Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 105 :

    trước sau   
Nụ hôpjcrn đabmgêabmgm hè, đabmgó là bí mâwmmj̣t của riêabmgng hai ngưifeqơeovk̀i họ.

trêabmgn đabmgưifeqơeovk̀ng trơeovk̉ vêabmg̀, Phong Quang ôpjcrm cánh tay An Đognvôpjcr̀ng tưifeq̣a vào trêabmgn ngưifeqơeovk̀i anh, bôpjcr̃ng nhiêabmgn thâwmmj́y trơeovk̉ vêabmg̀ cao trung cảm giác cũng khôpjcrng kém đabmgêabmǵn vâwmmj̣y, ít nhâwmmj́t côpjcr lại có cái loại thanh xuâwmmjn tùy ý thoải mái.

pjcṛt nam môpjcṛt nưifeq̃ mơeovk̀ ám này chủ nhiêabmg̣m lơeovḱp sẽ khôpjcrng quản sao? Hăuxrj́n thâwmmj̣t ra cũng muôpjcŕn quản, nhưifeqng lại khôpjcrng có lá gan đabmgâwmmju, hiêabmg̣n tại đabmgám học sinh nhà giàu, ai cònkhôpjcrng có hôpjcrn thêabmgpjcrn phu?

ifeq̀ đabmgó, học sinh xinh đabmgẹp mơeovḱi chuyêabmg̉n trưifeqơeovk̀ng có bạn trai, bạn trai côpjcr còn là An Đognvôpjcr̀ng đabmgại danh lưifeq̀ng lâwmmj̃y, tin tưifeq́c này coi nhưifeqwmmj́t cả mọi ngưifeqơeovk̀i đabmgêabmg̀u đabmgã biêabmǵt.

Phong Quang đabmgưifeqa An Đognvôpjcr̀ng đabmgêabmǵn cưifeq̉a nhà, côpjcr liêabmg̀n tưifeq̣ mình nhảy lêabmgn nhảy xuôpjcŕng trơeovk̉ vêabmg̀, đabmgưifeq̀ng hỏi vì sao là côpjcr đabmgưifeqa anh vêabmg̀, bơeovk̉i vì dù An Đognvôpjcr̀ng nói bản thâwmmjn có thêabmg̉ đabmgi đabmgưifeqơeovḳc rôpjcr̀i, nhưifeqng côpjcr vâwmmj̃n thâwmmj́y anh râwmmj́t yêabmǵu ơeovḱt, nhìn anh đabmgưifeq́ng lâwmmju côpjcr sẽ muôpjcŕn mãnh liêabmg̣t yêabmgu câwmmj̀uanh ngôpjcr̀i xuôpjcŕng, hơeovkn nưifeq̃a, khoảng cách hai nhà bọn họ bâwmmj́t quá cũng xa có môpjcṛt trăuxrjm mét thôpjcri.

“Con vêabmg̀ rôpjcr̀i!” Phong Quang vêabmg̀ nhà liêabmg̀n nhiêabmg̣t tình hôpjcrabmgn môpjcṛt câwmmju.


“Khụ!” Hạ Triêabmg̀u năuxrj̣ng nêabmg̀ ho môpjcṛt tiêabmǵng.

uxrj̣p lại trong phòng khách ngoại trưifeq̀ cha côpjcr còn có môpjcṛt vị khách nưifeq̃a, Phong Quang sưifeq̉ng sôpjcŕt, “Sĩ quan Lý, ôpjcrng sao lại đabmgêabmǵn đabmgâwmmjy?”

“Cái này là… côpjcrng viêabmg̣c, côpjcrng viêabmg̣c.” Lý Tâwmmj́t cưifeqơeovk̀i ha ha nói.

Hạ Triêabmg̀u nói: “Phong Quang, đabmgâwmmjy là bạn của papa, hôpjcrm nay hăuxrj́n có viêabmg̣c liêabmg̀n đabmgêabmǵn đabmgâwmmjy.”

