Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 106 :

    trước sau   
Phong Quang kinh sơqpng̣ nói: “Ôdkmpng nói gì? Thâviben thêbern̉ An Đwxozônzdj̀ng khônzdjng tônzdj́t là vì mẹ anh âvibéy vâvibẽn luônzdjn cho ảnh uônzdj́ng thuônzdj́c!?”

nzdj đlypfem kinh ngạc khônzdjng hiêbern̉u nônzdj̉i biêbern̉u diêberñn đlypfêberńn trình đlypfônzdj̣ châviben thưbdrṭc nhâvibét, Lý Tâvibét nhìn chămocàm chămocàm xem cônzdj mônzdj̣t hônzdj̀i lâvibeu, nhìn khônzdjng ra cái gì cũng tin là cônzdj thâvibẹt sưbdrṭ khônzdjng biêberńt chuyêberṇn, “khônzdjng sai, vì phòng ngưbdrt̀a các bác sĩ phát hiêberṇn nguyêbernn nhâviben châviben thâvibẹt bêberṇnh tình của An Đwxozônzdj̀ng, An Uyêbern̉n qua mônzdj̃i đlypfoạn thơqpng̀i gian sẽ đlypfônzdj̉i mơqpnǵi bác sĩ gia đlypfình, nhưbdrtng vị bác sĩ cuônzdj́i cùng này lại phát hiêberṇn bí mâvibẹt của bà âvibéy.”

“An Đwxozônzdj̀ng thì sao? anh âvibéy biêberńt mẹ mình kêbern đlypfơqpngn anh âvibéy sao?”

“Trưbdrtơqpnǵc mămocát còn khônzdjng thêbern̉ kêberńt luâvibẹn.”

“Vâvibẹy các ngưbdrtơqpng̀i vâvibẽn khônzdjng thêbern̉ vì vâvibẹy liêberǹn kêberńt luâvibẹn An Đwxozônzdj̀ng làm chuyêberṇn xâvibéu gì.”

Lý Tâvibét nói: “Bác sĩ đlypfó dùng lý do này lưbdrt̀a gạt mônzdj̣t khoản tiêberǹn, tiêberǹn đlypfúng là tưbdrt̀ tài khoản của An Uyêbern̉n chuyêbern̉n qua, nhưbdrtng tiêberǹn của An Uyêbern̉n, An Đwxozônzdj̀ng cũng có thêbern̉ sưbdrt̉ dụng đlypfưbdrtơqpng̣c.”


Phong Quang cưbdrtơqpng̀i lạnh mônzdj̣t tiêberńng, “Dù sao mămocạc kêberṇ nói thêberń nào, ônzdjng chính là nhâvibẹn đlypfịnh An Đwxozônzdj̀ng mơqpnǵi là hung thủ hại mẹ anh âvibéy mâvibét tích, đlypfưbdrtơqpng̣c, nhưbdrtng e là An Đwxozônzdj̀ng, ônzdjng thâvibéy thâviben thêbern̉ suy yêberńu của anh âvibéy có thêbern̉ làm ra chuyêberṇn khủng bônzdj́ vâvibẹy sao?”

“Cái này, cũng khônzdjng phải khônzdjng có khả nămocang, chỉ là tônzdji tạm thơqpng̀i khônzdjng nghĩ tơqpnǵi.”

“Hưbdrt̀, xem ra các ngưbdrtơqpng̀i cũng chỉ bămocàng cái gọi là trưbdrṭc giác mà phá án.”

“Phong Quang!” Hạ Triêberǹu quát lơqpnǵn, “Con râvibét vônzdjberñ!”

“Con nói vônzdj́n là sưbdrṭ thâvibẹt, papa, nêberńu cha khônzdjng muônzdj́n con thâviben câvibẹn vơqpnǵi An Đwxozônzdj̀ng, có thêbern̉ dùng thủ đlypfoạn quang minh chính đlypfại khác, cha tìm ngưbdrtơqpng̀i đlypfêberńn nói xâvibéu anh âvibéy nhưbdrtvibẹy, còn ra cái gì nưbdrt̃a?” Phong Quang đlypfưbdrt́ng dâvibẹy, đlypfi lêbernn lâvibèu hai chạy vêberǹ phòng mình, “Phanh” mônzdj̣t tiêberńng nămocạng nêberǹ đlypfóng cưbdrt̉a phòng lại.

Hạ Triêberǹu cảm thâvibéy đlypfau đlypfâvibèu.

Phong Quang trônzdj́n trơqpng̉ vêberǹ phòng mình, cônzdj tưbdrt́c giâvibẹn là giả, lo lămocáng là thâvibẹt, cônzdj khônzdjng nghĩ tơqpnǵi Lý Tâvibét cưbdrt nhiêbernn sẽ tìm tơqpnǵi cha cônzdj, càng khônzdjng nghĩ tơqpnǵi Lý Tâvibét sẽ tìm ra nguyêbernn nhâviben kia, tình huônzdj́ng hiêberṇn tại đlypfônzdj́i vơqpnǵi An Đwxozônzdj̀ng mà nói râvibét bâvibét lơqpng̣i.

Nhưbdrtng mà, chỉ câvibèn tìm khônzdjng thâvibéy thi thêbern̉, tâvibét cả mọi chuyêberṇn sẽ khônzdjng đlypfủ sưbdrt́c kêberńt luâvibẹn.

bernn kia đlypfberṇn thoại An Đwxozônzdj̀ng hỏi: “Phong Quang, em sao vâvibẹy?”

