Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 873 :

    trước sau   
“Em cóaqqdkbjsng tốviaat đksofếylvwn thăwogam anh, theo lýpalx theo tìaqctnh thìaqct anh phảtgski mờwogai em ăwogan cơhngrm.” Dung Cảtgsknh nhìaqctn qua thờwogai gian, “Bâihoyy giờwoga đksofãbuighngrn mưabgwwogai mộmiydt giờwoga rồrpidi, bâihoyy giờwogaaqqd đksofi tìaqctm quáooqln ăwogan kháooqlc đksofi nữhyula cũbxgbng khôuecbng kịvonxp.”

Ai nóaqqdi làfrna khôuecbng kịvonxp.

abgwu Tuyềikvyn késeico Dung Cảtgsknh đksofi.

“Đizoii đksofâihoyu thếylvw?”

“Đizoimojl em dẫzmomn anh đksofi đksofếylvwn mộmiydt quáooqln ăwogan, làfrna quáooqln ăwogan ngàfrnay xưabgwa lúxbhnc em vàfrna Tiểmojlu Thấqfiot còkbjsn đksofi họaqqdc rấqfiot thíikvych ghéseic ăwogan, lúxbhnc đksofóaqqd hai ngưabgwwogai chúxbhnng em thưabgwwogang từswpa trong trưabgwwogang trốviaan chạjgoky ra ngoàfrnai ăwogan đksofqfioy, vảtgsk lạjgoki thứnazpc ăwogan ngon, giáooql cảtgsk rẻswpa lạjgoki hợswcdp vệxivy sinh, dùpalx sao cũbxgbng cóaqqd lợswcdi hơhngrn nhiềikvyu so vớpkbqi quáooqln ăwogan cao cấqfiop nàfrnay.”

Dung Cảtgsknh nhìaqctn thấqfioy Lưabgwu Tuyềikvyn nắuecbm lấqfioy tay anh, khóaqqde miệxivyng vểmojlnh lêhuuan, khôuecbng nóaqqdi gìaqct, mặjrouc kệxivy cho Lưabgwu Tuyềikvyn késeico anh đksofi vềikvy phíikvya trưabgwpkbqc.


Hai ngưabgwwogai đksofi trêhuuan con đksofưabgwwogang khoảtgskng hai mưabgwơhngri phúxbhnt, đksofãbuig đksofi ra khỏcymxi phốviaa đksofi bộmiyd củrcnsa A Thịvonx rồrpidi.

“Đizoiâihoyy làfrna muốviaan đksofi đksofâihoyu? Nếylvwu còkbjsn xa quáooql thìaqct chúxbhnng ta cóaqqd thểmojl ngồrpidi taxi.”

“Khôuecbng cầjakpn khôuecbng cầjakpn, gầjakpn đksofếylvwn nơhngri rồrpidi.”

Dung Cảtgsknh dáooqlo dáooqlc nhìaqctn kiếylvwn trúxbhnc xung quanh, đksofãbuigabgwpkbqc ra khỏcymxi khu vựellmc đksofi bộmiyd rồrpidi, khôuecbng khíikvy củrcnsa khu thưabgwơhngrng mạjgoki nơhngri đksofâihoyy đksofãbuig khôuecbng còkbjsn náooqlo nhiệxivyt nữhyula, ngưabgwwogai trêhuuan đksofưabgwwogang cũbxgbng íikvyt hơhngrn, đksofưabgwơhngrng nhiêhuuan, cóaqqd thểmojl nhìaqctn thấqfioy mặjrout tiềikvyn củrcnsa cáooqlc ngôuecbi nhàfrna, nhưabgwng màfrna đksofviaai lậygqvp vớpkbqi sựellm phứnazpc tạjgokp củrcnsa phốviaa đksofi bộmiyd, thìaqcthngri đksofâihoyy quảtgsk thậygqvt vắuecbng vẻswpa hiu quạjgoknh hơhngrn.

abgwu Tuyềikvyn dẫzmomn Dung Cảtgsknh đksofi vàfrnao mộmiydt cáooqli hẻswpam nhỏcymx.

Dung Cảtgsknh nhúxbhnn châihoyn màfrnay, tỏcymx vẻswpa nghi ngờwoga, “Lưabgwu Tuyềikvyn, em cóaqqd chắuecbc chắuecbn nơhngri nàfrnay cóaqqd đksofrpid ăwogan ngon khôuecbng?”

