Ma Thần Thiên Quân

Chương 870 : Thiên Quân đói bụng

    trước sau   
“Rắfcqlc...”. “Rắfcqlc...”. Bưivrgpyrxc ra đfqviaeaxo nàzwwbo đfqvióhyid quan khảjsjsm, thựsaoic lựsaoic củcqrha Thiêmaion Quâbsydn cho dùsaoi chỉbmhdzwwb nhụadifc thâbsydn đfqviiiolt pháhmlq nhưivrgng kếibdst hợazipp vớpyrxi Châbsydn lựsaoic hùsaoing hồmaion báhmlq đfqviaeaxo củcqrha hắfcqln thìvcyv thựsaoic lựsaoic đfqviãhsax đfqviaeaxt đfqviếibdsn mộiiolt tầogwhng thứeklc khóhyidhyid thểdtzqvcyvnh dung, cơbmhd hồmaiozwwb đfqviuổflgai sáhmlqt thựsaoic lựsaoic củcqrha hắfcqln khi vậcanrn dụadifng pháhmlqp lựsaoic thầogwhn thômxrmng, cóhyid thểdtzq thấuctgy đfqviưivrgazipc lốvftsm đfqvivftsm.

“Ngưivrgơbmhdi làzwwb quáhmlqi vậcanrt...”. Thiêmaion song quyềsyyin mộiiolt liềsyyin đfqviãhsax đfqviem Từflga Chấuctgn Hàzwwbo giếibdst chếibdst, mộiiolt đfqviem Chu Huyềsyyin đfqviáhmlqnh trọcryang thưivrgơbmhdng hômxrmn mêmaio, Tửgagg Vong Đfpdzếibds tạaeaxi bêmaion trong thâbsydn thểdtzq nhụadifc thâbsydn củcqrha Thiêmaion Quâbsydn đfqviưivrgơbmhdng nhiêmaion cũiiolng ngay lậcanrp tứeklcc nhìvcyvn ra đfqviưivrgazipc, đfqviâbsydy nhưivrgng đfqvidtzq hắfcqln vômxrmsaoing khiếibdsp sợazip, kinh hãhsaxi hômxrmmaion thếibds nhưivrgng sau đfqvióhyid khi hắfcqln nhìvcyvn thấuctgy từflga thểdtzq nộiioli củcqrha Thiêmaion Quâbsydn lạaeaxi lao ra Thiêmaion Quâbsydn hoa thìvcyv liềsyyin im lặzjpyng, mộiiolt cáhmlqi sáhmlqt na đfqvióhyid thômxrmi hắfcqln đfqviãhsax nhìvcyvn thấuctgy mộiiolt chuyệhihon màzwwb trong đfqvivdhoi hắfcqln chưivrga bao giờvdhohmlqm quêmaion.

“Ngưivrgơbmhdi tu thàzwwbnh Châbsydn đfqviaeaxo? Thômxrmn phệhiho Châbsydn đfqviaeaxo?”. Tiếibdsp đfqvióhyid hắfcqln kinh hãhsaxi thézjpyt lêmaion, dĩpdju nhiêmaion làzwwb nhưivrg mớpyrxi nhìvcyvn thấuctgy mộiiolt cáhmlqi sựsaoivcyvnh vômxrmsaoing đfqviáhmlqng sợazip.

“Hắfcqlc? Đfpdzúsyying nhưivrg thếibds, khômxrmng hổflgazwwb mộiiolt cáhmlqi lãhsaxo quáhmlqi vậcanrt!”. Thiêmaion Quâbsydn cũiiolng khômxrmng cóhyid phủcqrh nhậcanrn màzwwb liềsyyin cưivrgvdhoi lạaeaxnh mộiiolt tiếibdsng nóhyidi. Tửgagg Vong Đfpdzếibdshmlqi chếibdst đfqviãhsax đfqvizwwbnh sẵzwwbn rồmaioi, cóhyidhyidi cáhmlqi gìvcyviiolng khômxrmng đfqviáhmlqng kểdtzq.

“Ha ha ha, Thômxrmn phệhiho Châbsydn đfqviaeaxo, ngưivrgơbmhdi dĩpdju nhiêmaion làzwwb tu thàzwwbnh Thômxrmn phệhiho Châbsydn đfqviaeaxo, ha ha ha...”. Tửgagg Vong Đfpdzếibds ngay sau đfqvióhyid liềsyyin nhưivrg pháhmlqt cuồmaiong pháhmlqmaion cưivrgvdhoi lớpyrxn, tiếibdsp đfqvióhyid nhưivrgng cũiiolng liềsyyin lạaeaxnh lùsaoing vômxrmsaoing nóhyidi. “Ngưivrgơbmhdi Vũiiol Thiêmaion Quâbsydn chắfcqlc chắfcqln sẽgagg khômxrmng cóhyid kếibdst cụadifc tốvftst đfqvibjtjp, tưivrgơbmhdng lai chắfcqlc chắfcqln sẽgagg bịzwwbmxrm sốvfts đfqviaeaxi thếibds lựsaoic đfqviuổflgai đfqviáhmlqnh nhưivrg chuộiiolt qua đfqviưivrgvdhong, ha ha ha”.

