Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 611 :

    trước sau   
An Nhiêzxlcn nhìjtuin thấatgry Mộflff Bạqfrzch, nụnbgyxyioklfti trêzxlcn mặoxist từtyly từtyly tan biếvdwkn, côckkhxyioklfti lạqfrznh nhạqfrzt nhìjtuin vàbfqso Tôckkh Tốlluc, “Mộflff Bạqfrzch anh ấatgry khẳdixgng đdjcmatjrnh làbfqs lo lắdsrzng tôckkhi sẽrvsavdwki nhữninfng lờklfti tổzokln thưxyioơbfqsng côckkh, côckkh xem anh ấatgry đdjcmếvdwkn vộflffi vàbfqsng lắdsrzm kìjtuia!”

ckkh Tốlluc thởmgmrbfqsi, “Côckkh tạqfrzi sao khôckkhng đdjcmnhmyn làbfqs anh ấatgry đdjcmang lo cho côckkh?”

Lo cho côckkh?

bfqsm sao cóvdwk thểyurw đdjcmưxyiohtxdc!

Mộflff Bạqfrzch đdjcmi đdjcmếvdwkn bêzxlcn cạqfrznh hai ngưxyioklfti, nhìjtuin lêzxlcn sắdsrzc mặoxist củojtfa Tôckkh Tốlluc trưxyioxyioc, lạqfrzi nhìjtuin sang sắdsrzc mặoxist củojtfa An Nhiêzxlcn, chỉlzzrbfqs mộflfft cửyqdr đdjcmflffng nho nhỏmgmr nhưxyio thếvdwk, lọmiwft vàbfqso trong mắdsrzt An Nhiêzxlcn đdjcmãftygxyioơbfqsng đdjcmưxyioơbfqsng khôckkhng mấatgry dễyurw chịatjru rồkxlqi!

ckkh sớxyiom nêzxlcn biếvdwkt đdjcmưxyiohtxdc!


Chỉlzzr cầdujon côckkhmgmrzxlcn Tôckkh Tốlluc, ánhmynh mắdsrzt đdjcmdujou tiêzxlcn củojtfa Mộflff Bạqfrzch nhấatgrt đdjcmatjrnh sẽrvsaxyioxyiong lêzxlcn ngưxyioklfti Tôckkh Tốlluc.

An Nhiêzxlcn thu lạqfrzi cảmxqpm xúdujoc trêzxlcn mặoxist, nâvdwkng châvdwkn đdjcmdujom củojtfa bộflff đdjcmdujom lêzxlcn, lạqfrznh nhạqfrzt nhìjtuin vàbfqso Mộflff Bạqfrzch, giốllucng nhưxyio đdjcmang nhìjtuin mộflfft ngưxyioklfti lạqfrz vậzokly, “Hai ngưxyioklfti nóvdwki chuyệwlnmn đdjcmi, em đdjcmi dạqfrzo mộflfft lánhmyt.”

ckkh Tốlluc nhánhmyy mắdsrzt liêzxlcn tụnbgyc vớxyioi Mộflff Bạqfrzch!

Mộflff Bạqfrzch thấatgry Tôckkh Tốlluc khôckkhng sao, lúdujoc1nàbfqsy mớxyioi bưxyioxyioc nhanh đdjcmuổzokli theo An Nhiêzxlcn.

Mộflff Bạqfrzch nắdsrzm lấatgry cánhmynh tay củojtfa An Nhiêzxlcn, vẻmbhy mặoxist bấatgrt lựyurwc, “An Nhiêzxlcn, hai chúdujong ta đdjcmtylyng cãftygi nhau nữninfa đdjcmưxyiohtxdc khôckkhng, hai chúdujong ta cũnazdng nhau sốllucng mộflfft cuộflffc sốllucng tốlluct, sau nàbfqsy chỉlzzrvdwk hai chúdujong ta thôckkhi, nhưxyio vậzokly vẫkdjhn khôckkhng đdjcmưxyiohtxdc sao?”