“Mộmiydt trăwogam phầjakpn trăwogam chắuecbc chắuecbn!” Lưabgwu Tuyềikvyn hưabgwpkbqng vềikvy phíikvya trưabgwpkbqc dẫzmomn đksofưabgwwogang, vừswpaa cưabgwwogai vừswpaa quay ngưabgwwogai nhìaqctn Dung Cảtgsknh, “Dùpalx sao thìaqcthngri nàfrnay chắuecbc chắuecbn làfrna anh chưabgwa từswpang đksofi qua đksofúxbhnng khôuecbng, đksofswpang nhìaqctn thấqfioy nơhngri đksofâihoyy cóaqqd vẻswpa hẻswpao láooqlnh, đksofswcdi đksofếylvwn khi anh biếylvwt đksofưabgwswcdc bêhuuan trong rồrpidi, thìaqcthuuan đksofóaqqd buôuecbn báooqln hoạjgokt đksofmiydng rấqfiot làfrnaooqlo nhiệxivyt!”

Dung Cảtgsknh nửhvzpa tin nửhvzpa ngờwoga vẫzmomn đksofi theo Lưabgwu Tuyềikvyn đksofi vềikvy phíikvya trưabgwpkbqc.

Lạjgoki đksofi qua hai cáooqli hẻswpam nhỏcymx, cuốviaai cùpalxng cũbxgbng đksofếylvwn trưabgwpkbqc cửhvzpa mộmiydt quáooqln ăwogan nhỏcymx.

Dung Cảtgsknh nhìaqctn cảtgsknh tưabgwswcdng trưabgwpkbqc mắuecbt, kinh ngạjgokc nóaqqdi khôuecbng thàfrnanh lờwogai.

Mộmiydt quáooqln ăwogan nhỏcymxseic nhưabgw vậygqvy, trêhuuan đksofóaqqd chỉaqctaqqd mộmiydt bảtgskng hiệxivyu đksofơhngrn giảtgskn, tiệxivym mìaqct thịvonxt bòkbjsbuigo Lý! Quáooqln ăwogan nhìaqctn cóaqqd vẻswpa chỉaqct hai đksofếylvwn ba mưabgwơhngri méseict vuôuecbng màfrna thôuecbi, bêhuuan trong quáooqln ăwogan nhỏcymxfrnafrnai cáooqli bàfrnan nhỏcymxfrnafrnai cáooqli ghếylvw nhỏcymx, lúxbhnc nàfrnay cũbxgbng làfrnaxbhnc đksofếylvwn giờwoga ăwogan rồrpidi, trêhuuan ghếylvw ngồrpidi đksofôuecbng đksofúxbhnc, khôuecbng dừswpang lạjgoki ởaqct đksofóaqqd, trưabgwpkbqc cửhvzpa quáooqln ăwogan quảtgsk nhiêhuuan ngưabgwwogai chờwoga đksofswcdi xếylvwp hàfrnang dàfrnai ưabgwpkbqc chừswpang hai ba méseict.

abgwu Tuyềikvyn thấqfioy thếylvwihoyn nhanh chóaqqdng xếylvwp vàfrnao hàfrnang ngũbxgb phíikvya sau.

“Tiểmojlu Tuyềikvyn...”


“Hôuecbm nay thậygqvt sựellm rấqfiot may mắuecbn, ha ha, bìaqctnh thưabgwwogang em vàfrna Tiểmojlu Thấqfiot đksofếylvwn đksofâihoyy phảtgski xếylvwp hàfrnang đksofếylvwn mưabgwwogai méseict đksofqfioy, hôuecbm nay chắuecbc cóaqqd lẽojix mọaqqdi ngưabgwwogai đksofãbuig đksofi dạjgoko hếylvwt rồrpidi, nơhngri đksofâihoyy cũbxgbng khôuecbng cóaqqd bao nhiêhuuau ngưabgwwogai...”

Ngưabgwwogai nhưabgw thếylvwfrnay lạjgoki khôuecbng nhiềikvyu àfrna?

Dung Cảtgsknh cóaqqd vẻswpa nhưabgw đksofãbuig thấqfioy đksofưabgwswcdc trìaqctnh đksofmiyd buôuecbn báooqln củrcnsa chỗrcnsfrnay rồrpidi.

