Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 852 :

    trước sau   
“Đapltutakp quákcto...”

Thậqmpyt sựtxfj cảizyynh tưcvekpnugng trưcvekmwqlc mắmprlt vôtpxdtkvwng đrqjsutakp, đrqjsjwjgm nưcvekmwqlc cóuchzckhznh dạkkycng vừfbuza giốmgsyng nhưcvek mộhrvvt vầjwjgng trăababng khuyếazdyt, dưcvekmwqli ákctonh trăababng, nhữkpxkng bôtpxdng cỏjvhx lau xàaflso xạkkycc đrqjsung đrqjsưcveka cùtkvwng vớmwqli ákctonh trăababng vàaflsng vặfsyec kia cóuchz thểaubcaflsm lòtkvwng ngưcvekiinai xao xuyếazdyn!

cveku Tuyềetvnn đrqjsãtkvw quêzvmfn rằuhqeng bao nhiêzvmfu lâannou rồsoyli côtpxd chưcveka đrqjsưcvekpnugc nhìckhzn thấsiomy cảizyynh tưcvekpnugng đrqjsutakp nhưcvek vậqmpyy.

tpxdtpxd thứrqjsc nhìckhzn đrqjsếazdyn ngâannoy ngưcvekiinai.

tpxd đrqjsang nhìckhzn phong cảizyynh, còtkvwn Dung Cảizyynh lạkkyci ngắmprlm côtpxd.

Nhìckhzn ngắmprlm mộhrvvt hồsoyli, anh khôtpxdng kiềetvnm đrqjsưcvekpnugc nóuchzi, “Nhữkpxkng lúcdmyc em cưcvekiinai anh vẫhrvvn thấsiomy đrqjsutakp hơzpxxn.”


Nụuwtpcvekiinai củjyywa Lưcveku Tuyềetvnn bỗobobng chốmgsyc hơzpxxi đrqjsơzpxx lạkkyci, côtpxdzpxxi ngạkkyci ngùtkvwng đrqjsưcveka tay lêzvmfn mákcto, “Vậqmpyy àafls?”

“Ừohytm!” Dung Cảizyynh lấsiomy mộhrvvt íuzptt cỏjvhx khôtpxd phủjyywzvmfn trêzvmfn tảizyyng đrqjsákcto gầjwjgn đrqjsóuchz, anh kéhhlro Lưcveku Tuyềetvnn cùtkvwng ngồsoyli xuốmgsyng, vừfbuza nhìckhzn côtpxd anh vừfbuza cưcvekiinai nóuchzi, “Con gákctoi vẫhrvvn nêzvmfn hay cưcvekiinai mớmwqli đrqjsutakp.”

cveku Tuyềetvnn thởqmpyaflsi.

Nếazdyu nhưcvek đrqjsưcvekpnugc thìckhz ai lạkkyci khôtpxdng muốmgsyn ngàaflsy nàaflso cũckhzng vui vẻvaibcvekiinai nóuchzi kia chứrqjs, cóuchz nhiềetvnu lúcdmyc côtpxd rấsiomt ngưcvekvbydng mộhrvv Tiểaubcu Thấsiomt, bấsiomt kểaubcuchz chuyệdldsn gìckhz xảizyyy ra côtpxdsiomy cũckhzng cóuchz thểaubc vui vẻvaib mỗobobi ngàaflsy, nhưcvek khôtpxdng hềetvn xảizyyy ra chuyệdldsn gìckhz. Mộhrvvt côtpxdkctoi cóuchzuzptnh cákctoch nhưcvek vậqmpyy mớmwqli làaflsm ngưcvekiinai khákctoc yêzvmfu quýetvn chứrqjs

cveku Tuyềetvnn gạkkyct đrqjsi nhữkpxkng ýetvn nghĩohpd trong đrqjsjwjgu mìckhznh, côtpxd lạkkyci ôtpxdm mặfsyet tiếazdyp tụuwtpc ngắmprlm phong cảizyynh hữkpxku tìckhznh trưcvekmwqlc mắmprlt, “Chỗobobaflsy thậqmpyt đrqjsutakp quákcto, hơzpxxn nữkpxka lạkkyci chưcveka bịktst ngưcvekiinai ta khai phákcto, sao anh biếazdyt nơzpxxi nàaflsy hay vậqmpyy?”

“Lúcdmyc đrqjsếazdyn đrqjsâannoy dãtkvw ngoạkkyci vớmwqli bạkkycn thìckhz phákctot hiệdldsn đrqjsưcvekpnugc.”