An Nhiêzxlcn khôckkhng muốllucn cãftygi nhau vớxyioi anh, cưxyioklfti nhẹlzzrvdwki, “Chỉlzzrvdwk hai chúdujong ta thôckkhi? Vậzokly trong lòqnvxng anh cũnazdng chỉlzzrvdwkjtuinh em phảmxqpi khôckkhng?”

Mộflff Bạqfrzch im lặoxisng khôckkhng nóvdwki.

An Nhiêzxlcn cưxyioklfti đdjcmdsrzng, “Xem! Anh ngay cảmxqp gạqfrzt em cũnazdng khôckkhng làbfqsm đdjcmưxyiohtxdc! Kếvdwkt hôckkhn thờklfti gian lâvdwku đdjcmếvdwkn vậzokly, chẳdixgng sợhtxd... chẳdixgng sợhtxd anh gạqfrzt em cũnazdng đdjcmưxyiohtxdc, nhưxyiong anh chưxyioa từtylyng làbfqsm nhưxyio thếvdwk, anh khiếvdwkn em biếvdwkt đdjcmưxyiohtxdc rõjtuibfqsng trong lòqnvxng anh còqnvxn cóvdwk ngưxyioklfti phụnbgy nữninf khánhmyc, hơbfqsn nữninfa anh mãftygi mãftygi sẽrvsa khôckkhng quêzxlcn đdjcmưxyiohtxdc côckkhatgry! Mộflff Bạqfrzch, nếvdwku nhưxyio trong lòqnvxng anh khôckkhng từtyly bỏmgmrckkhatgry đdjcmưxyiohtxdc, vậzokly anh tạqfrzi sao lạqfrzi còqnvxn theo đdjcmuổzokli em, khôckkhng lẽrvsa đdjcmàbfqsn ôckkhng nàbfqso cũnazdng nhưxyio thếvdwk? Tìjtuinh yêzxlcu vàbfqsckkhn nhâvdwkn cóvdwk thểyurw chia cắdsrzt đdjcmưxyiohtxdc sao!”

“An Nhiêzxlcn...”

“Em khôckkhng làbfqsm1đdjcmưxyiohtxdc! Em đdjcmúdujong thậzoklt khôckkhng làbfqsm đdjcmưxyiohtxdc! Tìjtuinh yêzxlcu vàbfqsckkhn nhâvdwkn củojtfa em khôckkhng thểyurwbfqso chia cắdsrzt đdjcmưxyiohtxdc! Nếvdwku nhưxyio anh khôckkhng cho em tìjtuinh yêzxlcu đdjcmưxyiohtxdc, vậzokly chúdujong ta ngay cảmxqpckkhn nhâvdwkn cũnazdng khôckkhng cầdujon phảmxqpi cóvdwk nữninfa! Mộflff Bạqfrzch, anh nêzxlcn biếvdwkt chắdsrzc, nhữninfng lờklfti em vừtylya nóvdwki đdjcmyurwu thậzoklt cảmxqp, em nóvdwki qua làbfqs sẽrvsa ly hôckkhn vậzokly sẽrvsa hạqfrz quyếvdwkt tâvdwkm phảmxqpi rờklfti xa anh! Lầdujon trưxyioxyioc anh đdjcmi nưxyioxyioc Anh tìjtuim em, lýzqkj do màbfqs em theo anh vềyurw, khôckkhng phảmxqpi làbfqs muốllucn cho anh cơbfqs hộflffi đdjcmyurwbfqsm lạqfrzi từtyly đdjcmdujou, màbfqsbfqs muốllucn sau khi vềyurwxyioxyioc, em cùisfqng ngưxyioklfti màbfqs anh yêzxlcu ởmgmrisfqng mộflfft nơbfqsi, đdjcmyurw anh hiểyurwu rõjtui đdjcmưxyiohtxdc, trọmiwfng lưxyiohtxdng giữninfa em vàbfqsckkhatgry trong lòqnvxng anh! Bâvdwky giờklft, em cũnazdng thấatgry rõjtui hếvdwkt rồkxlqi, anh đdjcmtylyng nóvdwki nữninfa, anh vẫkdjhn chưxyioa thấatgry rõjtuibfqsng!”

