“Khụ, đxezd úng là bị bêntmj ̣nh.” Quách Minh khôkien ng dám nhìn Phong Quang, “Chỉ là… cảm lạnh bình thưlief ơjrwz ̀ng mà thôkien i.”
Trưlief ̣c giác Phong Quang nói cho côkien có chôkien ̃ khôkien ng đxezd úng, nhưlief ng giôkien ́ng nhưlief sơjrwz ̣ côkien sẽ hỏi tiêntmj ́p, Quách Minh lâdxzw ̣p tưlief ́c lôkien i kéo Hạ Thiêntmj n xem tranh ơjrwz ̉ trêntmj n tưlief ơjrwz ̀ng, cho dù câdxzw ̣u môkien ̣t chút cũng khôkien ng hiêntmj ̉u tranh vẽ cái gì, môkien ̣t mình Phong Quang yêntmj n lăyqjd ̣ng đxezd i theo phía sau bọn họ, trong lòng thêntmj ́ nào cũng khôkien ng bỏ xuôkien ́ng đxezd ưlief ơjrwz ̣c.
Phía trưlief ơjrwz ́c bôkien ̃ng nhiêntmj n truyêntmj ̀n đxezd êntmj ́n môkien ̣t tiêntmj ́ng kêntmj u to của Hạ Thiêntmj n, “Bưlief ́c tranh nàykhôkien ng phải của chị em sao!?”
“Cái gì?” Quách Minh kinh ngạc, “Phía trêntmj n có kí têntmj n là Châdxzw n Tiêntmj ́u Nhâdxzw n.”
“Châdxzw n Tiêntmj ́u Nhâdxzw n là giáo viêntmj n của em! Bưlief ́c tranh này là chị họ cho em, thơjrwz ̀i gian trưlief ơjrwz ́c là ôkien ng âdxzw ́y mưlief ơjrwz ̣n tưlief ̀ trong tay em đxezd êntmj ̉ xem.”
Phong Quang thoát khỏi suy nghĩ của chính mình, đxezd ơjrwz ̣i nhìn thâdxzw ́y trêntmj n tưlief ơjrwz ̀ng ghi têntmj n tranh là “Sinh trưlief ơjrwz ̉ng”, côkien sưlief ̃ng sơjrwz ̀ môkien ̣t lát, bưlief ́c ánh trăyqjd ng trong đxezd ại thụ này đxezd úng là côkien đxezd ưlief a cho Hạ Thiêntmj n cách đxezd âdxzw y khôkien ng lâdxzw u, nhưlief ng mà têntmj n dưlief ơjrwz ́i góc phải lại là têntmj n Châdxzw n Tiêntmj ́u Nhâdxzw n.
Bơjrwz ̉i vì âdxzw m thanh của Hạ Thiêntmj n nêntmj n khôkien ng ít ngưlief ơjrwz ̀i đxezd êntmj ́n xem tranh tụ tâdxzw ̣p lại đxezd âdxzw y, âdxzw mthanh nghị luâdxzw ̣n của họ khôkien ng ngưlief ̀ng vang lêntmj n, Phong Quang khôkien ng nghe vào môkien ̣t lơjrwz ̀i nào, tiêntmj ́p theo môkien ̣t ngưlief ơjrwz ̀i đxezd àn ôkien ng trung niêntmj n măyqjd ̣c âdxzw u phục vôkien ̣i vã đxezd i tơjrwz ́i.
Hạ Thiêntmj n vưlief ̀a thâdxzw ́y ngưlief ơjrwz ̀i đxezd êntmj ́n là ôkien ng ta liêntmj ̀n châdxzw ́t vâdxzw ́n, “Thâdxzw ̀y Châdxzw n, bưlief ́c họa này rõ ràng là của chị em, thâdxzw ̀y vì sao lại viêntmj ́t têntmj n của mình lêntmj n đxezd ó?”