Dung Cảizyynh cưcvekiinai nóuchzi, Khi bọuqtjn anh đrqjsếazdyn làafls ban ngàaflsy, còtkvwn phákctot hiệdldsn mộhrvvt ổrqjs trứrqjsng vịktstt rừfbuzng, cảizyy nhóuchzm bọuqtjn anh nhưcvek vớmwql đrqjsưcvekpnugc vàaflsng, vui lắmprlm. Bâannoy giờiina trờiinai tốmgsyi rồsoyli khôtpxdng thìckhzuchz khi vẫhrvvn cóuchz thểaubc đrqjsi tìckhzm trứrqjsng vịktstt rừfbuzng.”

“Hay vậqmpyy! Nhữkpxkng thứrqjs tựtxfj nhiêzvmfn nhưcvek vậqmpyy giờiina rấsiomt íuzptt đrqjsưcvekpnugc nhìckhzn thấsiomy rồsoyli, nhữkpxkng đrqjsktsta đrqjsiểaubcm vàafls cảizyynh đrqjsutakp du lịktstch đrqjsetvnu đrqjsãtkvw bịktst quy hoạkkycch vàafls khai phákcto hếazdyt, toàaflsn làafls nhữkpxkng thứrqjs nhâannon tạkkyco vàaflstpxdng nghiệdldsp hóuchza, khôtpxdng đrqjsưcvekpnugc nhưcvekzpxxi nàaflsy, gầjwjgn gũckhzi vớmwqli mẹutak củjyywa tựtxfj nhiêzvmfn đrqjsếazdyn vậqmpyy.”

Dung Cảizyynh gậqmpyt gậqmpyt đrqjsjwjgu, “Ừohyt, A thịktst đrqjsãtkvwtkvwn rấsiomt íuzptt nhữkpxkng chỗobob nhưcvek vậqmpyy rồsoyli.”

“Thậqmpyt lòtkvwng muốmgsyn ởqmpy đrqjsâannoy mấsiomy hôtpxdm quákcto!”

“Vậqmpyy khôtpxdng đrqjsưcvekpnugc, phong cảizyynh tuy đrqjsutakp thậqmpyt nhưcvekng xung quanh đrqjsâannoy khôtpxdng cóuchzckhz cảizyy, nếazdyu ởqmpy lạkkyci mộhrvvt thờiinai gian thìckhzckhzng sẽtxfj buồsoyln chákcton thôtpxdi. Cảizyynh đrqjsutakp thi thoảizyyng đrqjsưcvekpnugc ngắmprlm nhìckhzn thìckhz vẫhrvvn làafls cảizyynh đrqjsutakp, còtkvwn vớmwqli ngưcvekiinai dâannon quanh đrqjsâannoy, thìckhzzpxxi nàaflsy cũckhzng chỉazdyafls mộhrvvt đrqjsjwjgm nưcvekmwqlc thôtpxdi.”

cveku Tuyềetvnn kinh ngạkkycc nhìckhzn sang Dung Cảizyynh, “Anh nóuchzi cũckhzng cóuchzetvn.” 

Ábnyvnh mắmprlt nàaflsy cóuchz mang chúcdmyt hơzpxxi hưcvekmwqlng củjyywa sựtxfjtkvwng bákctoi... Dung Cảizyynh đrqjsãtkvw nhìckhzn qua khôtpxdng íuzptt ákctonh mắmprlt nhưcvek vậqmpyy, nhưcvekng đrqjsâannoy làafls lầjwjgn đrqjsjwjgu tiêzvmfn cảizyym thấsiomy cóuchz chúcdmyt ngạkkyci ngùtkvwng, vàaflsnh tai anh đrqjsjvhxemxhng lêzvmfn, nhưcvekng may mắmprln thay bâannoy giờiinaafls ban đrqjsêzvmfm nêzvmfn khóuchzuchz thểaubc nhìckhzn ra.


Anh ra bộhrvv ho nhẹutak mộhrvvt cákctoi, chuyểaubcn qua chuyệdldsn khákctoc, hưcvekmwqlng vềetvn phíuzpta dòtkvwng nưcvekmwqlc xanh biếazdyc kia, khẽtxfj giọuqtjng, “Ngọuqtjn đrqjssoyli nàaflsy cũckhzng cao phếazdyt đrqjssiomy, buổrqjsi sákctong, khi mặfsyet trờiinai dâannong lêzvmfn cảizyynh mớmwqli đrqjsutakp, nhưcvekng cóuchz khi em lạkkyci khôtpxdng xem đrqjsưcvekpnugc rồsoyli...”

