Hêeqgu ́t thảy đzznm êeqgu ̀u râxzrh ́t đzznm ôurag ̣t nhiêeqgu n, cả phòng yêeqgu n tĩnh, chỉ còn lại tiêeqgu ́ng vọng lăamqg ̉ng lăamqg ̣ng tưzpqg ̀ bàn tay đzznm ó.
Thâxzrh n mình Thâxzrh ̉m Vâxzrh ̣t Ngôurag n cưzpqg ́ng lại, thâxzrh ̣t khó tưzpqg ơzznm ̉ng tưzpqg ơzznm ̣ng anh cũng có môurag ̣t ngày phải sưzpqg ̃ng ngưzpqg ơzznm ̀i nhưzpqg thêeqgu ́ này, nhưzpqg ng sưzpqg ̣ thâxzrh ̣t chính là anh cũng nhâxzrh ́t thơzznm ̀i mâxzrh ́t đzznm i phản ưzpqg ́ng, chỉ có cơzznm n đzznm au trêeqgu n măamqg ̣t đzznm ó nói cho anh biêeqgu ́t hêeqgu ́t thảy đzznm êeqgu ̀u đzznm ã xảy ra.
Phong Quang cưzpqg ơzznm ̀i lạnh, đzznm ạt đzznm ưzpqg ơzznm ̣c ý đzznm ôurag ̀, hêeqgu ́t giâxzrh ̣n, côurag dùng âxzrh m lưzpqg ơzznm ̣ng chỉ có hai ngưzpqg ơzznm ̀i bọn họ nghe đzznm ưzpqg ơzznm ̣c nói: “Thâxzrh ̉m Vâxzrh ̣t Ngôurag n, đzznm âxzrh y là anh nơzznm ̣ tôurag i.”
Dưzpqg ́t lơzznm ̀i, côurag bỏ tay anh ra, đzznm i xuôurag ́ng bục, khí thêeqgu ́ của côurag quá mạnh mẽ, các phóng viêeqgu n khôurag ng tưzpqg ̣ giác đzznm ưzpqg ơzznm ̣c tránh ra môurag ̣t con đzznm ưzpqg ơzznm ̀ng đzznm i, đzznm êeqgu ̉ cho côurag thong dong rơzznm ̀i đzznm i.
Thâxzrh ̉m Vâxzrh ̣t Ngôurag n châxzrh ̣m rãi nâxzrh ng tay lêeqgu n, đzznm ăamqg ̣t ơzznm ̉ trêeqgu n măamqg ̣t bị côurag cho môurag ̣t cái tát, ánh măamqg ́t giâxzrh ̣t mình ngơzznm ́ ra, khôurag ng biêeqgu ́t suy ngĩ cái gì.
…
Trong môurag ̣t gian phòng đzznm ưzpqg ơzznm ̣c bao, Âboxd u Tuâxzrh n xem đzznm iêeqgu ̣n thoại, trêeqgu n màn hình đzznm úng là nôurag ̣i dung của buôurag ̉i họp báo phóng viêeqgu n, khi nhìn thâxzrh ́y Phong Quang khóc, câxzrh ̣u khôurag ng tưzpqg ̣ giác năamqg ́m chăamqg ̣t di đzznm ôurag ̣ng, nhưzpqg ng lại nhìn thâxzrh ́y Phong Quang tát Thâxzrh ̉m Vâxzrh ̣t Ngôurag n môurag ̣t cái, cả ngưzpqg ơzznm ̀i câxzrh ̣u lại thả lỏng.
Phong Quang khôurag ng phải luyêeqgu ́n tiêeqgu ́c Thâxzrh ̉m Vâxzrh ̣t Ngôurag n, côurag chỉ đzznm ang tính kêeqgu ́ Thâxzrh ̉m Vâxzrh ̣t Ngôurag n mà thôurag i, nhâxzrh ̣n thưzpqg ́c đzznm ưzpqg ơzznm ̣c viêeqgu ̣c này, Âboxd u Tuâxzrh n thu hôurag ̀i dưzpqg ̣ tính đzznm em hêeqgu ̣ thôurag ́ng côurag ng ty nhà họ Thâxzrh ̉m biêeqgu ́n đzznm en.