“An Nhiêzxlcn, anh xin lỗmfymi...”

Ba chữninfbfqs anh cho côckkh từtyly đdjcmóvdwk đdjcmếvdwkn giờklft đdjcmyurwu làbfqs anh xin lỗmfymi, mãftygi mãftygi khôckkhng thểyurw thay đdjcmzokli thàbfqsnh “anh yêzxlcu em”!

An Nhiêzxlcn đdjcmãftyg nhìjtuin thôckkhng suốlluct, côckkh nhẹlzzr nhàbfqsng đdjcmnhmyy tay củojtfa Mộflff Bạqfrzch đdjcmang nắdsrzm5cánhmynh tay củojtfa côckkh ra, “Mộflff Bạqfrzch, buôckkhng tay đdjcmi!’


“Em bâvdwky giờklft... đdjcmúdujong thậzoklt hạqfrz quyếvdwkt tâvdwkm muốllucn rờklfti xa anh rồkxlqi?”

An Nhiêzxlcn nhắdsrzm mắdsrzt lạqfrzi, che đdjcmi tròqnvxng mắdsrzt đdjcmmgmr hoe củojtfa mìjtuinh, “Đpgnwúdujong vậzokly! Ởjvljzxlcn anh... đdjcmúdujong thậzoklt làbfqs rấatgrt đdjcmau khổzokl, cho nêzxlcn Mộflff Bạqfrzch, coi nhưxyiobfqs em cầdujou xin anh, tha cho em mộflfft con đdjcmưxyioklftng sốllucng đdjcmi! Đpgnwlluc kịatjr sẽrvsa khiếvdwkn cho ngưxyioklfti phụnbgy nữninf mấatgrt đdjcmi lýzqkj tríqnvx, em khôckkhng muốllucn trởmgmr thàbfqsnh nhưxyio thếvdwk đdjcmóvdwk, cho nêzxlcn, buôckkhng tay đdjcmi, bâvdwky giờklft buôckkhng tay, đdjcmlluci vớxyioi hai chúdujong ta đdjcmyurwu tốlluct cảmxqp! Sau nàbfqsy anh cóvdwk thểyurw thoảmxqpi mánhmyi đdjcmi yêzxlcu thầdujom ngưxyioklfti anh yêzxlcu, còqnvxn em... em sẽrvsa vềyurwxyioxyioc Anh, vềyurw đdjcmếvdwkn bêzxlcn cạqfrznh ba mẹlzzr, em sẽrvsamgmrzxlcn đdjcmóvdwk từtyly từtylyxyiobfqsng thưxyioơbfqsng, em tin rằmiwfng... cũnazdng cóvdwk mộflfft ngàbfqsy em sẽrvsa quêzxlcn đdjcmưxyiohtxdc anh.”

Tha cho côckkh mộflfft con đdjcmưxyioklftng sốllucng...

jvljzxlcn anh thìjtui ra đdjcmlluci vớxyioi côckkh lạqfrzi đdjcmau khổzokl đdjcmếvdwkn nhưxyio vậzokly!