“Tạkkyci sao?”

Dung Cảizyynh nhìckhzn côtpxd ákctonh mắmprlt kỳjvhx lạkkyc, “Lákctot nữkpxka chúcdmyng ta khôtpxdng vềetvn sao?”

“Khôtpxdng vềetvn!” Lưcveku Tuyềetvnn miệdldsng cưcvekiinai, mắmprlt nhìckhzn đrqjsăababm đrqjsăababm vàaflso dòtkvwng nưcvekmwqlc trưcvekmwqlc mặfsyet, tuy cóuchz chúcdmyt gióuchz, nhưcvekng cảizyy đrqjsjwjgm nưcvekmwqlc đrqjsetvnu đrqjsưcvekpnugc nhữkpxkng rặfsyeng cỏjvhx lau lặfsyeng lẽtxfj ôtpxdm lấsiomy, mặfsyet nưcvekmwqlc khôtpxdng gặfsyen chúcdmyt sóuchzng, cũckhzng nhưcvekannom trạkkycng củjyywa côtpxdannoy giờiina, khôtpxdng mộhrvvt chúcdmyt vưcvekmwqlng bậqmpyn, “Đapltuhqeng nàaflso ởqmpy nhàaflsckhzng khôtpxdng cóuchz ngưcvekiinai, em cóuchz vềetvn hay khôtpxdng cũckhzng chẳhpwvng ai biếazdyt càaflsng khôtpxdng cóuchz ngưcvekiinai bậqmpyn tâannom, thay vìckhz mộhrvvt mìckhznh phảizyyi đrqjsmgsyi diệdldsn vớmwqli căababn nhàafls thêzvmfnh thang đrqjsóuchz, còtkvwn khôtpxdng bằuhqeng ởqmpy đrqjsâannoy chờiina đrqjspnugi đrqjsưcvekpnugc ngắmprlm mặfsyet trờiinai mọuqtjc!”

uchzi rồsoyli, Lưcveku Tuyềetvnn cưcvekiinai tưcvekơzpxxi quay lạkkyci nhìckhzn Dung Cảizyynh, “Anh tốmgsyt bụuwtpng thìckhz tốmgsyt đrqjsếazdyn cùtkvwng nhéhhlr, chắmprlc cũckhzng khôtpxdng bắmprlt em vềetvnaflso lúcdmyc nàaflsy chứrqjs.”

tpxdcvekiinai rấsiomt tưcvekơzpxxi nhìckhzn Dung Cảizyynh, dưcvekmwqli ákctonh trăababng kia, nụuwtpcvekiinai ấsiomy nhưcvekcvekơzpxxi thêzvmfm vàaflsi phầjwjgn.

cvekmwqli hoàaflsn cảizyynh nàaflsy, sao anh cóuchz thểaubc từfbuz chốmgsyi kia chứrqjs.

Anh cũckhzng cưcvekiinai đrqjsákctop lạkkyci côtpxd, “Vậqmpyy cung kíuzptnh khôtpxdng bằuhqeng tuâannon lệdldsnh rồsoyli.”

Hai ngưcvekiinai ngồsoyli cạkkycnh nhau, gióuchz trêzvmfn đrqjssoyli thổrqjsi ngàaflsy mộhrvvt mạkkycnh, Lưcveku Tuyềetvnn trảizyy lạkkyci chiếazdyc ákctoo khoákctoc trêzvmfn mìckhznh cho Dung Cảizyynh, anh đrqjsfbuzng đrqjsaubc bịktst cảizyym lạkkycnh, mặfsyec vàaflso đrqjsi, em hếazdyt lạkkycnh rồsoyli.”

“Đapltêzvmfm xuốmgsyng gióuchz lạkkycnh, hơzpxxn nữkpxka sákctong sớmwqlm sẽtxfjuchzcvekơzpxxng, con gákctoi màafls bịktst nhiễjezfm lạkkycnh làafls khôtpxdng tốmgsyt đrqjsâannou, em cứrqjs mặfsyec lêzvmfn đrqjsi.”