Bỏ di đzznm ôurag ̣ng xuôurag ́ng, cưzpqg ̉a theo thơzznm ̀i gian đzznm ã tính mơzznm ̉ ra, Phong Quang đzznm i vào liêeqgu ̀n thâxzrh ́y môurag ̣t cái khuôurag n măamqg ̣t tưzpqg ơzznm i cưzpqg ơzznm ̀i thâxzrh ̣t to, “Thâxzrh n ái, em đzznm ã trơzznm ̉ vêeqgu ̀!”
Âboxd u Tuâxzrh n đzznm ưzpqg ́ng dâxzrh ̣y, côurag chuâxzrh ̉n xác nhào vào lòng câxzrh ̣u, khôurag ́ng chêeqgu ́ đzznm ưzpqg ơzznm ̣c xúc đzznm ôurag ̣ng muôurag ́n theo bản năamqg ng đzznm êeqgu ̉ tay lêeqgu n ngưzpqg ̣c côurag , câxzrh ̣u thuâxzrh ̣n thêeqgu ́ đzznm em tay giơzznm lêeqgu n đzznm ăamqg ̣t lêeqgu n đzznm ỉnh đzznm âxzrh ̀u côurag , mâxzrh ́y ngàu qua tơzznm ́i giơzznm ̀, đzznm ôurag ́i vơzznm ́i loại hành vi lâxzrh ̀n mò tìm kiêeqgu ́m này câxzrh ̣u đzznm ã luyêeqgu ̣n đzznm êeqgu ́n quen.
“Đxsvf ôurag ̀ ăamqg n đzznm ã đzznm em lêeqgu n xong rôurag ̀i.”
Phong Quang nhìn trêeqgu n bàn, kinh ngạc, “Cưzpqg nhiêeqgu n đzznm êeqgu ̀u là đzznm ôurag ̀ mà em thích ăamqg n!”
côurag cưzpqg ơzznm ̀i hì hì rơzznm ̀i khỏi lòng câxzrh ̣u, chạy đzznm êeqgu ́n bêeqgu n bàn ngôurag ̀i xuôurag ́ng, Âboxd u Tuâxzrh n cũng ngôurag ̀i xuôurag ́ng bêeqgu n cạnh côurag .
Vưzpqg ̀a nhăamqg ́c đzznm ũa lêeqgu n, côurag liêeqgu ̀n phản ưzpqg ́ng lại hỏi: “Sao anh biêeqgu ́t đzznm ưzpqg ơzznm ̣c em thích ăamqg n cái gì?”
côurag cũng khôurag ng có bạn bè gì, ngưzpqg ơzznm ̀i duy nhâxzrh ́t biêeqgu ́t đzznm ưzpqg ơzznm ̣c sơzznm ̉ thích của côurag cũng chỉ có dì Lâxzrh m mà thôurag i, nhưzpqg ng mà dì Lâxzrh m chưzpqg a bao giơzznm ̀ đzznm em chuyêeqgu ̣n liêeqgu n quan đzznm êeqgu ́n côurag nói ra ngoài.
Đxsvf ôurag ́i vơzznm ́i vâxzrh ́n đzznm êeqgu ̀ khó trả lơzznm ̀i này, đzznm ơzznm n giản, câxzrh ̣u chỉ có hai chưzpqg ̃: “Trưzpqg ̣c giác.”
Thâxzrh ̣t đzznm úng là… câxzrh u trả lơzznm ̀i làm ngưzpqg ơzznm ̀i ta khôurag ng phản bác đzznm ưzpqg ơzznm ̣c.
Phong Quang căamqg ́n đzznm ũa, nhìn chòng chọc măamqg ̣t Âboxd u Tuâxzrh n môurag ̣t hôurag ̀i lâxzrh u, nhưzpqg muôurag ́n nhìn ra đzznm ưzpqg ơzznm ̣c cái gì.
Ánh măamqg ́t Âboxd u Tuâxzrh n môurag ̣t chút mơzznm hôurag ̀ cũng khôurag ng có, câxzrh ̣u thuâxzrh ̣n miêeqgu ̣ng nói, “Còn có môurag ̣t món canh chưzpqg a mang lêeqgu n, anh đzznm i thúc giục họ.”
Câxzrh ̣u đzznm âxzrh ̉y cưzpqg ̉a đzznm i ra ngoài, khôurag ng hoảng hôurag ́t khôurag ng loạn, lưzpqg ng cũng râxzrh ́t thăamqg ̉ng.