“Thì ra là Hạ Thiêntmj n, em đxezd ang nói gì thêntmj ́? Châdxzw n Tiêntmj ́u Nhâdxzw n cưlief ơjrwz ̀i hòa ái nói: “Hôkien m nay là ngày triêntmj ̃n lãm tranh của thâdxzw ̀y, vơjrwz ́i thâdxzw ̀y mà nói râdxzw ́t quan trọng, em khôkien ng thêntmj ̉ bơjrwz ̉i vì thâdxzw ̀y tưlief ̀ng phạt em chép bài tâdxzw ̣p, em liêntmj ̀n nói thâdxzw ̀y nhưlief thêntmj ́?”
“Em khôkien ng có nói bâdxzw ̣y!”
Châdxzw n Tiêntmj ́u Nhâdxzw n tiêntmj ́p tục nói: “Em nói là chị của em… Xem ra là vị này đxezd i.” Ôefgj ng ta nhìn Phong Quang, “Bưlief ́c họa này đxezd ôkien ́i vơjrwz ́i cách vâdxzw ̣n dụng săyqjd ́c thái hay cách xưlief ̉ lý nét vẽ, nêntmj ́u nhưlief ngưlief ơjrwz ̀i vẽ khôkien ng có tưlief châdxzw ́t và sưlief ̣ tưlief ̀ng trải thì sẽ vẽ khôkien ng đxezd ưlief ơjrwz ̣c, Hạ Thiêntmj n, em mang môkien ̣t côkien gái tuôkien ̉i còn trẻ nhưlief vâdxzw ̣y đxezd êntmj ́n đxezd âdxzw y vu oan thâdxzw ̀y, có phải cũng hơjrwz i đxezd ơjrwz n giản quá khôkien ng?”
“Ôefgj ng!” Hạ Thiêntmj n khôkien ng nói lại, côkien gâdxzw ́p đxezd êntmj ́n đxezd ôkien ̣ muôkien ́n khóc.
Quách Minh tiêntmj ́n lêntmj n năyqjd ́m ao Châdxzw n Tiêntmj ́u Nhâdxzw n, “Ôefgj ng nói cái gì? Hả? Hạ Thiêntmj n nhà tôkien i mơjrwz ́i khôkien ng vu oan cho ôkien ng!”
Câdxzw ̣u vưlief ̀a rôkien ́ng xong đxezd ã bị bảo an kéo ra.
Châdxzw n Tiêntmj ́u Nhâdxzw n nói vơjrwz ́i ngưlief ơjrwz ̀i vâdxzw y xem nói: “Thâdxzw ̣t ngại quá, đxezd êntmj ̉ mọi ngưlief ơjrwz ̀i thâdxzw ́y mà chêntmj cưlief ơjrwz ̀i, Hạ Thiêntmj n là học trò của tôkien i, bơjrwz ̉i vì tôkien i phạt em âdxzw ́y ơjrwz ̉ học viêntmj ̣n, côkien gái trẻ là khôkien ngcam lòng, bâdxzw ́t quá chỉ là trò đxezd ùa trẻ con thôkien i, mọi ngưlief ơjrwz ̀i đxezd ưlief ̀ng lâdxzw ́y làm phiêntmj ̀n lòng.”
Châdxzw n Tiêntmj ́u Nhâdxzw n là trưlief ơjrwz ̉ng bôkien ́i âdxzw ́m áp hiêntmj ̀n lành, Hạ Thiêntmj n càng đxezd ưlief ơjrwz ̣c tôkien n lêntmj n là môkien ̣t con nhóc côkien ́ tình gâdxzw y sưlief ̣, âdxzw m thanh nghị luâdxzw ̣n di chuyêntmj ̉n sóng sau đxezd è sóng trưlief ơjrwz ́c, hiêntmj ̣n tại đxezd êntmj ̀u chỉ trích Hạ Thiêntmj n.
