Trâeiae ̀n Dâeiae ̣n Trạch khôzozt ng muôzozt ́n tỉnh lại, có lẽ khôzozt ng phải vì thâeiae n thêioht ̉ khôzozt ng tôzozt ́t, mà chỉ là khôzozt ng muôzozt ́n găgefs ̣p lại côzozt .
Nhâeiae ́t đaxdr ịnh là vâeiae ̣y!
Trưvnpa ơirns ́c đaxdr âeiae y côzozt luôzozt n chêioht anh phiêioht ̀n, hung hăgefs ng làm tôzozt ̉n thưvnpa ơirns ng trái tim anh. Bâeiae y giơirns ̀ anh đaxdr ã khôzozt ng muôzozt ́n xen vào nhưvnpa ̃ng chuyêioht ̣n phiêioht ̀n phưvnpa ́c của côzozt nưvnpa ̃a, nêioht n mơirns ́i ngủ luôzozt n khôzozt ng tỉnh dâeiae ̣y nưvnpa ̃a, măgefs ́t khôzozt ng thâeiae ́y lòng khôzozt ng phiêioht ̀n.
Côzozt ́c côzozt ́c...
Tiêioht ́ng gõ cưvnpa ̉a đaxdr ôzozt ̣t nhiêioht n vang lêioht n đaxdr ã căgefs ́t đaxdr ưvnpa ́t dòng suy nghĩ của Trâeiae ̀n Nhạc Nhung, côzozt lâeiae ̣p tưvnpa ́c ôzozt ̉n đaxdr ịnh lại tâeiae m trạng, nói: “Mơirns ̀i vào.”
Thưvnpa ơirns ̀ng Lịch đaxdr âeiae ̉y cưvnpa ̉a vào, nói: “Côzozt chủ, có côzozt gái xưvnpa ng là Yêioht ́n, nói muôzozt ́n găgefs ̣p côzozt .”
“Chị Yêioht ́n?” Trâeiae ̀n Nhạc Nhung hơirns i nghi ngơirns ̀ làm sao Yêioht ́n lại nhâeiae ̣n đaxdr ưvnpa ơirns ̣c tin tưvnpa ́c, nhưvnpa ng vâeiae ̃n gâeiae ̣t đaxdr âeiae ̀u: “Anh tiêioht ́p côzozt âeiae ́y môzozt ̣t lát, tôzozt i lâeiae ̣p tưvnpa ́c đaxdr êioht ́n ngay.”
“Vâeiae ng.” Thưvnpa ơirns ̀ng Lịch lại cung kính đaxdr i ra.
Thưvnpa ơirns ̀ng Lịch vưvnpa ̀a đaxdr i, Trâeiae ̀n Nhạc Nhung liêioht ̀n đaxdr ăgefs ́p chăgefs n giúp Trâeiae ̀n Dâeiae ̣n Trạch: “Anh, em đaxdr i găgefs ̣p bạn, khôzozt ng phải bỏ rơirns i anh đaxdr âeiae u. Anh nghỉ ngơirns i nhé, em sẽ vêioht ̀ nhanh thôzozt i.”
Côzozt đaxdr ưvnpa ́ng dâeiae ̣y rơirns ̀i khỏi, đaxdr i vài bưvnpa ơirns ́c đaxdr ôzozt ̣t nhiêioht n quay đaxdr âeiae ̀u lại. Côzozt râeiae ́t hi vọng lúc côzozt quay đaxdr âeiae ̀u lại có thêioht ̉ nhìn thâeiae ́y Trâeiae ̀n Dâeiae ̣n Trạch đaxdr ang mơirns ̉ măgefs ́t nhìn côzozt , nhưvnpa nhưvnpa ̃ng lâeiae ̀n trưvnpa ơirns ́c đaxdr âeiae y.
Nhưvnpa ng mà...
Trâeiae ̀n Nhạc Nhung buôzozt ̀n bã lăgefs ́c đaxdr âeiae ̀u, rôzozt ́t cuôzozt ̣c côzozt đaxdr ang suy nghĩ gì vâeiae ̣y?
Làm sao anh có thêioht ̉ tỉnh rôzozt ̀i mà vâeiae ̃n khôzozt ng chịu thưvnpa ́c dâeiae ̣y chưvnpa ́, tưvnpa ̀ trưvnpa ơirns ́c đaxdr êioht ́n nay anh đaxdr âeiae u phải là môzozt ̣t đaxdr ưvnpa ́a con sẽ khiêioht ́n ngưvnpa ơirns ̀i lơirns ́n phải lo lăgefs ́ng.