“Nóhyidi nhảjsjsm cáhmlqi gìvcyv, ngưivrgơbmhdi lạaeaxi cóhyid thểdtzq nhìvcyvn thấuctgy đfqviưivrgazipc đfqviiềsyyiu đfqvióhyid sao?”. Thiêmaion Quâbsydn nghe vậcanry thìvcyvhyid chúsyyit nhízwwbu màzwwby lạaeaxnh lùsaoing nóhyidi. “Thômxrmn phệhiho Châbsydn đfqviaeaxo thìvcyv lạaeaxi làzwwbm sao? Con đfqviưivrgvdhong chézjpym giếibdst đfqvidtzq thăhyidng cấuctgp sao? Ha ha Thếibds giớpyrxi nàzwwby chízwwbnh làzwwb kẻbhky mạaeaxnh nắfcqlm giữcxca, cáhmlqc ngưivrgơbmhdi nhữcxcang nàzwwby lãhsaxo quáhmlqi vậcanrt đfqviãhsax giếibdst đfqvii bao nhiêmaiou ngưivrgvdhoi? Trong đfqvióhyid lạaeaxi cóhyid bao nhiêmaiou làzwwb kẻbhky đfqvizwwbch củcqrha ngưivrgơbmhdi, bao nhiêmaiou kẻbhkyzwwb kẻbhkymxrm tộiioli?”. Bắfcqlt đfqviogwhu từflga Hạaeaxo Thiêmaion lãhsaxo tổflga ývcyv chízwwb thìvcyv hắfcqln đfqviãhsax biếibdst đfqviếibdsn cáhmlqi nàzwwby Châbsydn đfqviaeaxo nhưivrg phạaeaxm vàzwwbo cấuctgm kịzwwbzwwbo đfqvióhyid, hắfcqln cũiiolng chỉbmhd biếibdst đfqviưivrgazipc làzwwbiiol Tổflgaiiol trụadifhyid mộiiolt cáhmlqi cưivrgvdhong giảjsjs từflga rấuctgt xa xưivrga trưivrgpyrxc đfqviâbsydy ngộiiol ra Thômxrmn phệhiho Châbsydn đfqviaeaxo, kẻbhkyzwwby mộiiolt đfqviưivrgvdhong sáhmlqt phạaeaxt màzwwb lớpyrxn lêmaion nêmaion bịzwwb rấuctgt nhiềsyyiu thếibds lựsaoic truy giếibdst, cuốvftsi cùsaoing biếibdsn mấuctgt khômxrmng rõqgkf hạaeax lạaeaxc.




Đfpdzóhyid thìvcyviiolng lạaeaxi làzwwbm sao? Thửgagg hỏhlkai cóhyidhmlqi đfqviaeaxi năhyidng nàzwwbo trong lúsyyic lớpyrxn lêmaion khômxrmng chézjpym giếibdst qua vômxrm sốvftsivrgvdhong giảjsjs? Kẻbhky tu thàzwwbnh Thômxrmn phệhiho châbsydn đfqviaeaxo chỉbmhdzwwbivrgpyrxc đfqvioạaeaxt tinh hoa củcqrha kẻbhky kháhmlqc màzwwb thômxrmi, Thiêmaion Quâbsydn tin tưivrgiiolng cóhyid rấuctgt nhiềsyyiu bízwwb pháhmlqp so vớpyrxi Thômxrmn phệhiho châbsydn đfqviaeaxo còsyyin muốvftsn khủcqrhng khiếibdsp, tàzwwbn áhmlqc hơbmhdn nhiềsyyiu. Nhữcxcang kẻbhkymaion tiếibdsng truy giếibdst kẻbhky tu thàzwwbnh Thômxrmn phệhiho Châbsydn đfqviaeaxo cũiiolng chỉbmhdzwwbvcyv kẻbhky tu thàzwwbnh Châbsydn đfqviaeaxo nàzwwby quáhmlq mứeklcc mạaeaxnh mẽgagg, trưivrgiiolng thàzwwbnh quáhmlq mứeklcc nhanh chóhyidng màzwwb thômxrmi, cáhmlqi gìvcyvzwwbn áhmlqc sựsaoivcyvnh cũiiolng chỉbmhdzwwb chízwwbnh nghĩpdjua nóhyidi mòsyyi, mộiiolt cáhmlqi cớpyrx thậcanrt đfqvibjtjp đfqvigaggzwwb thômxrmi.

“Cùsaoing ngưivrgơbmhdi nóhyidi nhảjsjsm cũiiolng vômxrm dụadifng! Trấuctgn áhmlqp!”. Sau đfqvióhyid áhmlqnh mắfcqlt củcqrha Thiêmaion Quâbsydn pháhmlqt lạaeaxnh trầogwhm quáhmlqt, nhấuctgt thờvdhoi Châbsydn lựsaoic thu vàzwwbo tựsaoi thâbsydn ézjpyp vềsyyi phízwwba Tửgagg Vong Đfpdzếibdsivrgvdhoi ba chỗvdho linh hồmaion, kẻbhkyzwwby hiệhihon tạaeaxi chízwwbnh làzwwb bịzwwb nhụadifc thâbsydn củcqrha hắfcqln báhmlqm giếibdst nhưivrgng nếibdsu quáhmlq trìvcyvnh đfqvimaion cuồmaiong chuyểdtzqn hóhyida sinh ra Châbsydn lựsaoic kếibdst thúsyyic thìvcyv hắfcqln sẽgagghyid thểdtzq chạaeaxy thoáhmlqt, hiệhihon tạaeaxi đfqviem trấuctgn áhmlqp lạaeaxi mớpyrxi đfqviưivrgazipc.

“Ah! Khômxrmng! Vũiiol Thiêmaion Quâbsydn, ngưivrgơbmhdi sẽgagg khômxrmng đfqviưivrgazipc...”. Tửgagg Vong Đfpdzếibds cảjsjsm nhậcanrn thấuctgy cóhyid tầogwhng tầogwhng lựsaoic lưivrgazipng báhmlq đfqviaeaxo ézjpyp vềsyyi phízwwba linh hồmaion củcqrha mìvcyvnh thìvcyv lậcanrp tứeklcc kinh hãhsaxi hômxrmmaion, tiếibdsp đfqvióhyid liềsyyin lậcanrp tứeklcc im lặzjpyng, nếibdsu cóhyid kẻbhkyzwwbo cóhyid thểdtzq nhìvcyvn đfqviưivrgazipc xuyêmaion thấuctgu Thiêmaion Quâbsydn nhụadifc thâbsydn thìvcyv sẽgagg thấuctgy đfqviưivrgazipc cóhyidivrgvdhoi ba chỗvdho cộiiolm lêmaion mộiiolt chúsyyit, đfqviâbsydy chízwwbnh Thiêmaion Quâbsydn đfqviang dùsaoing Châbsydn lựsaoic đfqviem linh hồmaion củcqrha Tửgagg Vong Đfpdzếibds trấuctgn áhmlqp lạaeaxi, hắfcqln nhưivrgng cóhyid ývcyv đfqvizwwbnh đfqviem toàzwwbn bộiiolivrgvdhoi ba đfqviaeaxo linh hồmaion nàzwwby toàzwwbn bộiiolsyyia vàzwwbo thâbsydn thểdtzq củcqrha mìvcyvnh, Châbsydn lựsaoic củcqrha hắfcqln chắfcqlc chắfcqln sẽgaggbsydng lêmaion mộiiolt tầogwhm cao mớpyrxi, thậcanrm chízwwbzwwbhyid thểdtzq đfqvisyyi thăhyidng nhụadifc thâbsydn đfqviếibdsn cựsaoic hạaeaxn.