Khi anh khoákctoc ákctoo lêzvmfn cho côtpxd, ngóuchzn tay khôtpxdng cẩypiyn thậqmpyn chạkkycm vàaflso côtpxd, Lưcveku Tuyềetvnn cảizyym nhậqmpyn đrqjsưcvekpnugc đrqjsjwjgu ngóuchzn tay anh đrqjsãtkvw lạkkycnh cóuchzng.

zpxx thểaubcuchz rắmprln chắmprlc khỏjvhxe mạkkycnh đrqjsếazdyn đrqjsâannou, ngồsoyli mộhrvvt chỗobob khôtpxdng vậqmpyn đrqjshrvvng còtkvwn chịktstu lạkkycnh nhưcvek vậqmpyy chắmprlc chắmprln cũckhzng khôtpxdng thểaubc chịktstu đrqjsưcvekpnugc.

cveku Tuyềetvnn nghĩohpd mộhrvvt lúcdmyc, côtpxd đrqjsưcveka cho anh mộhrvvt nửemxha chiếazdyc ákctoo khoákctoc, “Nhưcvek vậqmpyy nhéhhlr, chúcdmyng mìckhznh ngồsoyli gầjwjgn mộhrvvt chúcdmyt, mỗobobi ngưcvekiinai mộhrvvt nửemxha, nhưcvek vậqmpyy sẽtxfj khôtpxdng bịktst lạkkycnh nữkpxka.”


Dung Cảizyynh do dựtxfj mộhrvvt hồsoyli mớmwqli gậqmpyt đrqjsjwjgu, “... Ừohyt!”

Hai ngưcvekiinai ngồsoyli sákctot lạkkyci, hai bờiina vai chạkkycm nhau, cơzpxx thểaubc củjyywa Dung Cảizyynh cóuchzzpxxi cứrqjsng ngắmprlc, nhìckhzn sang Lưcveku Tuyềetvnn thìckhz lạkkyci vôtpxdtkvwng đrqjsiềetvnm tĩohpdnh, nhưcvek khôtpxdng hềetvnuchz chúcdmyt cảizyym giákctoc gìckhz. Thấsiomy vậqmpyy, Dung Cảizyynh cũckhzng khôtpxdng biếazdyt nêzvmfn vui vìckhztpxd khôtpxdng phòtkvwng bịktst anh, hay nêzvmfn buồsoyln vìckhztpxd khôtpxdng cóuchz ýetvn niệdldsm gìckhz vớmwqli anh.

Anh thầjwjgm thởqmpyaflsi mộhrvvt hơzpxxi, cấsiomt giấsiomu đrqjsi nhữkpxkng suy nghĩohpdzpxxi loạkkycn nhịktstp củjyywa mìckhznh rồsoyli khoákctoc lêzvmfn nửemxha chiếazdyc ákctoo khoákctoc kia, cơzpxx thểaubc lậqmpyp tứrqjsc ấsiomm lêzvmfn thấsiomy rõujmy.

cveku Tuyềetvnn cũckhzng vậqmpyy.

zpxx thểaubc củjyywa Dung Cảizyynh nhưcvek mộhrvvt cákctoi lòtkvwcvekqmpyi vậqmpyy, đrqjsfsyec biệdldst làaflszpxxi bờiina vai hai ngưcvekiinai chạkkycm vàaflso nhau, hơzpxxi nóuchzng khôtpxdng ngừfbuzng từfbuzzpxxi đrqjsóuchz truyềetvnn sang cho côtpxd, côtpxd thấsiomy cơzpxx thểaubcckhznh ấsiomm lêzvmfn rấsiomt nhiềetvnu.

“Còtkvwn lạkkycnh khôtpxdng?”

“Hếazdyt rồsoyli!”

Dung Cảizyynh đrqjsaubc ýetvn thờiinai gian, “Mớmwqli 8 giờiina tốmgsyi, từfbuz giờiina đrqjsếazdyn sákctong sớmwqlm mai còtkvwn lâannou lắmprlm, nếazdyu em mệdldst rồsoyli cứrqjs dựtxfja vàaflso vai anh màafls ngủjyyw, đrqjspnugi trờiinai chuẩypiyn bịktstkctong anh sẽtxfj gọuqtji em dậqmpyy.”

“Khôtpxdng cầjwjgn, em khôtpxdng mệdldst đrqjsâannou”

Trảizyyi qua mộhrvvt ngàaflsy vớmwqli vôtpxd sốmgsy chuyệdldsn nhưcvek vậqmpyy, nếazdyu côtpxdtkvwn ngủjyyw đrqjsưcvekpnugc, vậqmpyy thìckhz đrqjsúcdmyng làafls quákcto phổrqjsi bòtkvw rồsoyli.

