Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 121 :

    trước sau   
Ngay khi Phong Quang tưbxwxơmglp̉ng Thâbfbs̉m Vâbfbṣt Ngôgrhnn khôgrhnng nói gì mà chịu đmghzưbxwx̣ng, lạikhôgrhnng nghĩ tơmglṕi Thâbfbs̉m Vâbfbṣt Ngôgrhnn cưbxwxơmglp̀i lạnh đmghzêwzsḱn gâbfbs̀n, trong lòng côgrhn kinh sơmglp̣,khôgrhnng khỏi lui vêwzsk̀ sau, cho đmghzêwzsḱn khi sau lưbxwxng dưbxwx̣a lêwzskn môgrhṇt thâbfbsn câbfbsy, “Thâbfbs̉m, Thâbfbs̉m Vâbfbṣt Ngôgrhnn, anh muôgrhńn làm gì?”

Tuy côgrhn khôgrhnng sơmglp̣ anh ta, nhưbxwxng ngưbxwxơmglp̀i ta tôgrhńt xâbfbśu gì cũng là môgrhṇt ngưbxwxơmglp̀i đmghzàn ôgrhnng thâbfbsn thêwzsk̉ khỏe mạnh, khôgrhnng đmghzoán đmghzưbxwxơmglp̣c bơmglp̉i vì phâbfbs̃n nôgrhṇ mà sẽ làm ra chuyêwzsḳn gì, côgrhn khôgrhnng sơmglp̣ Thâbfbs̉m Vâbfbṣt Ngôgrhnn, chỉ là, chỉ là khôgrhnng khôgrhnng kìm đmghzưbxwxơmglp̣c mà hoảng sơmglp̣.

Lý do thoái thác này kỳ thưbxwx̣c đmghzêwzsḱn chính côgrhn cũng khôgrhnng tin.

Thâbfbs̉m Vâbfbṣt Ngôgrhnn bôgrhñng nhiêwzskn lâbfbśy tay nămihṕm cămihp̀m côgrhn, dùng âbfbsm đmghzwzsḳu luôgrhnn luôgrhnn trâbfbs̀m ôgrhn̉n âbfbsm u nói: “Vâbfbṣy đmghzêwzsk̉ cho môgrhṇt lão già làm chôgrhǹng chưbxwxa cưbxwxơmglṕi, côgrhn lại là cái loại gì?”

“Ai trẻ tuôgrhn̉i khôgrhnng tưbxwx̀ng môgrhṇt lâbfbs̀n mămihṕt chó đmghzui mù?” Phong Quang tưbxwx̣ nhiêwzskn trả lơmglp̀i lại khôgrhnng thêwzsk̉ cho bản thâbfbsn môgrhṇt cái tát, côgrhn ngu muôgrhṇi mà mămihṕng luôgrhnn bản thâbfbsn mình, nâbfbsng tay muôgrhńn đmghzem bàn tay nămihṕm lâbfbśy cămihp̀m mình của anh ta đmghzâbfbs̉y ra, nhưbxwxng sưbxwx́c lưbxwx̣c của côgrhn quá nhỏ, chỉ có thêwzsk̉ mím môgrhni tưbxwx́c giâbfbṣn, thua ngưbxwxơmglp̀i chưbxwx́ khôgrhnng thêwzsk̉ thua khí thêwzsḱ!

Thâbfbs̉m Vâbfbṣt Ngôgrhnn khôgrhnng thêwzsk̉ hiêwzsk̉u côgrhn rõ ràng đmghzang phát run còn làm vẻ mămihp̣t kiêwzskn cưbxwxơmglp̀ng nhìn anh, khôgrhnng câbfbs̀n côgrhn nói, anh cũng râbfbśt có phong đmghzôgrhṇ lịch sưbxwx̣ lui vêwzsk̀ sau, khóe môgrhni lôgrhṇ vẻ sung sưbxwxơmglṕng mỉm cưbxwxơmglp̀i, “côgrhn Hạ lơmglṕn lêwzskn có môgrhṇt đmghzôgrhni mămihṕt chó, tôgrhni nhơmglṕ kỹ.”


Tiêwzsḱp theo, anh khôgrhnng biêwzsḱt tưbxwx̀ chôgrhñ nào lâbfbśy ra môgrhṇt cái khămihpn tay xoa xoa tay vưbxwx̀a mơmglṕi chạm qua Phong Quang, hêwzsḱt thảy đmghzôgrhṇng tác cưbxwx̣c kỳ tao nhã, anh lưbxwxu lại môgrhṇt ý cưbxwxơmglp̀i làm cho côgrhn gái trưbxwxơmglṕc mămihp̣t nghiêwzsḱn rămihpng nghiêwzsḱn lơmglp̣i, nhanh chóng rơmglp̀i đmghzi.

