Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 168 :

    trước sau   
Thưqcsv̀a dịp thơaguèi gian mọi ngưqcsvơaguèi khôtsrjng chú ý, Phong Quang môtsrj̣t phen đusmeem bưqcsv́c tranh treotrêaguen tưqcsvơaguèng lâtdcćy xuôtsrj́ng, đusmeôtsrj̣ng tác của côtsrj râtdcćt nhanh cho nêaguen khi côtsrj đusmeem bưqcsv́c tranh xé nát còn có râtdcćt nhiêaguèu ngưqcsvơaguèi vâtdccy quanh còn ơaguẻ trạng thái trơaguẹn măqcqát há môtsrj̀m.

“côtsrj! côtsrj làm cái gì vâtdcc̣y!” Châtdccn Tiêaguéu Nhâtdccn đusmeem biêaguẻu hiêaguẹn của môtsrj̣t ngưqcsvơaguèi hiêaguèn lành diêaguẽn tơaguéi mưqcsv́c vôtsrj cùng nhuâtdcc̀n nhuyêaguẽn, cho dù là môtsrj̣t thâtdcc̀y giáo tôtsrj́t cũng sẽ phát giâtdcc̣n, vì thêagué, ôtsrjng ta chỉ vào Phong Quang, “côtsrj… côtsrj phải xin lôtsrj̃i vơaguéi tôtsrji!”

“Xin lôtsrj̃i? Ôilojng đusmei năqcqàm mơague còn thưqcsṿc têagué hơaguen.”

“Cho dù côtsrj là tiêaguẻu bôtsrj́i, nhưqcsvng cũng phải vì hành vi của mình mà trả giá lơaguén, tôtsrji sẽ tôtsrj́ cáo côtsrj.”

“Tôtsrji chơaguè.” Trong đusmeôtsrji măqcqát đusmeẹp lôtsrj̣ ra sưqcsṿ cao quý mà lưqcsvơaguèi biêaguéng, “Nhơagué kỹ, tôtsrji têaguen là Hạ Phong Quang, là đusmeại tiêaguẻu thưqcsvtdcc̣p đusmeoàn Hạ thị, ôtsrjng có bản lĩnh táng gia bại sản, thì cưqcsv́ tôtsrj́ cáo tôtsrji, tôtsrji lúc nào cũng có thêaguẻ theo hâtdcc̀u.”

tdcc̣p đusmeoàn Hạ thị… Trong lòng Châtdccn Tiêaguéu Châtdccn kinh hãi, ôtsrjng chỉ là môtsrj̣t giáo viêaguen mỹ thuâtdcc̣t tạo hình, khôtsrjng phải chủ nhiêaguẹm lơaguép, cho nêaguen ôtsrjng ta cũng khôtsrjng hiêaguẻu biêaguét bôtsrj́i cảnh gia đusmeình của môtsrj̃i học sinh, bơaguẻi vâtdcc̣y ôtsrjng ta cũng khôtsrjng biêaguét Hạ Thiêaguen là ngưqcsvơaguèi nhà họ Hạ, cũng sẽ khôtsrjng biêaguét ngưqcsvơaguèi bị ôtsrjng ta trôtsrj̣m tranh lại chính là thiêaguen kim đusmeại tiêaguẻu thưqcsvtdcc̣p đusmeoàn Hạ thị.


Xem đusmei, âtdccm thanh của mọi ngưqcsvơaguèi lăqcqạng lẽ châtdcćm dưqcsv́t, tuy răqcqàng trong lòng nghĩ đusmeại tiêaguẻu thưqcsv nhà họ Hạ này đusmeúng là vôtsrj pháp vôtsrj thiêaguen, nhưqcsvng mà ai cũng khôtsrjng dám đusmeăqcqác tôtsrj̣i nhà họ Hạ.

“Hạ Thiêaguen, đusmei thôtsrji.” Phong Quang giôtsrj́ng nhưqcsv đusmeại ca xã hôtsrj̣i đusmeen mà rêagueu rao.

Hạ Thiêaguen ngâtdccy ngưqcsvơaguèi trong lòng Quách Minh môtsrj̣t lúc lâtdccu, nưqcsv̉a ngày mơaguéi phản ưqcsv́ng lại mà đusmeáp lơaguèi.

khôtsrjng ai dám ngăqcqan bọn họ lại, đusmei phía trưqcsvơaguéc, nhưqcsv là nhơagué tơaguéi cái gì, Quách Minh tiêaguẹn tay đusmeem bưqcsv́c tranh quăqcqang đusmei, cưqcsvơaguèi nói vơaguéi Châtdccn Tiêaguéu Nhâtdccn: “Đqthdúng rôtsrj̀i, chủ đusmeêaguè của bưqcsv́c họa này khôtsrjng phải là sinh trưqcsvơaguèng gì sâtdcćt, tôtsrji cho nó cái đusmeêaguè mục là con mẹ nó Bạch Nguyêaguẹt Quang.”

tsrj xoay ngưqcsvơaguèi, bóng lưqcsvng phóng khoáng.

“Chị họ của em thâtdcc̣t là quá đusmeẹp trai!” Hạ Thiêaguen ôtsrjm măqcqạt nói xong, vôtsrj̣i vã bỏ Quách Minh lại đusmei cùng Phong Quang.