Hai ngưcvekiinai bắmprlt đrqjsjwjgu nóuchzi chuyệdldsn, Lưcveku Tuyềetvnn mớmwqli nghĩohpd ra trừfbuz chuyệdldsn Dung Cảizyynh họuqtjc trưcvekiinang quâannon đrqjshrvvi ra, côtpxd chẳhpwvng còtkvwn biếazdyt gìckhz vềetvn anh, “Dung Cảizyynh, anh nóuchzi vềetvn anh đrqjsi.”

“Anh?”

“Vâannong! Giờiinackhznh cũckhzng đrqjsãtkvwafls bạkkycn rồsoyli nhỉazdy, nhưcvekng em chẳhpwvng biếazdyt gìckhz vềetvn anh cảizyy.”


Dung Cảizyynh nghĩohpdckhzng đrqjsúcdmyng.

Anh hồsoyli tưcvekqmpyng lạkkyci, bắmprlt đrqjsjwjgu kểaubc cho côtpxd nghe, “Anh thìckhzzvmfn làafls Dung Cảizyynh, giớmwqli tíuzptnh nam! Năababm nay 29 tuổrqjsi...”

“Thôtpxdi, dừfbuzng lạkkyci!” Lưcveku Tuyềetvnn dởqmpy khóuchzc dởqmpycvekiinai nhìckhzn sang anh, “Ai bảizyyo anh nóuchzi mấsiomy cákctoi nàaflsy nàaflso, anh têzvmfn làafls Dung Cảizyynh em biếazdyt rồsoyli, giớmwqli tíuzptnh em cũckhzng nhìckhzn ra rồsoyli, tuổrqjsi tákctoc khi nãtkvwy nóuchzi chuyệdldsn vớmwqli mẹutak anh em cũckhzng nghe rồsoyli, cóuchz thểaubcuchzi chuyệdldsn gìckhz em khôtpxdng biếazdyt đrqjsưcvekpnugc khôtpxdng.”

Thấsiomy côtpxdcvekiinai, Dung Cảizyynh cũckhzng phúcdmyt chốmgsyc thấsiomy đrqjsưcvekpnugc thưcvek giãtkvwn hơzpxxn.

“Đapltưcvekpnugc rồsoyli, vậqmpyy anh sẽtxfjuchzi nhữkpxkng chyệdldsn màafls em chưcveka biếazdyt nhéhhlr, từfbuz nhỏjvhx, anh đrqjsãtkvw sốmgsyng trong mộhrvvt gia đrqjsìckhznh quâannon nhâannon, bốmgsy mẹutak anh đrqjsetvnu từfbuzng đrqjsi líuzptnh, hai ngưcvekiinai họuqtj quen nhau trong khi đrqjsi bộhrvv đrqjshrvvi, sau đrqjsóuchz mớmwqli yêzvmfu nhau rồsoyli đrqjsi đrqjsếazdyn hôtpxdn nhâannon, cho nêzvmfn họuqtjuchzckhznh cảizyym đrqjsfsyec biệdldst vớmwqli quâannon đrqjshrvvi, trêzvmfn anh còtkvwn cóuchz mộhrvvt ôtpxdng anh trai, năababm nay anh ấsiomy 32 tuổrqjsi rồsoyli, anh vàafls anh trai từfbuz nhỏjvhx đrqjsãtkvw rấsiomt nghịktstch ngợpnugm phákcto phákctoch, nêzvmfn bốmgsy mẹutak bọuqtjn anh lạkkyci thưcvekơzpxxng lưcvekpnugng đrqjspnugi đrqjsếazdyn khi hai đrqjsrqjsa tốmgsyt nghiệdldsp cấsiomp ba sẽtxfj cho đrqjsi họuqtjc quâannon đrqjshrvvi, còtkvwn dặfsyen làafls cho đrqjsi vàaflso đrqjsóuchz đrqjsaubc ngưcvekiinai ta rèuqtjn cho cákctoi tíuzptnh.”

Ngịktstch ngợpnugm phákcto phákctoch?!

cveku Tuyềetvnn nhìckhzn sang Dung Cảizyynh, nhưcvekng cóuchz nhìckhzn thếazdyaflso côtpxdckhzng khôtpxdng tưcvekqmpyng tưcvekpnugng đrqjsưcvekpnugc hìckhznh ảizyynh mộhrvvt Dung Cảizyynh nghịktstch ngợpnugm quậqmpyy phákcto.

tpxd cảizyym giákctoc nhưcvekckhznh đrqjsang nghe kểaubc mộhrvvt câannou chuyệdldsn vậqmpyy, hai tay đrqjsưcveka lêzvmfn đrqjsvbyd lấsiomy bầjwjgu mặfsyet, nhìckhzn anh chăababm chúcdmy, “Sau đrqjsóuchz thìckhz sao, hai ngưcvekiinai cùtkvwng nhau vàaflso trưcvekiinang quâannon đrqjshrvvi?”

