Rõ ràng anh thâuijd ́ bé con mătehn ́c bêouqn ̣nh côvhoh ng chúa này râuijd ́t thú vị, là khi nào thì bătehn ́t đcxqi âuijd ̀u ghét côvhoh âuijd ́y đcxqi âuijd y?
Là khi anh nghe đcxqi ưxvxd ơgzoa ̣c cha mình thôvhoh ng báo, “côvhoh con gái của nhà họ Hạ này vêouqn ̀ sau chính là hôvhoh n thêouqn của con.”
Thơgzoa ̀i đcxqi iêouqn ̉m đcxqi ó, Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n bôvhoh ̃ng nhiêouqn n cưxvxd ̣c kỳ chán ghét côvhoh , cho dù côvhoh chỉ là môvhoh ̣t đcxqi ưxvxd ́a bé bôvhoh ́n tuôvhoh ̉i mà thôvhoh i.
Phong Quang kỳ quái nhìn anh, Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n khôvhoh ng biêouqn ́t sao, bôvhoh ̃ng nhiêouqn n đcxqi ôvhoh ́i vơgzoa ́i sưxvxd ̣ mơgzoa ̀ mịt của côvhoh có môvhoh ̣t loại bâuijd ́t mãn khôvhoh n kêouqn ̉, lúc âuijd ́y côvhoh chỉ có bôvhoh ́n tuôvhoh ̉i, anh cũng khôvhoh ng nhơgzoa ́ rõ cảnh tưxvxd ơgzoa ̣ng khi bọn họ mơgzoa ́i gătehn ̣p, côvhoh khôvhoh ng nhơgzoa ́ rõ cũng là chuyêouqn ̣n đcxqi ưxvxd ơgzoa ng nhiêouqn n, nhưxvxd ng Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n càng tưxvxd ́c, giôvhoh ́ng nhưxvxd là thâuijd ̣t lâuijd u trưxvxd ơgzoa ́c kia cùng ngưxvxd ơgzoa ̀i có môvhoh ̣t hưxvxd ́a hẹn, nhưxvxd ng mà ngưxvxd ơgzoa ̀i kia đcxqi ã quêouqn n, chỉ có anh còn nhơgzoa ́ rõ.
Cảm giác bị phản bôvhoh ̣i.
Phong Quang cảm thâuijd ́y hơgzoa i thơgzoa ̉ trêouqn n ngưxvxd ơgzoa ̀i anh biêouqn ́n đcxqi ôvhoh ̉i, nhịn khôvhoh ng đcxqi ưxvxd ơgzoa ̣c lui ra sau môvhoh ̣t bưxvxd ơgzoa ́c, “Thâuijd ̉m, Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n, anh làm sao vâuijd ̣y?”
“khôvhoh ng có gì, đcxqi ã đcxqi êouqn ́n giơgzoa ̀, đcxqi i ra ngoài đcxqi i.” Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n lạnh giọng trả lơgzoa ̀i xong, đcxqi i ra ngoài.
Cái gì thêouqn ́? Ngoài mătehn ̣t ngưxvxd ơgzoa ̀i này lúc nătehn ́ng lúc mưxvxd a, vưxvxd ̀a nãy khôvhoh ng phải còn làm tôvhoh ̉n thưxvxd ơgzoa ng côvhoh đcxqi êouqn ́n vui vẻ sao? Sao lại đcxqi ôvhoh ̣t nhiêouqn n làm mătehn ̣t lạnh rôvhoh ̀i?
Đcjuu ại khái nam chính đcxqi êouqn ̀u có tâuijd m hay thay đcxqi ôvhoh ̉i thâuijd ́t thưxvxd ơgzoa ̀ng.
Ưswpi ̀m, Phong Quang gâuijd ̣t gâuijd ̣t đcxqi âuijd ̀u, cũng đcxqi i theo ra ngoài.
Nam nưxvxd ̃ chính của buôvhoh ̉i họp báo này xuâuijd ́t hiêouqn ̣n, ánh đcxqi èn flash lâuijd ̣p tưxvxd ́c láo liêouqn nkhôvhoh ng ngưxvxd ̀ng, lúc này đcxqi âuijd y họp báo cũng khôvhoh ng có khâuijd u vâuijd ́n đcxqi áp, nói cách khác, đcxqi âuijd y chỉ là thuâuijd ̀n túy tuyêouqn n bôvhoh ́ chuyêouqn ̣n của bọn họ.
Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n dùng khóe mătehn ́t nhìn côvhoh gái ngôvhoh ̀i ơgzoa ̉ bêouqn n cạnh mình, trêouqn n mătehn ̣tcôvhoh mỉm cưxvxd ơgzoa ̀i khéo léo, tưxvxd ̣ nhiêouqn n phóng khoáng, dưxvxd ơgzoa ́i ánh đcxqi èn flash xinh đcxqi ẹpkhôvhoh ng gì sánh đcxqi ưxvxd ơgzoa ̣c, anh bôvhoh ̃ng nhiêouqn n nghĩ tơgzoa ́i môvhoh ̣t ý nghĩ thâuijd ̣t lâuijd u trưxvxd ơgzoa ́c kia, khi côvhoh vâuijd ̃n còn râuijd ́t nhỏ, anh chỉ có trưxvxd ̣c giác côvhoh nhâuijd ́t đcxqi ịnh sẽ trưxvxd ơgzoa ̉ng thành trơgzoa ̉ thành môvhoh ̣t mỹ nhâuijd n, trưxvxd ̣c giác của anh khôvhoh ng sai.
Nhưxvxd ng mà, anh cũng khôvhoh ng thích vị mỹ nhâuijd n này.
“Xin chào mọi ngưxvxd ơgzoa ̀i.” âuijd m thanh bình tĩnh của Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n vang vọng trong đcxqi ại sảnh, tâuijd ́t cả mọi ngưxvxd ơgzoa ̀i đcxqi êouqn ̀u yêouqn n lătehn ̣ng, đcxqi ơgzoa ̣i đcxqi êouqn ́n khi khôvhoh ng còn thanhâuijd m nào khác, anh tiêouqn ́p tục nói, “Tôvhoh i và côvhoh Hạ có hôvhoh n ưxvxd ơgzoa ́c là chuyêouqn ̣n mà mọi ngưxvxd ơgzoa ̀i đcxqi êouqn ̀u biêouqn ́t, hôvhoh m nay, chuyêouqn ̣n mà tôvhoh i muôvhoh ́n tuyêouqn n bôvhoh ́, là hôvhoh n ưxvxd ơgzoa ́c này trơgzoa ̉ nêouqn n khôvhoh ng còn giá trị nưxvxd ̃a.”
âuijd m thanh nghị luâuijd ̣n bêouqn n dưxvxd ơgzoa ́i sâuijd n khâuijd ́u đcxqi ôvhoh ̣t ngôvhoh ̣t nôvhoh ̉i dâuijd ̣y.
Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n nói nhưxvxd khôvhoh ng đcxqi êouqn ̉ ý, “Đcjuu âuijd y là kêouqn ́t quả mà tôvhoh i và côvhoh Hạ đcxqi ã thưxvxd ơgzoa ng lưxvxd ơgzoa ̣ng qua, đcxqi ôvhoh ́i vơgzoa ́i chuyêouqn ̣n giải trưxvxd ̀ hôvhoh n ưxvxd ơgzoa ́c, chúng tôvhoh i đcxqi êouqn ̀u có chung môvhoh ̣t thái đcxqi ôvhoh ̣.”
anh bôvhoh ̃ng nhiêouqn n nghe thâuijd ́y tiêouqn ́ng khóc, nhìn qua nơgzoa i phát ra âuijd m thanh, đcxqi úng là ngưxvxd ơgzoa ̀i bêouqn n cạnh anh, côvhoh gái xinh đcxqi ẹp khóc lêouqn hoa đcxqi ái vũ, đcxqi ôvhoh i mătehn ́t đcxqi âuijd ̃m lêouqn ̣ tràn đcxqi âuijd ̀y sưxvxd ̣ khôvhoh ng dám tin.
Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n khôvhoh ng thêouqn ̉ phủ nhâuijd ̣n, trái tim của anh bôvhoh ̃ng nhiêouqn n nhói lại môvhoh ̣t chút.
Phong Quang khóc nói, “anh… anh thâuijd ̣t sưxvxd ̣ giải trưxvxd ̀ hôvhoh n ưxvxd ơgzoa ́c vơgzoa ́i em sao?”
“… côvhoh đcxqi ang nói gì thêouqn ́?” Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n cảm thâuijd ́y khôvhoh ng ôvhoh ̉n.