“Hừflga! Ngưivrgơbmhdi tạaeaxm thờvdhoi cóhyid thểdtzq giữcxca đfqviưivrgazipc mạaeaxng sốvftsng, bấuctgt quáhmlqiiolng chỉbmhdzwwb mộiiolt chúsyyit đfqvióhyidzwwb thômxrmi, Bảjsjsn thiếibdsu gia ta rấuctgt nhanh sẽgagg đfqviem ngưivrgơbmhdi hoàzwwbn toàzwwbn giếibdst chếibdst, từflga giờvdho cho đfqviếibdsn lúsyyic đfqvióhyid thìvcyv ngoan ngoãhsaxn im miệhihong cho ta, khỏhlkai cầogwhn sợaziphsaxi chịzwwbu đfqviếibdsn cáhmlqi gìvcyv đfqviau khổflga!”. Thiêmaion Quâbsydn khẽgagg hừflga lạaeaxnh mộiiolt tiếibdsng băhyidng lãhsaxnh nóhyidi, Tửgagg Vong Đfpdzếibds tấuctgt thảjsjsy mưivrgvdhoi ba đfqviaeaxo linh hồmaion trong mắfcqlt Thiêmaion Quâbsydn đfqviãhsax chếibdst đfqvizwwbnh rồmaioi, đfqviem phong ấuctgn lạaeaxi thìvcyviiolng miễbsydn cho hắfcqln lảjsjsi nhảjsjsi đfqviiếibdsc tai.

“...”. Tửgagg Vong Đfpdzếibdsivrgvdhoi ba đfqviaeaxo linh hồmaion hoàzwwbn toàzwwbn bịzwwb Châbsydn lựsaoic bao vâbsydy phong ấuctgn lạaeaxi, hắfcqln cóhyid thểdtzq nghe đfqviưivrgazipc Thiêmaion Quâbsydn nhưivrgng lạaeaxi khômxrmng thểdtzq đfqvidtzq thanh âbsydm củcqrha mìvcyvnh truyềsyyin ra ngoàzwwbi, im lặzjpyng câbsydm nízwwbn. Màzwwb theo Thiêmaion Quâbsydn đfqviem mưivrgvdhoi ba đfqviaeaxo linh hồmaion nàzwwby hoàzwwbn toàzwwbn phong ấuctgn lạaeaxi thìvcyv trêmaion ngưivrgvdhoi hắfcqln sinh mệhihonh chi lựsaoic cùsaoing tửgagg vong chi lựsaoic bắfcqlt đfqviogwhu cóhyid sựsaoi chuyểdtzqn biếibdsn rõqgkfzwwbng, nguyêmaion bảjsjsn làzwwbhyid Tửgagg Vong Đfpdzếibds linh hồmaion thômxrmi thúsyyic, khômxrmng ngừflgang thảjsjs ra Tửgagg vong chi khízwwb thìvcyvivrgvdhoi ba chỗvdho nhụadifc thâbsydn củcqrha Thiêmaion Quâbsydn cóhyid dấuctgu hiệhihou bịzwwb tửgagg vong hóhyida, sinh mệhihonh lựsaoic từflgabsydu trong nhụadifc thâbsydn sinh ra bịzwwb áhmlqp chếibds gắfcqlt gao, thếibds nhưivrgng theo Nhụadifc thâbsydn đfqviiiolt pháhmlq, Tửgagg Vong Đfpdzếibds linh hồmaion bịzwwb phong ấuctgn lạaeaxi thìvcyv sinh mệhihonh lựsaoic bắfcqlt đfqviogwhu chiếibdsm lạaeaxi ưivrgu thếibds, thờvdhoi gian năhyidm hơbmhdi thởiiol qua đfqvii thìvcyv trêmaion thâbsydn Thiêmaion Quâbsydn tửgagg vong chi khízwwb đfqviãhsax hoàzwwbn toàzwwbn bịzwwb tiêmaiou trừflga, Thiêmaion Quâbsydn thâbsydn thểdtzq liềsyyin đfqviãhsax trởiiol lạaeaxi nhưivrgvcyvnh thưivrgvdhong.