...
Trâeiae ̀n Nhạc Nhung đaxdr i ra tưvnpa ̀ phòng bêioht ̣nh liêioht ̀n găgefs ̣p đaxdr ưvnpa ơirns ̣c Yêioht ́n, nhìn thâeiae ́y côzozt , Yêioht ́n lâeiae ̣p tưvnpa ́c chạy nhanh vêioht ̀ phía côzozt : “Nhạc Nhung, chị...”
Nhìn thâeiae ́y dáng vẻ Yêioht ́n lo lăgefs ́ng muôzozt ́n nói lại thôzozt i, Trâeiae ̀n Nhạc Nhung liêioht ̀n biêioht ́t, Yêioht ́n khôzozt ng phải đaxdr êioht ́n găgefs ̣p côzozt mà là đaxdr êioht ́n thăgefs m Trâeiae ̀n Dâeiae ̣n Trạch.
Côzozt nói: “Chị Yêioht ́n, chị đaxdr êioht ́n thăgefs m anh trai em à.”
Tưvnpa ̀ trưvnpa ơirns ́c đaxdr êioht ́n giơirns ̀ Yêioht ́n cũng khôzozt ng vòng vèo, Trâeiae ̀n Nhạc Nhung nói đaxdr úng mục đaxdr ích mà côzozt tơirns ́i, côzozt cũng thăgefs ̉ng thăgefs ́n thưvnpa ̀a nhâeiae ̣n: “Đmryr úng vâeiae ̣y. Chị nghe nói anh âeiae ́y bị thưvnpa ơirns ng, nêioht n chị đaxdr êioht ́n thăgefs m môzozt ̣t chút.” Dưvnpa ̀ng môzozt ̣t chút, Yêioht ́n lại nói: “Nhạc Nhung, chị có thêioht ̉ nói chuyêioht ̣n riêioht ng vơirns ́i anh âeiae ́y đaxdr ưvnpa ơirns ̣c khôzozt ng?”
Yêioht ́n hỏi rõ ràng nhưvnpa vâeiae ̣y, hơirns n nưvnpa ̃a tưvnpa ̀ săgefs ́c măgefs ̣t côzozt ta có thêioht ̉ nhìn ra côzozt ta thâeiae ̣t lòng lo lăgefs ́ng cho Trâeiae ̀n Dâeiae ̣n Trạch, Trâeiae ̀n Nhạc Nhung khôzozt ng có lý do gì lại ngăgefs n cản: “Chị Yêioht ́n, anh âeiae ́y vâeiae ̃n chưvnpa a tỉnh lại, hăgefs ̉n là anh âeiae ́y sẽ khôzozt ng nói chuyêioht ̣n vơirns ́i chị đaxdr ưvnpa ơirns ̣c. Có đaxdr iêioht ̀u chị cưvnpa ́ đaxdr i thưvnpa ̉ xem, biêioht ́t đaxdr âeiae u anh âeiae ́y có thêioht ̉ nghe đaxdr ưvnpa ơirns ̣c nhưvnpa ̃ng gì chị nói.”
Bác sĩ đaxdr ã nói, đaxdr êioht ̉ cho gia đaxdr ình ngưvnpa ơirns ̀i thâeiae n trò chuyêioht ̣n vơirns ́i bêioht ̣nh nhâeiae n, dùng tình thâeiae n, tình bạn đaxdr êioht ̉ khơirns i dâeiae ̣y ý chí muôzozt ́n sôzozt ́ng của anh, có thêioht ̉ giúp anh tỉnh dâeiae ̣y sơirns ́m hơirns n.
Cả nhà bọn họ đaxdr êioht ̀u đaxdr ã côzozt ́ găgefs ́ng, nhưvnpa ng vâeiae ̃n khôzozt ng có hiêioht ̣u quả gì. Đmryr ôzozt ̉i ngưvnpa ơirns ̀i khác đaxdr êioht ́n trò chuyêioht ̣n vơirns ́i Trâeiae ̀n Dâeiae ̣n Trạch, khôzozt ng chưvnpa ̀ng sẽ có kêioht ́t quả khác.
“Nhạc Nhung, cảm ơirns n em!” Nói môzozt ̣t tiêioht ́ng cảm ơirns n xong, Yêioht ́n mơirns ́i đaxdr âeiae ̉y cưvnpa ̉a phòng bêioht ̣nh ra. Côzozt vưvnpa ̀a bưvnpa ơirns ́c vào phòng bêioht ̣nh vưvnpa ̀a quay đaxdr âeiae ̀u nhìn lại phía sau: “Nhạc Nhung, em đaxdr ưvnpa ̀ng lo lăgefs ́ng, chị chỉ nói vơirns ́i anh âeiae ́y vài lơirns ̀i, sẽ ra nhanh thôzozt i.”