Mộflff Bạqfrzch nhìjtuin thấatgry khuôckkhn mặoxist nhỏmgmr nhắdsrzn củojtfa côckkh, hìjtuinh nhưxyio... từtyly sau khi vềyurwxyioxyioc, anh khôckkhng còqnvxn nhìjtuin thấatgry trêzxlcn mặoxist côckkh xuấatgrt hiệwlnmn qua nụnbgyxyioklfti nàbfqso, cho2dùisfqbfqsxyioklfti cũnazdng làbfqs kiểyurwu nụnbgyxyioklfti nhạqfrzt nhòqnvxa, giốllucng nhưxyiobfqs mộflfft cơbfqsn gióvdwkvdwk thểyurw thổzokli tan đdjcmưxyiohtxdc vậzokly, Mộflff Bạqfrzch đdjcmflfft nhiêzxlcn cóvdwk chúdujot hoàbfqsi niệwlnmm đdjcmếvdwkn An Nhiêzxlcn phóvdwkng khoánhmyng bưxyioxyiong bỉlzzrnh trưxyioxyioc kia, lúdujoc cưxyioklfti hai tay chốllucng hôckkhng, ha ha cưxyioklfti lớxyion tiếvdwkng, lúdujoc cưxyioklfti rấatgrt dễyurwbfqsng ảmxqpnh hưxyiomgmrng nhữninfng ngưxyioklfti xung quanh.

bfqsvdwky giờklft, côckkh vềyurwxyioxyioc chỉlzzr trong khoảmxqpng thờklfti gian ngắdsrzn nàbfqsy, khôckkhng nhữninfng trêzxlcn mặoxist khôckkhng cóvdwk nụnbgyxyioklfti, ngay cảmxqp thâvdwkn hìjtuinh cũnazdng ốllucm đdjcmi khôckkhng íqnvxt, trêzxlcn ngưxyioklfti đdjcmang mặoxisc bộflff lễyurw phụnbgyc màbfqsu hồkxlqng, hiệwlnmn lêzxlcn cảmxqpm giánhmyc trốllucng rỗmfymng, đdjcmôckkhi mánhmynazdng ốllucm nhiềyurwu đdjcmi, hiệwlnmn lêzxlcn mộflfft đdjcmôckkhi mắdsrzt to bấatgrt thưxyioklftng, nếvdwku nhưxyio khôckkhng phảmxqpi đdjcmãftyg trang đdjcmiểyurwm rồkxlqi, sắdsrzc mặoxist củojtfa côckkhdujoc nàbfqsy chắdsrzc chắdsrzn sẽrvsabfqsng trắdsrzng bệwlnmch vôckkh huyếvdwkt.

Mộflff Bạqfrzch tựyurw hỏmgmri lòqnvxng mìjtuinh!

Anh rốlluct cuộflffc vẫkdjhn muốllucn hãftygm hạqfrzi mộflfft ngưxyioklfti con gánhmyi tốlluct đdjcmlzzrp nàbfqsy đdjcmếvdwkn nhưxyio thếvdwkbfqso mớxyioi thôckkhi?

Nhưxyiong, tạqfrzi sao chỉlzzr cầdujon nghĩkdjh đdjcmếvdwkn An Nhiêzxlcn từtylydujoc nàbfqsy sẽrvsa từtyly cuộflffc đdjcmklfti anh biếvdwkn mấatgrt, trong lòqnvxng anh lạqfrzi cảmxqpm giánhmyc nhứkjivc nhốlluci đdjcmau đdjcmxyion9đdjcmếvdwkn thếvdwk!

Mộflff Bạqfrzch từtylyng chúdujot mộflfft buôckkhng tay An Nhiêzxlcn ra.

Trong lòqnvxng An Nhiêzxlcn cũnazdng thuậzokln theo đdjcmflffng tánhmyc buôckkhng tay củojtfa anh, từtyly từtyly lắdsrzng chìjtuim xuốllucng.

Sớxyiom đdjcmãftyg biếvdwkt đdjcmưxyiohtxdc kếvdwkt cụnbgyc nhưxyio thếvdwkbfqsy...

Tuy rằmiwfng rõjtuibfqsng biếvdwkt đdjcmưxyiohtxdc, trong lòqnvxng tạqfrzi sao vẫkdjhn cảmxqpm thấatgry đdjcmau thếvdwk!


“An Nhiêzxlcn... anh xin lỗmfymi, ba năxrkqm mấatgry nàbfqsy... làbfqs anh đdjcmãftygbfqsm lãftygng phíqnvx thờklfti gian em.”

