Giôuobg ́ng nhưqbmg đtudf ụng tơnaep ́i chuôuobg ̣t răkeue ́n rêwhdw ́t gì đtudf ó, Phong Quang buôuobg ng tay hăkeue ́n ra nhảy ra sau môuobg ̣t bưqbmg ơnaep ́c, côuobg thoạt nhìn cưqbmg ̣c kỳ kinh sơnaep ̣, “khôuobg ng đtudf ưqbmg ơnaep ̣c, sao tôuobg i lại ơnaep ̉ cùng môuobg ̣t tôuobg ̉ vơnaep ́i anh chưqbmg ́!!!”
Nhâicrk ̣m Ngã Hành đtudf êwhdw ́m xỉa tơnaep ́i, bưqbmg ơnaep ́c châicrk n đtudf i trưqbmg ơnaep ́c.
Phong Quang là môuobg ̣t thâicrk ̀y thuôuobg ́c chuyêwhdw n nghiêwhdw ̣p, kỹ năkeue ng khôuobg ng cao, côuobg cũngkhôuobg ng cho răkeue ̀ng bản thâicrk n có bản lĩnh có thêwhdw ̉ vưqbmg ơnaep ̣t qua thôuobg ng đtudf ạo này, cho nêwhdw n côuobg đtudf ưqbmg ơnaep ng nhiêwhdw n đtudf i sau lưqbmg ng hăkeue ́n, duy trì khoảng cách ba bưqbmg ơnaep ́c châicrk n, “Này, tôuobg i nói, anh sẽ khôuobg ng đtudf êwhdw ́n đtudf ích rôuobg ̀i lại đtudf âicrk m sau lưqbmg ng tôuobg i môuobg ̣t kiêwhdw ́m nưqbmg ̃a chưqbmg ́?”
Giang hôuobg ̀ lục đtudf ục vơnaep ́i nhau, cho dù các ngưqbmg ơnaep ̀i là bạn bè cùng tôuobg ̉ đtudf ôuobg ̣i, các ngưqbmg ơnaep ̀i ơnaep ̉ cùng trong môuobg ̣t phụ bản, vì tiêwhdw ̀n tài bảo vâicrk ̣t, vì thâicrk ̀n binh cũng có thêwhdw ̉ rút đtudf ao hôuobg ̃n chiêwhdw ́n, Phong Quang lưqbmg ̣a chọn tiêwhdw ́p tục cùng Phong Trâicrk ̀n Nhâicrk ́t Thưqbmg ơnaep ng đtudf ánh phụ bản, là vì côuobg tin tưqbmg ơnaep ̉ng có nhiêwhdw ̀u ngưqbmg ơnaep ̀i nhưqbmg vâicrk ̣y, Nhâicrk ̣m Ngã Hành sẽ khôuobg ng vì âicrk n oán cá nhâicrk n mà giải quyêwhdw ́t côuobg , nhưqbmg ng bâicrk y giơnaep ̀ khôuobg ng có ngưqbmg ơnaep ̀i khác ơnaep ̉ đtudf âicrk y, ai biêwhdw ́t hăkeue ́n có thêwhdw ̉ đtudf ôuobg ̣t nhiêwhdw n đtudf âicrk m côuobg môuobg ̣t kiêwhdw ́m rôuobg ̀i nói côuobg bị quái nhỏ đtudf ánh chêwhdw ́t khôuobg ng? Phong Trâicrk ̀n Nhâicrk ́t Thưqbmg ơnaep ng là bạn của hăkeue ́n, nhâicrk ́tđtudf ịnh là sẽ tin lơnaep ̀i của hăkeue ́n.
Nhâicrk ̣m Ngã Hành cũng khôuobg ng liêwhdw ́c nhìn côuobg môuobg ̣t lâicrk ̀n, “Giêwhdw ́t côuobg , lãng phí thơnaep ̀i gian.”
“Hưqbmg ̀, anh cũng biêwhdw ́t giêwhdw ́t bản tiêwhdw ̉u thưqbmg là môuobg ̣t chuyêwhdw ̣n khôuobg ng tôuobg ́t chưqbmg ́ gì? Coi nhưqbmg anh thưqbmg ́c thơnaep ̀i vì tuâicrk ́n kiêwhdw ̣t.” côuobg nâicrk ng căkeue ̀m lêwhdw n, râicrk ́t đtudf ăkeue ́c ý.