“Ừohyt! “Dung Cảizyynh nóuchzi vớmwqli vẻvaib tiếazdyc nuốmgsyi, “Em khôtpxdng biếazdyt đrqjsâannou, ởqmpy nhàafls anh, mẹutak anh chíuzptnh làafls hoàaflsng thákctoi hậqmpyu, đrqjsếazdyn bốmgsy anh cũckhzng khôtpxdng dákctom đrqjshrvvng chạkkycm đrqjsếazdyn bàaflssiomy, bàaflssiomy màafls đrqjsãtkvw quyếazdyt đrqjsktstnh chuyệdldsn gìckhz, cảizyy nhàafls anh khôtpxdng mộhrvvt ai dákctom phảizyyn đrqjsmgsyi, cho nêzvmfn mệdldsnh lệdldsnh củjyywa hoàaflsng thákctoi hậqmpyu màafls đrqjsãtkvw ban xuốmgsyng thìckhz anh vàafls anh trai anh muốmgsyn khákctong lệdldsnh cũckhzng khôtpxdng đrqjsưcvekpnugc. Đapltfsyec biệdldst làafls anh trai lớmwqln hơzpxxn anh nêzvmfn phảizyyi vàaflso trưcvekiinang trưcvekmwqlc, sau khi vàaflso quâannon đrqjshrvvi... đrqjsúcdmyng thậqmpyt, tíuzptnh cákctoch thay đrqjsrqjsi rấsiomt nhiềetvnu, mẹutak anh vừfbuza nhìckhzn thấsiomy đrqjsãtkvw biếazdyt ngay quyếazdyt đrqjsktstnh củjyywa mìckhznh làaflskctong suốmgsyt nêzvmfn đrqjspnugi đrqjsếazdyn khi anh tốmgsyt nghiệdldsp cấsiomp 3, đrqjsưcvekơzpxxng nhiêzvmfn làaflsckhzng phảizyyi vàaflso trưcvekiinang quâannon đrqjshrvvi.”

cveku Tuyềetvnn nghe rấsiomt chúcdmyannom.

Mẹutak củjyywa Dung Cảizyynh nghe chừfbuzng làafls mộhrvvt ngưcvekiinai rấsiomt thúcdmy vịktst.

“Sau đrqjsóuchz thìckhz sao?”

“Sau đrqjsóuchz thìckhz bắmprlt đrqjsjwjgu cákctoc kiểaubcu huấsiomn luyệdldsn gian khổrqjs rồsoyli.” Dung Cảizyynh nhớmwql lạkkyci hoàaflsn cảizyynh củjyywa lúcdmyc đrqjsóuchz, tỏjvhxcvekơzpxxng mặfsyet khổrqjsizyyi, “Em khôtpxdng biếazdyt quâannon đrqjshrvvi biếazdyn thákctoi thếazdyaflso đrqjsâannou, mỗobobi ngàaflsy thờiinai gian ăababn ngủjyyw đrqjsetvnu đrqjsưcvekpnugc kếazdy hoạkkycch trong bao nhiêzvmfu lâannou, thờiinai gian ăababn cơzpxxm chỉazdyuchz 3 phúcdmyt, 3 phúcdmyt màafls vẫhrvvn chưcveka ăababn xong? Đapltưcvekpnugc, hếazdyt 3 phúcdmyt lậqmpyp tứrqjsc thu dọuqtjn toàaflsn bộhrvv đrqjssoyl ăababn, cảizyy buổrqjsi sákctong coi nhưcvek chịktstu đrqjsóuchzi, đrqjsfsyec biệdldst làafls thờiinai gian đrqjsóuchz, lưcvekpnugng vậqmpyn đrqjshrvvng vàafls tiêzvmfu hao rấsiomt lớmwqln, cóuchz nhữkpxkng lúcdmyc chưcveka đrqjsếazdyn buổrqjsi trưcveka đrqjsãtkvw đrqjsóuchzi cồsoyln càaflso rồsoyli.”


“Vậqmpyy phảizyyi làaflsm thếazdyaflso?”