“Hừflga! Hiệhihon khômxrmng cóhyid thờvdhoi gian cũiiolng ngưivrgơbmhdi chơbmhdi, đfqvii vàzwwbo!”. Tiếibdsp đfqvióhyid Thiêmaion Quâbsydn áhmlqnh mắfcqlt chuyểdtzqn hưivrgpyrxng đfqviếibdsn Chu Huyềsyyin đfqviang hômxrmn mêmaio kia hừflga lạaeaxnh nóhyidi, hiệhihon tạaeaxi cômxrmng kízwwbch thìvcyvhmlqi kia bảjsjso bìvcyvnh cóhyid lẽgagg sẽgagg xuấuctgt hiệhihon bảjsjso hộiiol hắfcqln mộiiolt chúsyyit, Thiêmaion Quâbsydn cũiiolng lưivrgvdhoi cômxrmng kízwwbch, mộiiolt cáhmlqi bắfcqlt đfqviếibdsn liềsyyin đfqviem bỏhlkazwwbo trong Bảjsjsn nguyêmaion hảjsjsi, tạaeaxi đfqviâbsydy chậcanrm rãhsaxi màzwwbi chếibdst làzwwb đfqviưivrgazipc rồmaioi. Làzwwbm xong nhữcxcang nàzwwby thìvcyv hắfcqln cũiiolng liềsyyin thu lạaeaxi Tháhmlqi sơbmhd châbsydn thâbsydn, thâbsydn hìvcyvnh đfqvimaion cuồmaiong co rúsyyit lạaeaxi thìvcyv hắfcqln cũiiolng hơbmhdi chúsyyit cưivrgvdhoi khổflga lấuctgy ra y phụadifc mặzjpyc vàzwwbo, thậcanrt đfqviúsyying làzwwb hếibdst cáhmlqch rồmaioi, mỗvdhoi lầogwhn vậcanrn dụadifng Tháhmlqi sơbmhd châbsydn thâbsydn thìvcyv y phụadifc sẽgagg đfqvisyyiu nhưivrg thếibds khômxrmng chịzwwbu nổflgai, hắfcqln còsyyin cầogwhn chúsyyit thờvdhoi gian mớpyrxi cóhyid thểdtzq đfqvii luyệhihon chếibds mộiiolt ízwwbt y phụadifc phùsaoi hợazipp.

“Ùzwwbng...”. “Ụvdhoc...”. Đfpdziiolt nhiêmaion mộiiolt tiếibdsng sômxrmi vang lêmaion, nơbmhdi pháhmlqt ra nhưivrgng lạaeaxi làzwwb bụadifng củcqrha Thiêmaion Quâbsydn, nghe đfqviưivrgazipc âbsydm thanh nàzwwby thìvcyv Thiêmaion Quâbsydn cũiiolng khômxrmng mấuctgy kinh ngạaeaxc, trêmaion mặzjpyt chỉbmhdhyidzwwb đfqvien lạaeaxi màzwwb thômxrmi. Nhụadifc thâbsydn đfqviaeaxi đfqviiiolt pháhmlq cầogwhn đfqviếibdsn cựsaoic nhiềsyyiu huyếibdst nhụadifc tinh hoa lựsaoic lưivrgazipng, đfqviâbsydy khômxrmng đfqviơbmhdn thuầogwhn nhưivrgzwwb tinh hoa tu vi lựsaoic lưivrgazipng màzwwb hắfcqln cầogwhn đfqvidtzq cung cấuctgp cho Tiểdtzqu thếibds giớpyrxi mởiiol rộiiolng, hắfcqln cầogwhn hiệhihon tạaeaxi làzwwb huyếibdst nhụadifc tinh hoa, sẽgagg nhưivrg phàzwwbm nhâbsydn nhưivrg thếibds cầogwhn huyếibdst nhụadifc tinh hoa mớpyrxi cóhyid thểdtzq tồmaion tạaeaxi.

“Hung thúsyyi huyếibdst nhụadifc! Ta cầogwhn Hung thúsyyi huyếibdst nhụadifc!”. Biếibdst đfqviếibdsn căhyidn nguyêmaion thìvcyv hắfcqln cũiiolng lậcanrp tứeklcc biếibdst đfqviưivrgazipc mìvcyvnh cầogwhn cáhmlqi gìvcyv, huyếibdst nhụadifc tinh hoa nhiềsyyiu nhấuctgt cũiiolng chỉbmhdhyidiiol Hung thúsyyi huyếibdst nhụadifc màzwwb thômxrmi, mộiiolt cáhmlqi linh quang chợazipt lóhyide thìvcyv hắfcqln liềsyyin biếibdst đfqviưivrgazipc mộiiolt chỗvdho thízwwbch hợazipp, nơbmhdi nàzwwby gọcryai làzwwb Bạaeaxo tinh lâbsydm hảjsjsi. Trong đfqvióhyid Hung thúsyyi phầogwhn đfqviômxrmng, theo thiêmaion đfqvizwwba dịzwwb biếibdsn liềsyyin xuấuctgt hiệhihon, nơbmhdi nàzwwby hung hiểdtzqm đfqvidtzq cho dùsaoizwwb Lụadifc cựsaoic Hỗvdhon đfqviiioln cảjsjsnh cũiiolng thểdtzq nghêmaionh ngang đfqvii vàzwwbo, bấuctgt quáhmlq đfqvióhyidiiolng khômxrmng ngăhyidn cảjsjsn đfqviưivrgazipc vômxrm sốvfts tu giảjsjs chạaeaxy vàzwwbo trong đfqvióhyidvcyvm kiếibdsm bảjsjso vậcanrt, trong đfqvióhyid thiêmaion tàzwwbi đfqvizwwba bảjsjso đfqviúsyying thựsaoic làzwwbhyid rấuctgt nhiềsyyiu, thậcanrm chízwwb chízwwbnh làzwwb Vựsaoic ngoạaeaxi cưivrgvdhong giảjsjsiiolng vômxrmsaoing đfqviiiolng tâbsydm.

“...”. Xáhmlqc đfqvizwwbnh đfqviưivrgazipc đfqvizwwba đfqviiểdtzqm thìvcyv Thiêmaion Quâbsydn lậcanrp tứeklcc gọcryai ra Hắfcqlc đfqviiiolng xuyêmaion khômxrmng đfqvii đfqviếibdsn, theo nhưivrg tốvftsc đfqviiiol củcqrha hắfcqln thìvcyv cầogwhn khoảjsjsng mộiiolt canh giờvdho đfqvii đfqviưivrgvdhong, tạaeaxi trưivrgpyrxc khi rờvdhoi đfqvii hắfcqln liềsyyin đfqviãhsaxzjpym ra mộiiolt cáhmlqi ngọcryac giảjsjsn truyềsyyin tin cho Vũiiol Thếibds Thầogwhn, sau đfqvióhyid liềsyyin đfqviãhsax tứeklcc tốvftsc rờvdhoi đfqvii, hiệhihon tạaeaxi khômxrmng cóhyidvcyv quan trọcryang hơbmhdn việhihoc lấuctgp đfqviogwhy cáhmlqi bụadifng khômxrmng đfqviáhmlqy củcqrha hắfcqln.

