Rõ ràng anh thâsucj ́ bé con măfnda ́c bêksis ̣nh côgeog ng chúa này râsucj ́t thú vị, là khi nào thì băfnda ́t đybbp âsucj ̀u ghét côgeog âsucj ́y đybbp âsucj y?
Là khi anh nghe đybbp ưdope ơjifr ̣c cha mình thôgeog ng báo, “côgeog con gái của nhà họ Hạ này vêksis ̀ sau chính là hôgeog n thêksis của con.”
Thơjifr ̀i đybbp iêksis ̉m đybbp ó, Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n bôgeog ̃ng nhiêksis n cưdope ̣c kỳ chán ghét côgeog , cho dù côgeog chỉ là môgeog ̣t đybbp ưdope ́a bé bôgeog ́n tuôgeog ̉i mà thôgeog i.
Phong Quang kỳ quái nhìn anh, Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n khôgeog ng biêksis ́t sao, bôgeog ̃ng nhiêksis n đybbp ôgeog ́i vơjifr ́i sưdope ̣ mơjifr ̀ mịt của côgeog có môgeog ̣t loại bâsucj ́t mãn khôgeog n kêksis ̉, lúc âsucj ́y côgeog chỉ có bôgeog ́n tuôgeog ̉i, anh cũng khôgeog ng nhơjifr ́ rõ cảnh tưdope ơjifr ̣ng khi bọn họ mơjifr ́i găfnda ̣p, côgeog khôgeog ng nhơjifr ́ rõ cũng là chuyêksis ̣n đybbp ưdope ơjifr ng nhiêksis n, nhưdope ng Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n càng tưdope ́c, giôgeog ́ng nhưdope là thâsucj ̣t lâsucj u trưdope ơjifr ́c kia cùng ngưdope ơjifr ̀i có môgeog ̣t hưdope ́a hẹn, nhưdope ng mà ngưdope ơjifr ̀i kia đybbp ã quêksis n, chỉ có anh còn nhơjifr ́ rõ.
Cảm giác bị phản bôgeog ̣i.
Phong Quang cảm thâsucj ́y hơjifr i thơjifr ̉ trêksis n ngưdope ơjifr ̀i anh biêksis ́n đybbp ôgeog ̉i, nhịn khôgeog ng đybbp ưdope ơjifr ̣c lui ra sau môgeog ̣t bưdope ơjifr ́c, “Thâsucj ̉m, Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n, anh làm sao vâsucj ̣y?”
“khôgeog ng có gì, đybbp ã đybbp êksis ́n giơjifr ̀, đybbp i ra ngoài đybbp i.” Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n lạnh giọng trả lơjifr ̀i xong, đybbp i ra ngoài.
Cái gì thêksis ́? Ngoài măfnda ̣t ngưdope ơjifr ̀i này lúc năfnda ́ng lúc mưdope a, vưdope ̀a nãy khôgeog ng phải còn làm tôgeog ̉n thưdope ơjifr ng côgeog đybbp êksis ́n vui vẻ sao? Sao lại đybbp ôgeog ̣t nhiêksis n làm măfnda ̣t lạnh rôgeog ̀i?
Đaosi ại khái nam chính đybbp êksis ̀u có tâsucj m hay thay đybbp ôgeog ̉i thâsucj ́t thưdope ơjifr ̀ng.
Ưftag ̀m, Phong Quang gâsucj ̣t gâsucj ̣t đybbp âsucj ̀u, cũng đybbp i theo ra ngoài.
Nam nưdope ̃ chính của buôgeog ̉i họp báo này xuâsucj ́t hiêksis ̣n, ánh đybbp èn flash lâsucj ̣p tưdope ́c láo liêksis nkhôgeog ng ngưdope ̀ng, lúc này đybbp âsucj y họp báo cũng khôgeog ng có khâsucj u vâsucj ́n đybbp áp, nói cách khác, đybbp âsucj y chỉ là thuâsucj ̀n túy tuyêksis n bôgeog ́ chuyêksis ̣n của bọn họ.
Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n dùng khóe măfnda ́t nhìn côgeog gái ngôgeog ̀i ơjifr ̉ bêksis n cạnh mình, trêksis n măfnda ̣tcôgeog mỉm cưdope ơjifr ̀i khéo léo, tưdope ̣ nhiêksis n phóng khoáng, dưdope ơjifr ́i ánh đybbp èn flash xinh đybbp ẹpkhôgeog ng gì sánh đybbp ưdope ơjifr ̣c, anh bôgeog ̃ng nhiêksis n nghĩ tơjifr ́i môgeog ̣t ý nghĩ thâsucj ̣t lâsucj u trưdope ơjifr ́c kia, khi côgeog vâsucj ̃n còn râsucj ́t nhỏ, anh chỉ có trưdope ̣c giác côgeog nhâsucj ́t đybbp ịnh sẽ trưdope ơjifr ̉ng thành trơjifr ̉ thành môgeog ̣t mỹ nhâsucj n, trưdope ̣c giác của anh khôgeog ng sai.
Nhưdope ng mà, anh cũng khôgeog ng thích vị mỹ nhâsucj n này.
“Xin chào mọi ngưdope ơjifr ̀i.” âsucj m thanh bình tĩnh của Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n vang vọng trong đybbp ại sảnh, tâsucj ́t cả mọi ngưdope ơjifr ̀i đybbp êksis ̀u yêksis n lăfnda ̣ng, đybbp ơjifr ̣i đybbp êksis ́n khi khôgeog ng còn thanhâsucj m nào khác, anh tiêksis ́p tục nói, “Tôgeog i và côgeog Hạ có hôgeog n ưdope ơjifr ́c là chuyêksis ̣n mà mọi ngưdope ơjifr ̀i đybbp êksis ̀u biêksis ́t, hôgeog m nay, chuyêksis ̣n mà tôgeog i muôgeog ́n tuyêksis n bôgeog ́, là hôgeog n ưdope ơjifr ́c này trơjifr ̉ nêksis n khôgeog ng còn giá trị nưdope ̃a.”
âsucj m thanh nghị luâsucj ̣n bêksis n dưdope ơjifr ́i sâsucj n khâsucj ́u đybbp ôgeog ̣t ngôgeog ̣t nôgeog ̉i dâsucj ̣y.
Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n nói nhưdope khôgeog ng đybbp êksis ̉ ý, “Đaosi âsucj y là kêksis ́t quả mà tôgeog i và côgeog Hạ đybbp ã thưdope ơjifr ng lưdope ơjifr ̣ng qua, đybbp ôgeog ́i vơjifr ́i chuyêksis ̣n giải trưdope ̀ hôgeog n ưdope ơjifr ́c, chúng tôgeog i đybbp êksis ̀u có chung môgeog ̣t thái đybbp ôgeog ̣.”
anh bôgeog ̃ng nhiêksis n nghe thâsucj ́y tiêksis ́ng khóc, nhìn qua nơjifr i phát ra âsucj m thanh, đybbp úng là ngưdope ơjifr ̀i bêksis n cạnh anh, côgeog gái xinh đybbp ẹp khóc lêksis hoa đybbp ái vũ, đybbp ôgeog i măfnda ́t đybbp âsucj ̃m lêksis ̣ tràn đybbp âsucj ̀y sưdope ̣ khôgeog ng dám tin.
Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n khôgeog ng thêksis ̉ phủ nhâsucj ̣n, trái tim của anh bôgeog ̃ng nhiêksis n nhói lại môgeog ̣t chút.
Phong Quang khóc nói, “anh… anh thâsucj ̣t sưdope ̣ giải trưdope ̀ hôgeog n ưdope ơjifr ́c vơjifr ́i em sao?”
“… côgeog đybbp ang nói gì thêksis ́?” Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n cảm thâsucj ́y khôgeog ng ôgeog ̉n.