Hạ Thiêntmj n rôkien ́t cục nhịn khôkien ng đxezd ưlief ơjrwz ̣c mà khóc, côkien vâdxzw ̃n luôkien n đxezd ưlief ơjrwz ̣c cha mẹ, đxezd ưlief ơjrwz ̣c Phong Quang bảo hôkien ̣ râdxzw ́t tôkien ́t, chưlief a tưlief ̀ng chịu qua loại oan ưlief ́c này, “Tôkien i khôkien ng có nói dôkien ́i, bưlief ́c họa này vôkien ́n chính là do chị của tôkien i vẽ! Là ôkien ng ta nhìn thâdxzw ́y bưlief ́c tranh trong ảnh chụp của tôkien i, nói muôkien ́n thưlief ơjrwz ̉ng thưlief ́c thâdxzw ̣t tôkien ́t tranh của chị tôkien i, tôkien i mơjrwz ́i có thêntmj ̉ cho ôkien ng ta mưlief ơjrwz ̣n!”
côkien khóc làm cho tâdxzw m Quách Minh tan nát, Quách Minh tránh thoát bảo an, tình cảm an ủi côkien , “Ngoan Hạ Thiêntmj n, đxezd ưlief ̀ng khóc, đxezd ưlief ̀ng khóc.”
Châdxzw n Tiêntmj ́u Nhâdxzw n măyqjd ̣t mũi hiêntmj ̀n lành cưlief ơjrwz ̀i, “Bảo an, mơjrwz ̀i ba ngưlief ơjrwz ̀i này ra ngoài đxezd i.”
“Khoan đxezd ã.” Lúc này, Phong Quang vâdxzw ̃n chưlief a hêntmj ̀ lêntmj n tiêntmj ́ng đxezd ôkien ̣t nhiêntmj n mơjrwz ̉ miêntmj ̣ng, côkien cưlief ơjrwz ̀i đxezd êntmj ́n sáng lạng tưlief ơjrwz i đxezd ẹp, “Muôkien ́n biêntmj ́t ai mơjrwz ́i là nguyêntmj n tác bưlief ́c họa này, râdxzw ́t đxezd ơjrwz n giản, vẽ lại môkien ̣t lâdxzw ̀n là biêntmj ́t.”
“côkien gái trẻ, tôkien i còn có râdxzw ́t nhiêntmj ̀u viêntmj ̣c, khôkien ng có thơjrwz ̀i gian chơjrwz i đxezd ùa ơjrwz ̉ đxezd âdxzw y vơjrwz ́i côkien .” Châdxzw n Tiêntmj ́u Nhâdxzw n khôkien ng chút hoang mang nói.
“Cho nêntmj n, ôkien ng là khôkien ng dám vẽ.”
“côkien muôkien ́n nói tôkien i khôkien ng so đxezd o vơjrwz ́i côkien thành khôkien ng dám, cũng đxezd ưlief ơjrwz ̣c thôkien i.”
côkien ngoài cưlief ơjrwz ̀i nhưlief ng trong khôkien ng cưlief ơjrwz ̀i, “Ha ha, thâdxzw ̀y Châdxzw n quả nhiêntmj n là môkien ̣t giáo viêntmj n tôkien ́t, môkien ̣t khi đxezd ã nhưlief vâdxzw ̣y, tôkien i đxezd âdxzw y liêntmj ̀n cam chịu vì ôkien ng mà nhâdxzw ̣n thua vâdxzw ̣y.”
Trư
Phía trư
“Cái gì?” Quách Minh kinh ngạc, “Phía trê
“Châ
Phong Quang thoát khỏi suy nghĩ của chính mình, đ
Bơ
Hạ Thiê
“Thì ra là Hạ Thiê
“Em khô
Châ
“Ô
Quách Minh tiê
Câ
Châ
Châ
Hạ Thiê
cô
Châ
“Khoan đ
“cô
“Cho nê
“cô
cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.