“Khụ, đbrzz úng là bị bêlsgg ̣nh.” Quách Minh khôjvhq ng dám nhìn Phong Quang, “Chỉ là… cảm lạnh bình thưilaz ơzrny ̀ng mà thôjvhq i.”
Trưilaz ̣c giác Phong Quang nói cho côjvhq có chôjvhq ̃ khôjvhq ng đbrzz úng, nhưilaz ng giôjvhq ́ng nhưilaz sơzrny ̣ côjvhq sẽ hỏi tiêlsgg ́p, Quách Minh lâdxjs ̣p tưilaz ́c lôjvhq i kéo Hạ Thiêlsgg n xem tranh ơzrny ̉ trêlsgg n tưilaz ơzrny ̀ng, cho dù câdxjs ̣u môjvhq ̣t chút cũng khôjvhq ng hiêlsgg ̉u tranh vẽ cái gì, môjvhq ̣t mình Phong Quang yêlsgg n lăfnxy ̣ng đbrzz i theo phía sau bọn họ, trong lòng thêlsgg ́ nào cũng khôjvhq ng bỏ xuôjvhq ́ng đbrzz ưilaz ơzrny ̣c.
Phía trưilaz ơzrny ́c bôjvhq ̃ng nhiêlsgg n truyêlsgg ̀n đbrzz êlsgg ́n môjvhq ̣t tiêlsgg ́ng kêlsgg u to của Hạ Thiêlsgg n, “Bưilaz ́c tranh nàykhôjvhq ng phải của chị em sao!?”
“Cái gì?” Quách Minh kinh ngạc, “Phía trêlsgg n có kí têlsgg n là Châdxjs n Tiêlsgg ́u Nhâdxjs n.”
“Châdxjs n Tiêlsgg ́u Nhâdxjs n là giáo viêlsgg n của em! Bưilaz ́c tranh này là chị họ cho em, thơzrny ̀i gian trưilaz ơzrny ́c là ôjvhq ng âdxjs ́y mưilaz ơzrny ̣n tưilaz ̀ trong tay em đbrzz êlsgg ̉ xem.”
Phong Quang thoát khỏi suy nghĩ của chính mình, đbrzz ơzrny ̣i nhìn thâdxjs ́y trêlsgg n tưilaz ơzrny ̀ng ghi têlsgg n tranh là “Sinh trưilaz ơzrny ̉ng”, côjvhq sưilaz ̃ng sơzrny ̀ môjvhq ̣t lát, bưilaz ́c ánh trăfnxy ng trong đbrzz ại thụ này đbrzz úng là côjvhq đbrzz ưilaz a cho Hạ Thiêlsgg n cách đbrzz âdxjs y khôjvhq ng lâdxjs u, nhưilaz ng mà têlsgg n dưilaz ơzrny ́i góc phải lại là têlsgg n Châdxjs n Tiêlsgg ́u Nhâdxjs n.
Bơzrny ̉i vì âdxjs m thanh của Hạ Thiêlsgg n nêlsgg n khôjvhq ng ít ngưilaz ơzrny ̀i đbrzz êlsgg ́n xem tranh tụ tâdxjs ̣p lại đbrzz âdxjs y, âdxjs mthanh nghị luâdxjs ̣n của họ khôjvhq ng ngưilaz ̀ng vang lêlsgg n, Phong Quang khôjvhq ng nghe vào môjvhq ̣t lơzrny ̀i nào, tiêlsgg ́p theo môjvhq ̣t ngưilaz ơzrny ̀i đbrzz àn ôjvhq ng trung niêlsgg n măfnxy ̣c âdxjs u phục vôjvhq ̣i vã đbrzz i tơzrny ́i.
Hạ Thiêlsgg n vưilaz ̀a thâdxjs ́y ngưilaz ơzrny ̀i đbrzz êlsgg ́n là ôjvhq ng ta liêlsgg ̀n châdxjs ́t vâdxjs ́n, “Thâdxjs ̀y Châdxjs n, bưilaz ́c họa này rõ ràng là của chị em, thâdxjs ̀y vì sao lại viêlsgg ́t têlsgg n của mình lêlsgg n đbrzz ó?”