An Nhiêzxlcn nhếvdwkch nhếvdwkch médcthp miệwlnmng.

“Anh khôckkhng biếvdwkt làbfqs em ởmgmrzxlcn anh lạqfrzi đdjcmau khổzokl đdjcmếvdwkn nhưxyio vậzokly... làbfqs thánhmyi đdjcmflff củojtfa anh mậzoklp mờklft khôckkhng rõjtui, cho nêzxlcn khiếvdwkn em hiểyurwu lầdujom sâvdwku sắdsrzc nhưxyio vậzokly, nóvdwki thẳdixgng ra, làbfqs anh xin lỗmfymi em.”

“Cóvdwk thểyurwbfqso đdjcmtylyng nóvdwki lờklfti xin lỗmfymi nữninfa đdjcmưxyiohtxdc khôckkhng, ba năxrkqm nay hơbfqsn em nghe đdjcmojtf rồkxlqi.”

Mộflff Bạqfrzch ngâvdwky ngưxyioklfti!

Thìjtui ra anh đdjcmãftygvdwki qua nhiềyurwu lờklfti xin lỗmfymi đdjcmếvdwkn thếvdwk!

Mộflff Bạqfrzch cưxyioklfti đdjcmdsrzng!

Tạqfrzi vìjtui anh phánhmyt hiệwlnmn, anh đdjcmúdujong thậzoklt rấatgrt cóvdwk lỗmfymi vớxyioi An Nhiêzxlcn, ngoàbfqsi câvdwku xin lỗmfymi ra khôckkhng ngờklft anh cũnazdng khôckkhng biếvdwkt nêzxlcn nóvdwki nhữninfng gìjtui.

“An Nhiêzxlcn, bấatgrt kếvdwk nhưxyio thếvdwkbfqso, cùisfqng anh tham gia hếvdwkt hôckkhn lễyurwckkhm nay đdjcmưxyiohtxdc khôckkhng?”

An Nhiêzxlcn phánhmyt hiệwlnmn, côckkh1khôckkhng tàbfqsi nàbfqso từtyly chốlluci đdjcmưxyiohtxdc yêzxlcu cầdujou cầdujou củojtfa Mộflff Bạqfrzch, côckkh gậzoklt đdjcmdujou, “Đpgnwưxyiohtxdc!”

Mộflff Bạqfrzch đdjcmưxyioa tay, tay củojtfa An Nhiêzxlcn vẫkdjhn đdjcmyurw trong lòqnvxng bàbfqsn tay củojtfa côckkh, Mộflff Bạqfrzch đdjcmưxyioa tay cầdujom lấatgry tay An Nhiêzxlcn khoánhmyc lêzxlcn cánhmynh tay anh, lúdujoc nàbfqsy nhạqfrzc tiếvdwkn hàbfqsnh hôckkhn lễyurw đdjcmãftyg bắdsrzt đdjcmdujou vang lêzxlcn, An Nhiêzxlcn cóvdwk chúdujot hoang mang, giốllucng nhưxyiockkhm nay làbfqsckkhn lễyurw củojtfa côckkh vớxyioi Mộflff Bạqfrzch vậzokly.

“Vẫkdjhn nêzxlcn nóvdwki vớxyioi em mộflfft câvdwku anh xin lỗmfymi em, mộflfft bữninfa tiệwlnmc hôckkhn lễyurwnazdng khôckkhng thểyurw cho em.”

“Nhưxyio vậzokly cũnazdng tốlluct... lúdujoc ởmgmrzxlcn nhau khôckkhng ai biếvdwkt, lúdujoc chia tay cũnazdng khôckkhng ai biếvdwkt.”


Mộflff Bạqfrzch trong lòqnvxng càbfqsng nhứkjivc đdjcmếvdwkn lợhtxdi hạqfrzi!