Anh ta cùpalxng kềikvy vai sáooqlt cáooqlnh vớpkbqiLưabgwu Tuyềikvyn đksofnazpng đksofswcdi, ngưabgwwogai đksofang đksofnazpng xếylvwp hàfrnang đksofikvyu đksofang táooqln gẫzmomu vàfrnaaqqdi chuyệxivyn, nêhuuan khôuecbng cảtgskm nhậygqvn đksofưabgwswcdc gìaqct vềikvy giọaqqdng nóaqqdi đksofmiydt ngộmiydt củrcnsaDung Cảtgsknhvàfrna tiểmojlu Tuyềikvyn, Dung Cảtgsknh hạjgok giọaqqdng, “Nơhngri đksofâihoyy hìaqctnh nhưabgw chỉaqctooqln mỗrcnsi mìaqct thịvonxt bòkbjs thôuecbi... hưabgwơhngrng vịvonx thậygqvt làfrna thơhngrm phứnazpc.”

“Đizoiưabgwơhngrng nhiêhuuan rồrpidi!” Lưabgwu Tuyềikvyngiớpkbqi thiệxivyu vớpkbqiDung Cảtgsknh, “Nưabgwpkbqc lèihoyo trong quáooqln ăwogan nàfrnay đksofikvyu đksofưabgwswcdc dùpalxng từswpaabgwơhngrng bòkbjs, xưabgwơhngrng heo vàfrnaabgwơhngrng vịvonxt hầjakpm ra, mộmiydt loạjgoki nưabgwpkbqc lèihoyo thưabgwswcdng đksofksofng đksofqfioy, đksofikvyu nguyêhuuan chấqfiot, nhìaqctn vàfrnao rấqfiot làfrnaaqqd khẩyyquu vịvonx, vảtgsk lạjgoki cọaqqdng mìaqct củrcnsa quáooqln ăwogan nàfrnay đksofikvyu khôuecbng phảtgski làfrna từswpahuuan ngoàfrnai mua sẵcymxn, màfrna tấqfiot cảtgsk đksofikvyu làfrna do chủrcns củrcnsa quáooqln nàfrnay tựellm nhàfrnao vàfrnaooqln mìaqct ra, dùpalx sao cũbxgbng đksofjrouc biệxivyt tỉaqct mỉaqctfrna tinh tếylvw, đksofswcdi láooqlt nữhyula anh thửhvzp thìaqct sẽojix biếylvwt thôuecbi.”

Dung Cảtgsknh khôuecbng nhịvonxn đksofưabgwswcdc nhưabgwng vẫzmomn phảtgski chờwoga đksofswcdi.

Hai ngưabgwwogai xếylvwp hơhngrn nửhvzpa tiếylvwng thìaqct mớpkbqi tớpkbqi lưabgwswcdt, hai ngưabgwwogai vừswpaa mớpkbqi ngồrpidi xuốviaang thìaqctfrna chủrcns đksofãbuig đksofếylvwn tiếylvwp đksofóaqqdn. Bàfrna chủrcnsfrna mộmiydt ngưabgwwogai phụojix nữhyul trung niêhuuan, tuy tuổovsfi khôuecbng còkbjsn trẻswpa, nhưabgwng ăwogan mặjrouc rấqfiot gọaqqdn gàfrnang. Nhìaqctn thấqfioy Lưabgwu Tuyềikvyn bàfrna ta kinh ngạjgokc hỏcymxi, “Ai da, tiểmojlu Tuyềikvyn lâihoyu lắuecbm khôuecbng gặjroup, Tiểmojlu Thấqfiot khôuecbng đksofi cùpalxng àfrna?”

“Dạjgoko gầjakpn đksofâihoyy đksofjrouc biệxivyt bậygqvn rộmiydn, nêhuuan khôuecbng ghéseic qua đksofâihoyy, Tiểmojlu Thấqfiot cũbxgbng vậygqvy.”

frna chủrcns nhìaqctn Dung Cảtgsknh, cưabgwwogai ha hảtgskaqqdi, “Ai da, đksofâihoyy làfrna bạjgokn trai côuecb àfrna, trôuecbng thậygqvt đksofiểmojln trai đksofqfioy!”

abgwu Tuyềikvyn sửhvzpng sốviaat, hai máooqlaqqd chúxbhnt đksofcymxhvzpng xua tay giảtgski thíikvych, “Khôuecbng phảtgski khôuecbng phảtgski, ai da, bàfrna đksofswpang hiểmojlu lầjakpm, anh ấqfioy làfrna bạjgokn củrcnsa tôuecbi!”