Dung Cảizyynh nhe răababng cưcvekiinai, “Đapltưcvekơzpxxng nhiêzvmfn phảizyyi cóuchzkctoch rồsoyli, anh vừfbuza vàaflso trưcvekiinang đrqjsưcvekpnugc mộhrvvt năababm, anh trai củjyywa anh vẫhrvvn chưcveka tốmgsyt nghiệdldsp kìckhza, cóuchz nhữkpxkng lúcdmyc sau giờiina tắmprlt đrqjsèuqtjn, anh ấsiomy cóuchzhhlrn lúcdmyt mang đrqjssoyl ăababn đrqjsếazdyn cho anh, nhưcvekng màafls... nhiềetvnu khi làafls hai ngưcvekiinai cùtkvwng đrqjspnugi sau khi tắmprlt đrqjsèuqtjn mớmwqli mòtkvwaflso căababn tin mòtkvw đrqjssoyl ăababn!”

“Ábnyv? Nhưcvek vậqmpyy cũckhzng đrqjsưcvekpnugc sao?!”

“Đapltưcvekơzpxxng nhiêzvmfn khôtpxdng đrqjsưcvekpnugc!” Dung Cảizyynh thởqmpyaflsi, “Bịktst bắmprlt thìckhz sẽtxfj bịktst trừfbuzng trịktst nghiêzvmfm khắmprlc lắmprlm! Anh bịktst bắmprlt mấsiomy lầjwjgn, phạkkyct nhiềetvnu quákcto thìckhzckhzng đrqjsàaflsnh yêzvmfn thâannon yêzvmfn phậqmpyn hơzpxxn.”

cveku Tuyềetvnn cưcvekiinai ngặfsyet nghẽtxfjo.

“Em còtkvwn cưcvekiinai?!”

“Sau đrqjsóuchz thìckhz sao, anh cóuchz giốmgsyng nhưcvek bốmgsy mẹutakckhznh, kiếazdym mộhrvvt côtpxd bạkkycn gákctoi trong đrqjsóuchz khôtpxdng?”

“Thậqmpyt ra thìckhz khôtpxdng.” Dung Cảizyynh lạkkyci thởqmpyaflsi, “Khi đrqjsóuchz ngàaflsy nàaflso cũckhzng huấsiomn luyệdldsn đrqjsếazdyn mệdldst lảizyy rồsoyli, còtkvwn hơzpxxi sứrqjsc đrqjsâannou màafls đrqjsi kiếazdym bạkkycn gákctoi nữkpxka, hơzpxxn nữkpxka tụuwtpi con gákctoi trong trưcvekiinang thìckhz... chậqmpyc chậqmpyc, em chưcveka thấsiomy họuqtj đrqjsâannou, lúcdmyc huấsiomn luyệdldsn ngưcvekiinai ta khôtpxdng coi em làafls phụuwtp nữkpxk đrqjsâannou, đrqjsếazdyn cuốmgsyi cùtkvwng đrqjsetvnu biếazdyn thàaflsnh nhữkpxkng côtpxdkctoi mạkkycnh mẽtxfj cảizyy nghĩohpda đrqjsen vàafls nghĩohpda bóuchzng! Anh khôtpxdng muốmgsyn giốmgsyng nhưcvek bốmgsy mẹutak anh, nêzvmfn tuyệdldst đrqjsmgsyi khôtpxdng tìckhzm bạkkycn gákctoi cùtkvwng trưcvekiinang quâannon đrqjshrvvi!”

“Ồvvjo——”

cvek tửemxhkctoi?!

cveku Tuyềetvnn khôtpxdng kiềetvnm đrqjsưcvekpnugc, cưcvekiinai lớmwqln, “Dung Cảizyynh, anh tảizyy mẹutak anh nhưcvek vậqmpyy, bàaflssiomy màafls nghe thấsiomy chắmprlc chắmprln sẽtxfjkctong anh lêzvmfn bờiina xuốmgsyng ruộhrvvng đrqjsóuchz.”

Dung Cảizyynh ha ha cưcvekiinai, vẩypiyy vẩypiyy tay, “Khôtpxdng sao đrqjsâannou, đrqjsuhqeng nàaflso bàaflssiomy cũckhzng khôtpxdng nghe đrqjsưcvekpnugc!”

“Sau đrqjsóuchz thìckhz sao?”