“Ưfxnf ̀, Trâeiae ̀n Nhạc Nhung gâeiae ̣t đaxdr âeiae ̀u: “Chị Yêioht ́n, chị cưvnpa ́ yêioht n tâeiae m nói chuyêioht ̣n vơirns ́i anh âeiae ́y đaxdr i, em ơirns ̉ ngoài chơirns ̀ chị.”
Lúc này Yêioht ́n mơirns ́i bưvnpa ơirns ́c vào phòng bêioht ̣nh.
Vưvnpa ̀a bưvnpa ơirns ́c vào phòng bêioht ̣nh, Yêioht ́n đaxdr ã bị sôzozt ́c bơirns ̉i cách bôzozt ́ trí trong phòng. Phòng bêioht ̣nh này khôzozt ng phải phòng bêioht ̣nh nha, đaxdr âeiae y rõ ràng là môzozt ̣t căgefs n phòng âeiae ́m áp có lăgefs ́p đaxdr ăgefs ̣t đaxdr âeiae ̀y đaxdr ủ thiêioht ́t bị.
Nhìn lại bôzozt ́ cục hai gian của căgefs n phòng, đaxdr ôzozt ̀ dùng nôzozt ̣i thâeiae ́t cái gì cũng có, thiêioht ́t bị đaxdr ưvnpa ơirns ̣c lăgefs ́p đaxdr ăgefs ̣t cũng tinh xảo vôzozt cùng, thâeiae ̣t sưvnpa ̣ còn cao câeiae ́p hơirns n cả khách sạn 6 sao.
Nêioht ́u khôzozt ng phải ngưvnpa ̉i thâeiae ́y mùi thuôzozt ́c trong phòng, Yêioht ́n còn tưvnpa ơirns ̉ng răgefs ̀ng mình đaxdr ã đaxdr i nhâeiae ̀m chôzozt ̃.
Yêioht ́n than thơirns ̉, nhà họ Trâeiae ̀n khôzozt ng hôzozt ̉ là nhà giàu nhâeiae ́t nhì trêioht n thêioht ́ giơirns ́i, ngay cả phòng bêioht ̣nh cũng khôzozt ng giôzozt ́ng ngưvnpa ơirns ̀i thưvnpa ơirns ̀ng.
Côzozt lại đaxdr i vài bưvnpa ơirns ́c, tưvnpa ̀ phòng khách đaxdr i vào gian phòng bêioht n trong, trong phòng có môzozt ̣t giưvnpa ơirns ̀ng bêioht ̣nh, Trâeiae ̀n Dâeiae ̣n Trạch đaxdr ang năgefs ̀m yêioht n lăgefs ̣ng trêioht n đaxdr ó.
Anh lăgefs ̉ng lăgefs ̣ng năgefs ̀m nhưvnpa vâeiae ̣y, săgefs ́c măgefs ̣t tái nhơirns ̣t khôzozt ng có sưvnpa ́c sôzozt ́ng, nhìn thêioht ́ nào cũng khôzozt ng giôzozt ́ng ngưvnpa ơirns ̀i đaxdr àn ôzozt ng làm viêioht ̣c quyêioht ́t đaxdr oán mà mạnh mẽ ngày xưvnpa a côzozt từirns ng thâeiae ́y.
“...” Yêioht ́n mơirns ̉ miêioht ̣ng, muôzozt ́n gọi anh, lại bị đaxdr au lòng tưvnpa ̀ đaxdr âeiae u âeiae ̣p đaxdr êioht ́n khiêioht ́n cho khôzozt ng nói nôzozt ̉i môzozt ̣t lơirns ̀i.
Mâeiae ́y tháng trưvnpa ơirns ́c, sau lâeiae ̀n găgefs ̣p măgefs ̣t ơirns ̉ khu cưvnpa ́u trơirns ̣ thiêioht n tai, côzozt liêioht ̀n nhơirns ́ mãi khôzozt ng quêioht n ngưvnpa ơirns ̀i đaxdr àn ôzozt ng này, sau đaxdr ó côzozt vì theo đaxdr uôzozt ̉i anh mơirns ́i làm viêioht ̣c ơirns ̉ gâeiae ̀n anh.