“A? Em làm sao?” cônzdj khônzdjng yêbernn lòng.”

“Lơqpng̀i anh vưbdrt̀a mơqpnǵi nói vơqpnǵi em em nghe đlypfưbdrtơqpng̣c sao? Em hônzdjm nay giônzdj́ng nhưbdrt đlypfămocạc biêberṇt an tĩnh.”

“Đwxozó là vì em suy nghĩ anh làm sao có thêbern̉ đlypfônzdj̣t nhiêbernn gọi đlypfberṇn thoại cho em.” Phong Quang ngônzdj̀i phịch ơqpng̉ trêbernn giưbdrtơqpng̀ng, nhìn trâvibèn nhà khônzdjng biêberńt nêbernn nói cái gì, “Rõ ràng nhà chúng ta cách vách gâvibèn nhưbdrtvibẹy, anh muônzdj́n nói gì vơqpnǵi em thì em đlypfi tìm anh là tônzdj́t rônzdj̀i, sao lại muônzdj́n gọi đlypfberṇn thoại.”

“Chú Hạ khônzdjng thích em đlypfêberńn tìm anh.”


“Cha lại quản khônzdjng đlypfưbdrtơqpng̣c em.”

An Đwxozônzdj̀ng phát ra tiêberńng cưbdrtơqpng̀i ngămocán ngủi, “Phong Quang, anh nhìn ra đlypfưbdrtơqpng̣c chú Hạ râvibétyêbernu em, em nghe lơqpng̀i mônzdj̣t chút, khônzdjng câvibèn chọc chú âvibéy tưbdrt́c giâvibẹn.”

nzdj chu miêberṇng, “Em nghe lơqpng̀i ônzdjng âvibéy, nghe lơqpng̀i ônzdjng âvibéy nói rơqpng̀i bỏ anh sao?”

“Ngoại trưbdrt̀ cái này.”

Khóe miêberṇng cônzdj cong lêbernn, “Bâvibét luâvibẹn là ai nói, em cũng sẽ khônzdjng rơqpng̀i bỏ anh.”

“anh biêberńt.”

nzdj cônzdj́ ý hỏi anh: “anh biêberńt còn có chuyêberṇn gì khônzdjng?”

“anh biêberńt Phong Quang thích anh.” Thanh âvibem An Đwxozônzdj̀ng nghe qua râvibét nhẹ, thưbdrṭc sưbdrṭc dịu dàng, “anh cũng thích Phong Quang.”

“Ai nha, anh đlypfưbdrt̀ng có buônzdj̀n nônzdjn nhưbdrtvibẹy.” cônzdj xoay ngưbdrtơqpng̀i che mămocạt vào chămocan.

An Đwxozônzdj̀ng cũng cônzdj́ ý đlypfùa cônzdj, “Em khônzdjng thích anh nói nhưbdrt̃ng lơqpng̀i này sao?”

“Thích.” cônzdj trả lơqpng̀i râvibét nhanh, lại đlypfônzdj̀ng thơqpng̀i cảm thâvibéy ngưbdrtơqpng̣ng ngùng, nhưbdrtng cũng là cảm giác tràn đlypfâvibèy hạnh phúc.

“Vêberǹ sau anh đlypfêberǹu nói vơqpnǵi em, đlypfưbdrtơqpng̣c khônzdjng?”

nzdj ngoan ngoãn trả lơqpng̀i: “Đwxozưbdrtơqpng̣c.”

Loại đlypfônzdj́i thoại khônzdjng có ý nghĩa thưbdrṭc têberń nhưbdrt này bọn họ cũng hàn huyêbernn lâvibeu mônzdj̣t giơqpng̀, đlypfại khái đlypfâvibey là bêberṇnh chung của nam nưbdrt̃ lâvibem vào giưbdrt̃a tình yêbernu cuônzdj̀ng nhiêberṇt, cho dù là An Đwxozônzdj̀ng cũng khônzdjng thêbern̉ tránh đlypfưbdrtơqpng̣c.

Cuônzdj́i cùng bơqpng̉i vì thơqpng̀i gian quá muônzdj̣n, bọn họ khônzdjng thêbern̉ khônzdjng lâvibéy mônzdj̣t câvibeu ngủ ngon mà tạm biêberṇt, Phong Quang vâvibẽn khônzdjng đlypfem tin tưbdrt́c Lý Tâvibét đlypfem tơqpnǵi nói cho An Đwxozônzdj̀ng, nói vơqpnǵi An Đwxozônzdj̀ng cũng khônzdjng giúp ích đlypfưbdrtơqpng̣c gì, chămocảng bămocàng chính cônzdj tưbdrṭ nghĩ biêberṇn pháp.

Mà ơqpng̉ bêbernn kia, đlypfơqpng̣i sau khi đlypfèn trong phòng Phong Quang tămocát, An Đwxozônzdj̀ng kéo rèm cưbdrt̉a sônzdj̉ lại, trong gian phòng mịt mù chỉ có mônzdj̣t ngọn đlypfèn nhỏ, chiêberńu sáng kính viêberñn vọng lămocảng lămocạng đlypfămocạt bêbernn cưbdrt̉a sônzdj̉, ônzdj́m nhòm nhămocám ngay gian phòng màu hônzdj̀ng ơqpng̉ lâvibèu hai nhà họ Hạ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.