“Thì ra là Hạ Thiêlsgg n, em đbrzz ang nói gì thêlsgg ́? Châdxjs n Tiêlsgg ́u Nhâdxjs n cưilaz ơzrny ̀i hòa ái nói: “Hôjvhq m nay là ngày triêlsgg ̃n lãm tranh của thâdxjs ̀y, vơzrny ́i thâdxjs ̀y mà nói râdxjs ́t quan trọng, em khôjvhq ng thêlsgg ̉ bơzrny ̉i vì thâdxjs ̀y tưilaz ̀ng phạt em chép bài tâdxjs ̣p, em liêlsgg ̀n nói thâdxjs ̀y nhưilaz thêlsgg ́?”
“Em khôjvhq ng có nói bâdxjs ̣y!”
Châdxjs n Tiêlsgg ́u Nhâdxjs n tiêlsgg ́p tục nói: “Em nói là chị của em… Xem ra là vị này đbrzz i.” Ôkxhy ng ta nhìn Phong Quang, “Bưilaz ́c họa này đbrzz ôjvhq ́i vơzrny ́i cách vâdxjs ̣n dụng săfnxy ́c thái hay cách xưilaz ̉ lý nét vẽ, nêlsgg ́u nhưilaz ngưilaz ơzrny ̀i vẽ khôjvhq ng có tưilaz châdxjs ́t và sưilaz ̣ tưilaz ̀ng trải thì sẽ vẽ khôjvhq ng đbrzz ưilaz ơzrny ̣c, Hạ Thiêlsgg n, em mang môjvhq ̣t côjvhq gái tuôjvhq ̉i còn trẻ nhưilaz vâdxjs ̣y đbrzz êlsgg ́n đbrzz âdxjs y vu oan thâdxjs ̀y, có phải cũng hơzrny i đbrzz ơzrny n giản quá khôjvhq ng?”
“Ôkxhy ng!” Hạ Thiêlsgg n khôjvhq ng nói lại, côjvhq gâdxjs ́p đbrzz êlsgg ́n đbrzz ôjvhq ̣ muôjvhq ́n khóc.
Quách Minh tiêlsgg ́n lêlsgg n năfnxy ́m ao Châdxjs n Tiêlsgg ́u Nhâdxjs n, “Ôkxhy ng nói cái gì? Hả? Hạ Thiêlsgg n nhà tôjvhq i mơzrny ́i khôjvhq ng vu oan cho ôjvhq ng!”
Câdxjs ̣u vưilaz ̀a rôjvhq ́ng xong đbrzz ã bị bảo an kéo ra.
Châdxjs n Tiêlsgg ́u Nhâdxjs n nói vơzrny ́i ngưilaz ơzrny ̀i vâdxjs y xem nói: “Thâdxjs ̣t ngại quá, đbrzz êlsgg ̉ mọi ngưilaz ơzrny ̀i thâdxjs ́y mà chêlsgg cưilaz ơzrny ̀i, Hạ Thiêlsgg n là học trò của tôjvhq i, bơzrny ̉i vì tôjvhq i phạt em âdxjs ́y ơzrny ̉ học viêlsgg ̣n, côjvhq gái trẻ là khôjvhq ngcam lòng, bâdxjs ́t quá chỉ là trò đbrzz ùa trẻ con thôjvhq i, mọi ngưilaz ơzrny ̀i đbrzz ưilaz ̀ng lâdxjs ́y làm phiêlsgg ̀n lòng.”
Châdxjs n Tiêlsgg ́u Nhâdxjs n là trưilaz ơzrny ̉ng bôjvhq ́i âdxjs ́m áp hiêlsgg ̀n lành, Hạ Thiêlsgg n càng đbrzz ưilaz ơzrny ̣c tôjvhq n lêlsgg n là môjvhq ̣t con nhóc côjvhq ́ tình gâdxjs y sưilaz ̣, âdxjs m thanh nghị luâdxjs ̣n di chuyêlsgg ̉n sóng sau đbrzz è sóng trưilaz ơzrny ́c, hiêlsgg ̣n tại đbrzz êlsgg ̀u chỉ trích Hạ Thiêlsgg n.
