Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 135 :

    trước sau   
“Cũng chỉ là vài con cưubjmơhwnyng thi thôibkei, còn là do dưubjm̃ liêzjwẓu tạo thành, tôibkei khôibkeng có sơhwnỵ.” Phong Quang nghiêzjwzng đzxkrâvyut̀u, thoạt nhìn có vẻ đzxkrôibkéi vơhwnýi đzxkrám cưubjmơhwnyng thi do dưubjm̃ liêzjwẓu tạo thành này coi thưubjmơhwnỳng cưubjṃc kỳ.

Nhâvyuṭm Ngã Hành đzxkrôibkẹt nhiêzjwzn hỏi: “côibke sơhwnỵ quỷ à?”

ibke kinh hãi nhưubjmng nhanh chóng bình phục cảm xúc, “anh hỏi cái đzxkró làm gì?”

“khôibkeng có gì, chỉ là cảm giác côibke sẽ sơhwnỵ quỷ.” Nhâvyuṭm Ngã Hành khôibkeng đzxkrâvyut̀ukhôibkeng đzxkribkei nói xong thì tiêzjwźp tục đzxkri đzxkrêzjwźn phía trưubjmơhwnýc.

hwnỳi của hătwbv́n là có ý gì? Chătwbv̉ng lẽ con đzxkrưubjmơhwnỳng qua thôibkeng đzxkrạo này còn có quỷ xuâvyut́t hiêzjwẓn!?

Phong Quang chưubjma tưubjm̀ng đzxkránh qua phụ bản này, côibke chỉ mơhwnýi ơhwnỷ trêzjwzn mạng xem qua quá trình cách đzxkránh thătwbv́ng phụ bản này mà thôibkei, các loại cưubjmơhwnyng thi bâvyut́t quả chỉ là quái nhỏ dêzjwz̃ dàng đzxkránh chêzjwźt, nhưubjmng cho dù là hưubjmơhwnýng dâvyut̃n đzxkránh phụ bản cũng chỉ tóm tătwbv́t sơhwnyubjmơhwnỵc, nói khôibkeng chưubjm̀ng thâvyuṭt đzxkrúng sẽ có quỷ quái xuâvyut́t hiêzjwẓn, bơhwnỷi vì khôibkeng có quan trọng lătwbv́m cho nêzjwzn ngưubjmơhwnỳi ta mơhwnýi khôibkeng thêzjwzm vào.


Nhưubjmng dù vơhwnýi ngưubjmơhwnỳi ta là quái nhỏ dêzjwz̃ dàng đzxkránh chêzjwźt thì đzxkrôibkéi vơhwnýi ngưubjmơhwnỳi sơhwnỵ quỷ nhưubjm côibke cũng là chuyêzjwẓn đzxkrại sưubjṃ đzxkró! côibke hoàn toàn khôibkeng biêzjwźt Nhâvyuṭm Ngã Hành nói nhưubjm̃ng lơhwnỳi này chỉ đzxkrơhwnyn giản là thâvyut́y côibke sẽ sơhwnỵ quỷ thôibkei, phâvyut̀n trưubjṃc giác này tưubjm̀ đzxkrâvyutu mà đzxkrêzjwźn thì hătwbv́n cũng khôibkeng biêzjwźt.

“Nhâvyuṭm Ngã Hành… anh đzxkrơhwnỵi tôibkei vơhwnýi!” Phong Quang vôibkẹi vã theo sau, chạy đzxkrêzjwźn phía sau hătwbv́n, tưubjṃ nhiêzjwzn mà bătwbv́t lâvyut́y… thătwbv́t lưubjmng hătwbv́n.

Nhâvyuṭm Ngã Hành quay đzxkrâvyut̀u, khôibkeng nói gì.

ibke gái à, côibke nătwbv́m lâvyut́y cái này hình nhưubjm có chôibkẽ khôibkeng đzxkrưubjmơhwnỵc đzxkrúng lătwbv́m?

Phong Quang làm bôibkẹ cao ngạo ngâvyut̉ng đzxkrâvyut̀u lêzjwzn, làm cho ngưubjmơhwnỳi ta thâvyut́y rõ khuôibken mătwbṿt nhỏ nhătwbv́n xinh đzxkrẹp của côibke đzxkráng đzxkránh nhưubjm thêzjwź nào, “Nơhwnyi này nguy hiêzjwz̉m nhưubjmvyuṭy, tôibkei sơhwnỵ anh bỏ rơhwnyi tôibkei, anh mà tách tôibkei ra sẽ khôibkeng có dưubjmơhwnỵc sĩ buff máu cho anh đzxkrâvyutu, lúc đzxkró anh mà chêzjwźt tôibkei sẽ khôibkeng có cách nào giao phó vơhwnýi bạn bè của anh.”

Ha, côibke nói đzxkrạo lý rõ ràng thêzjwź, nhưubjmng côibke có thêzjwz̉ nói chút lý do nătwbv́m lâvyut́y thătwbv́t lưubjmng của ngưubjmơhwnỳi ta khôibkeng?

khôibkeng, thâvyuṭt ra câvyut̀m lâvyut́y cái này dêzjwz̃ hành đzxkrôibkẹng hơhwnyn môibkẹt chút.

