Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 157 :

    trước sau   
Rõ ràng anh thâsucj́ bé con măfndác bêksiṣnh côgeogng chúa này râsucj́t thú vị, là khi nào thì băfndát đybbpâsucj̀u ghét côgeog âsucj́y đybbpâsucjy?

Là khi anh nghe đybbpưdopeơjifṛc cha mình thôgeogng báo, “côgeog con gái của nhà họ Hạ này vêksis̀ sau chính là hôgeogn thêksis của con.”

Thơjifr̀i đybbpksis̉m đybbpó, Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn bôgeog̃ng nhiêksisn cưdopẹc kỳ chán ghét côgeog, cho dù côgeogchỉ là môgeog̣t đybbpưdopéa bé bôgeoǵn tuôgeog̉i mà thôgeogi.

Phong Quang kỳ quái nhìn anh, Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn khôgeogng biêksiśt sao, bôgeog̃ng nhiêksisn đybbpôgeoǵi vơjifŕi sưdopẹ mơjifr̀ mịt của côgeog có môgeog̣t loại bâsucj́t mãn khôgeogn kêksis̉, lúc âsucj́y côgeog chỉ có bôgeoǵn tuôgeog̉i, anh cũng khôgeogng nhơjifŕ rõ cảnh tưdopeơjifṛng khi bọn họ mơjifŕi găfndạp, côgeog khôgeogng nhơjifŕ rõ cũng là chuyêksiṣn đybbpưdopeơjifrng nhiêksisn, nhưdopeng Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn càng tưdopéc, giôgeoǵng nhưdope là thâsucj̣t lâsucju trưdopeơjifŕc kia cùng ngưdopeơjifr̀i có môgeog̣t hưdopéa hẹn, nhưdopeng mà ngưdopeơjifr̀i kia đybbpã quêksisn, chỉ có anh còn nhơjifŕ rõ.

Cảm giác bị phản bôgeog̣i.

Phong Quang cảm thâsucj́y hơjifri thơjifr̉ trêksisn ngưdopeơjifr̀i anh biêksiśn đybbpôgeog̉i, nhịn khôgeogng đybbpưdopeơjifṛc lui ra sau môgeog̣t bưdopeơjifŕc, “Thâsucj̉m, Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn, anh làm sao vâsucj̣y?”


“khôgeogng có gì, đybbpã đybbpêksiśn giơjifr̀, đybbpi ra ngoài đybbpi.” Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn lạnh giọng trả lơjifr̀i xong, đybbpi ra ngoài.

Cái gì thêksiś? Ngoài măfndạt ngưdopeơjifr̀i này lúc năfndáng lúc mưdopea, vưdopèa nãy khôgeogng phải còn làm tôgeog̉n thưdopeơjifrng côgeog đybbpêksiśn vui vẻ sao? Sao lại đybbpôgeog̣t nhiêksisn làm măfndạt lạnh rôgeog̀i?

Đaosiại khái nam chính đybbpêksis̀u có tâsucjm hay thay đybbpôgeog̉i thâsucj́t thưdopeơjifr̀ng.

Ưftag̀m, Phong Quang gâsucj̣t gâsucj̣t đybbpâsucj̀u, cũng đybbpi theo ra ngoài.

Nam nưdopẽ chính của buôgeog̉i họp báo này xuâsucj́t hiêksiṣn, ánh đybbpèn flash lâsucj̣p tưdopéc láo liêksisnkhôgeogng ngưdopèng, lúc này đybbpâsucjy họp báo cũng khôgeogng có khâsucju vâsucj́n đybbpáp, nói cách khác, đybbpâsucjy chỉ là thuâsucj̀n túy tuyêksisn bôgeoǵ chuyêksiṣn của bọn họ.

Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn dùng khóe măfndát nhìn côgeog gái ngôgeog̀i ơjifr̉ bêksisn cạnh mình, trêksisn măfndạtcôgeog mỉm cưdopeơjifr̀i khéo léo, tưdopẹ nhiêksisn phóng khoáng, dưdopeơjifŕi ánh đybbpèn flash xinh đybbpẹpkhôgeogng gì sánh đybbpưdopeơjifṛc, anh bôgeog̃ng nhiêksisn nghĩ tơjifŕi môgeog̣t ý nghĩ thâsucj̣t lâsucju trưdopeơjifŕc kia, khi côgeog vâsucj̃n còn râsucj́t nhỏ, anh chỉ có trưdopẹc giác côgeog nhâsucj́t đybbpịnh sẽ trưdopeơjifr̉ng thành trơjifr̉ thành môgeog̣t mỹ nhâsucjn, trưdopẹc giác của anh khôgeogng sai.

Nhưdopeng mà, anh cũng khôgeogng thích vị mỹ nhâsucjn này.

“Xin chào mọi ngưdopeơjifr̀i.” âsucjm thanh bình tĩnh của Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn vang vọng trong đybbpại sảnh, tâsucj́t cả mọi ngưdopeơjifr̀i đybbpêksis̀u yêksisn lăfndạng, đybbpơjifṛi đybbpêksiśn khi khôgeogng còn thanhâsucjm nào khác, anh tiêksiśp tục nói, “Tôgeogi và côgeog Hạ có hôgeogn ưdopeơjifŕc là chuyêksiṣn mà mọi ngưdopeơjifr̀i đybbpêksis̀u biêksiśt, hôgeogm nay, chuyêksiṣn mà tôgeogi muôgeoǵn tuyêksisn bôgeoǵ, là hôgeogn ưdopeơjifŕc này trơjifr̉ nêksisn khôgeogng còn giá trị nưdopẽa.”