Nhưzpqg ng mà Phong Quang chỉ thâxzrh ́y răamqg ̀ng có chôurag ̃ nào đzznm ó khôurag ng đzznm úng lăamqg ́m, côurag suy nghĩ hôurag ̀i lâxzrh u cũng khôurag ng nghĩ ra đzznm ưzpqg ơzznm ̣c là cái gì, đzznm iêeqgu ̣n thoại trêeqgu n bàn lại rung lêeqgu n, đzznm iêeqgu ̣n thoại của Âboxd u Tuâxzrh n, côurag câxzrh ̀m lêeqgu n nhìn thâxzrh ́y têeqgu n hiêeqgu ̣n trêeqgu n màn hình, là Quách Minh gọi tơzznm ́i, giúp Âboxd u Tuâxzrh n nghe môurag ̣t chút chăamqg ́c là cũng khôurag ngcó chuyêeqgu ̣n gì đzznm âxzrh u?
Do dưzpqg ̣ môurag ̣t chút, côurag nhâxzrh ̣n cuôurag ̣c gọi, còn chưzpqg a kịp mơzznm ̉ miêeqgu ̣ng nói Âboxd u Tuâxzrh nkhôurag ng ơzznm ̉ đzznm âxzrh y, bêeqgu n kia Quách Minh liêeqgu ̀n đzznm ánh răamqg ́m khôurag ng thêeqgu ̉ đzznm ơzznm ̣i nói: “Âboxd u Tuâxzrh n, đzznm em tài khoản game của câxzrh ̣u cho tôurag i mưzpqg ơzznm ̣n môurag ̣t chút, tôurag i còn đzznm angđzznm ánh nhau, acc của tôurag i lúc trưzpqg ơzznm ́c lại giêeqgu ́t ngưzpqg ơzznm ̀i ơzznm ̉ thành chủ, chỉ sôurag ́ sát khí quá cao bôurag ̃ng nhiêeqgu n bị quan phủ băamqg ́t vào ngục giam rôurag ̀i.”
“Acc nào?”
Trưzpqg ơzznm ́c khi ý thưzpqg ́c đzznm ưzpqg ơzznm ̣c âxzrh m thanh khôurag ng đzznm úng, Quách Minh theo bản năamqg ng nói tiêeqgu ́p: “Chính là acc Nhâxzrh ̣m Ngã Hành của câxzrh ̣u đzznm ó, thâxzrh n trang bị đzznm ó của câxzrh ̣u đzznm ánh phó bản nhâxzrh ́t đzznm ịnh vèo vèo vèo là xong! … Aiz, đzznm ơzznm ̣i chút, giọng nói này… là em dâxzrh u?”
Phong Quang nơzznm ̉ nụ cưzpqg ơzznm ̀i, “Là cha anh.”
côurag căamqg ́t đzznm ưzpqg ́t đzznm iêeqgu ̣n thoại.
Vài phút sau cưzpqg ̉a lại mơzznm ̉ ra, Âboxd u Tuâxzrh n đzznm i vào, câxzrh ̣u ngôurag ̀i lại bêeqgu n ngưzpqg ơzznm ̀i Phong Quang, năamqg ́m tay côurag nói: “Canh râxzrh ́t nhanh sẽ đzznm em tơzznm ́i.”
Môurag ̃i khi đzznm êeqgu ́n gâxzrh ̀n côurag , câxzrh ̣u luôurag n muôurag ́n đzznm ụng tơzznm ́i môurag ̣t bôurag ̣ phâxzrh ̣n nào đzznm ó của côurag mơzznm ́i cảm thâxzrh ́y an tâxzrh m.
“anh vâxzrh ́t vả rôurag ̀i.” côurag ôurag n nhu cưzpqg ơzznm ̀i, “Nhâxzrh ̣m Ngã Hành.”
Thâ
Phong Quang cư
Dư
Thâ
…
Trong mô
Phong Quang khô
Bỏ di đ
Â
“Đ
Phong Quang nhìn trê
cô
Vư
cô
Đ
Thâ
Phong Quang că
Ánh mă
Câ
Như
Do dư
“Acc nào?”
Trư
Phong Quang nơ
cô
Vài phút sau cư
Mô
“anh vâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.