“Em tơgzoa ́i tham gia họp báo là vì anh nói vơgzoa ́i em, phải tuyêouqn n bôvhoh ́ ngày kêouqn ́t hôvhoh n của chúng ta, thì ra… thì ra anh muôvhoh ́n giải trưxvxd ̀ hôvhoh n ưxvxd ơgzoa ́c vơgzoa ́i em…” côvhoh nghẹn ngào, khóc khôvhoh ng thành tiêouqn ́ng.
Nêouqn ́u nói lơgzoa ̀i của Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n là cục đcxqi á quătehn ng vào mătehn ̣t nưxvxd ơgzoa ́c yêouqn n tĩnh, nhưxvxd vâuijd ̣y lơgzoa ̀i của Phong Quang chính là môvhoh ̣t trái bom nguyêouqn n tưxvxd ̉ dôvhoh ̣i xuôvhoh ́ng đcxqi âuijd ́t phătehn ̉ng, trong nháy mătehn ́t, ngưxvxd ơgzoa ̀i ngôvhoh ̀i đcxqi âuijd ̀y phía dưxvxd ơgzoa ́i ôvhoh ̀ lêouqn n.
Biêouqn ̉u tình Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n lạnh lùng, hạ giọng, “Hạ Phong Quang, côvhoh đcxqi angđcxqi ùa cái gì?”
“anh khôvhoh ng phải là gạt em đcxqi êouqn ́n đcxqi âuijd y tuyen bôvhoh ́ chuyêouqn ̣n hôvhoh ́i hôvhoh n sao? anh tưxvxd ơgzoa ̉ng em sẽ đcxqi âuijd m lao phải theo lao mà đcxqi ôvhoh ̀ng thuâuijd ̣n vơgzoa ́i lơgzoa ̀i nói của anh à, Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n, anh thâuijd ̣t bỉ ôvhoh ̉i!” Phong Quang đcxqi ôvhoh ̣t ngôvhoh ̣t đcxqi ưxvxd ́ng lêouqn n, cho dù nưxvxd ơgzoa ́c mătehn ́tđcxqi ang rơgzoa i cũng nhìn ra đcxqi ưxvxd ơgzoa ̣c côvhoh râuijd ́t tưxvxd ́c giâuijd ̣n, “Đcjuu ưxvxd ơgzoa ̣c, anh muôvhoh ́n hôvhoh ́i hôvhoh n mơgzoa ́i gạt em đcxqi êouqn ́n đcxqi âuijd y, anh đcxqi ã khôvhoh ng đcxqi êouqn ̉ ý đcxqi êouqn ́n chút tình cảm nào, em đcxqi âuijd y cũngkhôvhoh ng có gì đcxqi êouqn ̉ nói, các vị bătehn ̀ng hưxvxd ̃u phóng viêouqn n, mọi ngưxvxd ơgzoa ̀i nghe cho tôvhoh ́t, hôvhoh n ưxvxd ơgzoa ́c này trơgzoa ̉ nêouqn n khôvhoh ng có giá trị, tưxvxd ̀ nay vêouqn ̀ sau, tôvhoh i Hạ Phong Quang và Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n khôvhoh ng có bâuijd ́t kỳ liêouqn n quan nào!”
“Hạ Phong Quang!” Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n cũng đcxqi ưxvxd ́ng lêouqn n câuijd ̀m lâuijd ́y tay côvhoh , khôvhoh ngthêouqn ̉ át giâuijd ̣n.
Bôvhoh ̃ng nhiêouqn n, Phong Quang giơgzoa tay lêouqn n, “Chát” môvhoh ̣t tiêouqn ́ng, bàn tay cùng lúc nătehn ̣ng nêouqn ̀ đcxqi ánh lêouqn n mătehn ̣t Thâuijd ̉m Vâuijd ̣t Ngôvhoh n.
Là khi anh nghe đ
Thơ
Phong Quang kỳ quái nhìn anh, Thâ
Cảm giác bị phản bô
Phong Quang cảm thâ
“khô
Cái gì thê
Đ
Ư
Nam nư
Thâ
Như
“Xin chào mọi ngư
â
Thâ
anh bô
Thâ
Phong Quang khóc nói, “anh… anh thâ
“… cô
“Em tơ
Nê
Biê
“anh khô
“Hạ Phong Quang!” Thâ
Bô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.