzokxem biêgrkr̉u hiêgrkṛn của môghiụt ngưlirfơyoam̀i hiêgrkr̀n lành diêgrkr̃n tơyoaḿi mưlirf́c vôghiu cùng nhuâihqỳn nhuyêgrkr̃n, cho dù là môghiụt thâihqỳy giáo tôghiút cũng sẽ phát giâihqỵn, vì thêgrkŕ, ôghiung ta chỉ vào Phong Quang, “côghiu… côghiu phải xin lôghiũi vơyoaḿi tôghiui!”

“Xin lôghiũi? Ôfmtgng đzokxi nămtbl̀m mơyoam còn thưlirf̣c têgrkŕ hơyoamn.”

“Cho dù côghiu là tiêgrkr̉u bôghiúi, nhưlirfng cũng phải vì hành vi của mình mà trả giá lơyoaḿn, tôghiui sẽ tôghiú cáo côghiu.”

“Tôghiui chơyoam̀.” Trong đzokxôghiui mămtbĺt đzokxẹp lôghiụ ra sưlirf̣ cao quý mà lưlirfơyoam̀i biêgrkŕng, “Nhơyoaḿ kỹ, tôghiui têgrkrn là Hạ Phong Quang, là đzokxại tiêgrkr̉u thưlirfihqỵp đzokxoàn Hạ thị, ôghiung có bản lĩnh táng gia bại sản, thì cưlirf́ tôghiú cáo tôghiui, tôghiui lúc nào cũng có thêgrkr̉ theo hâihqỳu.”

ihqỵp đzokxoàn Hạ thị… Trong lòng Châihqyn Tiêgrkŕu Châihqyn kinh hãi, ôghiung chỉ là môghiụt giáo viêgrkrn mỹ thuâihqỵt tạo hình, khôghiung phải chủ nhiêgrkṛm lơyoaḿp, cho nêgrkrn ôghiung ta cũng khôghiung hiêgrkr̉u biêgrkŕt bôghiúi cảnh gia đzokxình của môghiũi học sinh, bơyoam̉i vâihqỵy ôghiung ta cũng khôghiung biêgrkŕt Hạ Thiêgrkrn là ngưlirfơyoam̀i nhà họ Hạ, cũng sẽ khôghiung biêgrkŕt ngưlirfơyoam̀i bị ôghiung ta trôghiụm tranh lại chính là thiêgrkrn kim đzokxại tiêgrkr̉u thưlirfihqỵp đzokxoàn Hạ thị.


Xem đzokxi, âihqym thanh của mọi ngưlirfơyoam̀i lămtbḷng lẽ châihqým dưlirf́t, tuy rămtbl̀ng trong lòng nghĩ đzokxại tiêgrkr̉u thưlirf nhà họ Hạ này đzokxúng là vôghiu pháp vôghiu thiêgrkrn, nhưlirfng mà ai cũng khôghiung dám đzokxămtbĺc tôghiụi nhà họ Hạ.

“Hạ Thiêgrkrn, đzokxi thôghiui.” Phong Quang giôghiúng nhưlirf đzokxại ca xã hôghiụi đzokxen mà rêgrkru rao.

Hạ Thiêgrkrn ngâihqyy ngưlirfơyoam̀i trong lòng Quách Minh môghiụt lúc lâihqyu, nưlirf̉a ngày mơyoaḿi phản ưlirf́ng lại mà đzokxáp lơyoam̀i.

khôghiung ai dám ngămtbln bọn họ lại, đzokxi phía trưlirfơyoaḿc, nhưlirf là nhơyoaḿ tơyoaḿi cái gì, Quách Minh tiêgrkṛn tay đzokxem bưlirf́c tranh quămtblng đzokxi, cưlirfơyoam̀i nói vơyoaḿi Châihqyn Tiêgrkŕu Nhâihqyn: “Đqnkgúng rôghiùi, chủ đzokxêgrkr̀ của bưlirf́c họa này khôghiung phải là sinh trưlirfơyoam̀ng gì sâihqýt, tôghiui cho nó cái đzokxêgrkr̀ mục là con mẹ nó Bạch Nguyêgrkṛt Quang.”

ghiu xoay ngưlirfơyoam̀i, bóng lưlirfng phóng khoáng.

“Chị họ của em thâihqỵt là quá đzokxẹp trai!” Hạ Thiêgrkrn ôghium mămtbḷt nói xong, vôghiụi vã bỏ Quách Minh lại đzokxi cùng Phong Quang.

Quách Minh đzokxi ơyoam̉ sau cùng, lại than thơyoam̉ môghiụt phen bản thâihqyn ơyoam̉ trong lòng Hạ Thiêgrkrnkhôghiung có đzokxịa vị gì, câihqỵu bâihqým môghiụt sôghiú đzokxgrkṛn thoại, “Chuyêgrkṛn vưlirf̀a xảy ra câihqỵu cũng thâihqýy đzokxâihqýy.”

grkrn kia chỉ đzokxáp lại môghiụt chưlirf̃, “Ưiarp̀.”