Anh là môzozt ̣t ngưvnpa ơirns ̀i cuôzozt ̀ng côzozt ng viêioht ̣c, thưvnpa ơirns ̀ng tăgefs ng ca đaxdr êioht ́n nưvnpa ̉a đaxdr êioht m, nhưvnpa ng cho dù hôzozt m trưvnpa ơirns ́c anh làm viêioht ̣c trêioht ̃ đaxdr êioht ́n đaxdr âeiae u, thì hôzozt m sau găgefs ̣p lại anh, tinh thâeiae ̀n anh vâeiae ̃n luôzozt n bưvnpa ̀ng bưvnpa ̀ng sưvnpa ́c sôzozt ́ng, khôzozt ng hêioht ̀ có vẻ uêioht ̉ oải.
Đmryr ôzozt i khi, Yêioht ́n nghĩ, ngưvnpa ơirns ̀i đaxdr àn ôzozt ng này làm băgefs ̀ng săgefs ́t sao?
Vì sao anh chưvnpa a bao giơirns ̀ biêioht ́t mêioht ̣t?
Vì sao anh chưvnpa a bao giơirns ̀ cưvnpa ơirns ̀i?
Trưvnpa ơirns ́c đaxdr âeiae y côzozt nghĩ nát óc cũng khôzozt ng nghĩ ra, bâeiae y giơirns ̀ côzozt đaxdr ã biêioht ́t, đaxdr ã biêioht ́t vì sao anh phải liêioht ̀u mạng nhưvnpa vâeiae ̣y, đaxdr ã biêioht ́t vì sao anh có quyêioht ̀n thêioht ́ nhưvnpa vâeiae ̣y nhưvnpa ng lại chưvnpa a bao giơirns ̀ nhìn thâeiae ́y đaxdr ưvnpa ơirns ̣c nụ cưvnpa ơirns ̀i của anh.
Côzozt đaxdr ưvnpa ́ng bêioht n giưvnpa ơirns ̀ng anh, lăgefs ̣ng lẽ nhìn Trâeiae ̀n Dâeiae ̣n Trạch săgefs ́c măgefs ̣t tái nhơirns ̣t năgefs ̀m trêioht n giưvnpa ơirns ̀ng bêioht ̣nh. Nhìn môzozt ̣t hôzozt ̀i, nưvnpa ơirns ́c măgefs ́t liêioht ̀n chảy ra tưvnpa ̀ hôzozt ́c măgefs ́t côzozt : “Trâeiae ̀n Dâeiae ̣n Trạch, đaxdr áng khôzozt ng?”
Côzozt hỏi anh.
Tuy anh khôzozt ng trả lơirns ̀i, nhưvnpa ng côzozt biêioht ́t, nêioht ́u anh có thêioht ̉ trả lơirns ̀i, anh nhâeiae ́t đaxdr ịnh sẽ nói: Đmryr áng!
Cũng giôzozt ́ng nhưvnpa côzozt vâeiae ̣y, chỉ vôzozt ý nhìn anh môzozt ̣t cái, tưvnpa ̀ đaxdr ó liêioht ̀n nhơirns ́ mãi khôzozt ng quêioht n.
Cái gọi là tình yêioht u, đaxdr ôzozt i khi khôzozt ng thêioht ̉ hiêioht ̉u nôzozt ̉i.
Yêioht u chính là yêioht u, khôzozt ng có lý do.
Nhìn anh hôzozt ̀i lâeiae u, Yêioht ́n móc tưvnpa ̀ trong túi ra môzozt ̣t cái thẻ nhơirns ́, hít sâeiae u môzozt ̣t hơirns i nói: “Thích ngưvnpa ơirns ̀i khôzozt ng thích mình, cho dù có côzozt ́ găgefs ́ng đaxdr êioht ́n mâeiae ́y, côzozt âeiae ́y cũng sẽ khôzozt ng quay đaxdr âeiae ̀u lại nhìn anh. Cảm giác này râeiae ́t khó chịu, em có thêioht ̉ hiêioht ̉u đaxdr ưvnpa ơirns ̣c cảm giác của anh.”
Trong lòng anh có môzozt ̣t ngưvnpa ơirns ̀i, môzozt ̣t ngưvnpa ơirns ̀i yêioht u nhiêioht ̀u nhưvnpa vâeiae ̣y, nhưvnpa ng lại khôzozt ng thêioht ̉ yêioht u. Cảm giác này Yêioht ́n có thêioht ̉ thâeiae ́u hiêioht ̉u môzozt ̣t cách sâeiae u săgefs ́c.
Bơirns ̉i vì côzozt cũng giôzozt ́ng nhưvnpa vâeiae ̣y, yêioht u râeiae ́t nhiêioht ̀u, nhưvnpa ng lại khôzozt ng thêioht ̉ yêioht u.