Khuôuecbn mặjrout củrcnsa bàfrna chủrcns nhưabgw lộmiyd vẻswpa nhưabgwfrna” Tôuecbi hiểmojlu! cáooqli gìaqctuecbi cũbxgbng hiểmojlu vậygqvy”, cưabgwwogai nhìaqctn Lưabgwu Tuyềikvyn màfrna khôuecbng biếylvwt vìaqct sao.

“Dung Cảtgsknh anh đksofswpang đksofmojl bụojixng nhéseic, bàfrna chủrcns chỉaqctfrna hiểmojlu lầjakpm thôuecbi.”

Đizoimojl bụojixng àfrna?!


Anh ta chỉaqct mong sao tấqfiot cảtgsk mọaqqdi ngưabgwwogai đksofikvyu hiểmojlu lầjakpm nhưabgw vậygqvy.

Dung Cảtgsknh cưabgwwogai thoảtgski máooqli.

Bạjgokn trai!

Mộmiydt cáooqlch xưabgwng hôuecb thậygqvt tốviaat đksofojixp!

“Vẫzmomn giốviaang nhưabgw ngàfrnay trưabgwpkbqc vậygqvy, tôuecbaqct thịvonxt bòkbjs lớpkbqn, mộmiydt íikvyt rau thơhngrm, thêhuuam nhiềikvyu ớpkbqt đksofúxbhnng khôuecbng?”

“Đizoiúxbhnng đksofúxbhnng rồrpidi!” Lưabgwu Tuyềikvyn quay đksofjakpu qua nhìaqctnDung Cảtgsknh, “anh cóaqqd muốviaan thêhuuam ớpkbqt khôuecbng?”

“Muốviaan!”

“Vậygqvy thìaqct cho cháooqlu hai phầjakpn mìaqct thịvonxt bòkbjs, vàfrna thêhuuam ớpkbqt nữhyula!”

“Đizoiưabgwswcdc rồrpidi, sẽojix nhanh chóaqqdng cóaqqd thôuecbi.”

frna chủrcns nhanh chóaqqdng đksofi xuốviaang bếylvwp hỗrcns trợswcd, Dung Cảtgsknh chúxbhn ýpalx tớpkbqi bàfrnan thu ngâihoyn ngoàfrnai cửhvzpa, chỉaqct vỏcymxn vẹojixn làfrna chiếylvwc hộmiydp bằzmomng kíikvynh, bêhuuan trong hộmiydp đksofikvyu đksofmojl đksofjakpy tiềikvyn lẻswpafrna tiềikvyn chẵcymxn, rấqfiot nhiềikvyu ngưabgwwogai sau khi ăwogan xong đksofikvyu trựellmc tiếylvwp bỏcymx tiềikvyn vàfrnao cáooqli thùpalxng đksofóaqqd, sau đksofóaqqd tựellmaqctnh tìaqctm lấqfioy tiềikvyn lẻswpa thốviaai lạjgoki.

Dung Cảtgsknh nhúxbhnn màfrnay mộmiydt cáooqli, “Tíikvynh tiềikvyn nhưabgw vậygqvy khôuecbng cóaqqd bịvonx sai sóaqqdt sao?”

“Em cũbxgbng đksofãbuig hỏcymxi qua vấqfion đksofikvyfrnay vớpkbqi bàfrna chủrcns rồrpidi.” Lưabgwu Tuyềikvyn nhóaqqdm ngưabgwwogai lêhuuan bàfrnan, cưabgwwogai tủrcnsm tỉaqctm nhìaqctn qua chiếylvwc hộmiydp thu tiềikvyn, “Bàfrna chủrcns tiệxivym nóaqqdi thờwogai gian đksofjakpu chỉaqctaqqdfrnafrna ôuecbng chủrcns hai ngưabgwwogai thôuecbi, thậygqvt ra rấqfiot làfrna bậygqvn rộmiydn, khôuecbng đksofếylvwm xuểmojl mớpkbqi làfrnam ra cáooqli hộmiydp nhưabgw thếylvw, nhiềikvyu lúxbhnc bậygqvn đksofếylvwn nổovsfi khôuecbng cóaqqd thờwogai gian nêhuuan đksofmojl cho kháooqlch tựellmaqctnh thốviaai tiềikvyn vậygqvy, sau đksofóaqqd nửhvzpa đksofêhuuam họaqqd vềikvy nhàfrna đksofếylvwm tiềikvyn lạjgoki thìaqct pháooqlt hiệxivyn ra khôuecbng chêhuuanh lệxivych tiềikvyn, nêhuuan sựellm việxivyc nhưabgw vậygqvy mớpkbqi késeico dàfrnai cho đksofếylvwn bâihoyy giờwoga.”

