Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 120 :

    trước sau   
“Này, hai ngưcqsrơpegùi các ngưcqsrơpegùi tình chàng ý thiêtkuj́p đivwhủ chưcqsra, có phải nêtkujn hưcqsrơpegúng ngưcqsrơpegùi qua đivwhưcqsrơpegùng vôpegupegụi năjjhàm cũng trúng đivwhạn là tôpegui xin lôpegũi môpegụt cái khôpegung?”

Ngưcqsrơpegùi đivwhàn ôpegung quay đivwhâvmvb̀u, nhìn côpegu gái xinh đivwhẹp cao ngạo trưcqsrơpegúc măjjhạt, nhíu mi nói: “Hạ Phong Quang, là côpegu.”

“A a, tôpegui còn tưcqsrơpegủng là ai chưcqsŕ, thì ra là Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun anh nha.” Dưcqsŕt lơpegùi, Phong Quang có ý tưcqsŕ khác hàm xúc nhìn côpegu gái bêtkujn ngưcqsrơpegùi anh, “Thêtkuj́ nào, hôpegum nay côpegu côpegú ý đivwhụng tôpegui, là đivwhêtkuj̉ báo thù hôpegum đivwhó tôpegui hăjjhát nưcqsrơpegúc lêtkujn ngưcqsrơpegùi côpeguà?”

“khôpegung phải, côpegu Hạ!” Triêtkuj̣u Tiêtkuj̉u Lục vôpegụi vàng phủ nhâvmvḅn, côpegu gâvmvb́p đivwhêtkuj́n đivwhôpegụ nưcqsrơpegúc măjjhát đivwhêtkuj̀u rơpegui ra, “Tôpegui khôpegung phải côpegú ý đivwhụng vào côpegu, tôpegui xin lôpegũi vơpegúi côpegu, thưcqsṛc xin lôpegũi.”

Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun đivwhem Triêtkuj̣u Tiêtkuj̉u Lục chăjjhán sau ngưcqsrơpegùi, môpegụt loại hơpegui thơpegủ vưcqsrơpegung giả khôpegung thêtkuj̉ đivwhịch nôpegủi phát ra, “Hạ Phong Quang, nơpegui này khôpegung phải tâvmvḅp đivwhoàn Hạ thị, côpegu thu liêtkuj̃m lại đivwhi.”

“Thu liêtkuj̃m? Thu liêtkuj̃m cái gì?” Phong Quang cưcqsrơpegùi lạnh, khuôpegun măjjhạt đivwhẹp đivwhẽ mang theo hưcqsŕng thú đivwhêtkuj́n tâvmvḅn xưcqsrơpegung, “Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun, lúc trưcqsrơpegúc tôpegui khôpegungphải chỉ câvmvb̉n thâvmvḅn đivwhôpegủ ly nưcqsrơpegúc lêtkujn ngưcqsrơpegùi côpegu âvmvb́y sao? anh nhưcqsrng đivwhánh bản tiêtkuj̉u thưcqsrpegụt cái tát, bản tiêtkuj̉u thưcqsrpegún nhưcqsrvmvḅy còn chưcqsra tưcqsr̀ng bị ai đivwhánh qua, hôpegum nay côpegu âvmvb́y đivwhụng vào tôpegui, anh có chính nghĩa dôpegùi dào nhưcqsrvmvḅy, sao lại khôpegungtát môpegụt cái qua đivwhó đivwhi?”


Lạnh lùng trêtkujn măjjhạt Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun khôpegung chút thay đivwhôpegủi, “Tiêtkuj̉u Lục khôpegungphải côpegú ý đivwhụng côpegu.”

“côpegu âvmvb́y khôpegung côpegú ý? Ngày đivwhó tôpegui cũng nói tôpegui khôpegung phải côpegú ý, anh sao lạikhôpegung tin tôpegui?”

“côpegu vơpegúi côpegu âvmvb́y khôpegung giôpegúng nhau.”

Khóe miêtkuj̣ng Phong Quang cưcqsrơpegùi châvmvbm chọc, “Đicdvúng vâvmvḅy, tôpegui là khôpegung chuyêtkuj̣n ác nào khôpegung làm, đivwhại tiêtkuj̉u thưcqsr kiêtkuju ngạo ưcqsrơpegung nganh, côpegu âvmvb́y là trong sáng đivwháng yêtkuju, thiêtkujn sưcqsŕ thâvmvb́u hiêtkuj̉u lòng ngưcqsrơpegùi, châvmvḅc, Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun, anh đivwhã thíchcôpegu âvmvb́y đivwhêtkuj́n vâvmvḅy, có bản lĩnh thì giải trưcqsr̀ hôpegun ưcqsrơpegúc vơpegúi tôpegui đivwhi!”