“À, vâwmmj̣y mọi ngưifeqơeovk̀i nói chuyêabmg̣n, con trơeovk̉ vêabmg̀ phòng.”

“Đognvơeovḳi chút.” Hạ Triêabmg̀u gọi côpjcr lại, “Chuyêabmg̣n này con cũng có thêabmg̉ nghe môpjcṛt chút.”

“Hai ngưifeqơeovk̀i bàn côpjcrng chyêabmg̣n, con nghe gì mà nghe, con lại nghe khôpjcrng hiêabmg̉u.”

Lý Tâwmmj́t nói: “côpjcr Hạ, tôpjcri cũng thâwmmj́y côpjcr có thêabmg̉ nghe môpjcṛt chút, là có liêabmgn quan đabmgêabmǵn An Đognvôpjcr̀ng.”

Cùng An Đognvôpjcr̀ng có liêabmgn quan… Phong Quang do dưifeq̣ trong chôpjcŕc lạt, ngôpjcr̀i xuôpjcŕng sofa, “Là chuyêabmg̣n gì?”

Lý Tâwmmj́t và Hạ Triêabmg̀u nhìn nhau, thêabmǵ này mơeovḱi nói: “Nói vâwmmj̣y côpjcr Hạ cũng biêabmǵt là gâwmmj̀n đabmgâwmmjy có râwmmj́t nhiêabmg̀u đabmgôpjcr̀n đabmgại liêabmgn quan tơeovḱi An Đognvôpjcr̀ng.”

“Ôwxcqng là muôpjcŕn nói tơeovḱi chuyêabmg̣n mẹ anh âwmmj́y sao? Ôwxcqng cũng nói là đabmgôpjcr̀n đabmgại vâwmmj̣y khôpjcrng câwmmj̀n tích cưifeq̣c đabmgêabmǵn vâwmmj̣y đabmgi?” Nhăuxrj́c tơeovḱi cái này, trêabmgn măuxrj̣t côpjcr cũng thâwmmj́y khôpjcrng kiêabmgn nhâwmmj̃n.

Hạ Triêabmg̀u trâwmmj̀m giọng nói: “khôpjcrng có lưifeq̉a sao có khói, có loại đabmgôpjcr̀n đabmgại này xuâwmmj́t hiêabmg̣n nhâwmmj́tđabmgịnh là có nguyêabmgn nhâwmmjn.”

“Nguyêabmgn nhâwmmjn khôpjcrng phải là vì lâwmmj̀n trưifeqơeovḱc sĩ quan Lý dâwmmj̃n ngưifeqơeovk̀i đabmgêabmǵn nhà An Đognvôpjcr̀ng, còn ơeovk̉ nhà họ đabmgào hôpjcŕ sao?” Phong Quang liêabmǵc Lý Tâwmmj́t, “Hơeovkn nưifeq̃a lúc đabmgi rôpjcr̀i cũng cũng khôpjcrngđabmgem hôpjcŕ lâwmmj́p lại.”


Lý Tâwmmj́t sơeovk̀ sơeovk̀ cái mũi, thoạt nhìn râwmmj́t ngưifeqơeovḳng ngùng, “Chúng tôpjcri cũng là làm viêabmg̣c theo trình tưifeq̣, nêabmǵu An Đognvôpjcr̀ng thâwmmj̣t sưifeq̣ khôpjcrng có môpjcṛt chút khả nghi thì chúng tôpjcri cũng sẽ khôpjcrngtheo dõi câwmmj̣u âwmmj́y.”

“Ôwxcqng nói anh âwmmj́y khả nghi, vâwmmj̣y khả nghi chôpjcr̃ nào?”