Giọng nói vưqbmg ̀a mỏng lại lạnh của Nhâicrk ̣m Ngã Hành lại vang lêwhdw n, “Làm chuyêwhdw ̣nkhôuobg ng có tính khiêwhdw u chiêwhdw ́n, đtudf ó là lãng phí thơnaep ̀i gian của tôuobg i.”
“anh!” Phong Quang tưqbmg ́c giâicrk ̣n dâicrk ̣m châicrk n, “Nghĩ muôuobg ́n giêwhdw ́t bản tiêwhdw ̉u thưqbmg cũng râicrk ́t khó đtudf ó?”
“Sao?” Hăkeue ́n cúi đtudf âicrk ̀u, “Tiêwhdw ̉u thưqbmg môuobg ̣t giâicrk y liêwhdw ̀n năkeue ̀m.”
Bơnaep ̉i vì cách biêwhdw ̣t chiêwhdw ̀u cao, Phong Quang nhìn thâicrk ́y ánh sáng xẹt qua nhưqbmg ng trong măkeue ́t hăkeue ́n lại có cảm giác khôuobg ng thú vị, côuobg cho răkeue ̀ng đtudf âicrk y là trào phúng, nhưqbmg ng côuobg khôuobg ng thêwhdw ̉ phản bác, bơnaep ̉i vì môuobg ̃i lâicrk ̀n bị hăkeue ́n côuobg ng kích, côuobg thâicrk ̣t đtudf úngkhôuobg ng sôuobg ́ng quá môuobg ̣t giâicrk y.
côuobg hơnaep ̀n dôuobg ̃i căkeue ́n môuobg i, vôuobg ́n là môuobg i anh hôuobg ̀ng càng thêwhdw m hôuobg ̀ng nhuâicrk ̣n nhưqbmg chu sa, hăkeue ́n biêwhdw ́t, trong đtudf ơnaep ̀i thưqbmg ̣c khi côuobg tưqbmg ́c giâicrk ̣n, cũng có đtudf ôuobg ̣ng tác nhỏ nhưqbmg vâicrk ̣y… Nhâicrk ̣m Ngã Hành thâicrk ́t thâicrk ̀n trong môuobg ̣t cái chơnaep ́p măkeue ́t, hăkeue ́n thu hôuobg ̀i ánh măkeue ́tkhôuobg ng đtudf êwhdw ̉ ý đtudf êwhdw ́n côuobg nưqbmg ̃a, khôuobg ng nói môuobg ̣t câicrk u tiêwhdw ́p tục đtudf i đtudf êwhdw ́n phía trưqbmg ơnaep ́c.
Hăkeue ́n vì chính mình khôuobg ng tưqbmg ̣ giác liêwhdw n tưqbmg ơnaep ̉ng đtudf êwhdw ́n môuobg ̣t màn hưqbmg ơnaep ng diêwhdw ̃m đtudf ó mà cảm thâicrk ́y buôuobg ̀n bưqbmg ̣c.
Phong Quang cảm nhâicrk ̣n đtudf ưqbmg ơnaep ̣c sưqbmg ̣ tưqbmg ́c giâicrk ̣n của hăkeue ́n, lại khôuobg ng biêwhdw ́t hăkeue ́n đtudf angtưqbmg ́c cái gì, nơnaep m nơnaep ́p lo sơnaep ̣ thong thả đtudf i sau lưqbmg ng hăkeue ́n, côuobg khôuobg ng dám nói chuyêwhdw ̣n vơnaep ́i hăkeue ́n nưqbmg ̃a, sơnaep ̣ hăkeue ́n thâicrk ̣t sẽ đtudf ôuobg ̣t nhiêwhdw n rút kiêwhdw ́m giải quyêwhdw ́t côuobg luôuobg n, côuobg chỉ câicrk ̀n an toàn duy trì khoảng cách vơnaep ́i hăkeue ́n, sinh mêwhdw ̣nh liêwhdw ̀n đtudf ưqbmg ơnaep ̣c bảo đtudf ảm.
Hai ngưqbmg ơnaep ̀i môuobg ̣t trưqbmg ơnaep ́c môuobg ̣t sau đtudf i tơnaep ́i, có thêwhdw ̉ xem là an tĩnh.
Cưqbmg ơnaep ng thi trêwhdw n đtudf ưqbmg ơnaep ̀ng thưqbmg ơnaep ̀ng xuyêwhdw n đtudf ôuobg ̣t ngôuobg ̣t xuâicrk ́t hiêwhdw ̣n ra vài con, khi Phong Quang môuobg ̣t lâicrk ̀n nưqbmg ̃ biêwhdw ̉u diêwhdw ̃n âicrk m nưqbmg ̃ cao, Nhâicrk ̣m Ngã Hành trảm chêwhdw ́t môuobg ̣t đtudf âicrk ̀u cưqbmg ơnaep ng thi, hăkeue ́n nghiêwhdw ng tay, côuobg gái nhỏ nhăkeue ́n này chính là sôuobg ́ng chêwhdw ́t ôuobg m lâicrk ́y tay hăkeue ́n phát run.