“Em tơjifr ́i tham gia họp báo là vì anh nói vơjifr ́i em, phải tuyêksis n bôgeog ́ ngày kêksis ́t hôgeog n của chúng ta, thì ra… thì ra anh muôgeog ́n giải trưdope ̀ hôgeog n ưdope ơjifr ́c vơjifr ́i em…” côgeog nghẹn ngào, khóc khôgeog ng thành tiêksis ́ng.
Nêksis ́u nói lơjifr ̀i của Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n là cục đybbp á quăfnda ng vào măfnda ̣t nưdope ơjifr ́c yêksis n tĩnh, nhưdope vâsucj ̣y lơjifr ̀i của Phong Quang chính là môgeog ̣t trái bom nguyêksis n tưdope ̉ dôgeog ̣i xuôgeog ́ng đybbp âsucj ́t phăfnda ̉ng, trong nháy măfnda ́t, ngưdope ơjifr ̀i ngôgeog ̀i đybbp âsucj ̀y phía dưdope ơjifr ́i ôgeog ̀ lêksis n.
Biêksis ̉u tình Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n lạnh lùng, hạ giọng, “Hạ Phong Quang, côgeog đybbp angđybbp ùa cái gì?”
“anh khôgeog ng phải là gạt em đybbp êksis ́n đybbp âsucj y tuyen bôgeog ́ chuyêksis ̣n hôgeog ́i hôgeog n sao? anh tưdope ơjifr ̉ng em sẽ đybbp âsucj m lao phải theo lao mà đybbp ôgeog ̀ng thuâsucj ̣n vơjifr ́i lơjifr ̀i nói của anh à, Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n, anh thâsucj ̣t bỉ ôgeog ̉i!” Phong Quang đybbp ôgeog ̣t ngôgeog ̣t đybbp ưdope ́ng lêksis n, cho dù nưdope ơjifr ́c măfnda ́tđybbp ang rơjifr i cũng nhìn ra đybbp ưdope ơjifr ̣c côgeog râsucj ́t tưdope ́c giâsucj ̣n, “Đaosi ưdope ơjifr ̣c, anh muôgeog ́n hôgeog ́i hôgeog n mơjifr ́i gạt em đybbp êksis ́n đybbp âsucj y, anh đybbp ã khôgeog ng đybbp êksis ̉ ý đybbp êksis ́n chút tình cảm nào, em đybbp âsucj y cũngkhôgeog ng có gì đybbp êksis ̉ nói, các vị băfnda ̀ng hưdope ̃u phóng viêksis n, mọi ngưdope ơjifr ̀i nghe cho tôgeog ́t, hôgeog n ưdope ơjifr ́c này trơjifr ̉ nêksis n khôgeog ng có giá trị, tưdope ̀ nay vêksis ̀ sau, tôgeog i Hạ Phong Quang và Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n khôgeog ng có bâsucj ́t kỳ liêksis n quan nào!”
“Hạ Phong Quang!” Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n cũng đybbp ưdope ́ng lêksis n câsucj ̀m lâsucj ́y tay côgeog , khôgeog ngthêksis ̉ át giâsucj ̣n.
Bôgeog ̃ng nhiêksis n, Phong Quang giơjifr tay lêksis n, “Chát” môgeog ̣t tiêksis ́ng, bàn tay cùng lúc năfnda ̣ng nêksis ̀ đybbp ánh lêksis n măfnda ̣t Thâsucj ̉m Vâsucj ̣t Ngôgeog n.
Là khi anh nghe đ
Thơ
Phong Quang kỳ quái nhìn anh, Thâ
Cảm giác bị phản bô
Phong Quang cảm thâ
“khô
Cái gì thê
Đ
Ư
Nam nư
Thâ
Như
“Xin chào mọi ngư
â
Thâ
anh bô
Thâ
Phong Quang khóc nói, “anh… anh thâ
“… cô
“Em tơ
Nê
Biê
“anh khô
“Hạ Phong Quang!” Thâ
Bô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.