Biêtkuj̉u tình trêtkujn măjjhạt Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun khôpegung chút thay đivwhôpegủi, nhưcqsrng tay bêtkujn ngưcqsrơpegùi anh đivwhã năjjhám chăjjhạt thành quyêtkuj̀n, anh vôpegún là môpegụt ngưcqsrơpegùi giỏi vêtkuj̀ âvmvb̉n nhâvmvb̃n che giâvmvb́u cảm xúc, cũng chỉ có thêtkuj̉ thôpegung qua tưcqsŕ chi của anh có môpegụt chút đivwhôpegụng tác nhỏ mơpegúi có thêtkuj̉ nhìn ra cảm xúc của anh thay đivwhôpegủi.

khôpegung khí nhâvmvb́t thơpegùi trâvmvb̀m lăjjhạng, Triêtkuj̣u Tiêtkuj̉u Lục nhìn Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun, lại nhìn Phong Quang, trong lòng lo lăjjháng, cảm thâvmvb́y lại đivwhi xuôpegúng nhưcqsrvmvḅy côpegu ta liêtkuj̀n thâvmvḅt sưcqsṛ hêtkuj́t đivwhưcqsrơpegùng chôpegúi cãi, “côpegu Hạ, mọi viêtkuj̣c đivwhêtkuj̀u là do tôpegui khôpegung đivwhúng, hơpegun nưcqsr̃a… Hơpegun nưcqsr̃a tôpegui cũng chỉ vôpegu tình chen châvmvbn vào hai ngưcqsrơpegùi, côpegu yêtkujn tâvmvbm, tôpegui vưcqsr̀a nãy đivwhã cùng anh Thâvmvb̉m nói rõ ràng rôpegùi.”

Ánh măjjhát Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun lạnh lùng, che đivwhâvmvb̀y sưcqsrơpegung lạnh, “Triêtkuj̣u Tiêtkuj̉u Lục.”

pegu âvmvb́y khôpegung kiêtkujng kỵ ý lạnh phát ra tưcqsr̀ trêtkujn ngưcqsrơpegùi anh, “anh Thâvmvb̉m, em đivwhã tưcqsr̀ng nói là em đivwhã có ngưcqsrơpegùi trong lòng, mòng anh đivwhôpegúi xưcqsr̉ tôpegút vơpegúi côpegu Hạ, vêtkuj̀ sau khôpegung câvmvb̀n lại tơpegúi tìm em, hẹn găjjhạp lại.”

Triêtkuj̣u Tiêtkuj̉u Lục môpegụt câvmvbu “có ngưcqsrơpegùi trong lòng” khôpegung thêtkuj̉ nghi ngơpegù vì thêtkuj́ mà thả xuôpegúng môpegụt trái bom, thưcqsr̀a dịp Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun hoảng hôpegùn, côpegu ta dùng kungfu chạy đivwhi nhanh nhưcqsr chơpegúp.

Phong Quang bôpegũng nhiêtkujn cưcqsrơpegùi ra tiêtkuj́ng, tiêtkuj́ng cưcqsrơpegùi ngọt ngào nhưcqsrng Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun nghe chói tai vôpegu cùng.

“Ha ha ha, đivwhưcqsrơpegùng đivwhưcqsrơpegùng là tôpegủng giám đivwhôpegúc Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun, cưcqsr nhiêtkujn có ngày bị con gái tưcqsr̀ chôpegúi, râvmvb́t buôpegùn cưcqsrơpegùi!”

anh lạnh nhạt nói: “Câvmvbm miêtkuj̣ng!”

“Châvmvḅc châvmvḅc châvmvḅc, anh khôpegung muôpegún biêtkuj́t cái ngưcqsrơpegùi trong lòng kia trong miêtkuj̣ngcôpegu âvmvb́y là ai sao? Theo tôpegui biêtkuj́t thì học viêtkuj̣n chúng tôpegui thêtkuj́ nhưcqsrng có râvmvb́t nhiêtkuj̀u soái ca đivwhó, so vơpegúi ngưcqsrơpegùi qua tuôpegủi ba mưcqsrơpegui nhưcqsr anh, đivwhó nhưcqsrng là thanh xuâvmvbn dào dạt, hơpegui thơpegủ tràn đivwhâvmvb̀y hoocmôpegun ơpegủ khăjjháp nơpegui, anh khôpegung sánh băjjhàng cũng thâvmvḅt bình thưcqsrơpegùng.” Phong Quang thưcqsrơpegung hại lăjjhác đivwhâvmvb̀u, “Ai kêtkuju chú đivwhâvmvby là môpegụt lão già làm chi?”

Biêtkuj̉u cảm của Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun rôpegút cục thay đivwhôpegủi môpegụt chút, nêtkujn hình dung làm sao đivwhâvmvby, tóm lại chính là thâvmvḅp phâvmvb̀n vi diêtkuj̣u, măjjhạc dù ơpegủ trêtkujn ngưcqsrơpegùi đivwhàn ôpegung này trưcqsr̀ bỏ tưcqsr̀ lạnh nhạt dùng đivwhêtkuj̉ hình dung vẻ ngoài của anh, tưcqsr̀ vi diêtkuj̣u này thâvmvḅt sưcqsṛ râvmvb́t khôpegung hơpegụp vơpegúi anh.

Lão già thì sao, đivwhàn ôpegung thành thục râvmvb́t có sưcqsŕc quyêtkuj́n rũ! Huôpegúng chi anh ta năjjham nay mơpegúi ba mưcqsrơpegui môpegút mà thôpegui, so vơpegúi các côpegu chỉ lơpegún hơpegun mưcqsrơpegùi ba tuôpegủi… Phong Quang ơpegủ trong lòng sưcqsr̉a lại lơpegùi nói của mình, kỳ thưcqsṛc côpegu cũng là môpegụt đivwhại thúc khôpegúng, thêtkuj́ nhưcqsrng vì chọc tưcqsŕc Thâvmvb̉m Vâvmvḅt Ngôpegun, côpegu đivwhúng là làm trái lưcqsrơpegung tâvmvbm mà nói lơpegùi đivwhôpegục miêtkuj̣ng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.