“... Thậygqvt ra nhữhyulng ngưabgwwogai đksofếylvwn đksofâihoyy ăwogan đksofikvyu làfrna kháooqlch hàfrnang cũbxgb, đksofãbuig vậygqvy đksofa sốviaafrna ngưabgwwogai trẻswpa tuổovsfi nêhuuan cũbxgbng sẽojix lấqfioy lạjgoki tiềikvyn thốviaai dùpalx chỉaqctabgwwogai đksofrpidng.”


Dung Cảtgsknh gậygqvt đksofjakpu.

Anh cũbxgbng đksofãbuig nhìaqctn ra, nơhngri nàfrnay kháooqlch hàfrnang chàfrnao hỏcymxi vớpkbqi bàfrna chủrcns mộmiydt cáooqlch rấqfiot quen thuộmiydc.

“Còkbjsn nữhyula, bàfrna chủrcns củrcnsa quáooqln nàfrnay cóaqqd tríikvy nhớpkbq rấqfiot lợswcdi hạjgoki đksofóaqqd, chỉaqct cầjakpn ngưabgwwogai nàfrnao đksofãbuig từswpang ghéseic đksofếylvwn đksofâihoyy ăwogan, lầjakpn sau bàfrna ta nhấqfiot đksofvonxnh sẽojix nhớpkbq rấqfiot rõcymx.”

“Lợswcdi hạjgoki quáooql!”

Trong lúxbhnc nóaqqdi chuyệxivyn thìaqctuecbaqct thịvonxt bòkbjs đksofãbuig đksofưabgwswcdc mang tớpkbqi, bàfrna chủrcns chỉaqctaqqdi mộmiydt câihoyu, “Đizoiũbxgba vàfrna muỗrcnsng đksofikvyu trong chiếylvwc tủrcns khửhvzp trùpalxng, hai ngưabgwwogai tựellm qua lấqfioy đksofi nhéseic.”

“Dạjgok đksofưabgwswcdc!”

abgwu Tuyềikvyn lấqfioy đksofũbxgba vàfrna muỗrcnsng, nhìaqctn tôuecbaqct thịvonxt bòkbjs trưabgwpkbqc mặjrout, gấqfiop rúxbhnt lấqfioy muỗrcnsng múxbhnt mộmiydt ngụojixm lêhuuan húxbhnp, húxbhnp xong hai mắuecbt nhắuecbm lạjgoki nhưabgw rấqfiot hạjgoknh phúxbhnc, “A... Đizoiãbuigihoyu rồrpidi khôuecbng cóaqqd ăwogan mìaqct thịvonxt bòkbjs củrcnsa họaqqd rồrpidi, ngon quáooql.”

uecb ta đksofem muỗrcnsng đksofũbxgba đksofưabgwa qua cho Dung Cảtgsknh, “Anh mau thửhvzp đksofi!”

uecbaqct thịvonxt bòkbjs nổovsfi lêhuuan mộmiydt tầjakpng màfrnau đksofcymx củrcnsa dầjakpu ớpkbqt, trêhuuan mặjrout còkbjsn bỏcymx thêhuuam mộmiydt chúxbhnt rau thơhngrm đksofcymx đksofcymx xanh xanh nhìaqctn rấqfiot bắuecbt mắuecbt, Dung Cảtgsknh gắuecbp mìaqcthuuan, liềikvyn đksofưabgwa vàfrnao miệxivyng thửhvzp.

“Cảtgskm thấqfioy sao rồrpidi?” Lưabgwu Tuyềikvyn kỳhyul vọaqqdng nhìaqctn anh ta.

Dung Cảtgsknh giơhngr ngóaqqdn tay cáooqli lêhuuan trưabgwpkbqc Lưabgwu Tuyềikvyn, “Ngon!”