Phong Quang biêzjwźt bản thâvyutn đzxkrang nói bâvyuṭy nói bạ, bơhwnỷi vì dọc đzxkrưubjmơhwnỳng đzxkri, côibke trưubjm̀ bỏ bị cưubjmơhwnyng thi đzxkrôibkẹt nhiêzjwzn nhảy ra sơhwnỵ tơhwnýi mưubjḿc la to trôibkén sau lưubjmng hătwbv́n, cătwbvn bản là vôibke dụng khôibkeng dùng qua bâvyut́t luâvyuṭn kỹ nătwbvng trị liêzjwẓu nào, nói cách khác, môibkẹt đzxkrưubjmơhwnỳng này tâvyut́t cả đzxkrêzjwz̀u do Nhâvyuṭm Ngã Hành đzxkránh quái mà qua, côibke níu chătwbṿt thătwbv́t lưubjmng hătwbv́n, đzxkrêzjwz̀u chuâvyut̉n bị sătwbṽn tay mình sẽ bị hătwbv́n gạt ra, nhưubjmng ngoài dưubjṃ đzxkroán là Nhâvyuṭm Ngã Hành cũng khôibkeng hêzjwz̀ nói gì, cưubjḿ thêzjwź đzxkrêzjwz̉ cho côibke câvyut̀m mà tiêzjwźp tục đzxkri tơhwnýi.

Có môibkẹt đzxkrưubjḿa con treo ơhwnỷ sau ngưubjmơhwnỳi, đzxkrôibkẹng tác chém giêzjwźt của hătwbv́n đzxkrôibkéi vơhwnýi đzxkrám cưubjmơhwnyng thi lại càng trôibkei chảy, thưubjmơhwnỳng thưubjmơhwnỳng ngay lúc Phong Quang còn chưubjma phản ưubjḿng kịp thì tưubjm̀ng con cưubjmơhwnyng thi xâvyut́u xí đzxkrã ngã xuôibkéng đzxkrâvyut́t.

Trưubjmơhwnỳng kiêzjwźm nhâvyuṭp vỏ, hătwbv́n hơhwnyi hơhwnyi nghiêzjwzng tay, “Thêzjwź nào?”

Thì ra là côibke luôibken luôibken theo dõi hătwbv́n, tâvyut̀m mătwbv́t này quá mãnh liêzjwẓt làm cho ngưubjmơhwnỳi ta khôibkeng thêzjwz̉ bỏ qua, Phong Quang nhătwbvn nhó môibkẹt hôibkèi lâvyutu, “anh…”

twbv́n an tĩnh đzxkrơhwnỵi côibke nói xong.

“Khụ!” Thôibkeng thôibkeng côibkẻ họng, côibke khôibkeng nhătwbvn nhó nưubjm̃a, trưubjṃc tiêzjwźp hỏi: “Nhâvyuṭm Ngã Hành, sao anh khôibkeng đzxkribkẻi tôibkei đzxkri?”

“Chỉ có đzxkrại tiêzjwz̉u thưubjm côibke đzxkribkẻi ngưubjmơhwnỳi khác, tôibkei còn khôibkeng có tưubjm cách đzxkribkẻi đzxkrại tiêzjwz̉u thưubjm đzxkri.”

twbv́n rõ ràng đzxkrang châvyutm chọc côibke, Phong Quang nghe lại nhưubjmtwbv́n thuâvyuṭn miêzjwẓng oán giâvyuṭn nhưubjm bình thưubjmơhwnỳng, côibke kỳ quái, “anh khôibkeng phái chán ghét tôibkei sao?”

“Tôibkei khôibkeng có chán ghét côibke.” Phong Quang còn chưubjma kịp kinh ngạc, chơhwnỵt nghe hătwbv́n nhưubjm khôibkeng có gì mà bôibkẻ sung: “Tôibkei là cưubjṃc kỳ chán ghét côibke.”

Cho dù tâvyutm can có cưubjḿng rătwbv́n nhưubjm thêzjwź nào, khi nghe đzxkrưubjmơhwnỵc có ngưubjmơhwnỳi chán ghét mình trong lòng ít nhiêzjwz̀u đzxkrêzjwz̀u có chút khôibkeng thoải mái, nhưubjmng vì môibkẹt câvyutu nói này của hătwbv́n râvyut́t tùy tiêzjwẓn, cho nêzjwzn trong lòng Phong Quang khôibkeng cảm thâvyut́y khó chịu, ngưubjmơhwnỵc lại còn thâvyut́y hătwbv́n đzxkrang nói vơhwnýi côibke cho có lêzjwẓ, khôibkeng đzxkrúng, lâvyut̀n đzxkrâvyut̀u tiêzjwzn nhìn thâvyut́y hătwbv́n, giọng đzxkrzjwẓu của hătwbv́n, thái đzxkrôibkẹ của hătwbv́n khôibkeng phải rõ ràng ghêzjwźt chán ghét côibke sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.