Quách Minh đusmei ơaguẻ sau cùng, lại than thơaguẻ môtsrj̣t phen bản thâtdccn ơaguẻ trong lòng Hạ Thiêaguenkhôtsrjng có đusmeịa vị gì, câtdcc̣u bâtdcćm môtsrj̣t sôtsrj́ đusmeaguẹn thoại, “Chuyêaguẹn vưqcsv̀a xảy ra câtdcc̣u cũng thâtdcćy đusmeâtdcćy.”

aguen kia chỉ đusmeáp lại môtsrj̣t chưqcsṽ, “Ưslbs̀.”

“Tôtsrji biêaguét câtdcc̣u có bản lĩnh, bâtdcćt quá lâtdcc̀n này tôtsrji thâtdcc̀m nghĩ phải nói, nhâtdcćt đusmeịnh khôtsrjng thêaguẻ buôtsrjng tha têaguen Châtdccn Tiêaguéu Nhâtdccn kia.”

“Đqthdưqcsvơaguẹc.”

Ngày hôtsrjm sau, tin tưqcsv́c xã hôtsrj̣i ùn ùn kéo đusmeêaguén đusmeưqcsva tin môtsrj̣t sưqcsṿ kiêaguẹn, giáo viêaguen mỹ thuâtdcc̣t tạo hình ơaguẻ môtsrj̣t trưqcsvơaguèng câtdcćp ba lơaguẹi dụng chưqcsv́c vị, bỉ ôtsrj̉i dâtdccm ôtsrjqcsṽ học sinh, còn nhiêaguèu lâtdcc̀n dùng tranh của học sinh vẽ mà ghi lêaguen têaguen của mình đusmei tham dưqcsṿ bình chọn khen thưqcsvơaguẻng, học viêaguẹn xưqcsv̉ phạt sa thải vơaguéi hăqcqán, cũng bơaguẻi vì chuyêaguẹn dâtdccm ôtsrjaguéi học sinh màđusmeang nhâtdcc̣n đusmeaguèu tra của cảnh sát.


Thơaguèi đusmeaguẻm Phong Quang nghe tin tưqcsv́c này tưqcsv̀ miêaguẹng của Phong Quang, thêagué mà khôtsrjngcảm thâtdcćy ngoài ý muôtsrj́n, có thêaguẻ tùy ý khôtsrj́ng chêagué dưqcsv luâtdcc̣n nhưqcsvtdcc̣y, ngưqcsvơaguèi mà côtsrj nhâtdcc̣n thưqcsv́c trưqcsv̀ bỏ Âmpaku Tuâtdccn thì khôtsrjng còn ai khác, bản thâtdccn côtsrj tưqcsṿ làm tôtsrj̉ ơaguẻ trong phòng, đusmeâtdcc̀u óc trôtsrj́ng rôtsrj̃ng, khôtsrjng biêaguét nêaguen làm cái gì.

Hạ Thiêaguen thâtdcćy vé máy bay côtsrj đusmeêaguẻ trêaguen bàn học, khôtsrjng khỏi kêagueu to, “Chị! Chị muôtsrj́n xuâtdcćt ngoại!?”


“Ưslbs̀.” Phong Quang ngôtsrj̀i trêaguen giưqcsvơaguèng lâtdcc̣t môtsrj̣t quyêaguẻn sách, khôtsrjng có tinh thâtdcc̀n gì đusmeáp lơaguèi, kỳ thưqcsṿc quyêaguẻn sách này đusmeã thâtdcc̣t lâtdccu khôtsrjng đusmeưqcsvơaguẹc lâtdcc̣t qua trang mơaguéi.

Hạ Thiêaguen hôtsrj to gọi nhỏ môtsrj̣t trâtdcc̣n, thâtdcćy Phong Quang vâtdcc̃n luôtsrjn trả lơaguèi cho có lêaguẹ, côtsrj thơaguẻ phì phì đusmei ra khỏi phòng, gọi đusmeaguẹn cho Quách Minh, côtsrj muôtsrj́n phát giâtdcc̣n.

Quách Minh bêaguen kia vưqcsv̀a thâtdcćy là côtsrj vơaguẹ nhỏ của mình gọi tơaguéi, lâtdcc̣p tưqcsv́c vôtsrj cùng vui mưqcsv̀ng nhâtdcc̣n cuôtsrj̣c gọi, “Uy, Hạ Thiêaguen, nhơagué anh sao?”

“Nhơagué anh cái con khỉ! Tiêaguẻu Quách tưqcsv̉, chị của em muôtsrj́n xuâtdcćt ngoại! Chị âtdcćy khôtsrjng câtdcc̀n em nưqcsṽa!”

“Cái gì!!!?” Quách Minh la đusmeêaguén âtdccm nam cao, chăqcqảng quan tâtdccm còn đusmeang nhâtdcc̣n đusmeaguẹn thoại, chạy tơaguéi gõ cưqcsv̉a phòng Âmpaku Tuâtdccn, “Âmpaku Tuâtdccn! Bạn gái câtdcc̣u săqcqáp bỏ chạy! côtsrj âtdcćy muôtsrj́n xuâtdcćt ngoại kìa! Sẽ khôtsrjng trơaguẻ lại đusmeâtdccu!”

Trong phòng tôtsrj́i mịt mơaguè, hăqcqác ám ngôtsrj̣t ngạc.

Ngôtsrj̀i ơaguẻ trong góc, vêaguét máu cũ mơaguéi lâtdcc̃n lôtsrj̣n trêaguen cánh tay câtdcc̣u, sau khi nghe đusmeưqcsvơaguẹc âtdccmthanh của ngưqcsvơaguèi bêaguen ngoài, con dao trêaguen tay kia khôtsrjng năqcqám chăqcqác, rơaguei xuôtsrj́ng đusmeâtdcćt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.