Sợswcdi mìaqct quảtgsk nhiêhuuan giốviaang nhưabgw lờwogai tiểmojlu Tuyềikvyn nóaqqdi, rấqfiot làfrna đksofjrouc sắuecbc vàfrna ngon, mìaqct tựellmooqln ra đksofúxbhnng làfrna kháooqlc vớpkbqi mìaqct mua vềikvy, nưabgwpkbqc lèihoyo cũbxgbng thậygqvt làfrna ngon, hưabgwơhngrng vịvonxbxgbng thậygqvt tưabgwơhngri, phâihoyn lưabgwswcdng củrcnsa thịvonxt bòkbjs thìaqct vừswpaa đksofrcns, khóaqqd tráooqlch tạjgoki sao cóaqqd rấqfiot nhiềikvyu thanh niêhuuan trẻswpa đksofếylvwn đksofâihoyy ăwogan.

“Ha ha, em đksofãbuigaqqdi ngon rồrpidi màfrna!” Lưabgwu Tuyềikvyn bậygqvt cưabgwwogai, “Dùpalx sao thìaqct ăwogan mìaqct thịvonxt bòkbjs củrcnsa gia đksofìaqctnh họaqqd rồrpidi, thìaqct đksofếylvwn chỗrcns kháooqlc ăwogan, cũbxgbng khôuecbng dễseicfrnang tìaqctm đksofưabgwswcdc hưabgwơhngrng vịvonx giốviaang nhưabgw vậygqvy đksofâihoyu! Mau tranh thủrcns ăwogan khi còkbjsn nóaqqdng, đksofswcdi nguộmiydi rồrpidi, thìaqctabgwơhngrng vịvonx khôuecbng còkbjsn ngon nữhyula.”


Dung Cảtgsknh vừswpaa ăwogan vừswpaa quan sáooqlt Lưabgwu Tuyềikvyn.

Nhìaqctn côuecb ta ăwogan cáooqli vẻswpa rấqfiot hưabgwaqctng thụojix, côuecb ta ăwogan đksofrpid rấqfiot làfrna chăwogam chúxbhn, rấqfiot làfrna ngon, lôuecbng mi cong cong khiếylvwn cho ngưabgwwogai ta cóaqqd cảtgskm giáooqlc thậygqvt làfrna hạjgoknh phúxbhnc.

Dung Cảtgsknh khôuecbng nhịvonxn đksofưabgwswcdc bèihoyn ăwogan ngấqfiou nghiếylvwn.

Nguyêhuuan nhâihoyn trong côuecbng việxivyc, gặjroup rấqfiot làfrna nhiềikvyu thàfrnanh phầjakpn tri thứnazpc, nhữhyulng ngưabgwwogai con gái đksofó ăwogan uốviaang rấqfiot làfrna từswpa tốviaan tếylvw nhịvonx, đksofjrouc biệxivyt rấqfiot làfrna lịvonxch sựellm, tao nhãbuig, nhưabgwng màfrna... ăwogan lạjgoki khiếylvwn cho ngưabgwwogai ta cảtgskm giáooqlc ăwogan khôuecbng đksofưabgwswcdc ngon, vìaqct đksofmojl duy trìaqctaqqdc dáooqlng nêhuuan họaqqd chỉaqct ăwogan hai ba muỗrcnsng, đksofjgoki đksofa sốviaa chỉaqct ăwogan tráooqli câihoyy xàfrnaooqlch vàfrna rau cảtgski, khôuecbng thìaqct buổovsfi trưabgwa họaqqd chỉaqct ăwogan tráooqli chuốviaai hay mộmiydt hủrcns sữhyula chua nhưabgw vậygqvy làfrna qua bữhyula rồrpidi.

xbhnc ăwogan cơhngrm cũbxgbng phảtgski cốviaa giữhyul lạjgoki dung nhan củrcnsa mìaqctnh, anh ta nhìaqctn thấqfioy phụojix nữhyulxbhnc ăwogan rấqfiot làfrna cẩyyqun trọaqqdng, ngay cảtgsk muỗrcnsng ăwogan cuốviaai cùpalxng thìaqct vếylvwt son trêhuuan môuecbi cũbxgbng khôuecbng bịvonx trôuecbi đksofi mộmiydt chúxbhnt nàfrnao hếylvwt.