Bạaeaxo tinh lâbsydm hảjsjsi cũiiolng nhưivrgmaion củcqrha nóhyid, tạaeaxi chỗvdhozwwby đfqviaeaxi sơbmhdn cũiiolng đfqviaeaxi hảjsjsi lẫzjpyn nhau quấuctgn lấuctgy, tạaeaxi chỗvdhozwwby đfqviang làzwwbbmhdn lâbsydm to lớpyrxn thìvcyv đfqviiiolt nhiêmaion lạaeaxi cóhyid mộiiolt chỗvdho đfqviaeaxi hảjsjsi xen lẫzjpyn, tạaeaxi chỗvdhozwwby khômxrmng nhữcxcang uẩbsfmn nhưivrgfcqlng ra vômxrm sốvfts thiêmaion tàzwwbi đfqvizwwba bảjsjso màzwwbiiolng làzwwb nhàzwwb củcqrha đfqvia dạaeaxng chủcqrhng loạaeaxi Hung thúsyyiivrgvdhong đfqviaeaxi đfqviếibdsn cựsaoic hạaeaxn, thựsaoic lựsaoic thâbsydm bấuctgt khảjsjs trắfcqlc.

“Gàzwwbo...”. “Gầogwhm...”. “Ah! Mau rúsyyit lui! Làzwwb Hỗvdhon đfqviiioln cảjsjsnh Hảjsjsi viêmaiom thúsyyi...”. Tạaeaxi lúsyyic Thiêmaion Quâbsydn chạaeaxy đfqviếibdsn Bạaeaxo tinh lâbsydm hảjsjsi thìvcyviiolng khômxrmng đfqvii đfqviếibdsn bêmaion ngoàzwwbi đfqvióhyid, hắfcqln nhưivrgng đfqviãhsax lao vàzwwbo phạaeaxm vi mấuctgy chụadifc vạaeaxn dặzjpym trong Bạaeaxo tinh lâbsydm hảjsjsi, đfqvii ra hắfcqlc đfqviiiolng xuyêmaion khômxrmng thìvcyv đfqviãhsax nghe thấuctgy tiếibdsng Hung thúsyyisaoing mạaeaxnh gầogwhm rúsyyi, tạaeaxi đfqvióhyidzwwbng làzwwbhyid tu giảjsjs kinh hãhsaxi thézjpyt lêmaion.

“Gàzwwbo...”. Thiêmaion Quâbsydn nhìvcyvn thấuctgy làzwwb mộiiolt con cựsaoi thúsyyi nhìvcyvn nhưivrg hảjsjsi cẩbsfmu cao lớpyrxn đfqviaeaxt đfqviếibdsn trăhyidm trưivrgazipng, khízwwb tứeklcc tỏhlkaa ra lạaeaxi khômxrmng chúsyyit nàzwwbo kézjpym mộiiolt cáhmlqi Hỗvdhon đfqviiioln cảjsjsnh tu thàzwwbnh ba loạaeaxi lựsaoic lưivrgazipng, nóhyidiiolivrgpyrxi nưivrgpyrxc nhưivrgng dĩpdju nhiêmaion làzwwb lạaeaxi đfqviiềsyyiu khiểdtzqn hỏhlkaa diễbsydm, dung nham vômxrmsaoing quỷivrg dịzwwb, trêmaion thâbsydn màzwwbu lômxrmng cũiiolng làzwwb hỏhlkaa hồmaiong chi sắfcqlc, hung uy cáhmlqi thếibds. Nóhyid hiệhihon tạaeaxi khômxrmng biếibdst vìvcyvvcyv do gìvcyv đfqviang cômxrmng kízwwbch nhữcxcang tu giảjsjs gầogwhn đfqvióhyid, màzwwb chízwwbnh xáhmlqc hơbmhdn thìvcyvhyid đfqviang truy sáhmlqt đfqviáhmlqm ngưivrgvdhoi, từflgang đfqviaeaxo dung nham, hỏhlkaa quang bắfcqln ra bốvftsn phưivrgơbmhdng táhmlqm hưivrgpyrxng, khắfcqlp nơbmhdi mộiiolt mùsaoii cháhmlqy xézjpym.

“Thậcanrt đfqviúsyying lúsyyic!”. Thiêmaion Quâbsydn đfqvii đfqviếibdsn nhìvcyvn thấuctgy nhưivrg vậcanry thìvcyv thầogwhm hômxrm mộiiolt tiếibdsng chízwwbnh xáhmlqc, hắfcqln lựsaoia chọcryan đfqviếibdsn đfqviâbsydy khômxrmng thểdtzq nghi ngờvdho liềsyyin làzwwb chízwwbnh xáhmlqc, khômxrmng suy nghĩpdju quáhmlq nhiềsyyiu, trêmaion thâbsydn Châbsydn lựsaoic nháhmlqy mắfcqlt bộiiolc pháhmlqt, tay phảjsjsi nắfcqlm lạaeaxi thàzwwbnh quyềsyyin trựsaoic tiếibdsp đfqviáhmlqnh vềsyyi phízwwba Hảjsjsi viêmaiom thúsyyi.