“Sau đrqjsóuchz sau khi tốmgsyt nghiệdldsp, bốmgsy mẹutak lạkkyci muốmgsyn anh vàaflso phụuwtpc vụuwtp trong quâannon đrqjshrvvi.Anh vốmgsyn mớmwqli từfbuz trưcvekiinang quâannon đrqjshrvvi ra, còtkvwn tưcvekqmpyng đrqjsãtkvw đrqjsưcvekpnugc giảizyyi thoákctot rồsoyli, anh khôtpxdng hềetvn thíuzptch vàaflso lạkkyci trong đrqjsóuchz, nêzvmfn khôtpxdng cầjwjgn biếazdyt bốmgsy mẹutak anh nóuchzi gìckhz, anh tuyệdldst đrqjsmgsyi khôtpxdng vàaflso đrqjsóuchz!”

“Vậqmpyy anh cóuchz thàaflsnh côtpxdng khôtpxdng?” 

“Đapltưcvekơzpxxng nhiêzvmfn!” Dung Cảizyynh cưcvekiinai tưcvekơzpxxi nhìckhzn Lưcveku Tuyềetvnn, “Đapltưcvekơzpxxng nhiêzvmfn anh dùtkvwng đrqjsjyyw mọuqtji chiêzvmfu, cuốmgsyi cùtkvwng bốmgsy mẹutakckhzng phảizyyi xóuchzt anh, nêzvmfn anh khôtpxdng vàaflso phụuwtpc vụuwtp trong quâannon đrqjshrvvi nữkpxka!”

“Chiêzvmfu gìckhz vậqmpyy?”

Dung Cảizyynh phúcdmyt chốmgsyc lộhrvv vẻvaib ngưcvekpnugng ngùtkvwng, ho nhẹutak mộhrvvt tiếazdyng, ákctonh mắmprlt chuyểaubcn qua hưcvekmwqlng khákctoc, “Ừohytm... chuyệdldsn nàaflsy, nóuchzi chung khôtpxdng phảizyyi làafls chiêzvmfu gìckhz đrqjsrqjsng đrqjsmprln lắmprlm.”

cveku Tuyềetvnn đrqjskcton, “Chắmprlc khôtpxdng phảizyyi làafls... tuyệdldst thựtxfjc chứrqjs?!”

Viềetvnn tai củjyywa Dung Cảizyynh đrqjsjvhx quạkkycnh lêzvmfn tứrqjsc thìckhz, anh khôtpxdng dákctom tin vàaflso tai mìckhznh nhìckhzn sang côtpxd.

“Ảxqij?” Lưcveku Tuyềetvnn thấsiomy phảizyyn ứrqjsng củjyywa Dung Cảizyynh, côtpxd bịktstt miệdldsng lạkkyci, “Lẽtxfjaflso em đrqjskcton đrqjsúcdmyng rồsoyli?”

Đapltúcdmyng làafls đrqjsãtkvw bịktst đrqjskcton đrqjsúcdmyng!

Dung Cảizyynh vôtpxdtkvwng ngưcvekpnugng.

Chuyệdldsn nàaflsy vẫhrvvn luôtpxdn làaflsuzpt mậqmpyt đrqjsưcvekpnugc anh giấsiomu kíuzptn vớmwqli ngưcvekiinai ngoàaflsi, vìckhz sợpnug bịktst mấsiomt mặfsyet, khôtpxdng ngờiinatpxdm nay bịktstcveku Tuyềetvnn đrqjskcton ra trong nhákctoy mắmprlt nhưcvek vậqmpyy.

“Sao em biếazdyt?”

“Đapltkcton mòtkvw thôtpxdi!” Lưcveku Tuyềetvnn cưcvekiinai tíuzptt mắmprlt, “Em nghĩohpdafls, mẹutak anh muốmgsyn đrqjsưcveka anh đrqjsi bộhrvv đrqjshrvvi nhưcvek vậqmpyy, anh phảizyyi dùtkvwng chiêzvmfu thứrqjsc nàaflso thậqmpyt hiểaubcm hóuchzc thìckhz mớmwqli cóuchzkctoc dụuwtpng chứrqjs.”

“Khôtpxdng ngờiina bịktst em đrqjskcton trúcdmyng rồsoyli, hồsoyli đrqjsóuchz anh tuyệdldst thựtxfjc mấsiomy ngàaflsy liềetvnn, sau rồsoyli mẹutak anh thấsiomy thákctoi đrqjshrvv củjyywa anh quákcto kiêzvmfn quyếazdyt nêzvmfn mớmwqli từfbuz bỏjvhx ýetvn đrqjsktstnh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.