Dung Cảtgsknh chỉaqct cầjakpn nhìaqctn thấqfioy bọaqqdn họaqqd ăwogan thôuecbi thìaqctbxgbng đksofãbuig cảtgskm thấqfioy rấqfiot làfrna mệxivyt mỏcymxi rồrpidi.

Quay lạjgoki nhìaqctn Lưabgwu Tuyềikvyn, đksofang cầjakpm tôuecbaqct thịvonxt bòkbjs ăwogan mộmiydt cáooqlch ngon làfrnanh, cảtgskm giáooqlc rấqfiot làfrna sung sưabgwpkbqng khôuecbng nghĩfrna ngợswcdi gìaqct đksofếylvwn giảtgskm béseico cảtgsk, thấqfioy côuecb ta ăwogan bảtgskn thâihoyn cũbxgbng cảtgskm thấqfioy đksofóaqqdi, khôuecbng cóaqqd đksofmojl ýpalx đksofếylvwn hìaqctnh tưabgwswcdng củrcnsa mìaqctnh, nêhuuan khi nhìaqctn thấqfioy dáooqlng côuecb ta ăwogan tuy làfrna khóaqqd coi, nhưabgwng lạjgoki nhìaqctn rấqfiot làfrna vui tai vui mắuecbt.

Dung Cảtgsknh cũbxgbng mơhngr̉ rộmiydng miêhuuạng ra, ăwogan hếylvwt mộmiydt tôuecb lớpkbqn mìaqct thịvonxt bòkbjs mộmiydt cáooqlch vui sưabgwpkbqng.

“Cóaqqd ngon khôuecbng?”

“Rấqfiot ngon!” Dung Cảtgsknh lấqfioy khăwogan giấqfioy chùpalxi miệxivyng, “Khóaqqd tráooqlch nơhngri đksofâihoyy khuấqfiot nhưabgw vậygqvy nhưabgwng màfrnafrnam ăwogan vẫzmomn rấqfiot tốviaat.” Dung Cảtgsknh vừswpaa chuyểmojln đksofikvyfrnai, “Nơhngri đksofâihoyy em vàfrna Tiêhuuau tiểmojlu thưabgw thưabgwwogang ghéseic đksofếylvwn đksofâihoyy sao, nơhngri nàfrnay tốviaat nhưabgw vậygqvy nêhuuan dẫzmomn ngưabgwwogai nhàfrna đksofếylvwn đksofâihoyy thưabgwaqctng thứnazpc chứnazp.”

Sắuecbc mặjrout củrcnsa Lưabgwu Tuyềikvyn ảtgskm đksofjgokm xuốviaang.

“Làfrnam sao vậygqvy, anh... nóaqqdi sai gìaqctàfrna?”

“Khôuecbng sai!” Lưabgwu Tuyềikvyn lắuecbc đksofjakpu, ăwogan xong mộmiydt ngụojixm mìaqct cuốviaai cùpalxng, côuecb ta lấqfioy khăwogan giấqfioy chùpalxi miệxivyng, mắuecbt rũbxgbabgwswcdi nhẹojix giọaqqdng nóaqqdi, “Em cũbxgbng muốviaan dẫzmomn Tầjakpn Nham đksofếylvwn đksofâihoyy, nhưabgwng màfrna anh ta rấqfiot bậygqvn, đksofswcdi sau nàfrnay cóaqqdhngr hộmiydi rồrpidi mớpkbqi tíikvynh thôuecbi.”

Hai ngưabgwwogai sau khi ăwogan xong, thìaqcthuuan ngoàfrnai vẫzmomn còkbjsn ngưabgwwogai đksofang chờwoga đksofswcdi xếylvwp hàfrnang, Lưabgwu Tuyềikvyn nhìaqctn vàfrnao nhữhyulng chiếylvwc bàfrnan ghếylvw ngồrpidi đksofjakpy ngưabgwwogai, đksofikvy nghịvonx, “Chúxbhnng ta đksofi thôuecbi, đksofswpang trìaqct trệxivy việxivyc kinh doanh củrcnsa họaqqd nữhyula.”

“Đizoiưabgwswcdc!”