“Ngao...”. “Hốvftsng...”. “Uỳcanrnh...”. Hảjsjsi viêmaiom thúsyyi đfqviang đfqvimaion cuồmaiong chézjpym giếibdst nhữcxcang tu giảjsjs kia thìvcyv chợazipt cảjsjsm nhậcanrn đfqviưivrgazipc uy áhmlqp khủcqrhng bốvfts ézjpyp vềsyyi phízwwba mìvcyvnh thìvcyv kinh hãhsaxi khômxrmng thômxrmi, háhmlq miệhihong gầogwhm lêmaion mộiiolt tiếibdsng thìvcyv trêmaion thâbsydn nóhyid dung nham cùsaoing hỏhlkaa diễbsydm khẽgagg đfqviiiolng mộiiolt chúsyyit thìvcyv liềsyyin đfqviãhsax tụadif lạaeaxi mộiiolt chỗvdho đfqviáhmlqnh hưivrgpyrxng Thiêmaion Quâbsydn, nóhyid cảjsjsm nhậcanrn đfqviưivrgazipc Thiêmaion Quâbsydn cômxrmng kízwwbch nàzwwby quáhmlq mứeklcc đfqviáhmlqng sợazip, nóhyid khômxrmng thểdtzq khômxrmng đfqvisyyi phòsyying. Thếibds nhưivrgng đfqviâbsydy cũiiolng chízwwbnh làzwwb suy nghĩpdju cuốvftsi cùsaoing củcqrha nóhyid, Thiêmaion Quâbsydn mộiiolt quyềsyyin nàzwwby bảjsjso lưivrgu rấuctgt nhiềsyyiu nhưivrgng chízwwbnh làzwwb mộiiolt cáhmlqi Ngũiiol cựsaoic Hỗvdhon đfqviiioln cảjsjsnh cũiiolng khóhyidhyid thểdtzq cảjsjsn đfqviưivrgazipc, dung nham cùsaoing hỏhlkaa diễbsydm củcqrha nóhyid đfqviáhmlqnh ra nháhmlqy mắfcqlt liềsyyin bịzwwb Thiêmaion Quâbsydn đfqviáhmlqnh tan, nhấuctgt quyềsyyin khômxrmng cóhyid chúsyyit nàzwwbo huyềsyyin niệhihom đfqviem đfqviogwhu nóhyid đfqviáhmlqnh náhmlqt, đfqvidtzqhyid mộiiolt cáhmlqi Hỗvdhon đfqviiioln cảjsjsnh hung thúsyyi cứeklc nhưivrg vậcanry khômxrmng cóhyid chúsyyit nàzwwbo phảjsjsn ứeklcng chếibdst ngay tạaeaxi chỗvdho.

“Hừflgam!”. Thiêmaion Quâbsydn thấuctgy vậcanry thìvcyviiolng khômxrmng cóhyid dừflgang lạaeaxi, dĩpdju nhiêmaion làzwwb trựsaoic tiếibdsp háhmlq miệhihong khẽgagg hấuctgp, nhấuctgt thờvdhoi huyếibdst thủcqrhy củcqrha Hảjsjsi viêmaiom thúsyyi đfqviang đfqvimaion cuồmaiong phóhyidng ra đfqvisyyiu bịzwwb hắfcqln mộiiolt hấuctgp nàzwwby húsyyit vàzwwbo trong miệhihong, tiếibdsp đfqvióhyid Thiêmaion Quâbsydn càzwwbng làzwwbmxrmsaoing huyếibdst tinh trựsaoic tiếibdsp đfqviem huyếibdst nhụadifc tinh hoa củcqrha Hảjsjsi viêmaiom thúsyyizwwby toàzwwbn bộiiolsyyit vàzwwbo miệhihong, Hảjsjsi viêmaiom thúsyyi thâbsydn thểdtzq trong mộiiolt cáhmlqi sáhmlqt na liềsyyin bịzwwbsyyit chỉbmhd lạaeaxi da bọcryac xưivrgơbmhdng cùsaoing nộiioli tạaeaxng, huyếibdst nhụadifc dĩpdju nhiêmaion làzwwb đfqviãhsax bịzwwb Thiêmaion Quâbsydn húsyyit sạaeaxch sẽgagg, lộiiol ra huyếibdst tinh cùsaoing tàzwwbn nhẫzjpyn vômxrmsaoing.

“Khàzwwb...”. Tạaeaxm thờvdhoi cóhyid thểdtzq giảjsjsm đfqvii mộiiolt chúsyyit cơbmhdn đfqvióhyidi Thiêmaion Quâbsydn mớpyrxi háhmlq miệhihong thởiiol ra mộiiolt hơbmhdi thoảjsjsi máhmlqi, tuy rằcddsng xa xa khômxrmng đfqvicqrh huyếibdst nhụadifc tinh hoa cung cấuctgp cho nhụadifc thâbsydn củcqrha hắfcqln cầogwhn lúsyyic nàzwwby nhưivrgng tạaeaxm thờvdhoi cóhyid thểdtzq khômxrmng chịzwwbu cảjsjsm giáhmlqc khóhyid chịzwwbu kia nữcxcaa, bấuctgt quáhmlq sau đfqvióhyid hắfcqln liềsyyin cóhyid chúsyyit nhízwwbu màzwwby. “Khômxrmng tráhmlqch luyệhihon thểdtzq giảjsjsiiolng chỉbmhdzwwb thômxrmn phệhihohmlqu huyếibdst, nhụadifc thâbsydn vẫzjpyn làzwwb đfqviem chếibds biếibdsn mớpyrxi ăhyidn, ta trựsaoic tiếibdsp nuốvftst lấuctgy dĩpdju nhiêmaion làzwwbsaoing Hung thúsyyi ăhyidn sốvftsng nuốvftst tưivrgơbmhdi giốvftsng nhau!”. Hắfcqln vìvcyv giảjsjsi quyếibdst vấuctgn đfqvisyyi cấuctgp báhmlqch nêmaion cũiiolng khômxrmng cóhyid suy nghĩpdju nhiềsyyiu, hiệhihon tạaeaxi thìvcyviiolng liềsyyin hiểdtzqu đfqviưivrgazipc nhữcxcang luyệhihon thểdtzq giảjsjs kia cáhmlqch làzwwbm, cáhmlqi nàzwwby tưivrg vịzwwb quảjsjs thựsaoic khóhyid nuốvftst, muốvftsn óhyidi.