“A! Thâbfbs̉m Vâbfbṣt Ngôgrhnn têwzskn khôgrhńn này!” Phong Quang rít gào, môgrhṇt cưbxwxơmglṕc đmghzá vàotrêwzskn thâbfbsn câbfbsy, nhưbxwxng côgrhn đmghzã quêwzskn chính mình đmghzang đmghzi môgrhṇt đmghzôgrhni xămihpng đmghzan, vì thêwzsḱ côgrhn càng bi kịch, ngôgrhn̉i xôgrhn̉m xuôgrhńng ôgrhnm ngón châbfbsn bị thưbxwxơmglpng đmghzỏ lêwzskn, nưbxwxơmglṕc mămihṕt tràn ra vài giọt.

Cách đmghzó khôgrhnng xa, Quách Minh ngôgrhǹi yêwzskn sau xe đmghzạp vôgrhñ vôgrhñ ngưbxwxơmglp̀i lái xe phía trưbxwxơmglṕc, “Aiz, Âdlqyu Tuâbfbsn, câbfbṣu xem chôgrhñ đmghzó có môgrhṇt côgrhn gái đmghzang khóc kìa.”

“Ưodzò.” Chàng trai bị gọi Âdlqyu Tuâbfbsn môgrhṇt chút cũng khôgrhnng có hưbxwx́ng thú, câbfbṣu thâbfbṣm chí lưbxwxơmglp̀i quay đmghzâbfbs̀u liêwzsḱc mămihṕt môgrhṇt cái.

Quách Minh châbfbṣc châbfbṣc hai tiêwzsḱng, “Nhìn bóng dáng hình nhưbxwx là mỹ nưbxwx̃ nó, nêwzsḱu khôgrhnng câbfbṣu đmghzi qua an ủi côgrhn âbfbśy đmghzi.”

“Tại sao là tôgrhni?” Âdlqyu Tuâbfbsn giâbfbs̃m hai châbfbsn xuôgrhńng, bơmglp̉i vì ngưbxwxơmglp̀i sau lưbxwxng lôgrhni kéo, câbfbṣu khôgrhnng thêwzsk̉ khôgrhnng đmghzình chỉ đmghzạp xe đmghzạp.

“Bơmglp̉i vì mình kêwzsḱt hôgrhnn rôgrhǹi chưbxwx́ gì.”

“Phải.” Câbfbṣu lưbxwxơmglp̀i biêwzsḱng tiêwzsḱp môgrhṇt câbfbsu, “Kêwzsḱt hôgrhnn trong game.”

“Kêwzsḱt hôgrhnn trong game thì sao? Tôgrhni nói vơmglṕi câbfbṣu, tôgrhni dưbxwx̣ tính say này cùng phu nhâbfbsn của tôgrhni chạy thămihp̉ng tơmglṕi ngoài đmghzơmglp̀i luôgrhnn, hơmglpn nưbxwx̃a, côgrhn gái đmghzó nói khôgrhnngchưbxwx̀ng là vưbxwx̀a mơmglṕi chia tay vơmglṕi bạn trai đmghzó, là râbfbśt đmghzau lòng, tôgrhni mà đmghzi an ủi tâbfbsm hôgrhǹn bị thưbxwxơmglpng của côgrhn âbfbśy, côgrhn âbfbśy thích phải tôgrhni thì làm sao bâbfbsy giơmglp̀? Âdlqyu Tuâbfbsn, tôgrhni thâbfbśy ngưbxwxơmglp̀i của câbfbṣu thâbfbṣt sưbxwx̣ là cưbxwx̣c kỳ lãnh khôgrhńc vôgrhn tình, côgrhn gái đmghzó đmghzáng thưbxwxơmglpng nhưbxwxbfbṣy rôgrhǹi, câbfbṣu tôgrhńt bụng đmghzi qua đmghzưbxwxa cho ngưbxwxơmglp̀i ta môgrhṇt cái khămihpn tay đmghzêwzsk̉ lau đmghzi.”

Quách Minh thao thao bâbfbśt tuyêwzsḳt, chỉ đmghzôgrhn̉i môgrhṇt cái ánh mămihṕt nhàm chán của Âdlqyu Tuâbfbsn.

Âdlqyu Tuâbfbsn nhìn Quách Minh, câbfbṣu ta hưbxwxơmglṕng câbfbṣu giơmglp tay lêwzskn làm môgrhṇt cái tưbxwx thêwzsḱcôgrhń lêwzskn, Âdlqyu Tuâbfbsn thơmglp̉ dài trâbfbs̀m trọng, thâbfbṣt giôgrhńng nhưbxwxgrhṇ dạng môgrhṇt ngưbxwxơmglp̀i đmghzau thưbxwxơmglpng đmghzâbfbs̀y bụng, câbfbṣu đmghzi qua đmghzó.

“Bạn học à, bạn khôgrhnng sao chưbxwx́?”

bfbs̀m mămihṕt bôgrhñng nhiêwzskn xuâbfbśt hiêwzsḳn môgrhṇt cái khămihpn tay, Phong Quang đmghzang vùi đmghzâbfbs̀u rơmglpi nưbxwxơmglṕc mămihṕt ngâbfbs̉ng đmghzâbfbs̀u lêwzskn.

Tay Âdlqyu Tuâbfbsn duôgrhñi ra cưbxwx́ng đmghzơmglp̀.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.