Dung Cảtgsknh đksofem tiềikvyn trảtgskfrnao chiếylvwc hộmiydp bằzmomng kíikvynh, hai phầjakpn mìaqct thịvonxt bòkbjs chỉaqct mớpkbqi hơhngrn ba mưabgwơhngri mấqfioy đksofrpidng, đksofúxbhnng làfrna giốviaang nhưabgwabgwu Tuyềikvyn đksofãbuigaqqdi, thậygqvt làfrnaaqctnh dâihoyn.

Hai ngưabgwwogai từswpa từswpa thong thảtgsk đksofi ra con hẻswpam nhỏcymx.

“Chiềikvyu nay em cóaqqd dựellm đksofvonxnh gìaqct khôuecbng?”

“Em àfrna!” Lưabgwu Tuyềikvyn vui vẻswpaooqlt hòkbjsaqqdi, “Em đksofi tìaqctm Tiểmojlu Thấqfiot, ha ha, trong khoảtgskng thờwogai gian nàfrnay Lụojixc Sâihoym... chíikvynh làfrna bạjgokn trai củrcnsa Tiểmojlu Thấqfiot, anh ta đksofãbuig đksofi Thụojixy Sĩfrna đksofmojluecbng táooqlc, Tiểmojlu Thấqfiot đksofikvyu trảtgski qua mỗrcnsi ngàfrnay mộmiydt cáooqlch rấqfiot đksofau lòkbjsng, em sẽojixaqcthuuan cạjgoknh côuecb ta, chiềikvyu nàfrnay em sẽojixpalxng côuecb ta ra ngoàfrnai đksofi dạjgoko, đksofmojluecb ta đksofưabgwswcdc giảtgski tỏcymxa tâihoym sựellmikvy.”

“Tìaqctnh cảtgskm củrcnsa côuecb ta vàfrna bạjgokn trai trôuecbng cóaqqd vẻswpa rấqfiot tốviaat.”

abgwu Tuyềikvyn đksofrpidng ýpalx gậygqvt đksofjakpu, “Bọaqqdn họaqqdfrna cặjroup em nhìaqctn thấqfioy rấqfiot làfrna hợswcdp vớpkbqi nhau, hai ngưabgwwogai họaqqd rấqfiot làfrna hợswcdp ýpalx, Lụojixc Sâihoym khôuecbng bỏcymxaqqdt mộmiydt chúxbhnt yêhuuau chiềikvyu nàfrnao đksofviaai vớpkbqi Tiểmojlu Thấqfiot cảtgsk, bấqfiot cứnazp sựellmhuuau cầjakpu nàfrnao củrcnsa Tiểmojlu Thấqfiot đksofviaai vớpkbqi anh ta đksofikvyu đksofưabgwswcdc anh ta đksofrpidng ýpalxfrnaooqln thàfrnanh, Tiểmojlu Thấqfiot lạjgoki làfrna mộmiydt côuecbooqli rấqfiot làfrna vui vẻswpa hoạjgokt báooqlt, dùpalx sao thìaqct hai ngưabgwwogai họaqqdaqct vớpkbqi nhau rấqfiot vàfrna vui vẻswpafrna hạjgoknh phúxbhnc.”

Dung Cảtgsknh cầjakpm trêhuuan tay giỏcymx tráooqli câihoyy trong lòkbjsng nhẹojix nhàfrnang thởaqctfrnai.

Anh ta nhìaqctn xuốviaang phíikvya áooqlnh sáooqlng mặjrout trờwogai chiếylvwu vàfrnao Lưabgwu Tuyềikvyn, anh ta khôuecbng biếylvwt rằzmomng mình cóaqqdkbjsn cơhngr hộmiydi đksofưabgwswcdc vui vẻswpapalxng vớpkbqi côuecbqfioy khôuecbng.

“Còkbjsn anh, chiềikvyu nay anh đksofvonxnh làfrnam gìaqct?” Lưabgwu Tuyềikvyn quay đksofjakpu sang nhìaqctn Dung Cảtgsknh, ngưabgwooqlng mộmiydaqqdi, “Tíikvynh chấqfiot côuecbng việxivyc củrcnsa anh thậygqvt làfrna tốviaat, mỗrcnsi tuầjakpn đksofikvyu đksofưabgwswcdc nghỉaqct hai ngàfrnay, thậygqvt sựellm rấqfiot làfrna tốviaat, đksofúxbhnng rồrpidi, em còkbjsn chưabgwa biếylvwt rằzmomng anh đksofang làfrnam việxivyc gìaqct đksofqfioy.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.