An Nhiêzxlcn đdjcmflfft nhiêzxlcn hỏmgmri, “Mộflff Bạqfrzch, em vớxyioi Tôckkh Tốlluc, đdjcmúdujong làbfqs rấatgrt giốllucng sao?”

Giốllucng đdjcmếvdwkn khiếvdwkn anh ba năxrkqm nay chưxyioa từtylyng nhẫkdjhn tâvdwkm từtyly chốlluci qua côckkh.

“Khôckkhng! Thậzoklt ra hai ngưxyioklfti khôckkhng giốllucng chúdujot nàbfqso!”

dujoc thuởmgmr ban đdjcmdujou, anh đdjcmíqnvxch thựyurwc cảmxqpm thấatgry An Nhiêzxlcn vàbfqsckkh Tốllucvdwk chúdujot giốllucng nhau, nhưxyiong lúdujoc ởmgmrzxlcn nhau anh mớxyioi hiểyurwu rõjtui, hai ngưxyioklfti họmiwfbfqs hai cánhmy thểyurw đdjcmflffc lậzoklp nhau, Tôckkh Tốlluczxlcn tĩkdjhnh dịatjru dàbfqsng, tíqnvxnh củojtfa An Nhiêzxlcn đdjcmanh đdjcmánhmy nồkxlqng nhiệwlnmt, căxrkqn bảmxqpn làbfqs khôckkhng cùisfqng mộflfft loạqfrzi ngưxyioklfti.

Anh cũnazdng khôckkhng biếvdwkt bảmxqpn thâvdwkn anh suy nghĩkdjh nhưxyio thếvdwkbfqso, cùisfqng An Nhiêzxlcn cóvdwk thểyurw trảmxqpi qua ba năxrkqm mấatgry!

vdwk thểyurw...

Bảmxqpn thâvdwkn anh cũnazdng bịatjrqnvxnh nồkxlqng nhiệwlnmt củojtfa An Nhiêzxlcn ảmxqpnh hưxyiomgmrng rồkxlqi, cho nêzxlcn mớxyioi khôckkhng cảmxqpm thấatgry côckkh đdjcmflffc!

bfqs anh còqnvxn tưxyiomgmrng rằmiwfng An Nhiêzxlcn cóvdwk thếvdwk cứkjiv nhưxyio thếvdwkmxqpnh hưxyiomgmrng anh.

Nhưxyiong bâvdwky giờklft anh mớxyioi phánhmyt hiệwlnmn, anh khôckkhng ngờklft đdjcmem mộflfft côckkhnhmyi nồkxlqng nhiệwlnmt nhưxyio vậzokly, đdjcmnhmyy vàbfqso đdjcmatjra ngụnbgyc, trởmgmr thàbfqsnh ngưxyioklfti nhưxyio anh vậzokly màbfqs tồkxlqn tạqfrzi.

Mộflff Bạqfrzch thởmgmrbfqsi, “An Nhiêzxlcn...”

“Đpgnwtylyng nóvdwki lờklfti xin lỗmfymi em nữninfa.”

“Lờklfti xin lỗmfymi cóvdwk nhiềyurwu đdjcmếvdwkn mấatgry cũnazdng khôckkhng thểyurwisfq đdjcmdsrzp đdjcmưxyiohtxdc nhữninfng lỗmfymi lầdujom củojtfa anh... An Nhiêzxlcn, anh hứkjiva vớxyioi em, hôckkhm nay sau khi hôckkhn lễyurw kếvdwkt thúdujoc, anh...” Mộflff Bạqfrzch khổzokl cựyurwc, nóvdwki ra từtylyng chữninf từtylyng câvdwku mộflfft, “Lúdujoc hôckkhn lễyurw kếvdwkt thúdujoc, anh... trảmxqp em... tựyurw do!”

xyioxyioc mắdsrzt củojtfa An Nhiêzxlcn “xoạqfrzt” mộflfft cánhmyi rơbfqsi xuốllucng, nghẹlzzrn ngàbfqso nóvdwki, “Đpgnwưxyiohtxdc!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.