“Thẻ nhơirns ́ này là lúc em dọn văgefs n phòng cho anh vôzozt tình phát hiêioht ̣n đaxdr ưvnpa ơirns ̣c. Anh yêioht n tâeiae m, em sẽ khôzozt ng đaxdr êioht ̉ ngưvnpa ơirns ̀i thưvnpa ́ ba xem. Chơirns ̀ anh tỉnh lại, em sẽ giao lại cho anh.”
Chính nhơirns ̀ thẻ nhơirns ́ này, Yêioht ́n mơirns ́i biêioht ́t ngưvnpa ơirns ̀i đaxdr àn ôzozt ng này vì sao chưvnpa a bao giơirns ̀ chịu nhìn côzozt môzozt ̣t cái.
“Ngài Trâeiae ̀n!” Yêioht ́n nhăgefs ́m măgefs ́t lại, nén nưvnpa ơirns ́c măgefs ́t vào trong. Lát sau mơirns ̉ măgefs ́t ra, nhìn ánh năgefs ́ng mùa đaxdr ôzozt ng tưvnpa ̀ cưvnpa ̉a sôzozt ̉ chiêioht ́u vào rọi lêioht n ngưvnpa ơirns ̀i anh.
Dưvnpa ơirns ́i ánh năgefs ́ng măgefs ̣t trơirns ̀i, anh yêioht n tĩnh nhưvnpa vâeiae ̣y, yêioht n tĩnh nhưvnpa thêioht ̉ bâeiae ́t cưvnpa ́ lúc nào anh cũng có thêioht ̉ theo ánh năgefs ́ng đaxdr ó mà rơirns ̀i khỏi thêioht ́ gian này.
Dưvnpa ̀ng thâeiae ̣t lâeiae u, Yêioht ́n nói: “Ngài Trâeiae ̀n, măgefs ̣c dù anh khôzozt ng thích em, nhưvnpa ng em vâeiae ̃n hi vọng anh có đaxdr ưvnpa ơirns ̣c hạnh phúc thuôzozt ̣c vêioht ̀ anh.”
Côzozt sẽ đaxdr em tình cảm đaxdr ôzozt ́i vơirns ́i anh giâeiae ́u tâeiae ̣n sâeiae u nơirns i đaxdr áy lòng, quãng đaxdr ơirns ̀i còn lại sẽ khôzozt ng nói vơirns ́i bâeiae ́t cưvnpa ́ ai nưvnpa ̃a.
Chỉ là, đaxdr ôzozt i khi nghĩ đaxdr êioht ́n mình đaxdr ã tưvnpa ̀ng thích môzozt ̣t ngưvnpa ơirns ̀i nhưvnpa vâeiae ̣y, loại cảm giác thanh xuâeiae n này cũng râeiae ́t tôzozt ́t đaxdr ẹp nhỉ.
...
Yêioht ́n bưvnpa ơirns ́c ra khỏi phòng bêioht ̣nh, vưvnpa ̀a ra khỏi cưvnpa ̉a liêioht ̀n thâeiae ́y Trâeiae ̀n Nhạc Nhung, côzozt vưvnpa ̀a vôzozt ̣i vàng vưvnpa ̀a lo lăgefs ́ng: “Chị Yêioht ́n.”
“Nhưvnpa ̃ng gì chị muôzozt ́n nói vơirns ́i anh âeiae ́y đaxdr ã nói xong.” Yêioht ́n miêioht ̃n cưvnpa ơirns ̃ng nơirns ̉ nụ cưvnpa ơirns ̀i, đaxdr au khôzozt ̉ nói: “Nhạc Nhung, chị phải đaxdr i.”
Nhâ
Trư
Cô
Tiê
Thư
“Chị Yê
“Vâ
Thư
Cô
Như
Trâ
Làm sao anh có thê
...
Trâ
Nhìn thâ
Cô
Tư
Yê
Bác sĩ đ
Cả nhà bọn họ đ
“Nhạc Nhung, cảm ơ
“Ư
Lúc này Yê
Vư
Nhìn lại bô
Nê
Yê
Cô
Anh lă
“...” Yê
Mâ
Anh là mô
Đ
Vì sao anh chư
Vì sao anh chư
Trư
Cô
Cô
Tuy anh khô
Cũng giô
Cái gọi là tình yê
Yê
Nhìn anh hô
Trong lòng anh có mô
Bơ
“Thẻ nhơ
Chính nhơ
“Ngài Trâ
Dư
Dư
Cô
Chỉ là, đ
...
Yê
“Như
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.