âsucjm thanh nghị luâsucj̣n bêksisn dưdopeơjifŕi sâsucjn khâsucj́u đybbpôgeog̣t ngôgeog̣t nôgeog̉i dâsucj̣y.

Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn nói nhưdope khôgeogng đybbpêksis̉ ý, “Đaosiâsucjy là kêksiśt quả mà tôgeogi và côgeog Hạ đybbpã thưdopeơjifrng lưdopeơjifṛng qua, đybbpôgeoǵi vơjifŕi chuyêksiṣn giải trưdopè hôgeogn ưdopeơjifŕc, chúng tôgeogi đybbpêksis̀u có chung môgeog̣t thái đybbpôgeog̣.”

anh bôgeog̃ng nhiêksisn nghe thâsucj́y tiêksiśng khóc, nhìn qua nơjifri phát ra âsucjm thanh, đybbpúng là ngưdopeơjifr̀i bêksisn cạnh anh, côgeog gái xinh đybbpẹp khóc lêksis hoa đybbpái vũ, đybbpôgeogi măfndát đybbpâsucj̃m lêksiṣ tràn đybbpâsucj̀y sưdopẹ khôgeogng dám tin.

Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn khôgeogng thêksis̉ phủ nhâsucj̣n, trái tim của anh bôgeog̃ng nhiêksisn nhói lại môgeog̣t chút.

Phong Quang khóc nói, “anh… anh thâsucj̣t sưdopẹ giải trưdopè hôgeogn ưdopeơjifŕc vơjifŕi em sao?”


“… côgeog đybbpang nói gì thêksiś?” Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn cảm thâsucj́y khôgeogng ôgeog̉n.

“Em tơjifŕi tham gia họp báo là vì anh nói vơjifŕi em, phải tuyêksisn bôgeoǵ ngày kêksiśt hôgeogn của chúng ta, thì ra… thì ra anh muôgeoǵn giải trưdopè hôgeogn ưdopeơjifŕc vơjifŕi em…” côgeog nghẹn ngào, khóc khôgeogng thành tiêksiśng.

ksiśu nói lơjifr̀i của Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn là cục đybbpá quăfndang vào măfndạt nưdopeơjifŕc yêksisn tĩnh, nhưdopesucj̣y lơjifr̀i của Phong Quang chính là môgeog̣t trái bom nguyêksisn tưdopẻ dôgeog̣i xuôgeoǵng đybbpâsucj́t phăfndảng, trong nháy măfndát, ngưdopeơjifr̀i ngôgeog̀i đybbpâsucj̀y phía dưdopeơjifŕi ôgeog̀ lêksisn.

Biêksis̉u tình Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn lạnh lùng, hạ giọng, “Hạ Phong Quang, côgeog đybbpangđybbpùa cái gì?”

“anh khôgeogng phải là gạt em đybbpêksiśn đybbpâsucjy tuyen bôgeoǵ chuyêksiṣn hôgeoǵi hôgeogn sao? anh tưdopeơjifr̉ng em sẽ đybbpâsucjm lao phải theo lao mà đybbpôgeog̀ng thuâsucj̣n vơjifŕi lơjifr̀i nói của anh à, Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn, anh thâsucj̣t bỉ ôgeog̉i!” Phong Quang đybbpôgeog̣t ngôgeog̣t đybbpưdopéng lêksisn, cho dù nưdopeơjifŕc măfndátđybbpang rơjifri cũng nhìn ra đybbpưdopeơjifṛc côgeog râsucj́t tưdopéc giâsucj̣n, “Đaosiưdopeơjifṛc, anh muôgeoǵn hôgeoǵi hôgeogn mơjifŕi gạt em đybbpêksiśn đybbpâsucjy, anh đybbpã khôgeogng đybbpêksis̉ ý đybbpêksiśn chút tình cảm nào, em đybbpâsucjy cũngkhôgeogng có gì đybbpêksis̉ nói, các vị băfndàng hưdopẽu phóng viêksisn, mọi ngưdopeơjifr̀i nghe cho tôgeoǵt, hôgeogn ưdopeơjifŕc này trơjifr̉ nêksisn khôgeogng có giá trị, tưdopè nay vêksis̀ sau, tôgeogi Hạ Phong Quang và Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn khôgeogng có bâsucj́t kỳ liêksisn quan nào!”

“Hạ Phong Quang!” Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn cũng đybbpưdopéng lêksisn câsucj̀m lâsucj́y tay côgeog, khôgeogngthêksis̉ át giâsucj̣n.

geog̃ng nhiêksisn, Phong Quang giơjifr tay lêksisn, “Chát” môgeog̣t tiêksiśng, bàn tay cùng lúc năfndạng nêksis̀ đybbpánh lêksisn măfndạt Thâsucj̉m Vâsucj̣t Ngôgeogn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.