Hạ Thiêlsgg n rôjvhq ́t cục nhịn khôjvhq ng đbrzz ưilaz ơzrny ̣c mà khóc, côjvhq vâdxjs ̃n luôjvhq n đbrzz ưilaz ơzrny ̣c cha mẹ, đbrzz ưilaz ơzrny ̣c Phong Quang bảo hôjvhq ̣ râdxjs ́t tôjvhq ́t, chưilaz a tưilaz ̀ng chịu qua loại oan ưilaz ́c này, “Tôjvhq i khôjvhq ng có nói dôjvhq ́i, bưilaz ́c họa này vôjvhq ́n chính là do chị của tôjvhq i vẽ! Là ôjvhq ng ta nhìn thâdxjs ́y bưilaz ́c tranh trong ảnh chụp của tôjvhq i, nói muôjvhq ́n thưilaz ơzrny ̉ng thưilaz ́c thâdxjs ̣t tôjvhq ́t tranh của chị tôjvhq i, tôjvhq i mơzrny ́i có thêlsgg ̉ cho ôjvhq ng ta mưilaz ơzrny ̣n!”
côjvhq khóc làm cho tâdxjs m Quách Minh tan nát, Quách Minh tránh thoát bảo an, tình cảm an ủi côjvhq , “Ngoan Hạ Thiêlsgg n, đbrzz ưilaz ̀ng khóc, đbrzz ưilaz ̀ng khóc.”
Châdxjs n Tiêlsgg ́u Nhâdxjs n măfnxy ̣t mũi hiêlsgg ̀n lành cưilaz ơzrny ̀i, “Bảo an, mơzrny ̀i ba ngưilaz ơzrny ̀i này ra ngoài đbrzz i.”
“Khoan đbrzz ã.” Lúc này, Phong Quang vâdxjs ̃n chưilaz a hêlsgg ̀ lêlsgg n tiêlsgg ́ng đbrzz ôjvhq ̣t nhiêlsgg n mơzrny ̉ miêlsgg ̣ng, côjvhq cưilaz ơzrny ̀i đbrzz êlsgg ́n sáng lạng tưilaz ơzrny i đbrzz ẹp, “Muôjvhq ́n biêlsgg ́t ai mơzrny ́i là nguyêlsgg n tác bưilaz ́c họa này, râdxjs ́t đbrzz ơzrny n giản, vẽ lại môjvhq ̣t lâdxjs ̀n là biêlsgg ́t.”
“côjvhq gái trẻ, tôjvhq i còn có râdxjs ́t nhiêlsgg ̀u viêlsgg ̣c, khôjvhq ng có thơzrny ̀i gian chơzrny i đbrzz ùa ơzrny ̉ đbrzz âdxjs y vơzrny ́i côjvhq .” Châdxjs n Tiêlsgg ́u Nhâdxjs n khôjvhq ng chút hoang mang nói.
“Cho nêlsgg n, ôjvhq ng là khôjvhq ng dám vẽ.”
“côjvhq muôjvhq ́n nói tôjvhq i khôjvhq ng so đbrzz o vơzrny ́i côjvhq thành khôjvhq ng dám, cũng đbrzz ưilaz ơzrny ̣c thôjvhq i.”
côjvhq ngoài cưilaz ơzrny ̀i nhưilaz ng trong khôjvhq ng cưilaz ơzrny ̀i, “Ha ha, thâdxjs ̀y Châdxjs n quả nhiêlsgg n là môjvhq ̣t giáo viêlsgg n tôjvhq ́t, môjvhq ̣t khi đbrzz ã nhưilaz vâdxjs ̣y, tôjvhq i đbrzz âdxjs y liêlsgg ̀n cam chịu vì ôjvhq ng mà nhâdxjs ̣n thua vâdxjs ̣y.”
Trư
Phía trư
“Cái gì?” Quách Minh kinh ngạc, “Phía trê
“Châ
Phong Quang thoát khỏi suy nghĩ của chính mình, đ
Bơ
Hạ Thiê
“Thì ra là Hạ Thiê
“Em khô
Châ
“Ô
Quách Minh tiê
Câ
Châ
Châ
Hạ Thiê
cô
Châ
“Khoan đ
“cô
“Cho nê
“cô
cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.