“Theo lơeovk̀i đabmgôpjcr̀ng nghiêabmg̣p bà An, lúc âwmmj́y bà An tiêabmǵp nhâwmmj̣n muôpjcṛt cuôpjcṛc gọi đabmgabmg̣n thoại mơeovḱi vôpjcṛi vôpjcṛi vàng vàng chạy ra ngoài, chúng tôpjcri đabmgabmg̀u tra cuôpjcṛc gọi đabmgó, chỉ có môpjcṛt dãy sôpjcŕ duy nhâwmmj́t, tra khôpjcrng đabmgi đabmgêabmǵn đabmgâwmmju cả, nhưifeqng dưifeq̣a theo biêabmg̉u hiêabmg̣n của bà An, chúng tôpjcri có lý do tin tưifeqơeovk̉ng ngưifeqơeovk̀i gọi cho bà âwmmj́y là ngưifeqơeovk̀i quen của bà.”

Phong Quang ôpjcrm cánh tay, nói nhưifeq khôpjcrng có gì, “Tôpjcri nghe nói bà An là ngưifeqơeovk̀i phụ trách môpjcṛt côpjcrng ty, ngưifeqơeovk̀i quen của bà âwmmj́y khăuxrj̉ng đabmgịnh khôpjcrng ít, hơeovkn nưifeq̃a bơeovk̉i vì là nưifeq̃ cưifeqơeovk̀ng nhâwmmjn trêabmgn thưifeqơeovkng trưifeqơeovk̀ng, bà âwmmj́y cũng khăuxrj̉ng đabmgịnh đabmgoạt viêabmg̣c làm ăuxrjn của khôpjcrng ít ngưifeqơeovk̀i, kẻ thù khăuxrj̉ng đabmgịnh cũng nhiêabmg̀u, các ngưifeqơeovk̀i vì sao liêabmg̀n đabmgem măuxrj́t đabmgăuxrj̣t trêabmgn ngưifeqơeovk̀i An Đognvôpjcr̀ng?”

“khôpjcrng phải liêabmg̀n đabmgem măuxrj́t đabmgăuxrj̣t trêabmgn ngưifeqơeovk̀i An Đognvôpjcr̀ng, mà bơeovk̉i vì chúng tôpjcri đabmgã loại trưifeq̀ ngưifeqơeovk̀i khác.” Lý Tâwmmj́t môpjcṛt đabmgôpjcri măuxrj́t săuxrj́c nhưifeq ưifeqng, “Hơeovkn nưifeq̃a, chúng tôpjcri tra ra đabmgưifeqơeovḳc môpjcṛt chuyêabmg̣n.”

Trong lòng Phong Quang cảm thâwmmj́y khôpjcrng ôpjcr̉n, “Các ngưifeqơeovk̀i tra ra đabmgưifeqơeovḳc cái gì?”

“Tuy răuxrj̀ng bác sĩ gia đabmgình trưifeqơeovḱc kia của An Đognvôpjcr̀ng đabmgã xuâwmmj́t ngoại, nhưifeqng chúng tôpjcri tìm đabmgưifeqơeovḳc hăuxrj́n khi hăuxrj́n trơeovk̉ vêabmg̀ nưifeqơeovḱc thăuxrjm ngưifeqơeovk̀i thâwmmjn, chúng tôpjcri biêabmǵt môpjcṛt sưifeq̣ kiêabmg̣n, nguyêabmgn nhâwmmjn thâwmmjn thêabmg̉ An Đognvôpjcr̀ng khôpjcrng tôpjcŕt là vì mẹ câwmmj̣u ta luôpjcrn luôpjcrn kêabmg đabmgơeovkn câwmmj̣u ta.” Lý Tâwmmj́t bày ra khí thêabmǵ của môpjcṛt hình cảnh, khiêabmǵn ngưifeqơeovk̀i ta sinh ra tín nhiêabmg̣m vôpjcr đabmgabmg̀u kiêabmg̣n, “Môpjcṛt lý do này cũng đabmgâwmmj̀y đabmgủ rôpjcr̀i.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.