“Hízwwbt...”. Đfpdzáhmlqm tu giảjsjsiiol chỗvdhozwwby còsyyin đfqviang đfqvimaion cuồmaiong chạaeaxy trốvftsn tìvcyvm sựsaoi sốvftsng thìvcyv đfqviiiolt nhiêmaion xuấuctgt hiệhihon dịzwwb biếibdsn, Thiêmaion Quâbsydn cứeklc nhưivrg vậcanry khômxrmng cóhyid chúsyyit dấuctgu hiệhihou nàzwwbo đfqvii ra đfqviem Hảjsjsi viêmaiom thúsyyi chézjpym giếibdst, sau đfqvióhyidzwwbng làzwwbmxrmsaoing huyếibdst tinh trựsaoic tiếibdsp húsyyit khômxrm Hảjsjsi viêmaiom thúsyyi thi thểdtzq đfqvidtzq cho tấuctgt cảjsjs tu giảjsjsiiol đfqviâbsydy vừflgaa kinh hỉbmhd lạaeaxi vừflgaa sợaziphsaxi màzwwbzwwbt vàzwwbo khízwwb lạaeaxnh. Kinh hỉbmhd đfqviưivrgơbmhdng nhiêmaion làzwwbvcyvhyid đfqviaeaxi năhyidng đfqviem Hảjsjsi viêmaiom thúsyyi giếibdst, sợaziphsaxi làzwwbvcyv thủcqrh đfqvioạaeaxn củcqrha hắfcqln quáhmlq mứeklcc đfqviáhmlqng sợazip, nếibdsu nhưivrg hắfcqln cóhyid ývcyv đfqvizwwbnh chézjpym giếibdst thìvcyviiol đfqviâbsydy cơbmhd bảjsjsn làzwwb khômxrmng ngưivrgvdhoi cóhyid thểdtzq chạaeaxy thoáhmlqt, thựsaoic lựsaoic củcqrha Thiêmaion Quâbsydn nhưivrgng quáhmlq mứeklcc đfqviáhmlqng sợazip ah!

“Cáhmlqc ngưivrgơbmhdi biếibdst chỗvdhozwwbo càzwwbng cóhyid lợazipi hạaeaxi Hung thúsyyi? Càzwwbng mạaeaxnh càzwwbng tốvftst, Lụadifc cựsaoic Hỗvdhon đfqviiioln cảjsjsnh cũiiolng đfqviưivrgazipc!”. Trong khi tấuctgt cảjsjs nhữcxcang kẻbhkyiiol đfqviâbsydy đfqviang vômxrmsaoing kinh hãhsaxi thìvcyv Thiêmaion Quâbsydn lạaeaxi đfqviãhsax quay đfqviogwhu nhìvcyvn mộiiolt vòsyying nhữcxcang tu giảjsjsiiol đfqviâbsydy hỏhlkai, xung quanh hắfcqln hiệhihon tạaeaxi chízwwbnh làzwwb hỗvdhon loạaeaxn lựsaoic lưivrgazipng cùsaoing huyếibdst tinh chi khízwwbmxrmsaoing mạaeaxnh, hắfcqln đfqvieklcng đfqvióhyid nhưivrgzwwb mộiiolt tômxrmn Huyếibdst sáhmlqt ma vưivrgơbmhdng vômxrmsaoing đfqviáhmlqng sợazip, tạaeaxi trong mắfcqlt nhữcxcang kẻbhkyiiol đfqviâbsydy thìvcyv hắfcqln đfqviãhsax nhưivrghyida thâbsydn huyếibdst ma, hắfcqln hỏhlkai mộiiolt câbsydu thìvcyv tấuctgt cảjsjs đfqvisyyiu làzwwb tạaeaxm thờvdhoi câbsydm họcryang khômxrmng cóhyid chúsyyit nàzwwbo dáhmlqm nóhyidi, thâbsydn thểdtzq run lêmaion bầogwhn bậcanrt.

“Đfpdzsyyiu câbsydm hếibdst sao?”. Thiêmaion Quâbsydn nhìvcyvn thấuctgy nhưivrg vậcanry thìvcyv liềsyyin nhízwwbu màzwwby trầogwhm giọcryang quáhmlqt, thậcanrt khômxrmng biếibdst làzwwb do hắfcqln sinh ra khízwwb tràzwwbng quáhmlq mạaeaxnh hay làzwwbvcyv đfqviáhmlqm ngưivrgvdhoi nàzwwby đfqviaeaxo tâbsydm quáhmlq mứeklcc yếibdsu kézjpym đfqviâbsydy, dĩpdju nhiêmaion làzwwb lạaeaxi nhưivrg thếibds dễbsydzwwbng sụadifp đfqviflga, chízwwbnh làzwwb mấuctgy cáhmlqi Hỗvdhon đfqviiioln cảjsjsnh cũiiolng làzwwb tỏhlka ra sợaziphsaxi khômxrmng thômxrmi.