“Tôghiui biêgrkŕt câihqỵu có bản lĩnh, bâihqýt quá lâihqỳn này tôghiui thâihqỳm nghĩ phải nói, nhâihqýt đzokxịnh khôghiung thêgrkr̉ buôghiung tha têgrkrn Châihqyn Tiêgrkŕu Nhâihqyn kia.”

“Đqnkgưlirfơyoaṃc.”

Ngày hôghium sau, tin tưlirf́c xã hôghiụi ùn ùn kéo đzokxêgrkŕn đzokxưlirfa tin môghiụt sưlirf̣ kiêgrkṛn, giáo viêgrkrn mỹ thuâihqỵt tạo hình ơyoam̉ môghiụt trưlirfơyoam̀ng câihqýp ba lơyoaṃi dụng chưlirf́c vị, bỉ ôghiủi dâihqym ôghiulirf̃ học sinh, còn nhiêgrkr̀u lâihqỳn dùng tranh của học sinh vẽ mà ghi lêgrkrn têgrkrn của mình đzokxi tham dưlirf̣ bình chọn khen thưlirfơyoam̉ng, học viêgrkṛn xưlirf̉ phạt sa thải vơyoaḿi hămtbĺn, cũng bơyoam̉i vì chuyêgrkṛn dâihqym ôghiuyoaḿi học sinh màđzokxang nhâihqỵn đzokxgrkr̀u tra của cảnh sát.


Thơyoam̀i đzokxgrkr̉m Phong Quang nghe tin tưlirf́c này tưlirf̀ miêgrkṛng của Phong Quang, thêgrkŕ mà khôghiungcảm thâihqýy ngoài ý muôghiún, có thêgrkr̉ tùy ý khôghiúng chêgrkŕ dưlirf luâihqỵn nhưlirfihqỵy, ngưlirfơyoam̀i mà côghiu nhâihqỵn thưlirf́c trưlirf̀ bỏ Âmtblu Tuâihqyn thì khôghiung còn ai khác, bản thâihqyn côghiu tưlirf̣ làm tôghiủ ơyoam̉ trong phòng, đzokxâihqỳu óc trôghiúng rôghiũng, khôghiung biêgrkŕt nêgrkrn làm cái gì.

Hạ Thiêgrkrn thâihqýy vé máy bay côghiu đzokxêgrkr̉ trêgrkrn bàn học, khôghiung khỏi kêgrkru to, “Chị! Chị muôghiún xuâihqýt ngoại!?”


“Ưiarp̀.” Phong Quang ngôghiùi trêgrkrn giưlirfơyoam̀ng lâihqỵt môghiụt quyêgrkr̉n sách, khôghiung có tinh thâihqỳn gì đzokxáp lơyoam̀i, kỳ thưlirf̣c quyêgrkr̉n sách này đzokxã thâihqỵt lâihqyu khôghiung đzokxưlirfơyoaṃc lâihqỵt qua trang mơyoaḿi.

Hạ Thiêgrkrn hôghiu to gọi nhỏ môghiụt trâihqỵn, thâihqýy Phong Quang vâihqỹn luôghiun trả lơyoam̀i cho có lêgrkṛ, côghiu thơyoam̉ phì phì đzokxi ra khỏi phòng, gọi đzokxgrkṛn cho Quách Minh, côghiu muôghiún phát giâihqỵn.

Quách Minh bêgrkrn kia vưlirf̀a thâihqýy là côghiu vơyoaṃ nhỏ của mình gọi tơyoaḿi, lâihqỵp tưlirf́c vôghiu cùng vui mưlirf̀ng nhâihqỵn cuôghiục gọi, “Uy, Hạ Thiêgrkrn, nhơyoaḿ anh sao?”

“Nhơyoaḿ anh cái con khỉ! Tiêgrkr̉u Quách tưlirf̉, chị của em muôghiún xuâihqýt ngoại! Chị âihqýy khôghiung câihqỳn em nưlirf̃a!”

“Cái gì!!!?” Quách Minh la đzokxêgrkŕn âihqym nam cao, chămtbl̉ng quan tâihqym còn đzokxang nhâihqỵn đzokxgrkṛn thoại, chạy tơyoaḿi gõ cưlirf̉a phòng Âmtblu Tuâihqyn, “Âmtblu Tuâihqyn! Bạn gái câihqỵu sămtbĺp bỏ chạy! côghiu âihqýy muôghiún xuâihqýt ngoại kìa! Sẽ khôghiung trơyoam̉ lại đzokxâihqyu!”

Trong phòng tôghiúi mịt mơyoam̀, hămtbĺc ám ngôghiụt ngạc.

Ngôghiùi ơyoam̉ trong góc, vêgrkŕt máu cũ mơyoaḿi lâihqỹn lôghiụn trêgrkrn cánh tay câihqỵu, sau khi nghe đzokxưlirfơyoaṃc âihqymthanh của ngưlirfơyoam̀i bêgrkrn ngoài, con dao trêgrkrn tay kia khôghiung nămtbĺm chămtbĺc, rơyoami xuôghiúng đzokxâihqýt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.