Nhâicrk ̣m Ngã Hành: “…”
“anh nhìn tôuobg i nhưqbmg vâicrk ̣y làm gì!” côuobg chôuobg ̣t dạ buôuobg ng tay hăkeue ́n ra, tơnaep ́i chêwhdw ́t cũngkhôuobg ng chịu nhâicrk ̣n, “Tôuobg i khôuobg ng có sơnaep ̣ đtudf âicrk u!”
Vưqbmg ̀a dưqbmg ́t lơnaep ̀i, bêwhdw n cạnh lại bay ra môuobg ̣t cưqbmg ơnaep ng thi bị chăkeue ̣t đtudf ưqbmg ́t cánh tay, côuobg kêwhdw u to môuobg ̣t tiêwhdw ́ng, lâicrk ̀n này trưqbmg ̣c tiêwhdw ́p đtudf ụng vào lòng hăkeue ́n.
Nhâicrk ̣m Ngã Hành bị đtudf âicrk m cho lui vêwhdw ̀ sau môuobg ̣t bưqbmg ơnaep ́c, môuobg ̣t tay theo bản năkeue ng đtudf ăkeue ̣t ơnaep ̉ trêwhdw n lưqbmg ng côuobg , tay kia thì câicrk ̀m kiêwhdw ́m, đtudf ôuobg ̣ng tác lưqbmg u loát làm cho cưqbmg ơnaep ng thi trơnaep ̉ vêwhdw ̀ hoàng tuyêwhdw ̀n.
Đewgv ơnaep ̣i đtudf êwhdw ́n khi xung quanh khôuobg ng có đtudf ôuobg ̣ng tĩnh, Phong Quang lăkeue ̣ng lẽ mơnaep ̉ môuobg ̣t con măkeue ́t, khi đtudf ã thâicrk ́y an toàn rôuobg ̀i, côuobg còn chưqbmg a kịp thơnaep ̉ môuobg ̣t hơnaep i, liêwhdw ̀n ý thưqbmg ́c đtudf ưqbmg ơnaep ̣c tưqbmg thêwhdw ́ này khôuobg ng đtudf ưqbmg ơnaep ̣c ôuobg ̉n lăkeue ́m, nhanh chóng bay ra khỏi lòng hăkeue ́n, côuobg cao ngạo hưqbmg ̀ môuobg ̣t tiêwhdw ́ng, “anh đtudf ưqbmg ̀ng hiêwhdw ̉u lâicrk ̀m, tôuobg i vưqbmg ̀a rôuobg ̀i khôuobg ng có…”
“khôuobg ng có sơnaep ̣ hãi?” Nhâicrk ̣m Ngã Hành hỏi lại côuobg cũng khôuobg ng nói ra đtudf ưqbmg ơnaep ̣c câicrk u nào, khóe măkeue ́t khôuobg ng câicrk ̉n thâicrk ̣n quét qua ngưqbmg ̣c côuobg , trong lòng có chút nhơnaep ́ lại vưqbmg ̀a rôuobg ̀i khi côuobg nhào vào hăkeue ́n, cảm giác đtudf ưqbmg ơnaep ̣c hai luôuobg ̀ng mêwhdw ̀m nhũn phía trưqbmg ơnaep ́c đtudf ó ơnaep ̉ trêwhdw n ngưqbmg ơnaep ̀i hăkeue ́n.
Nghĩ đtudf êwhdw ́n cảm giác đtudf ó, ngón tay hăkeue ́n giâicrk ̣t giâicrk ̣t, ngoài đtudf ơnaep ̀i đtudf ụng tơnaep ́i cảm giác còn thoải mái hơnaep n, hăkeue ́n tưqbmg ̀ng đtudf ưqbmg ơnaep ̣c thêwhdw ̉ nghiêwhdw ̣m qua.
Nhâ
Phong Quang là mô
Giang hô
Nhâ
“Hư
Giọng nói vư
“anh!” Phong Quang tư
“Sao?” Hă
Bơ
cô
Hă
Phong Quang cảm nhâ
Hai ngư
Cư
Nhâ
“anh nhìn tô
Vư
Nhâ
Đ
“khô
Nghĩ đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.