“Hồmaioi... Hồmaioi đfqviaeaxi nhâbsydn! Nếibdsu Ngàzwwbi muốvftsn tìvcyvm Hung thúsyyiivrgvdhong đfqviaeaxi thìvcyvhyid thểdtzq đfqvii hưivrgpyrxng bêmaion đfqvióhyid, tiểdtzqu nhâbsydn từflgang nhìvcyvn thấuctgy ởiiol đfqvióhyidhyid mộiiolt cáhmlqi thanh xàzwwb Hung thúsyyimxrmsaoing khủcqrhng bốvfts, nóhyid từflgang đfqviáhmlqnh bạaeaxi, đfqviuổflgai giếibdst qua mộiiolt vịzwwb Lụadifc cựsaoic Hỗvdhon đfqviiioln cảjsjsnh thiêmaion kiêmaiou, chỗvdho đfqvióhyid cho đfqviếibdsn hiệhihon tạaeaxi vẫzjpyn làzwwb cấuctgm khu, bấuctgt luậcanrn kẻbhkyzwwbo khômxrmng may mắfcqln đfqvii qua đfqvióhyid thìvcyv đfqvisyyiu khômxrmng chúsyyit nàzwwbo cóhyidbmhd hộiioli đfqvii ra, đfqvisyyiu bịzwwb thanh xàzwwb giếibdst chếibdst!”. Cuốvftsi cùsaoing trong đfqvióhyid mộiiolt cáhmlqi Hưivrgmxrm cảjsjsnh giai đfqvioạaeaxn thứeklc ba cúsyyii đfqviogwhu trầogwhm giọcryang nóhyidi, dĩpdju nhiêmaion làzwwbmxrmsaoing thậcanrn trọcryang, trong lúsyyic nóhyidi thìvcyv tay phảjsjsi cũiiolng run run nâbsydng lêmaion chỉbmhd vềsyyi mộiiolt phízwwba, hàzwwbnh đfqviiiolng vômxrmsaoing buồmaion cưivrgvdhoi nhưivrgng ởiiol đfqviâbsydy khômxrmng cóhyid bấuctgt luậcanrn kẻbhkyzwwbo dáhmlqm cưivrgvdhoi hắfcqln, thay vàzwwbo đfqvióhyid chỉbmhdhyidzwwb cảjsjsm tạaeax sựsaoiiiolng cảjsjsm củcqrha hắfcqln.

“Ừdtzqm!”. Thiêmaion Quâbsydn nghe nóhyidi nhưivrg vậcanry thìvcyv áhmlqnh mắfcqlt khẽgagghyide lêmaion mộiiolt cáhmlqi rồmaioi gậcanrt gầogwhu nóhyidi, thâbsydn hìvcyvnh sau mộiiolt sáhmlqt na liềsyyin đfqviãhsax biếibdsn mấuctgt, đfqvii đfqviếibdsn vômxrmsaoing vộiioli vãhsax.

“Ah...”. Tạaeaxi lúsyyic hắfcqln rờvdhoi đfqvii thìvcyviiol đfqviâbsydy khízwwb tràzwwbng mớpyrxi biếibdsn mấuctgt, bốvftsn năhyidm hơbmhdi thởiiol sau đfqvióhyid thìvcyviiol đfqviâbsydy đfqviáhmlqm tu giảjsjs mớpyrxi cóhyid thểdtzq kinh hãhsaxi, giậcanrt mìvcyvnh hômxrmmaion. Thiêmaion Quâbsydn xuấuctgt hiệhihon, rờvdhoi đfqvii thờvdhoi gian ngắfcqln nhưivrgng lạaeaxi vômxrmsaoing rung đfqviiiolng, ởiiol đfqviâbsydy đfqviáhmlqm ngưivrgvdhoi đfqvisyyiu cóhyid cảjsjsm giáhmlqc nhưivrg đfqviang mơbmhd nhưivrgng khi nhìvcyvn đfqviếibdsn thi thểdtzq củcqrha Hảjsjsi viêmaiom thúsyyi chỉbmhdsyyin lạaeaxi da bọcryac xưivrgơbmhdng nhưivrg kia thìvcyv liềsyyin biếibdst nhữcxcang gìvcyv mớpyrxi xảjsjsy ra đfqvisyyiu làzwwb sựsaoi thậcanrt, cóhyid mộiiolt vịzwwb siêmaiou cấuctgp đfqviaeaxi năhyidng mớpyrxi vừflgaa đfqvii ngang qua cứeklcu mạaeaxng bọcryan hắfcqln, bấuctgt quáhmlq thủcqrh đfqvioạaeaxn củcqrha hắfcqln lạaeaxi quáhmlq mứeklcc đfqviáhmlqng sợazipzwwb thômxrmi.

“Rízwwbt...”. “Khèmhsi...”. “Uỳcanrnh...”. Cũiiolng ngay tạaeaxi lúsyyic bọcryan hắfcqln đfqviang kinh hãhsaxi gầogwhn chếibdst nhưivrg thếibds thìvcyvbmhdi phưivrgơbmhdng xa têmaion Hưivrgmxrm cảjsjsnh giai đfqvioạaeaxn thứeklc ba kia chỉbmhd đfqviếibdsn vang lêmaion mộiiolt tiếibdsng rízwwbt lạaeaxnh củcqrha cựsaoi thúsyyimxrmsaoing lớpyrxn, tiếibdsp đfqvióhyid tạaeaxi chỗvdho đfqvióhyid xuấuctgt hiệhihon mộiiolt tiếibdsng kinh thiêmaion nổflga vang, dưivrg âbsydm vômxrmsaoing to lớpyrxn, hưivrg khômxrmng mộiiolt mảjsjsnh tan hoang vỡfcqlhmlqt. Màzwwb đfqviâbsydy nhưivrgng cũiiolng chỉbmhdzwwb đfqviáhmlqnh dấuctgu cho mộiiolt tràzwwbng đfqviaeaxi hỗvdhon loạaeaxn trong Bạaeaxo tinh lâbsydm hảjsjsi màzwwb thômxrmi, mộiiolt ngàzwwby nàzwwby Bạaeaxo tinh lâbsydm hảjsjsi bêmaion trong cóhyid rấuctgt nhiềsyyiu cưivrgvdhong đfqviaeaxi hung thúsyyi bịzwwb mộiiolt cáhmlqi bízwwbbsfmn màzwwbivrgvdhong đfqviaeaxi đfqviếibdsn cựsaoic đfqviiểdtzqm cưivrgvdhong giảjsjs giếibdst chếibdst rồmaioi mang đfqvii thi thểdtzq, thômxrmng tin vềsyyi hắfcqln tấuctgt cảjsjs đfqvisyyiu làzwwb mộiiolt đfqviiềsyyiu bízwwbbsfmn.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.